Trang Web Hướng Dương Txđ


Trở Về Trang Chính

Chàng Đến Thăm...
Truyện Ngắn Trữ Tình của Hướng Dương txd



Trời đã ửng tối, chiều Paris cuối Thu thời tiết đã se lạnh, Lan khẽ rùng mình khi cơn gió thổi tốc từ sông Seine chợt ùa vào mặt, lùa vào bên trong người nàng. Nàng kéo cao cổ chiếc áo choàng màu tím, thọc hai tay vào túi áo bước nhanh về hướng có chiếc bouche de métro (cửa hầm đi xuống ga xe điện ngầm). Bây giờ đã gần bẩy giờ tối, Paris đã lên đèn, quang cảnh ban đêm của Thành Phố Ánh Sáng đẹp mê hồn. Mặc dù nàng đã ở Paris từ gần một năm nay, nàng vẫn chưa quen hẳn với cuộc sống tại Thủ Đô và, như một du khách xa lạ, nàng vẫn bị lôi cuốn bởi những cái đẹp của Paris, bị Paris quyến rũ một cách lạ thường. Được từ province (miệt tỉnh) lên thủ đô ở là điều nàng đã mơ ước từ lâu, từ hơn hai mươi năm trước, khi nàng mới tốt nghiệp đại học. Nàng đã sống bốn năm đi học tại Grenoble, nơi nàng gặp Quân, chồng nàng, để rồi sau khi có bằng cử nhân gestion d’affaire (quản trị kinh doanh) lấy Quân và cả hai đứa dọn đi Toulouse sinh sống, nơi Quân kiếm được việc

làm ingénieur aéronautique (kỹ sư hàng không) với hãng Airbus. Thế là nàng hết hy vọng đi Paris học Cao học Thương Mại, mất luôn dịp có thể kiếm được việc làm ở Thủ đô. Nhưng nhờ ý chí và nghị lực, nhờ nỗ lực làm việc và học hỏi không ngừng, nàng đã được hãng, nơi nàng làm việc suốt gần 13 năm, liên tiếp khen ngợi, tăng chức – và tất nhiên tăng lương - để rồi cuối cùng nàng lên được đến vị trí Giám Đốc Ngành và được cử đi làm việc tại trụ sở trung ương trên Paris. Thật là một giấc mơ đẹp bỗng hiện thực, giờ con gái nàng, Linh Nguyên, đứa con duy nhất với Quân, đã lớn, đã đi du học bên Anh Quốc, chẳng có gì giữ chân nàng lại Toulouse nữa. Bạn bè nàng khi đó hỏi nàng:

  • Bồ đi Paris, để chồng ở lại một mình không sợ sao?

Mặc dù Lan biết rõ ẩn ý của câu hỏi nhưng nàng vẫn giả vờ ngây thơ:

  • Sợ cái gì?
  • Thì sợ ông Quân của Bồ đi kiếm ai khác chứ gì nữa?

Nghe vậy, nàng chỉ cười thầm trong bụng. Nàng nghĩ nếu Quân kiếm được ai thì có khi lại là chuyện tốt, nàng cũng chẳng cần để ý tới chuyện đó. Giữa nàng và Quân cuộc sống đã trở thành lạnh nhạt từ lâu rồi. Có lần trong cơn bực bội nàng đã nói với chồng:

  • Khi xưa tôi lấy ông tình tôi đối với ông như bát nước đầy, bây giờ chẳng có giọt nào trong bát nữa, ông biết chưa?

Gần hai mươi năm lấy Quân, nàng chẳng được cái gì ngon lành béo bở. Trái lại chỉ thấy bao nhiêu khổ cực, buồn phiền, ấm ức và chán nản. Đã từ quá lâu nàng nhận thức rằng nhận lấy Quân là một sai lầm sơ khởi, đẻ Linh Nguyên ra lại là sai lầm tiếp nối. Bởi chính vì Linh Nguyên mà nàng bị dính chặt với Quân, không còn thể gỡ ra khỏi cái trói buộc của một cuộc liên hệ nàng cảm thấy thật vô duyên. Để rồi sau đó nàng thấy thờ ơ đối với Quân, thờ ơ đối với cuộc đời, chỉ còn biết bổn phận làm mẹ đối với đứa con gái mà nàng yêu quí vô chừng. Mười bẩy năm ròng nàng đã chỉ còn sống cho con và vì con, vùi đầu vào việc làm ở sở và việc nuôi nấng săn sóc con ở nhà. Giờ con đã lớn, nàng thấy đã đến lúc nàng phải “sổ lồng” nàng đã như con chim se sẻ bị bắt nhốt, có khác chăng là con chim se sẻ nó thất vọng nó dám cấu cổ tự tử, còn nàng thì chỉ biết âm thầm than thân trách phận, buồn tủi mà vẫn phải cắn răng chịu đựng.

Lan thoăn thoắt bước những bực thang đưa xuống hầm metro, đôi chân dài của nàng chuyển động nhanh nhẹn trên đôi giầy haut-talons (cao gót), mắt nàng nhìn thẳng, không thèm để ý tới cái nhìn của những người đàn ông trên đường đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp vệ nữ của nàng. Nàng nghĩ tới Hoàng, người yêu nàng sẽ gặp lại tối nay và tự nhiên mỉm cười thích thú. Một cảm giác thèm muốn chạy trong người nàng khi nghĩ tới người đàn ông mà nàng mới quen biết được gần hai năm nay, và nàng liên tưởng tới vòng tay người yêu, những nụ hôn nồng cháy, những cái ôm làm cho nàng đê mê, và gì gì nữa... Nàng thấy khó chịu trong người và tự nhủ, “chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa thôi, mình sẽ gặp anh rồi, thôi không có nghĩ vớ vẩn nữa làm chi…” để rồi một phút sau hình ảnh ban nãy lại lẩn quẩn trong đầu, nàng lại nghĩ, “chả bù với Quân, chẳng bao giờ mình được hưởng những giây phút thần tiên như thế…Vậy mà mình đã chịu đựng bao nhiêu lâu.” Nghĩ tới câu bao nhiêu lần Quân hỏi nàng “Em có bị lãnh cảm không vậy?” nàng rùng mình liên tưởng tới những lúc ấy, những lúc chồng nàng đòi hỏi nhưng chỉ biết ích kỷ sướng lấy một mình và nàng tự nhủ thầm, “đúng là số phận. Chắc kiếp trước mình nợ người ta…”

Lan đút tấm thẻ vào ổ kiểm soát của chiếc cổng đưa vào bên trong trạm métro, chiếc đèn đỏ nhỏ xíu nhấp nháy, nàng dẩy chiếc cản bước qua rồi đi tiến về phía cầu tầu. Đã quá giờ đi làm về, những chuyến xe không còn đông nghẹt nữa, nàng thoải mái vào toa tàu, đưa mắt nhìn một vòng tìm một chiếc ghế trống ngồi xuống. Hai mươi phút sau nàng đã về tới trạm gần nhà, cửa métro bật mở, nàng bước ra rồi mau mắn đi tới chiếc cầu thang đưa lên mặt đường. Mười phút đi bộ, nàng đi nhanh như đầm, Lan đã về đến nhà. Tra chiếc chìa vào ổ khóa cửa chính đưa vào toà nhà nơi nàng có một appartement một phòng ngủ và một phòng khách kiêm phòng ăn khá rộng, nàng nghe tiếng lích kích khi xoay chiếc chìa rồi nắm quả đấm mở cửa bước vào bên trong. Nàng dùng thang máy lên lầu ba rồi mở cửa vào appartement của mình.

Sau khi thay đồ, Lan đi vào phòng tắm rửa mặt cho tinh thần sảng khoái lại sau một ngày làm việc mệt mỏi, tinh thần căng thẳng. Nàng đã phải cố giải quyết tất cả những gì cấp bách cho xong trước khi nghỉ một tuần ở nhà để được ở chơi với Hoàng. Nàng đã họp với cô phụ tá để căn dặn chỉ dẫn cho cô ta những việc cô sẽ phải làm trong khi nàng vắng mặt. Mọi việc nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng, giờ nàng chỉ còn hy vọng sẽ không có chuyện trục trặc hay khó khan khiến người phụ tá không tự giải quyết được, để nàng khỏi phải bị nhức đầu lúc trở lại làm việc. Lan mở tủ lạnh lấy một ly nước cam, nàng rót chút Rhum St James vào cho thơm, mang ra ngồi nơi bàn làm việc vừa nhâm nhi, vừa mở chiếc laptop ra check xem chuyến máy bay Air France xuất phát từ New York đi Paris, chuyến máy bay chở Hoàng, có đến đúng giờ hay không. Nàng thấy mọi chuyện tốt đẹp, mỉm cười tự nhắc mình sẽ phải nhớ ra phi trường Charles De Gaulle trước 9 giờ tối đón người yêu.

Uống hết cốc nước cam xong, nàng trở xuống bếp, mở tủ lạnh lấy miếng thịt bò bifsteck ra ướp muối tiêu tỏi sẵn để tối nay Hoàng sẽ chiên, hai đứa sẽ ăn với salade cùng với con homard (tôm hùm) mà nàng đã mua về luộc hôm qua. Hoàng vốn thích ăn steak and lobster theo lối Mỹ, và uống Vin Rouge (rượu chát đỏ) nên nàng đã chuẩn bị làm một món này cho hai đứa ăn. Dessert thì nàng đã có cognac, fromage và chuối tiêu, ăn cơm xong Hoàng sẽ uống một tách expresso. Sau bữa ăn Chàng sẽ mở chai Veuve Cliquot, hai đứa sẽ uống champagne đề mừng cuộc hội ngộ. Đã hơn bốn tháng trôi qua kể từ lần Hoàng sang thăm nàng lần trước. Mặc dù hai đứa thường liên lạc với nhau bằng điện thoại và điện thư nhưng không hiều sao nàng vẫn thấy nhớ người yêu và cứ nôn nao mong sớm có ngày anh qua thăm nàng. Ba tuần trước đó, Lan reo lên vui mừng khi chàng nói chàng đã mua vé để qua Paris với “em”, nàng cảm thấy hạnh phúc tràn ngập và đã đếm từng ngày cho đến hôm nay. Suốt hôm qua và ngày hôm nay nang cứ cảm thấy hồi hộp, nàng sốt ruột không tả nổi, đi đứng không yên, chỉ mong sao cho thời gian trôi nhanh, sao cho sớm tới cái giờ phút nàng được ngồi trong lòng người yêu, được môi chàng hôn lên tóc.

Xem xong tin tức về chuyến bay, Lan gập chiếc laptop, đi xuống bếp bỏ chiếc ly không vào chậu rửa chén rồi bước về phiá phòng tắm. Nàng quyết định đi tắm cho người mình thơm tho trước khi đi đón người yêu. Hoàng có thói quên thấy nàng là phải ôm chầm lấy mà hôn hít, chàng nói xa nàng bao nhiêu tháng, chàng thèm và nhớ cái mùi thơm thoát ra từ tấm thân “vàng ngọc” của nàng. Lẽ dĩ nhiên nàng hiểu điều đó vì chính nàng cũng thích được người tình ôm ấp, hôn hít và nàng cảm thấy thích thú khi biết chàng khao khát được yêu thường mình. Xa nhau hai đứa mong mỏi được gặp lại nhau, những ngày vui bên nhau trôi đi nhanh chóng để rồi kế tiếp là những khoảng thời gian dài chỉ thấy thiếu thốn, nhớ nhung trông chờ ngày được có nhau trở lại. Đối với Lan thì còn đỡ, vì nàng bận bịu những công việc sở, không có nhiều thời giờ rảnh rỗi để nhớ nhung, còn đối với Hoàng thì như chàng nói, “lúc nào anh cũng nhớ em, thèm được bên em.” Chàng đã nghỉ đi làm nên có nhiều thời gian trống rỗng hơn. Mặc dù chàng dành toàn thời giờ viết lách, đọc sách, nghiên cứu, tìm hiểu những chuyện chàng muốn biết, đi tập thể dục, đi du lịch với các bạn, nhưng những lúc rỗi, chàng thấy buồn và thèm có người yêu. Chàng hay than thở với Lan và muốn đến thăm nàng nhiều hơn, nhưng khốn nỗi nàng đâu có xin nghỉ ở nhà dễ dàng được mà chàng thì mỗi lần đến thăm chỉ muốn có nàng ở nhà với mình.

Nước nóng từ vòi hoa sen chảy trên da thịt làm cho Lan cảm thấy những mệt mỏi của một ngày làm việc dịu xuống dần rồi tan biến mất, nàng chỉ còn một cảm giác khoan khoái như thể giòng nước là bàn tay ai đó mơn trớn trên tấm thân ngọc ngà của mình. Nàng với tay lấy ống Savon Fraichelle, mở nắp bóp một ít vào tay xoa xoa lên khắp cơ thể… Nàng thích loại sà bông Lancôme này vì nó làm cho nàng khoẻ khoắn ra mà mùi thơm lại dịu dàng. Hai bàn tay nàng di chuyển từ trên cổ xuống đến ngực, xoay tròn nhẹ nhàng trên làn da, rồi xuống tới bụng, tới cặp đùi chắc nịch, để rồi nàng nghĩ tới người yêu, nghĩ tới câu nói mà nàng được nghe bao lần, “anh thương nhất xoa cái bụng xinh xinh của em nè, thương ơi là thương!” Tự dưng miệng nàng nở một nụ cười mỉm, nàng thấy vui, thấy sung sướng vì được người yêu ca ngợi. Với Hoàng, chỗ nào của nàng cũng được ca tụng, nhìn vào mắt nàng, những lúc hai đứa rã rời nằm bên nhau, chàng thì thầm, “Em xinh quá à, anh yêu em quá đi thôi!” Trong hai mươi năm ở bên Quân nàng chưa bao giờ được nghe một lời khen. Trong đầu, nàng tự nhủ, “Mà Quân có biết chiêm ngưỡng mình đâu mà khen, anh ấy có bao giờ để ý tới

mình, có bao giờ muốn làm cho mình sung sướng? Nếu Quân cũng biết chiều chuộng ca tụng mình, biết làm cho mình thấy được thoả mãn cả về tinh thần lẫn thể xác thì mình đâu cần ai khác?” Nàng nhớ lại những năm dài hai đứa ngủ riêng, mỗi đứa một phòng trong căn nhà rộng thênh thang… Chỉ mới hơn một năm sau ngày cưới, chồng nàng đã đòi ngủ một mình, anh nói anh không muốn nằm chung với ai hết, có vợ nằm bên cạnh anh không thấy thoải mái, không ngủ được yên giấc. Quân không cảm kích sự hiện diện của nàng trong cuộc đời anh, anh là một người chồng lạ lùng, không biết hưởng những thú vui vợ chồng… Trong bao nhiêu năm trời, Lan đã cảm thấy tủi thân vì nàng không được biết đến sự âu yếm, vuốt ve, nàng không hề biết tới những cảm xúc của sự gần gũi thân mật … Những lần hai đứa “gần nhau” là chỉ để cho Quân giải quyết một nhu cầu, những lần gặp gỡ đó quá nhanh, chưa kịp để nàng có mảy may một cảm giác… May mà nàng có Linh Nguyên để nương tựa, để bám víu vào mà sống chứ nếu không cuộc đời nàng sẽ trống trải biết là chừng nào, cảm giác cô đơn sẽ giết dần giết mòn tâm hồn nàng, nàng sẽ như một bông hoa từ từ khô đi, dần dần héo hon, tàn tạ.

Tiếng reng báo hiệu giờ của chiếc điện thoại di động nàng để trên kệ kính ngoài phòng tắm làm Lan giật mình hồi tỉnh, nàng vừa thoát ra khỏi những giây phút u mê mà tiềm thức nàng đã chìm vào. Đã bao nhiều lần nàng đã vô ý để tâm trang sót sa đó đén với nàng, và nàng đã tự nhủ rằng sẽ không còn nghĩ tới cái quá khứ không an lành đó nữa. Nhưng rồi nàng lại bị nó bất thần chi phối tâm trí mà không biết làm sao. Nàng vội vã mở vòi nước, tắm sạch xà bông trên mình, rồi bước ra khỏi bồn tắm. Chỉ còn một tiếng nữa là tới giờ nàng phải lái xe ra phi trường Charles de Gaule đón người yêu. Lan vội vã chùm chiếc khăn bông lên đầu, lau cho khô tóc, rồi nàng đưa chiếc khăn xuống người mình, chấm cho hết những giọt nước còn đọng trên làn da trắng mịn. Nàng soi mình vào tấm gương lớn, thấy mình còn sexy lắm, bộ ngực căng phồng cái bụng thon thon, và nàng mỉm cười tự mãn. Vài giờ nữa đây, tâm thân này sẽ nằm trọn trong vòng tay người nàng yêu, nàng biết chỉ vừa về đến nhà là Hoàng sẽ kéo nàng lại gần sát, tự tay chàng sẽ mở nút áo nàng để rồi vùi đầu vào bộ ngực căng phồng của nàng, hai cánh tay chàng sẽ ôm chặt sau lưng nàng để kéo nàng sát vào chàng. Chàng sẽ hít hà mùi da thịt thơm tho của nàng, miệng khe khẽ nói, “anh thương em quá đi thôi! Không biết tại sao anh lại thương em nhiều thế nữa!”

Lan thả chiếc khăn bông xuống sàn nhà, với tay lấy ống Nutrix Royal Body bôi xoa lotion khắp người. Từ hơn hai năm nay, kể từ khi quen biết rồi yêu Hoàng nàng đã năng chăm sóc mình hơn trước, nàng đã mua đủ loại mỹ phẩm để nuôi dưỡng lớp da vì nàng biết với tuổi ngày một lớn thêm, rồi ra da nàng sẽ bắt đầu thoái hoá... Bây giờ có Hoàng, nàng cần giữ gìn sức khỏe và chăm lo săn sóc nhan sắc mình hơn để cho người yêu được hài lòng. Lan đến ngồi trước bàn trang điểm, nàng đã dùng máy xấy để xấy khô và bây giờ dùng kẹp nóng để uốn lại những lọn tóc đen huyền. Nàng ngăm nghiá mình trong tấm gương lớn trước mặt, sửa lại mái tóc, bôi thêm tí phấn hồng lên má, thoa mascara lên mí mắt, son đỏ chót lên môi. Hoàng muốn nàng dùng son đỏ, nàng hỏi tại sao thì chàng nói chàng thích “em giống Marilyn Monroe.” Sau đó Lan mở tủ áo, đứng suy nghĩ một lúc trước khi quyết định chọn một cái áo đen và một cái váy màu đỏ có lấm tấm những bông hoa vàng nhỏ xíu. Nàng biết Hoàng thích nàng mặc một chiếc váy rộng khi đi đón chàng để khi vừa ngồi vào xe là chàng thèm “sờ sịt”. Đã gần 60 rồi mà Hoàng vẫn còn như những thanh niên tuổi 20, chàng vẫn có những ý thích nông cuồng, và vì yêu chàng nên nàng cố chiều cho chàng vui.

Mặc quần áo xong, nàng trở lại bàn phấn, cầm lọ nước hoa La Vie est Belle xịt lên hai bên cổ. Nàng muốn mình thơm để tí nữa người yêu sẽ dí mủi vào hít hà rồi sung sướng cười tuyên bố, “Úi cha, em của anh thơm còn hơn múi mít!”  Nàng nghĩ, “tối nay trước khi lên giường mình sẽ bôi lọ Trésor Nidnight Rose hay lọ Hypnôse là hai loại mà mình thích nhất.” Xong xuôi nàng nhìn đồng hồ và thấy đã tới giờ đi nên bước về phiá cửa ra vào. Rồi chớt ra lại, nàng quay tới mở chiếc laptop để xem chuyến bay có tới đúng giờ hay không. Yên trí nàng đi xuống nhà dưới, ra sân, rồi đi về phía garage lấy xe. Ngồi vào chiếc Peugeot 508, nàng khoan thai mở máy, sang số và cho xe vọt đi. Từ nhà đến Aéroport Charles de Gaulle sẽ mất chừng nửa giờ, và nàng đã canh giờ để đến vừa đúng lúc Hoàng ra đến ngoài đường…

Quả nhiên khi Lan vừa tới cửa Terminal 2E thì nàng đã thấy bóng dáng Hoàng từ bên trong phi trường sắp sửa đi ra. Nàng liền ngừng xe, mở cửa bước ra sau xe nâng nắp chiếc thùng xe lên sẵng sang cho người yêu để chiếc vali vào. Tìm nàng đập dồn dập trong lồng ngực, nàng đứng chờ chưa tới 5 phút thì Hoàng đã ra đến nơi, hai đứa ôm nhau hôn đắm đuối. Lan nhắm mắt để thưởng thức cái hương vị của hạnh phúc, miệng nàng mỉm cười sung sướng, trong khi Hoàng hít hà mùi thơm tỏa ra từ cổ nàng.

  • Sao anh đi có mệt lắm không?
  • Đâu có gì mệt đâu em? Chuyến này bay nhanh có 7 tiếng thôi, không bị delay như lần trước.
  • Đỡ quá há anh. Anh có nhắm mắt được phút nào không?
  • Anh đâu có muốn ngủ đâu em? Anh sốt ruột chờ lúc tới được Paris để được thấy lại em mà…

Rồi hai đứa lên xe, Lan để Hoàng lái về, nàng ngồi nghế bên nhìn người yêu với đôi mắt trìu mến. Thỉnh thoảng, chàng quay đầu nhìn nàng cười, nụ cười thật đẹp đã làm sao xuyên hồn Lan ngay từ những ngày đầu khi nàng gặp chàng. Chàng lái xe bằng tay trái còn tay phải, chàng để lên đùi em, nhe nhẹ vuốt ve, làm cho Lan cảm thấy lâng lâng. Nàng ngả người trên ghế, đầu quay nhìn về phía người yêu, nàng nằm yên chờ cảm súc từ từ dâng nhẹ nhàng, dễ chịu một cảm giác từ từ đưa nàng vào cõi mờ ảo. Trong đầu, nàng chỉ muốn mau về tới nhà nhưng con lộ A1 trên đó chiếc xe đang chạy dù chỉ dài có chừng 40 cây số nhưng sao đi mãi không hết.

Nhưng rồi cuối cùng thì hai đứa cũng đã về đến nhà. Hoàng thả nàng ngay cửa building rồi đưa xe vào cất trong garage. Khi chàng trở lại, tay cầm chiếc vali khá lớn, thì nàng đang đứng đó, ngay tại cánh cửa ra vào mà nàng đã mở sẵn và lấy người chặn lại. Hoàng lấy tay đẩy cánh cửa cho rộng ra rồi hai đứa bước vào trong toà nhà lớn có cả mấy chục appartements. Hai đứa vào trong ascenseur (thang máy), Hoàng đặt ngay chiếc vali xuống, ôm chầm lấy nàng, ghì chặt nàng vào lòng, hai tay quờ quạng dưới chiếc váy rộng. Chàng mỉm cười sung sướng khi nghe hơi thở dồn dập của Lan, chàng biết nàng cũng như chàng, cũng đang nôn náo chờ đợi cái giây phút tuyệt vời ấy…

Vào đến phòng riêng chưa kịp thay quần áo thì Hoàng đã như con cọp thấy mồi nhẩy bổ vào nàng, chàng lấy hai tay ôm mặt người yêu hôn tới tấp lên mắt, lên trán, lên má, miệng xuýt xoa:

  • Anh nhớ em muốn chết! bốn tháng trời không gặp em gần như bốn năm! Từ giờ trở đi mỗi tháng anh sẽ bay qua thăm em, em chịu không?

Lan chỉ ầm ừ, trong lòng nóng như lửa, trong đầu chỉ còn chập chờn một ý nghĩ, một hình ảnh. Nàng đang mong đợi cái cảm giác ngây ngất khi môi miệng người yêu chạy khắp trên da thịt nàng, làm cho người nàng nóng ran cả người.

Lan nhắm mắt để cho người yêu hấp tấp cởi những khuy áo, rồi đến cái soutien-gorge (nịt ngực) màu đỏ thắm – không hiểu sao chàng thích cái gì cũng màu đỏ - và sau cùng là chiếc váy, chàng vừa kéo xong cái fermeture thì nó đã rơi tụt xuống sàn nhà! Thế là chàng loạng quạng đẩy nhẹ cho nàng nằm nửa người xuống tấm giường, cúi xuống hôn hít nàng như điên như dại… Nàng như con thiêu thân lao vào đống lửa hừng hực của tình ái, đã bao đêm nàng khao khát cái giây phút này, khao khát sự đê mê, khao khát cái cảm giác nửa tỉnh nữa mê ấy…

Nhưng cái gì cũng tới lúc phải chấm dứt…Khuôn mặt nàng hồng hào hẳn lên, môi nàng nở một nụ cười

sung sướng làm cho Hoàng thật vui. Chàng nói:
  • Em đẹp ơi là đẹp! anh thương em nhiều lắm, em có biết không?

Trong trạng thái mê mẩn nhẹ nhàng của cái dư âm vẫn tồn tại trong người, Lan lí nhí:

  • Dạ. em cũng thương anh nữa…

Sau đó Hoàng để cho người yêu nằm nghỉ, chàng mở valise lấy quần áo thay, đi vào phòng tắm. Chuyến bay 7 tiếng đồng hồ đã không làm cho chàng mệt bằng sự căng thẳng tinh thần vừa qua. Chàng đứng thật lâu dưới vòi nước hoa sen nóng bỏng và cảm thấy khoan khoái trở lại. Tự nhiên trong đầu chàng có những ý nghĩ mông lung, chàng nghĩ đến cuộc đời mình, đến trường hợp lạ lùng đưa dẫn Lan đến với chàng vào cái tuổi hơi “xế chiều”, khi mà chàng không còn nghĩ tới yêu đương, nhất là tới những mối tình vụng trộm nữa. Chàng thầm tự nhẩm, “Chắc chắn phải là do số trời, chuyện này phải do định mệnh an bài, không thể không được.”

Khi chàng bước ra khỏi phòng tắm thì Lan đã trong bộ đồ ngủ màu hồng, trông như một nàng tiên. Vừa thấy nàng Hoàng nói:

  • Sao em nằm có tí chút thế?
  • Thì trễ rồi anh, mình phải đi ăn rồi còn đi nghỉ chứ. Em đã chuẩn bị thức ăn rồi. Em có miếng bifsteck và một con homard (tôm hùm). Con homard em đã luộc sẵn rồi. Anh làm hộ em miếng thịt bò nha.

Nàng biết Hoàng là một tay nấu nướng cự phách. Chàng nói vì chàng uống rượu nên thích ăn ngon và chàng thích làm bếp cho đúng ý mình. Từ khi quen chàng, nàng đã được ăn nhiều món ngon do chàng nấu, nhất là những món cơm Tây và những món ăn thời xưa ở Miền Bắc, nhiều món nàng chưa ăn bao giờ.

Trong khi chàng làm bifsteck thì Lan cắt hành tây, thái cà chua và làm dầu dấm tỏi moutarde – Cái này cũng do Hoàng chỉ cho nàng cách pha - để trộn salade. Xong nàng đứng bên người yêu nhìn chàng làm bếp. Hoàng lấy tay bẻ đầu con tôm hùm rồi lấy con dao lớn chẻ đôi nó ra, để vào hai chiếc đĩa lớn, chàng phi hành tỏi cho vàng, để bên góc mỗi đĩa sau đó mới chiên hai miếng thịt, một miếng vừa chin tới cho nàng còn miếng kia nửa sống nửa chín cho chàng. Trong khi nàng bưng đồ ăn lên bàn thì chàng trộn salade rồi hai đứa ngồi cạnh nhau ăn bữa ăn tối. Không gì tuyệt bằng ăn tôm hùm uống chai Meursault, 1er cru Charmes 2009 và ăn steak uống chai Châteauneuf du Pape Cuvée de Papet 2006. Lan đã chịu khó đi hỏi dò để mua cho được những loại rượu ngon vì nàng biết tính Hoàng lúc ăn cơm tối là phải uống vin và ăn xong là phải có tí Cognac. Mà không những thế chàng còn tập cho nàng uống nữa. Chàng nói:

  • Ăn ngon thì phải có tí vin (rượu chát) để có thêm appétit (ngon miệng). Em uống đi tốt cho cơ thể lắm.

Chiều chàng, Lan cũng nhắm mắt uống, nàng thấy rượu cay ơi là cay nhưng nàng biết chàng thích nàng uống để thấy cái cảm giác lâng lâng khi đi ngủ. Mà quà thật uống tí vin xong nàng thích được người yêu vờn, thích chàng ôm mình hôn hít, nói những câu ngọt ngào, và thích sau đó say sưa chìm vào giấc ngủ.

Hai đứa ngồi vừa ăn vừa nhìn nhau cười tủm tỉm. Lan rất vui được gần bên người yêu, nàng đả mong đợi Hoàng tới thăm nàng trong sự nhung nhớ ngút ngàn, giờ được ngồi bên chàng nàng cảm thấy thật hạnh phúc. Nàng thích được nhìn  chàng, thích được thấy người yêu sung sướng, tình yêu như đóa hoa hồng nở, đẹp và lâng lâng mùi thơm nhẹ nàng:

  • Lâu lâu anh phải sang thăm em nhe. Vắng anh em buồn và nhớ anh nhiều…
  • Thì anh sang thăm em nè, em có thích không?
  • Dạ, nhưng anh đừng bắt em mỏn mỏi chờ…
  • Okay, anh sẽ thu xếp sang với em đều đều, chiụ chưa?
  • Dạ, anh phải nhớ nhe!
  • Thế em ăn có ngon không?
  • Dạ ngọn, món nào anh làm cũng ngon hết…

Hai đứa đang ăn thì có tiếng điện thoại reo. Lan vội đứng dậy nói, “Anh cho em vài phút nhe…” rồi lặng lẽ bước về phía phòng ngủ, khép chặt cánh cửa sau khi vào bên trong. Hoàng nghe loáng thoáng tiếng “allo” rồi tiếng hai người nói chuyện. Chàng biết người gọi là Quân, vì tối nào hai vợ chồng cũng điện thoại nói chuyện, thăm nhau. Chàng cũng không để tâm, vì biết rõ Lan không còn tình nhưng vẫn còn nghĩa với người nàng đã chung sống hai mươi mấy năm trời. Đã nhiều lần Lan nói với chàng rằng nàng cần có Quân để lo cho con nàng cho đến khi nó tốt nghiệp xong đại học và có thể sống tự lập:

  • Em và Quân trước đây khi còn sống với nhau chỉ còn như là roommates, tuy ở cùng một nhà nhưng mạnh ai nấy làm, mạnh ai nấy lo thân mình. Ngày em quyết định nhận việc đi sống ở Paris, anh ấy đã thầm hiểu và cũng không cản… Vì Linh Nguyên mà hai đứa còn ở với nhau thôi…

Chàng nghĩ cuộc đời thật trớ trêu. Bao nhiêu cặp vợ chồng vẫn cứ sống với nhau dù không có hạnh phúc? Bao nhiêu người vẫn cắn răng chịu vì không có đủ can đảm đối đầu với đổ vỡ? Hình như, hạnh phúc không quan trọng bằng sự bình yên và người ta thà chấp nhận tình trạng hiện hữu mặc dù nó không tốt đẹp cho lắm còn hơn là phải dấn thân vào một sự vô định, một sự bấp bênh để rồi lo lắng, và biết đâu, nuối tiếc? Vả lại con người có sức chịu đựng lạ lùng, dù khổ cũng cứ cắn răng mà chịu, lòng than thở cũng vẫn không dám bỏ đi. Chính sự hy sinh đã thúc đẩy con người mất đi sự can đảm cần thiết để tác động một sự đổi thay… Và chàng nghĩ tới chính mình, tới những năm dài chịu đựng.

  • Em xong rồi đây nè…

Hoàng bỗng giật mình. Chàng vừa để tâm trí chìm vào một khoảng không gian xa xôi, một cơn mê vô tình đã đưa đến chàng những ý tưởng không mấy gì vui, những hình ảnh đã vùng lên từ tiềm thức chàng. Nhìn đôi mắt đờ đẫn của chàng Lan biết chàng đang có gì không vui trong đâu, nàng hỏi:

  • Anh sao vậy?

Chàng chối quanh:

  • Anh không sao đâu em. Chắc uống vin hơi nhiều. Có chuyện gì không em?
  • Lại mấy chuyện nhà thôi mà, ngày nào người ta cũng gọi một chút.

Chàng cười nói:

  • Chắc lại kiểm tra chứ gì?
  • Anh đừng có buồn nha. Mai mốt con em hết đại học, em sẽ là của anh luôn!
  • Thật không?
  • Thật chứ! Em chỉ yêu một mình anh.

Câu nói của Lan làm cho chàng mát lòng, măc dù chàng biết rằng nàng chỉ nói để cho chàng vui. Cứ hai tháng là Lan lại về nhà, có khi ba ngày có khi cả 10 ngày. Nàng nói nàng phải về thăm con và thăm căn nhà mà nàng rất nhớ vì nó chất chứa bao nhiêu kỷ niệm. Chàng biết rằng Lan vận chưa có thể dứt khoát vì còn bao nhiêu quyền lợi vật chất gắn bó hai người. Nàng hay nói, “Tình với người ta thì hết rồi nhưng em không thể bỏ người ta được, người ta không làm gì em hết” hay “em với người ta ở bên nhau hơn hai chục năm, giữa hai người vẫn còn cái nghĩa. Em biết sau này người ta cần có em…”

Bữa cơm tối ăn xong, hai đứa dọn bàn. Chàng tráng nước những bát đĩa dơ, nàng bỏ vào trong máy rửa chén xong hai đứa ra ngồi salon ăn dessert coi télé. Hai đứa chia nhau một quả chuối, Hoàng ăn một miếng fromage, uống nốt ly rượu đỏ. Lan làm cho chàng một tách café đen nhỏ và rót sẵn một ly cognac. Trong khi chàng ngồi trong chiếc ghế bành xem tin tức trên đài CNN và thưởng thức café thì Lan đi vào buồng tắm sửa sọan trước khi đi ngủ. Mươi phút sau thì nàng đi ra Tay cầm một chai Champagne, mùi nước hoa Chanel Allure Sensuelle thơm ngát làm cho Hoàng ngây ngất. Hoàng nói:

  • Ui cha, em thơm quá, lại có cả Champagne nữa! Anh thương em ghê!
  • Thơm cho anh hít hà mà, anh có muốn không…. Mà không được, mình phải célébrer (ăn mừng) đã. Anh mở champagne đi. Em đi lấy cốc….

Hoàng đỡ chai rượu. Chàng bóc lớp giấy bạc, gỡ cái đai nút bằng dây kẽm ở đầu chai, đúng lúc Lan mang hai ly ra. Tiếng chai rượu mở nút vang lớn làm cho Lan reo lên vui mừng:

  • Anh mở rượu hay quá!
  • Hãy lại gần đây cho anh ôm, anh hôn anh hít nào.

Lan tiến lại gần, ngồi lên đùi chàng, vòng tay lên ôm cổ chàng trong khi Hoàng mê mẩn kéo tấm thân nóng bỏng của người yêu vào sát mình, đồng thời chàng với tay cần chai rượu rót ra ly. Hai đứa vửa cụng ly vưa cười, Hoàng nói, “À Notre éternel amour!” (Mừng tình yêu vĩnh cửu của chúng ta!) Hai đứa đưa rượu lên uống một hơi dài. Hoàng để người yêu dựa lưng vào mình, chàng cúi xuông hôn lên cổ nàng. Lan nhắm mắt chờ đợi.

Bàn tay phải của chàng nhanh nhẹn luồn xuống dưới lớp vải mỏng của chiếc chemise de nuit (áo ngủ)

đen, lướt nhẹ trên làm da mịn làm cho Lan nhắm nghiền đôi mắt. Một cảm giác thích thú xâm chiếm người nàng, hơi thở nàng dồn dập, tim nàng đập nhanh, nàng từ từ chìm vào trong một trạng thái ngây ngất, nửa tỉnh nửa mê… Nàng nhìn chàng như chờ đợi….

Hoàng cười nói:

  • Thôi mình vào phòng ngủ nha!

Lan gật đầu, nàng đang có cái cảm giác đê mê nhè nhẹ của tình yêu . Hoàng bế nàng lên, hai đứa hôn nhau nồng nàn. Ngày xưa, chàng không thích hôn miệng nhưng để chiều người yêu chàng đã tập cái thói tỏ tình kiểu Tây phương này. Có lần Lan đã nói, “tức cười quá, hồi xưa anh đâu có thích hôn em đâu? Bây giờ anh lại khoái hôn ha?” Chàng đi vào phòng ngủ, đặt nàng xuống giường.

**xo**oxo**ox**

Nửa giờ sau Hoàng nhỏm dậy:

  • Em năm nghỉ chút đi, anh đi tắm, đánh răng rồi hai đứa mình đi ngủ.

Khi Hoàng từ phòng tắm bước ra thì đã nghe tiếng ngáy nhè nhẹ của người yêu. Chàng nhẹ nhàng lên giường, nằm xuống bên nàng, với tay tắt ngọn đèn bên đâu giường. Trong bóng tối, chàng năm nghĩ miên man. Thời gian trôi nhanh quá! mới ngày nào hai đứa quen nhau mà giờ đã hơn hai năm!

Chàng nhớ lại thời gian đầu khi hai đứa viết emails cho nhau, nàng kể lại đời nàng, thổ lộ cho chàng biết những nỗi buồn tồn đọng trong tâm tư nàng tư suốt gần 20 chục năm trời. Khi đó nàng chưa yêu chàng, nàng chỉ mới có cảm tình vì đọc cuốn truyện chàng viết. Sau này nàng nói nàng phục chàng vì nhận thức rằng chàng là một con người học cao hiểu rộng, cương nghị, can đảm dám làm nhiều chuyện mà người khác không dám, có lý tưởng, mà lại có tâm hồn nghệ sĩ. Nàng vốn là một con người mơ mộng, bản chất lãng mạn, nhưng vì cuộc sống vất vả từ khi mới lớn cho tới khi ra đời, đi làm, lấy chồng nuôi con, những nỗi lo âu, những nỗ lực để thành công trong cuộc sống nơi đất người, những hoàn cảnh khó khăn phải vượt qua, những cố gắng vươn lên  đã biến nàng trở thành một con người thực tế, có thể nói là cứng cỏi, con tim nàng đã có phần chai đá. Nàng đã kể cho chàng nghe ngày xưa khi nàng ở tuổi 12, mới bắt đầu lên Trung học, nàng đã thích làm thơ, viết văn. Gia đình nàng khá giả vì mẹ nàng làm ăn buôn bán, cuộc sống yên bình của nàng bên mẹ và người chị gái luôn tràn đầy hạnh phúc, mặc dù cha nàng một sĩ quan trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa thường phải xa nhà. Nàng đã được đi học ở một trường trung học nữ nổi tiếng ở Saigon. Tuổi thiếu niên của nàng đã trôi qua êm đẹp và thật hồn nhiên bên những người bạn thân thiết dưới mái trường thân yêu mà nàng vẫn giữ hình bóng trong tim cho đến ngày nay.

Nhưng rồi biến cố năm 75 xẩy đến, gây ra bao nhiêu xáo trộn trong gia đình nàng: cha nàng phải đi tù, tài sản của mẹ nàng và mái nhà thân yêu bị tịch thu, đồ đạc trong nhà phải bán dần để có tiền đi chợ, cả chiếc đàn dương cầm nàng coi như là vất quí báu nhất cũng ra đi, mẹ nàng đau buồn nên ngả bệnh rồi vài năm sau đó qua đời, chị em nàng phải vừa đi học vừa lo lắng công chuyện nhà phụ người cha khi đó mới vừa được thả từ nhà tù về. Rồi đến phiên cha nàng ốm đau phải đi nằm bệnh viện… Lần lượt cha nàng gửi hai chị em đi vượt biên với mấy người anh con ông Bác. Nàng được trot lọt nhưng vừa đến trại tị nạn thì có tin cha nàng mất. Hình như hương hồn cha mẹ nàng đã phù hộ cho hai chị em nên cả hai đi thoát yên bình để rồi được một người bà con bảo lãnh đi định cư ở Pháp.

Như thế quả nàng đã phải trải qua quá nhiều bất hạnh kể từ khi nàng còn ở tuổi mười sáu. Và chính vì Hoàng cũng đã khổ nhiều nên chàng đã thông cảm được những đau đớn về tinh thần của nàng, và chàng đã viết những lời an ủi… để rồi những an ủi đó đưa hai đứa lại gần nhau hơn, hiểu và quí mến nhau hơn. Để

rồi một hôm đẹp trời tình yêu bắt đầu nẩy nở.

Nói cho đúng ra, tình yêu không đến dễ dàng vì hoàn cảnh gia đình của hai đứa. Phải mất gần một năm dài Hoàng đeo đuổi, Lan mới chịu nhận là nàng cũng đã yêu chàng. Thời gian dài đó hai đứa vẫn trao đổi  tâm tình, kể cho nhau nghe những chuyện về cuộc đời mỗi đứa, chuyện ngày xưa, chuyện ngày nay… Càng kể càng thắm thiết, hai đứa gần như biết hết những bí mật của nhau. Hoàng thấy qua lời viết Lan đã thương mình nhưng không nói ra. Chàng biết nàng sợ nói ra, nàng sợ mất đi cái mộng mơ, mất đi cái lãng mạn của mối tình trong trắng (amour platonique) giữa hai đứa... Đến khi Lan chịu nói với chàng rằng đúng là nàng đã yêu chàng, thì Hoàng mừng rõ vô ngần Chàng nghĩ ở cái tuồi của chàng mà còn có được một người yêu thì thật là may mắn, một điều trước đây chàng không bao giờ nghĩ có thể xẩy ra. Đã bao nhiêu năm trời chàng sống trong vật vã của sự cô đơn, chán chường, của sự vô vị? Lan sẽ mang đến cho chàng một lẽ để sống.

Lan bỗng cựa mình tỉnh dậy. Nàng mở mắt âu yếm nhìn người yêu, nói khẽ:

  • Anh vẫn chưa ngủ sao? Em ngủ một giấc ngon lành. Anh ôm em đi. Em thèm được anh ôm đây nè…

Hoàng nhìn người yêu cười mỉm. Chàng kéo Lan sắt vào mình, hôn lên má nàng, bàn tay chàng xoa nhè nhẹ lên lưng người tình, thân thể hai đứa quyện lấy nhau. Chàng nói khẽ:

  • Em ngủ lại đi, anh ôm em, xoa lưng cho em ngủ đây...
  • Anh cũng phải ngủ nữa chứ…
  • Thì anh cũng ngủ, anh ôm em anh ngủ. Hai đứa mình cùng ngủ nha…

Và chẳng bao lâu sau hai đứa đã chìm vào một giấc ngủ thật yên bình, thật thần tiên…..

Hướng Dươngtxđ
Tháng 10 năm 2012

Trở lại Đầu Trang

';