Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Chuyện Kỳ Lạ
Truyện Tình Cảm Trữ Tình của Hướng Dương txđ

 

Hoàng ngồi trong tiệm Cliff House Bistro tại Point Lobos ngay bên cửa sổ nhìn ra biển mênh mông xa tít một màu xanh ngắt do nước biển phản ảnh bàu trời không một cụm mây đen. Hôm nay San Francisco có độ nóng bất thường trên 90 độ, một trong những ngày hiếm hoi ít thấy ở cái xứ lành lạnh quanh năm này. Anh vừa nhâm nhi ly Pernod pha với Perrier và nước đá vừa ngắm nhìn những con hải âu bay lượn và những con hải cẩu nằm phơi mình trên hòn đảo hoang vắng nhỏ xíu nhô lên trên mặt nước ờ ngoài xa. Hôm nay gió không thổi mạnh như mọi khi, không đủ sức để làm cho những con sóng nhô lên cao, nên anh có cảm tưởng như anh đang nhìn mặt nước gợn sóng của một cái hồ lớn chứ không phải là mặt nước biển Thái Bình Dương. Anh chợt nghĩ, xa tuốt bờ bên kia là quê mẹ mà đã gần 20 năm anh chưa về thăm một lần. Ngày anh ra đi anh đã có tâm trạng của kẻ bị đầy ải, suốt thời gian dài ở xứ người anh đã luôn luôn chấp nhận số phận của kẻ tha hương, kẻ vô tổ quốc, kẻ

mất nước…Hoàng đã ngồi như thế một mình cả hai tiếng đồng hồ nhâm nhi đĩa tapas, uống ly Pernod, hồi tưởng lại những ngày hè ở Paris của thời xa xưa khi anh ngồi nơi vỉa hè phía trước của những quán rượu trên con đường lớn Les Champs Élysées uống pastis với nước và đá lạnh ngắm đùi những em đầm mặc váy ngắn đi qua lại trên hè phố. Ôi những ngày sống cuộc đời sinh viên thần tiên ấy nay còn đâu, họa chăng chỉ sót lại những hình bóng mơ hồ của một quá khứ xa xôi lâu lâu trổi dậy từ tiềm thức như là dấu hiệu của một sự nuối tiếc buồn vời vợi.

Hoàng đã ngồi trong cái quán rượu chật ních người nơi một chiếc bàn nhỏ vừa đủ cho một cặp tình nhân. Hôm ấy anh đang chống chọi với một niềm cô đơn đã ray rứt anh từ cả tháng trời, người anh yêu đã bỏ anh đi lấy chồng, cộng thêm là một cảm giác buồn vô cớ và sự chán chường gây nên bởi một cuộc sống không còn ý nghĩa như xưa. Trời nóng đã làm cho anh bực bội, anh đã lôi chai Cordon Bleu ra làm mấy cối, anh nhâm nhi với phá sa, thứ đậu phọng tròn nhỏ xíu vỏ móng dính anh mua ở tiệm chạp phô Ấn Độ ở tuốt bên Berkeley về ngâm húng lìu muối đường trước khi bỏ lò cho chín ròn tan. Anh đã gọi điện thoại cho Hoàng Lan, nhưng nàng không có nhà – hay nàng đã không chịu bắt phone, anh cũng chẳng biết - để càng thấy bực mình vì tiếng reng cứ reo hoài bên tai, reo hoài như không muốn ngưng. Anh muốn để lại lời nhắn nhưng máy không có bộ phận thu lời nhắn, làm anh đã bực lại càng bực thêm. Anh không hiểu tại sao Hoàng Lan lại cắt đứt hoàn toàn liên lạc với anh, tại sao nàng lại nỡ dứt tình với anh như thế. Yêu nhau cả năm trời mà bỗng chốc nàng đã quên hẳn dĩ vãng, xóa hẳn những kỷ niệm, vết tích của một thời đẹp như mơ. Anh cứ nhận thức thực tế phũ phàng ấy để rồi anh như phát điên lên. Khi ý thức được sự bất lực của anh trước hoàn cảnh, anh đành lái xe ra bờ biển ngồi nhìn ngắm thiên nhiên cho quên nỗi sót sa trong lòng.

Nhìn biển xanh mênh mông mãi, anh cũng đã chán, giờ tiếng nói chuyện ồn ào của thực khách đã bắt đầu làm cho anh khó chịu. Từ nãy anh đã chìm vào một thế giới của nội tâm, đầu anh bận bịu với những ý nghĩ riêng tư, anh đã không để ý tới môi trường xung quanh. Giờ thức tỉnh lại, anh mới nhìn quang cảnh xung quanh anh, một quang cảnh xô bồ của những ông Tây bà Mỹ ăn mặc lố lăng, lạ lùng, cười cười nói nói, khoa chân múa tay, làm anh càng thấy chán đời. Chiều đã về, chẳng bao lâu ánh nắng sẽ tan biến để rồi bóng tối sẽ phủ xuống vạn vật. Anh kêu tính tiền rồi, cầm chiếc jacket da, uể oải đứng dậy đi ra cửa. Gió lạnh lùa vào thân làm cho anh rùng mình. Anh cảm thấy chuyếnh choáng vì hai ba ly cognac anh đã uống khi ở nhà và những ly Pernod bồi thêm khi anh tới Cliff House và bước chân anh chuyệnh choạng, anh biết anh đã say. Anh nghĩ rằng lúc này không là lúc để anh lái xe ra về sợ lỡ gặp cảnh sát thì nguy to mặc dù anh biết anh vẫn đủ tính táo để lái.

Hoàng bèn đi một vòng xuống con đường dốc đưa tới vùng có di tích của nhà tắm Sutro Baths ngày xưa, nhà tắm này đã bị cơn hỏa hoạn năm nào hủy hoại, giờ đây chỉ còn trơ lại những nền móng bằng xi măng nằm dưới đất trải ra cả một vùng khá rộng lớn. Buồn tình, anh đi theo con đường mòn ra nơi có cái hang đá lớn, anh đi sâu vào bên trong hang tối thui, khí lạnh nơi đây làm cho anh nổi da gà. Miệng cửa hang bên kia đưa ra biển, anh đứng đó nhìn những đợt sóng từ xa dồn dập tiến vào, đập mạnh lên những tảng đá to lớn có rêu nâu phủ đầy trơn tuột, làm nước biển văng tung tóe lên không trung. Óc anh bỗng nẫy ra một ý nghĩ khá rùng rợn: “giá ai muốn thủ tiêu ai, một anh chàng muốn thanh toán tình nhân chẳng hạn, thì y chỉ việc dẫn người yêu tới nơi đây. Hai đứa giả vờ rỡn chơi nắm tay nhau leo lên những tảng đá trơn tuột đó, rồi y bất ngờ giựt tay lại. Nàng sẽ mất thăng bằng, chới với vài giậy rồi rơi xuống biển. Con sóng mạnh như vũ bão sẽ kéo tấm thân ngọc ngà của

nàng ra khơi. Thế là xong một đời người.” “The perfect crime” (một án mạng tuyệt chiêu), Hoàng nghĩ trong đầu và cười mỉm. Để rồi ngay sau đó, anh tự hỏi tại sao tự nhiên trong đầu anh lại nẩy ra cái ý nghĩ ma quái như thế. Anh lững thững leo con dốc đi trở lên con đường cái. Bây giờ đã xâm xẩm tối, thời tiết đã đổi khác hẳn, cái nóng như lửa của ban ngày đã biến đi hồi nào, thay vào đó là cái lành lạnh vốn dĩ của San Francisco.

Hoàng chậm rãi bước dọc theo vỉa hè thoai thoải đi xuống và khi đến cổng đầu tiên đưa ra biển anh liền xuống những bậc thềm đưa ra bãi cát. Đi một lúc mỏi chân, anh ngồi trên một thân cây to lớn mà nước biển đã đánh trôi dạt vào bờ. Bóng đêm giờ đã xuống, ánh sáng từ những cột đèn đường đã tỏa khắp và cả thành phố San Francisco đã lên đèn lấp lánh muôn mầu. Hoàng ngồi yên trầm ngâm trước cả một bãi biển mênh mông giờ chỉ còn lác đác vài chục người, những kẻ như anh còn cố nán lại để hưởng gió biển thanh khiết hay để suy tưởng về cuộc đời. Anh đang ngồi mơ mơ màng màng nghĩ tới những cuộc tình đẹp anh đã trải qua, trong tâm trí anh liên tưởng đến bao nhiêu hình bóng, bao nhiêu kỷ niệm đẹp kể từ khi anh mới ở tuổi mười tám cho đến bây giờ, anh đã quá năm mươi lăm. Và anh nhớ tới bài ca khi cao hứng anh đã thích nghêu ngao, “To all the girls I’ve  loved before”, bài ca Julio Iglesias, với giọng ca trầm ấm, đã làm rung động những trái tim đàn ông - vả cả đàn bà (?) - một thời.

Đang bay bổng với những suy nghĩ riêng tư, anh bỗng thấy bóng một người đàn bà đi gần tới chỗ anh ngồi. Vì hiếu kỳ, anh ngước mắt nhìn nhưng không hiểu vì trời tối hay vì lý do nào khác, anh không thấy rõ mặt bà ta. Thế rồi bà tới ngồi trên cùng cái thân cây anh đang ngồi, cách anh khoảng chừng hai thước. Người đàn bà im lặng một lúc lâu rồi, với một giọng nói liêu trai, nghe xa xăm lạ lùng, bà lên tiếng làm quen:

  • Biển ban đêm đẹp kỳ lạ ông nhỉ? Ông cũng thích ngắm biển lắm đúng không?
  • Thưa vâng. Nhìn biển một màu mực dưới anh trăng lờ mờ, tôi nhớ đến một quá khứ thân thương…
  • Quá khứ? Biển đen có liên quan chi tới quá khứ?
  • Ồ, đó là một chuyện riêng. Tôi nói lỡ miệng…
  • Ông nói nốt cho tôi nghe đi. Tôi thích nghe những kỷ niệm đẹp mà buồn…
  • Vâng bà nói đúng. Đó là một kỷ niệm đẹp mà buồn. Tôi nhớ tới hình ảnh hơn hai mươi năm trước khi tôi đứng trên boong tàu chuyên chở người tị nạn từ Đảo Galang tới Singapore vào một đêm cũng có ánh trăng lờ mờ như đêm nay, lại có cả sao lóng lánh trên bầu trời. Hôm đó tôi đã đứng suốt đêm, không ngủ, ngắm Biển Nam Dương bao la đen như mực. Thật là một cảnh đẹp vô cùng lôi cuốn hồn tôi, tôi không bao giờ quên…Con tầu đêm đó đưa tôi đi định cư xứ lạ, nên tôi buồn, buồn vì càng ngày tôi càng xa quê mẹ…mà biết sẽ không bao giờ còn trở về…

Nghe Hoàng nói, người đàn bà chỉ yên lặng không nói thêm điều gì. Một lúc khá lâu sau, bà mới lại lên tiếng:

  • Ông đã đi ngăm Biển Mendocino bao giờ chưa, thưa ông?

Câu hỏi lạ lùng đột ngột làm cho anh thấy hơi chột dạ. Anh lãnh đạm trả lời vắn tắt:

  • Thưa chưa…

Rồi anh tò mò hỏi:

  • Biển Mendocino có đẹp không mà bà bảo tôi đi ngắm?
  • Thì cũng đẹp như mọi biển khác, nhưng nơi đó là quê tôi nên tôi muốn khoe. Nếu ông đi Mendocino, biết đâu chừng tôi lại được gặp ông … để nói những chuyện vu vơ… như đêm nay…

Rồi bà ta lại yên lặng. Một lúc lâu sau Hoàng thấy bà đứng dậy, hai tay nắm chặt hai đầu chiếc khăn chùm kín đầu như thể bà sợ gió thổi văng nó đi.

  • Tôi xin lỗi đã làm rộn ông… Bây giờ tôi phải về… xin chào ông…

Hoàng lí nhí như thể có một vật gì đang làm anh nghèn nghẹn nơi cổ:

  • Không có chi, tôi xin chào bà…

Người đàn bà lạ lùng đó ra đi, Hoàng không buồn nhìn theo. Anh chẳng có gì dính dấp đến bà ta, một vài câu chuyện nói bâng quơ với người đàn bà anh không hề quen biết đã không làm anh bận tâm. Đến khi anh quay mặt nhìn về hướng bà ta ra về thì anh không còn thấy bóng dáng bà đâu nữa. Anh ngạc nhiên vì mới đây thôi mà sao bà ta đã biến đi đâu mất nhanh như vậy. Thật là quái lạ!

Khi Hoàng về đến nhà thì đã hơn 9 giờ tối. Anh vội làm một miếng steak sandwich, mở chai Napa Cabernet Sauvignon ngồi ăn cho xong bữa tối. Anh đã vặn Tivi lên, chỉ để cho có tiếng nói bên tai, anh đã có thói quen ấy từ lâu. Sống một mình, anh rất sợ vắng lặng. Vì thế mỗi khi anh về đến nhà là anh mở nhạc, còn khi ăn anh mở tivi, mà không nhất thiết để nghe hay xem. Đêm nay, hình bóng người đàn bà xa lạ kia đang ám ảnh tấm trí anh. Anh thắc mắc vì cái vẻ kỳ bí của bà ta, hớp hồn bởi giọng nói liêu trai và những câu hỏi lạ lùng của bà ấy. Anh tự hỏi cái gì đã thúc đẩy bà ta đến ngồi bên anh, hay chỉ là sự ngẫu nhiên. Nhớ tới địa danh Mendocino, anh đứng dạy đi lấy chiếc laptop rồi google chữ Mendocino, mặc dù anh đã biết rằng đó là một vùng ở phía Bắc San Francisco, đâu đó gần Sonoma. Những lần anh lái xe đi Oregon chơi, anh nhớ đã đi qua địa danh này.

Ngày hôm sau, một ngày thứ sáu, anh xin nghỉ làm một hôm để đi Mendocino chơi. Anh đã gọi giữ phòng ở Mendocino Hotel, một khách sạn cổ xưa có từ cuối thế kỷ thứ 19. Anh đã xem hình và thấy khách sạn này cũng khá đẹp, có vườn hoa rộng, những căn phòng dành cho khách lại nằm ở những toà nhà cách biệt xa nhau, không giống những khách sạn khác. Hơn nữa nó lại trông ra một cái vịnh nhỏ, du khách khi nhàn hạ có thể tản bộ dọc theo bờ biển. Anh đã chỉ muốn một nơi yên tịnh để nghỉ ngơi vào cuối tuần, Mendocino là một tỉnh nhỏ xiú, chỉ chừng ngàn cư dân lại có nhiều tiệm ăn quán rượu, anh nghĩ đó là nơi tốt cho anh đến thăm thú vài ngày và nghỉ ngơi dưỡng sức.

Như thế, sáng hôm đó, anh chuẩn bị vài thứ để mang theo - laptop, máy hình, mobile phone, chai Cordon Bleu và chai Perrier, cái ly crystal có trạm trổ và cẩn tên anh trên đó bằng vàng ròng, ít phá xa húng lìu, vài cây saucissons và gói croutons à l’ail là những thứ nhâm

nhi anh không thể thiếu – anh bận đồ kẻng, với tay cầm chiếc vali cá nhân và leo lên xe. Trời hôm đó vẫn còn nóng không thua gì hôm trước, anh chỉ mặc một chiếc quần jean trắng và chiếc áo polo xanh da trời. Anh không quên liệng vào xe chiếc jacket da double-pli, đề phòng nếu lạnh anh có áo ấm choàng lên vai. Anh đã vù xe đi, miệng hát khẽ bài ca anh mới nhớ lại hôm trước:

                         To all the girls I've loved before                     To all the girls I once caressed
                         Who travelled in and out my door                   And may I say I've held the best
                         I'm glad they came along                                For helping me to grow
                         I dedicate this song                                           I owe a lot I know
                         To all the girls I've loved before                    To all the girls I've loved before ….


Anh đã chạy vù qua cầu Golden Gate, cây cầu nổi tiếng thế giới, nơi Tony Bennett đã đứng ca bài “I Left My Heart in San Francisco” [http://www.youtube.com/watch?v=ZwFhhyg-fbo].  Anh đã chạy trên xa lộ 101 N hơn một tiếng đồng hồ để tới Cloverdale, một thành phố nhỏ xíu rất dễ thương ở một vùng đồng quê chuyên canh tác và chăn nuôi, nơi anh phải đi qua để bắt sang con lộ liên tỉnh CA 128W, một con lộ của tiểu bang chạy từ Đông sang Tây qua một dãy núi để tới vùng bờ biển. Thành phố Mendocino nằm trên bờ biển Bắc California nên từ San Francisco Hoàng có thể dùng quốc lộ 1 là con lộ chạy dọc theo bờ biển (Coastline Highway 1) nhưng sẽ xa hơn vì xe sẽ phải đi qua những vùng có đường ngoằn ngoèo chạy sát biển, lái xe rất căng thẳng tinh thần vì phải chú tâm sơ ý một tí là có thể lăn xuống vực thẳm hay xuống ngay biển. Ở cái tuổi trên 55, anh bây giờ không còn ngông cuồng như trước kia, khi anh từng lái xe sport chở các em gái chạy bạt mạng trên con
lộ ấy làm cho các em rú lên vì sợ… rồi xích tới ngồi sát bên, dụi đầu lên vai anh mà thủ thỉ, “Anh chạy dữ quá, làm em tim em muốn nhẩy ra khỏi lồng ngực đây nè. Bắt đền anh đó!” Anh vội đưa tay xoa xoa lên má em, “lát nữa anh sẽ đền em nha, anh sẽ làm cho quên hết cả sợ nha!” Em rên rỉ, “ứ ừ! Cái anh này, chỉ khéo chọc em thôi…"

Hoàng lái hơn một tiếng đồng hồ trên con lộ hẹp CA 128 chỉ có hai lối đi về qua những cánh đồng khô cằn, tương tự như con lộ Napa road mà anh thích đi qua vì no giống con đường đi Thủ Đức ngày xưa. Đi qua nơi đây anh nhớ lại cái quá khứ êm đềm mấy chục năm trước, những ngày đẹp như mông anh còn sống ở quê nhà, ôi những ngày anh ước ao được sống lại dù cho chỉ trong khoảnh khắc. Sau đó Hoàng chạy qua vùng thung lũng Anderson Valley với thành phố Boonville rồi tới những vùng đồi thuộc thị trấn Philo trồng nho để làm rượu. Rải rác hai bên con lộ là 26 cơ sở làm rượu chát (wineries) chẳng khác gì ở Napa hay Sonoma.

Qua Philo, anh dừng tại Toulouse Winery vì cái tên Pháp của nó, anh ghé vào thăm, uống thử thứ rượu Pinot noir thổ sản vùng này, anh thấy cũng khá ngon nhưng vẫn thích Cabernet Sauvignon vùng Napa hơn. Anh không đi thăm hãng rượu vì anh đã xem nhiều nơi, nơi nào thì cũng thế thôi: vườn trồng nho các loại, nơi ép nho để lấy nước bỏ vào những thùng nhôm khổng lồ cao hàng mười thước, nhưng hầm có độ lạnh nhất định chứa hàng mấy trăm

thùng rượu gỗ oak 200 lít và những phòng uống thử và trưng bầy rượu. Hôm ấy, phòng thử rượu chỉ lèo tèo có năm sáu người.

Ở hãng rượu ra, anh đi tiếp con đường CA128W và tới một khu rừng già hai bên đường đi là những hàng cây redwoods to cao, chắc sống cũng đã cả trăm năm. Chạy qua vùng rừng cây cổ thụ này anh lại nhớ những lần anh đưa các em gái đi tuốt lên Humboldt Redwoods State Park ở phiá Bắc của Mendocino, anh lái xe chạy dọc theo con đường mang tên Đại lộ những Cây Khổng Lồ (Avenue

of the Giants), con đường chạy dài 31 miles hai bên chỉ là những cây redwoods đại cổ thụ, bốn người nắm tay nhau chưa chắc đã làm được một vòng thân cây. Và anh nhớ những cuộc vui ngày xa xưa ấy, khi anh con trẻ, còn xung sức, anh lái xe đi tuốt lên tận Vancouver, Canada, ghé qua Crescent City, hải cảng cuối cùng của California, để uống rượt wine trắng, ăn đồ biển tươi, ngon ngọt quên chết. Anh chạy xe qua những bãi biển đẹp mê hồn của Oregon mà cho ngày nay anh vẫn nhớ và mơ ước đi thăm lại… Và hình ảnh em ngồi sát bên anh, em đẹp và thơm như múi mít, mùi gió biển quyện với mùi nước hoa của em làm cho anh ngây ngất, ôi sao anh thương em đến thế...  Để rồi bi giờ anh cô đơn một mình chạy qua khu rừng redwoods này, sao anh thấy nỗi buồn dâng lên trong lòng, anh thấy sự cay nghiệt của cuộc đời thấm ơi là thấm…
Chừng nửa tiếng sau là tới vùng đèo núi, con đường quanh co dễ sợ, anh phải chăm chú lái, cẩn thận chạy vừa phải không đi nhanh qua kẻo mất mạng mà cũng không chạy chậm quá để khỏi cản mũi những xe đi sau. Thật là mệt trí, tinh thần thì lúc nào cũng căng thẳng.

Anh bực mình vì đã không xem bản đồ vùng này, nếu biết có đèo núi như thế, anh đã không đi Mendocino làm gì, California thiếu gì những nới khác anh có thể tới chơi… Rồi anh lại bực mình với chính anh khi nhận thấy anh dễ nản, không còn như ngày xưa thích xông xáo, thích những thử thách, xay mê làm những gì khó khăn nhất để rồi sau đó tự anh phục chính anh. Thật là kỳ lạ. Tuổi tác đã làm thay đổi bản tính con người, và bỗng nhiên anh cảm thấy buồn buồn khi nhận thức đã bước vào cái “tuổi già”.

Cuối cùng thì anh cũng đã qua được dãy Coast Range để là là đi xuống vùng bờ biển

Mendocino, quốc lộ ven biển số 1 tiếp nối với con đường 128, anh chạy thêm hơn 10 miles nữa mà vẫn không thấy bảng chỉ đường báo hiệu tới thị trấn Mendocino. Anh đang sốt ruột thì tới một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, chiếc GPS báo hiệu cho anh quẹo trái vào con đường Little Lake Road. Anh chạy chừng ba bốn blocks thì GPS lại bảo anh quẹo trái. Anh lái chừng vài phút thì quả nhiên tới nơi.

Thị trấn Mendocino nhỏ bé chỉ có chục con đường nhưng nhà cửa đẹp mắt  vì cổ xưa phảng phất tính chất tỉnh lỵ . Anh đang chạy trên con đường Lansing thì chiếc GPS ngưng chỉ và báo cho biết tới đây GPS không có thông tin về vùng này, anh sẽ phải tự kiếm đường mà đi tiếp. Thế là anh phải đậu xe bên lề đường để đi hỏi lối tới Mendocino Hotel. Thấy có quán Mendocino Bakery & Café bên kia đường, anh vội bước qua, đẩy cửa đi vào. Quán đông khách, anh lớ ngớ đứng chờ phiên mình. Nhìn quanh anh thấy bán nhiều bánh ngọt bánh mặn đủ loại, đặc biệt là các loại quiches, một thứ bánh làm bằng một vỏ bột trên đổ kem sữa, trứng và nấm hay rau xanh rồi đem bỏ lò. Quiche là loại bánh mặn mà người Pháp hay ăn. Anh nghĩ trong đầu, “trưa mai mình tới đây ăn quiche, uống cà phê là hết xẩy!”

Tiến tới quầy trả tiền, anh ngạc nhiên thấy một cô gái chừng 30 tuổi, người dong dỏng, giáng người thanh thanh, không thô như đa số phụ nữ anh thường gặp.

Nàng giống một cô đầm Pháp mà lại phảng phất nét Á Đông. Anh vội vã hỏi thăm đường tới khách sạn vì có khách đứng chờ trả tiền đàng sau lưng. Cô gái vui vẻ chỉ lối cho anh, mắt thì nhìn anh chằm chặp, miệng mỉm cười, trông thật dễ thương. Anh cám ơn đi ra cửa, cố ngoái cổ nhìn lại “cô hàng cà phê” xinh xinh một lần nữa. Một cảm giác là lạ đã lôi cuốn anh về phiá nàng, anh khoái chí tự nhủ, “ Mai tới ăn trưa, mình nhất định phải hỏi xem cô nàng có phải là người Pháp hay không mới được!”

Sau đó anh tới  khách sạn nhận phòng, ngồi nghỉ ngơi một lúc, sau đó cởi quần áo vào phòng tắm đứng hơn nửa giờ dưới vòi nước nóng bỏng. Anh quen cái thói tắm nước thật nóng, đứng dưới vòi hoa sen để cho nước phun mạnh lên da thịt như thể đang được tẩm

quất. Tắm xong thấy khỏe lại, anh mở chiếc laptop xem mail một lúc lâu. Sau đó anh lên toà nhà chính của khách sạn ngồi, vừa uống một ly cognac vừa ngắm biển. Trước mắt anh là một vịnh nhỏ, không có những đợt sóng đổ sô vào bờ nên anh không thấy thích thú cho lắm, anh vốn thích nhìn biễn sống động, dữ dằn, biển êm ả làm cho anh muốn trầm tư…Uống xong ly rượu, anh bước ra đường đi một vòng xem phố phường, chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm. Dọc theo con đường Main ngoài những tiệm ăn, quán rượu, cửa tiêm bán hàng tạp nhạp cho du khách, anh thấy có nhiều xưởng vẽ. Thị trấn nhỏ này không có công ăn việc làm cho người dân, Mendocino sống bằng hoạt động du lịch nên nhiều nghệ sĩ đã tới đây sinh sống, họ vẽ tranh nặn tượng bán cho du khách. Không khí đây phẳng lặng, không nhộn nhịp như ở những tỉnh lớn.

Khi anh trở về khách sạn thì trời đã sâm sẩm tối, anh vào tiệm ăn, ngay bên cạnh khu tiếp đón du khách, dùng bữa cơm chiều. Trưa anh đã không ăn gì nên anh thấy bụng đoi đói, không biết có phải vì thế mà anh ăn thấy ngon miệng. Là một tay sành ăn, Hoàng thấy thức ăn nơi đây làm khá ngon, từ đĩa salade trộn một thứ dầu dấm đặc biết có hương vị khác lạ cho tới chén crab bisque và món tôm scampi ravioli cá tuyệt ngon. Rượu Mendocino anh thấy uống cũng tạm được. Uống hơn nửa chai xong, anh kêu một ly Cointreau nhỏ, loại liqueur uống cho tiêu cơm. Khi anh bồi bàn hỏi anh có dùng cà phê không, anh ngần ngừ một lúc vì sợ mất ngủ nhưng cuối cùng, không dằn được cơn thèm, anh gọi một single expresso.

Xong cốc cà phê, anh đứng dạy về phòng. Không biết làm gì hơn, anh mở chiếc laptop đi vào những hộp thơ của anh xem có thư gì mới không nhưng chỉ toàn là thứ vớ vẩn. Anh bèn xem phim cho qua giờ, anh có trên hard disk cả trăm phim thời xưa mà anh thích xem đi xem lại. Bữa nay anh chỉ muốn xem để tìm cơn ngủ nên anh chọn một phim hiệp sĩ mù nhưng mới xem chừng nửa tiếng anh thấy buồn ngủ, anh vội đi đánh răng xúc miệng rồi leo lên giường. Cơn ngủ đến nhanh chóng, anh làm một giấc cho tới 8 giờ sáng hôm sau. Những tia nắng xuyên qua cánh cửa lớn đưa ra lan can trông xuống vườn đã làm anh thức giấc. Anh thấy lâng lâng vui trong lòng vì đêm qua anh đã ngủ ngon, anh cảm thấy khỏe khoắn trong người và sẵn sàng thụ hưởng một ngày nghỉ bình yên thoải mái  nơi vùng đồng quê này.

Sáng hôm đó, một ngày thứ bẩy đẹp trời, anh lên quán ăn ngồi uống cà phê xem báo. Sau đó anh về phòng, sách máy hình đi ra phố dạo chơi, chụp cảnh thị trấn Mendocino, ngắm những căn nhà cổ xây từ thế kỷ thứ 19. Anh thấy lạ nhất là khắp nơi có những thùng chứa nước lớn đặt trên những bệ gỗ cao mươi mười lăm thước trên không trung. Anh tự hỏi không biết nước chứa trong đó là để tưới cây cối trong vườn hay để dùng trong nhà; và anh thắc mắc tại sao ở cái thời đại này mà lại còn xài thứ đồ cổ xưa kia? Nhưng anh vẫn thích thú với cái cảnh lạ ít gặp nơi khác đó, và cứ thấy là anh lại dương máy lên chụp.

Khi đã quá 12 giờ trưa, anh lững thững đi bộ tới tiệm cà phê anh đã vào hỏi đường hôm trước ăn trưa. Mở cửa quán bước vào, anh cố ý nhìn xem cô gái có đó hay không. Thoạt tiên không thấy nàng anh đã hơi thất vọng. Anh ngần ngừ đứng nơi tủ kính trưng bầy các thứ bánh, không định được anh muốn ăn loại quiche nào. Sau cùng anh lựa thứ có nấm và bảo

người bán bánh hâm nóng cho anh. Và mừng thay, khi tới phiên anh trả tiền thì nàng đã đứng ngay đó nhìn anh cười cười. Anh hớn hở nói:

  • Chào cô, tôi đã chọn một miếng quiche và cô cho tôi một double expresso và một cà phê mocha nóng. Cô trộn dùm hai thứ cà phê với nhau cho tôi
Vẫn mỉm cười nàng nhìn anh nói:
  • Tất cả là 14 đồng 65 xu. Thế hôm qua ông có tìm được khách sạn dễ dàng không?
  • Cám ơn cô, dễ lắm. Cô chỉ đường cho tôi thật rành rõ. Mà cô nhớ tôi hỏi thăm đường hôm qua sao?
  • Nhớ chứ! Ở đây đâu thường có du khách Á châu. Vả lại tôi thấy tướng ông nghệ sĩ lắm…
  • Ồ, chắc tại bộ tóc để dài của tôi chứ gì?

Nàng lại cười:

  • Ông ra bàn ngồi đi, em sẽ mang bánh và cà phê tới.

Tay chỉ ra sân thượng, Hoàng nói:

  • Tôi sẽ ngồi ngoài kia. Hôm nay trời đẹp …
  • Dạ thưa được.

Anh trả tiền rồi đi ra sân, anh kiếm một bàn tuốt sâu bên trong ngồi. Mươi phút sau, cô nàng bưng thức ăn ra cho anh. Đặt khay xuống mặt bàn nàng nói:

  • Ông cần chi nữa không?

Anh chăm chú nhìn nàng, cười:

  • Không, tôi không cần gì nữa cả, nhưng tôi muốn xin phép hỏi cô một câu được không?
  • Dạ thưa được chứ a.
  • Cô là người gốc Pháp đúng không?

Vừa ngạc nhiên vừa hơi bối rối nàng hỏi lại:

  • Dạ thưa… tại sao ông biết?

Chỉ vào bảng tên nàng đeo trước ngực, anh nói:

  • Thì tên cô mang họ Pelletier, tôi nghĩ cô là người gốc Pháp.. Vả lại người cô mảnh mai…

Nàng vui vẻ reo lên:

  • Ông hay quá! Đúng, em là người Pháp…
  • Cô nói tiếng Pháp được chứ?
  • Người Pháp thì phải nói được tiếng Pháp chứ ạ.
  • Vậy mình nói chuyện với nhau bằng tiếng Pháp đi.

Nàng liền dùng tiếng Pháp:

  • Dạ. Nhưng để tí nữa giờ break em sẽ ra đây ngồi chơi với anh, anh bằng lòng không?

Hoàng sung sướng cười nói:

  • Chịu đứt đuôi đi chứ còn gì nữa. Em nhớ giữ lời hứa nha!
  • Promis. (hứa mà)!

Hoàng đã ăn xong miếng quiche, anh đang ngồi nhâm nhi tách cà phê thơm lừng thì nàng xuất hiện. Nàng dùng cách nói “moi-toi” thân tình của người Pháp – tutoyer tức là dùng chữ “tu” thay vì chữ “vous”:

  • Anh thấy không? Em hứa là em ra chơi với anh.
  • Cám ơn Marie-Claire. Anh đang buồn buồn… Có bạn nói chuyện, anh thích lắm.

Hai đứa nói chuyện vớ vẩn, làm quen nhau được một lúc nàng nói:

  • Em hỏi anh câu này nhe. Tính em thích tò mò… Anh là người Việt đúng không?
  • Ơ! Sao em biết?
  • Em cũng có máu Việt trong huyết quản mà.

Hoàng không chút ngạc nhiên. Anh đã biết trước rằng cô ta lai. Nhìn đôi mắt và cái mũi là thấy liền…

  • Má em là người Việt?
  • Dạ, Ba em là người Pháp, Mẹ em là người Việt. Hai người quen nhau ở Saigon rồi lấy nhau…

Rồi em kể cho anh nghe vào những năm cuối của thập niên 60, ba em đi Việt Nam chơi và quen biết mẹ em, khi đó đứng bán tại một cửa hàng trên đường Catinat, Saigon. Anh hỏi cửa hàng gì thì em nói mẹ em kể lại bà bán hàng cho một người bác tại một cửa hàng bán đồ kỷ niệm cho du khách. Em nói bố em đã ngạc nhiên khi thấy mẹ em nói tiếng Pháp lưu loát với một giọng thật đầm. Anh biết ngay Mẹ em học trường Marie Curie là trường Nữ Trung Học Pháp nổi tiếng ở Saigon, anh nói em nghe:

  • Anh hay thiệt, cái gì anh cũng biết hết!
  • Thì anh cũng học trường Tây mà.
  • Anh học trường tên gì?
  • Lycée Chasseloup Laubat, sau này đổi tên là Lycée Jean Jacques Rousseau.

Em động cỡn vừa vỗ tay vừa la:

  • Bravo! Je suis tellement fière de toi! (hoan hô. Em nể anh lắm)

Sau đó hết giờ nghỉ, em phải trở lại làm việc. Em bảo 5 giờ em ra về, anh đến đón, em sẽ đưa anh đi chơi. Anh nghĩ trong bụng, “Em muốn đi chơi với anh mà còn làm bộ nói đưa anh đi chơi!” nhưng anh vẫn thấy khoái. Anh uống nốt chỗ cà phê, đứng lên về trở lại hotel. Anh lại mở laptop đọc thư từ một hồi lâu, xong lấy quần áo mới đi vào phòng tắm. Chiều nay anh đưa em đi chơi, anh muốn sạch sẽ thơm tho, anh sẽ diện bộ đồ khác cho nó kẻng. Đi với em gái, anh muốn phong lưu tốt mã, có điều anh thấy ngài ngại là ở chỗ tuổi em và tuổi anh quá chênh lệch, anh phải giử khoảng cách, không dám nghĩ tới chuyện lăng nhăng. Bản tính anh thích “flirter” (tán tỉnh chơi), bi giờ phải giữ kẽ anh thấy bớt vui. Nhưng vì em hồn nhiên và có cảm tình với anh, anh cũng đủ hài lòng. Ở tuổi anh mà có một em đầm trẻ  hơn anh hơn hai chục tuổi “chịu” thì anh cũng thấy khoái và cuộc đời màu hồng.

Như thế 5 giờ anh chạy xe ra chỗ quán cà phê ngồi chờ. Chút xíu sau đó anh thấy Marie Claire bước ra, anh bóp còi một tiếng nhẹ để báo hiệu cho em biết. Em đi tới, anh nhoài người ra mở hé cánh cửa, em vào ngồi miệng hỏi:

  • Anh đến lúc nào vậy? Em hy vọng anh không phải chờ em lâu…
  • Anh mới tới. Mà chờ em cũng không sao…

Em nhìn anh nhoẻn miệng cười tươi, anh thấy em xinh như mộng.

  • Anh đúng là người có văn hóa Pháp…
  • Sao em nói vậy?
  • Vì anh ga lăng. Bọn người địa phương ít biết chiều chuộng đàn bà…

Anh lái xe đi một khoảng, rồi như chợt nhớ ra, anh hỏi:

  • Mình đi đâu đây em?
  • Đi Fort Bragg, anh chịu không? Ở đây không có chỗ ăn ngon.
  • Okay, đâu cũng được, miễn là có em bên cạnh..
Fort Bragg chỉ cách thị trần Mendocino có 10 miles thôi nhưng to hơn và có bãi biển Ten Mile Beach nổi tiếng là đẹp và thơ mộng. Marie Claire đưa anh ra đó, hai đứa ngồi chơi trên bãi cát, em kể chuyện thêm về gia đình em cho anh nghe, hình như em có một nỗi u uẩn gì đó chất chứa trong lòng, em tâm tình với anh để giải tỏa nó, anh nghi như vậy. Và như thế, anh được biết thêm rằng sau khi bố em về Pháp, mẹ em và bố em tiếp tục liên lạc với nhau bằng thư từ trong hai năm dài để rồi, một ngày đẹp trời, bố em tỏ lòng muốn cưới bà làm vợ. Mẹ em ưng thuận và sau đám cưới được tổ chức tại Saigon, mẹ em theo chồng sang sinh sống tại Agen, một tỉnh nhỏ gần Bordeaux nơi gia đình Pelletier có vườn trồng nho làm rượu chát. Năm đó là năm 1973, tình hình quê nhà đang bất ổn, ông bà ngoại em nghĩ rằng mẹ em lấy chồng Pháp, đi Pháp sinh sống là yên ổn nhất. Hai năm sau Miền Nam mất, ông bà ngoại em cùng các dì các cậu di tản sang Mỹ, lập nghiệp tại California. Mẹ em nhớ gia đình nên bàn với chồng là sang Mỹ sinh sống bằng nghề làm rượu, bà nói nghề sản

xuất rượu chát tại California thời đó đang phát triển mạnh. Vì có nghề chuyên môn trồng nho và sản xuất rượu chát nên Henri Pelletier, bố em, đã được một nhà sản xuất rượu nổi tiếng của Pháp ở Napa mướn. Nhờ thế mà gia đình em mới di chuyển sang Mỹ. Nghe tới đây Hoàng tò mò hỏi:

  • Vậy em sinh ra ở Mỹ hay ở Pháp?
  • Em sinh ra ở Pháp nhưng sang Mỹ với bố mẹ cho đến 3 tuổi thì em về Pháp sống với ông bà nội. Đến khi em 10 tuổi thì em trở qua Mỹ sống với bố mẹ em. Sau khi học xong trung học ở Mỹ, Bố em lại cho em về  Pháp đi học đại học ở Bordeaux là thành phố gần quê nội.
  • Thế bao giờ thì em trở lại Mỹ?
  • Em học ở Faculté des Lettres de l’Université de Bordeaux (Trương Văn Khoa của Đại Học Bordeaux) mới được hai năm thì mẹ em bịnh rồi qua đời. Em phải trở về Mỹ dự đám tang và sau đó em ở lại Mỹ luôn. Em muốn sống với bố em để giúp ông được khuây khoả, bớt cô đơn. Bố em giàu tình cảm, ông thương mẹ em lắm.
  • Thế sao em không ở Napa với bố mà lại tới ở đây?
  • Đâu có, em vẫn ở với bố em mà. Cách đây mười năm, bố em không còn muốn làm việc nhiều nữa nên ông mua đất ở Philo trồng nho tự làm rượu bán. Khi đó em làm việc trong hãng rượu của bố em, lo giấy tờ, tiếp khách. Nhưng mới năm ngoái ông bán vườn nho và nhà máy cho hãng rượu lớn trong vùng. Hãng của bố em nhỏ, không cạnh tranh nổi. Vì thế mà em phải tạm thời đi làm công cho cái quán cà phê anh biết đấy.

Khi trời về chiều, bóng tối ngả dần, anh muốn hai đứa đi ăn và em đề nghị tới một tiệm khá nổi tiếng ở Fort Bragg có tên là Cliff House, tiệm này ở ngay bờ biển, ngồi ăn thực khách có thể ngắm quang cảnh thiên nhiên, cả một vùng đại dương bao la. Nghe cái tên Cliff House, anh chịu liền và nói:

  • Ở San Francisco cũng có tiệm Cliff House, anh hay tới đó uống rượu ngồi ngắm biển.
  • Vậy thì thật là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Mình đến đó là đúng rồi phải không anh?

Thế là hai đứa đến đó ăn bữa chiều. Hoàng cảm thấy thật vui khi được ở gần Marie Claire, anh cười nói luôn miệng, ăn gì cũng thấy ngon. Còn Marie Claire thì khỏi nói, nàng tỏ nỗi hân hoan ra mặt. Nàng nói với anh:

  • Theo anh, hai đứa mình gặp nhau là do tình cờ hay do số mệnh? Em thì em nghĩ là do số mệnh.
  • Anh cũng nghĩ như em. Vì số mệnh nên hai đứa mới đi chơi với nhau như thế này chứ.

Đêm hôm đó hai đứa ra về no say, Hoàng chưa bao giờ cảm thấy mình hạnh phúc như thế. Bên Marie Claire anh đã sống lại dĩ vãng, anh đã trẻ trung trở lại, anh không còn nghĩ tới chuyện anh sắp về già. Anh vốn dĩ vẫn sợ cái tuổi 60, cái tuổi "hết xài", và anh lo tới khi đó thì không biết sẽ ra sao. Nhưng đêm nay, bên người đàn bà trẻ xinh đẹp như em Marie Claire thì anh bất cần đời. Trong đầu anh văng vẵng câu hát của Doris Day ngày nào, "Que sera sera, whatever will be will be.. The future's not ours to see..." Và anh mơ mộng, anh lại mơ mộng như xưa, anh nhớ lại những ngày vàng son khi anh có bên mình bao nhiêu các em gái quây quần, những ngày anh chưa biết buồn, chưa bao giờ thấy cô đơn...

Khi xe chạy gần về đến Mendocino Hotel thi giọng nói nhừa nhựa ngái ngủ của Marie Claire bỗng làm anh thức tỉnh. Ban nãy em đã uống hai ly Sauternes Blanc và giờ này anh biết em đang lâng lâng, em đang bay bổng trong một trạng thái sảng khoái nhẹ nhàng.

  • Đêm nay em không về nhà đâu. Từ đây về Philo xa lắm mà lại đường đèo, lái xe không thấy rõ đường nguy hiểm lắm.
  • Thế thì làm sao bi giờ?

Nói xong Hoàng mới nhận thức ra câu trả lời ngây ngô của anh.

  • Còn làm sao nữa? Thì em tá túc phòng anh đêm nay, không được hay sao?
  • Ui cha! không được đâu!
  • Sao lại không được hả anh?
  • Không ai lại đi nhốt con cừu non chung với con chó sói.
  • Em không là con cừu non. Đêm nay em cứ ngủ trong phòng anh,
  • Okay, em muốn thế thì được thế. Không phải anh muốn đâu nhe.

Đang phụng phịu, em bỗng đổi giọng:

  • Anh dễ thương quá đi. Em hôn anh một cái đây.

Em trườn người sang phía anh, hôn nhẹ lên má làm cho anh thấy khoai khoái trong lòng. Anh lái xe vòng ra phía sau khách sạn chạy vào sân trong, ngừng xe ngay trước tòa nhà nơi anh có căn phòng. Hoàng bước ra khỏi xe rồi đi quành sang phía bên kia, mở cửa xe cho em. Em lí nhí "Merci Chéri, tu es très aimable!" (Cám ơn anh yêu, anh dễ thương lắm) rồi ôm cánh tay anh bước theo...

Trong khi Marie Claire ở trong phòng tắm, Hoàng mở chiếc laptop check mail. Anh có thói quen khi không có gì làm thì vào tìm xem có thư hay không, hay chạy vòng vòng trên Internet xem tin hay tìm chuyện gì hay hay đọc. Anh mở nút chai Cordon Bleu, rót vào ly, đưa lên miệng, tay lắc cái ly cho mùi Cognac xông lên. Anh thích thưởng thức mùi thơm của rượu trước khi làm ngụm đầu tiên.

Anh đang mải mê với nhìn trên màn chiếu của chiếc computer thì Marie Claire từ phòng tắm bước ra, trần truồng, trên người chỉ quấn chiếc khăn bông trắng phau phau. Hoàng nói, mắt không dám chăm chú nhìn tấm thân nóng bỏng của em:

  • Em ngủ trên giường. Anh năm trên divan được rồi.
  • Giường rộng lớn thế kia, hai đứa nằm chung được mà anh. Có một đêm nay thôi mà...
  • Em muốn thế thì cũng được. Anh chỉ sợ em...
  • Anh không có sợ gì hết. Anh đi đánh răng đi rồi lên giường nằm với em.

Hoàng đóng chiếc laptop, uống nốt hớp cognac, rồi đi vào phòng tắm. Khi anh trở ra thì Marie Claire đã chui vào nằm trong giường, tấm chăn dầy phủ trên người chỉ hở có cái đầu. Nàng cười trêu anh:

  • Sao anh nhát gan quá vậy? Có gì đâu mà lo hả anh?

Hoàng chui vào dưới tấm chăn ấm áp:

  • Mình đi ngủ, anh tắt đen à nhen!

Anh với tay tắt đèn, căn phòng bây giờ lờ mờ dưới ánh trăng từ bên ngoài cửa sỏ rọi vào. Hoàng cố gắng quên sư hiện diện của em gần bên mình nhưng không được. Anh cố tình

nằm sát mép giường quay mặt đi nhắm mắt tìm giấc ngủ. Yên lặng bao trùm chưa được năm phút thì Marie Claire thủ thỉ:

  • Anh xích lại gần đây, em muốn anh ôm em, có thế em mới ngủ được.
  • Okay, ôm thôi nha. Em phải ngủ liền đó.
  • Dạ.

Anh quay lại ôm em. Marie Claire dụi đầu vào ngực anh, người nàng nóng hổi, mùi da thịt làm cho anh thấy ngây ngất khó chịu trong mình, nhưng anh cứ giữ yên lặng, hy vọng em sẽ tìm được cơn ngủ. Nhưng chưa được năm phút em lại nũng nịu đòi:

  • Anh xoa cho em cái lưng đi, em muốn anh xoa cho em.
  • Ừ thi xoa cái lưng. Nhưng em phải ngủ mới được.
  • Mà sao kỳ quá em không ngủ được. Em thèm...
  • Em thèm cái gì?
  • Em thèm anh xoa khắp người em...

Hoàng đưa ban tay anh đi khắp phần trên người em, mơn trớn làn da mịn, xoa xoa, xoa xoa.... Marie Claire nhăm mắt, em như ngứa ngáy khó chiụ, nhúc nhích, miệng em lẩm bẩm cái gì anh không nghe rõ. Anh cố đè nén nhưng rồi một cảm giác thèm muốn nhẹ nhàng trổi lên trong người anh, một sư kích thích, một sự ham muốn vì anh thiêú thốn đã từ khá lâu...Marie Claire rên khe khẽ, miệng van xin:

  • Xoa cho em nữa đi anh, nữa đi anh...
.............................

Thế rồi chuyện gì phải đến đã đến. Sau đó Marie Claire chầm chậm đi vào giấc ngủ. Hoàng ngắm nhìn bộ mặt thiên thần của em, hồng hào, mãn nguyện, vẻ mặt như cười cười, trông xinh ơi là xinh. Anh cúi xuống hôn em trên trán, em ứ ứ, nhoẽn miệng cười.... Sau đấy anh ôm em ngủ, hân hoan trong lòng. Hai đứa ngủ một giấc đến sáng. Tỉnh dậy anh hốt hoảng nói:

  • 10 giờ rồi em ơi! Chúng mình ngủ quên chết! Mình đi tắm chung đi rồi đi ăn sáng.

Sáng hôm sau Chủ Nhật là ngày anh trở về San Francisco. Marie Claire muốn anh ghé thăm bố em trên đường về. Em nói, "Bố em sẽ rất vui sướng được gặp anh. Em sẽ rất hãnh diện được giới thiệu hai người với nhau." Còn anh thì cũng tò mò muốn gặp Henri Pelletier để tìm hiểu thêm về một con người cũng hơi khác thường này, và cũng để có dịp trò chuyện với ông ta bằng tiếng Pháp. Hai đứa vội vã xuống phòng ăn, uống tí cà phê, ăn mẩu croissant rồi lên đường. Anh đưa em đi lấy chiếc xe em đậu trước quán Mendocino Café, rồi hai đứa hai xe lên quốc lộ số 1 để rồi sẽ bắt qua đường 128. Sáng chủ nhật đường vắng xe, Marie Claire chạy vèo vèo làm cho anh phải cuống cuồng đuổi theo. Nàng quen con đường đèo này nên lái 45 - 50 miles trên những khúc đường ngoằn ngoèo nguy hiểm. Nàng không chịu chạy chậm lại ở những khúc quanh thật gay go, khi lên dốc khi xuống dốc, làm cho anh mệt đừ bám sát em mà rồi cuối cùng cũng bị em bỏ lại xa đàng sau. Để rồi năm mười phút sau đó Marie Claire phải dừng xe lại chờ bên đường. Nhưng cuối cùng thì hai đứa đã về đến nhà em.

Henri Pelletier là một ông Tây già, tuổi cũng trên bảy mươi nhưng trông còn tốt tướng lắm. Gặp anh ông tỏ vẻ rất thân thiện:

  •  Chào anh. Hân hạnh được biết anh. Marie có gọi điện thoại nói về anh.
  • Tôi cũng rất hân hạnh được gặp ông.
  • Anh là người Việt mà lại giỏi tiếng Pháp. Anh giống bà vợ tôi...Bà vợ tôi mất lâu rồi...
  • Thưa tôi biết. Marie Claire có kể cho tôi nghe. Tôi rất khâm phục ông...

Henri kể lại cuộc gặp gỡ giữa ông và bà vợ ở Saigon. Nhớ lại kỷ niệm xưa, nhớ lại người đàn bà ông yêu quí, đôi lúc ông rươm rướm nước mắt. Ông kể chuyện ông đi Saigon 5 lần để thăm người yêu, ông nhớ cả những ngõ ngách của "La Perle de l'Extrême Orient" (Hòn Ngọc Viễn Đông) khi hai người đi ngao du, ăn uống phởn phơ. Rồi ông nói khi ở Pháp vợ ông cứ nhớ nhà, và sau khi mất nước thì nhớ gia đình, lúc đó sinh sống bên Mỹ. Chính bà thúc ông đi Mỹ để được gần cha mẹ và các chị em. Hoàng còn được biết ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông Đại Học Bordeaux và được huấn luyện chuyên môn về phương thức làm rượu nho. Ông nói về già, ông không còn ham tiền, ông bán cơ sở làm ăn để vui thú điền viên. Để mừng ngày hai người gặp nhau, ông mở những chai rượu ngon nhất mà ông để danh thết các bạn quí cho Hoàng nếm thử. Anh bèn cám ơn Henri rối rít.

Lúc anh sắp xin kiếu từ thi Marie Claire nói:

  • Anh chờ em một chút. em cho anh xem cái này hay lắm.

Nàng chạy vào trong phòng đem ra một phong bì lớn bên trong có nhiều tấm hình lôn xộn. Anh nhìn nàng đổ hết ra mặt bàn, lật từng tấm tìm tòi. Cuối cùng nàng kiếm được hai tấm hình, một tấm nhỏ cỡ 4x6 thường được dùng để làm hồ sơ và một tấm lớn hơn, cỡ tấm carte postale đã cũ kỹ. Cầm hai tấm hình trong tay nàng giải thích:

  • Em chưa kể cho anh nghe hồi em ở Facultế des Lettres de Bordeaux, em có một người bạn trai Việt nam. Anh ấy sang học Docteur ès Lettres (Tiến sĩ Văn Chương). Mẹ chết, em về lại Mỹ không trở qua Bordeaux nữa nên em và anh ta chấm dứt liên lạc với nhau...em tự hỏi không biết bây giờ anh ấy ở đâu...

Rồi nàng đưa tấm hình nhỏ ra cho anh xem. Vừa nhìn vào anh giật nẩy mình. Người thanh niên đó không ai khác là Hùng, đứa con trai lớn của anh, bây giờ là giáo sư ở một đại học ở Miền Đông. Hùng đã có vợ và hai đứa con. Để Marie Claire không nghi ngờ gì cả, anh vội nói, giọng đùa đùa:

  • Anh chàng nay đẹp trai và hơi giống anh nhỉ.

Marie Claire liền trả lời:

  • Chính vì thế mà em vừa mới thấy anh là bi coup de foudre (sét ai tình)

Hoàng yên lặng cười cười không dám nói gì thêm. Marie Claire liền đưa thêm tấm hình thứ hai cho anh. Nàng hớn hở khoe:

  • Còn đây, anh coi nè. Hình chụp Mẹ bế em khi em còn bé tí đây nè.

Anh cầm tấm hình và vừa nhìn vào là tự nhiên thấy hoa mắt, đầu óc choáng váng, gần như muốn xỉu. Người đàn bà trong tấm hình không ai khác là Phượng, người yêu cũ của anh. Anh và Phương đã yêu nhau bốn năm trời kể từ những ngày nàng còn ở lớp đệ Nhất. Cuộc tình đẹp nhưng không thành vì gia đình không chấp thuận... Hơn 30 năm trôi qua, anh không hề nghĩ tớì Phượng bây giờ bỗng nhiên bóng dáng nàng lại hiện ra trước mắt anh... Đáng sợ hơn nữa là định mệnh đã đưa dẫn Marie Claire đến với anh, dù chỉ trong một đêm. Một đêm rồi thôi, vĩnh viễn xa nhau vì làm sao anh có thể tiếp tục liên lạc với em được? "Khủng khiếp thật! sao cái định mệnh lại đưa mình tới cái cảnh éo le dữ vậy này?" anh nghĩ trong đầu.
Thấy anh xanh mặt, Marie Claire hốt hoảng:

  • Anh sao vậy? Anh bị trúng gió hay sao? Để em vào lấy dầu cù là bôi cho anh. Em có dầu cù là của mấy dì cho. Bôi tốt lắm.

Anh cố gượng tỉnh lại, bình tĩnh nói:

  • Chắc tại anh uống thử nhiều thứ rượu quá. Nhưng không sao đâu. Để anh ngồi nghỉ chút xíu thì sẽ khỏe lại.

Hướng Dương txđ
Một ngày cận sinh nhật 2005
edited version 2013

   

Trở lại Đầu Trang