Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Chuyến Tầu Định Mệnh
Truyện Ngắn Dị Thường của Hướng Dương txđ




c1Con tầu biển lớn tên Công Chúa Hoàng Kim rời bến cảng Los Angeles đã hai hôm để đi Hawaii trong một cuộc hải trình xuyên Thái Bình Dương kéo dài năm ngày đi, năm ngày về và bốn ngày để chạy quanh từ đảo này sang đảo kia, bốn hòn đảo lớn trong số năm sáu đảo gì đó của tiểu bang Hawaii mà anh cũng chẳng quan tâm hay biết. Anh đã quyết định tham gia cuộc đi chơi trên biển này trong một phút bốc đồng, chỉ một tuần lễ trước khi con tàu khởi hành. Hôm anh vào trang web của hãng tầu để ghi tên và đóng tiền thì được biết không còn vé nữa, tất cả những chỗ trên con tầu khổng lồ chứa hơn 2600 du khách đã bị chiếm hết.

Anh đã hơi thất vọng, vì ngày hôm trước đó anh đã lấy ba tuần lễ nghỉ hàng năm với dự tính sẽ có được những ngày vui bên Vân Anh, người đàn bà anh mới quen biết. Nhưng chính Vân Anh vào phút chót cũng đã thoái thác, không chịu đi chơi với anh rồi. Nàng đã viện lẽ không xin nghỉ được lâu như vậy vì nàng mới vào nơi đang làm chưa quá sáu tháng. Nhưng anh nghi nàng đã chẳng bao giờ nói thật với anh, kể từ ngày hai đứa quen nhau trên Internet cách đấy mới ba tháng. Ngay cả những bức hình sexy Vân Anh gửi cho anh cũng chắc gì là hình con người thật của nàng? Cái tên Vân Anh cũng có thể chỉ là một cái tên bịa đặt, bịa đặt cả câu chuyện về cuộc đời nàng, một người đàn bà 43 tuổi đẹp như mộng nhưng đã phải trải qua bao nhiêu gian truân của cuộc đời.

Nàng đã kể lại với anh rằng nàng đã đến Mỹ một thân một mình vào cái tuổi 12, đã sống trong một gia đình người bảo trợ ở một tiểu bang khỉ ho cò gáy miền Đông Bắc cho đến năm 16 tuổi thì nàng đã nghe tiếng gọi của trái tim, đi theo một anh chàng sinh viên người Việt 23 tuổi, đến lập nghiệp ở Houston, Texas. Đến năm 18 tuổi nàng đã dự thi hoa hậu và được giải á hậu gì đó, và nhờ vậy mà được một ông bầu, tuổi gấp đôi nàng, bao bọc che chở, giúp nàng biến thành một người mẫu. Tất nhiên là sau sự giúp đỡ có sự trả ơn. Sau khi nếm mùi tình yêu lần đầu với anh sinh viên nghèo thì nàng đã được hưởng một mối tình tràn trề văn nghệ của ông bầu, người đã đưa nàng vào cái thế giới ăn chơi vung vít mà nàng không thể biết đến nếu không vì duyên số. Nhưng cái gì đối với nàng cũng chỉ là tạm bợ. Sau khi nàng được tung tên thành một người mẫu và được giới giàu sang biết đến thì anh chồng hờ của nàng đã bắt đầu chán, rồi bỏ rơi nàng đi bám theo một người mẫu khác, trẻ đẹp hơn nàng. Ở cái tuổi 25, nàng đã bị phế thải, không còn ông bầu bên cạnh để chăm lo cho công việc làm ăn, giúp nàng đối chọi với cái thế giới diều hâu chèn ép quạ đen, và do đó nàng dần dần đã bị xuống thế.

Nhưng số nàng không đến nỗi khốn nạn, vì không những nàng xinh đẹp và thông minh, nàng lại còn biết nuôi dưỡng những mối quan hệ bạn bè trong giới nghệ sĩ. Không được làm người mẫu nữa, nàng đã chuyển sang nghề ca hát, nàng đã được một anh nhạc sĩ, động lòng trắc ẩn, đem trái tim thương yêu nàng, và anh ta đã tận tình giúp đỡ, huấn luyện nàng, đưa nàng vào cái nghề mới này. Như thế nàng đã trở thành một ca sĩ tỉnh nhỏ, mỗi đêm đi hát nơi các phòng trà, đại nhạc hội ở địa phương. Tiếng hát nàng cao vút, thật trữ tình, bay lên đến tận bẩy tầng mây xanh. Những bài tình ca của nàng đã làm cho nhiều trái tim rung động, vì ngoài lời ca tiếng hát, nàng còn biết lợi dụng tấm thân nóng bỏng uốn éo của nàng để thu hút cảm tình và sự thèm muốn của những khán già đàn ông, đến xem nàng nhẩy múa, phơi bầy tấm thân ngọc ngà, nhiều hơn là nghe nàng hát. Thế rồi một ông bác sĩ già, tuổi đã trên năm mươi, có bà vợ lại mới chết, đã theo đuổi nàng sáu bẩy tháng trời, đòi cưới nàng làm vợ. Cuối cùng nàng đã đồng ý lấy ông để khỏi còn phải vất vả, lăn lộn, tìm đường sống.

Như thế bỗng nhiên Vân Anh đã trở nên một mệnh phụ, cứ ở nhà chơi mà có ăn, có mặc, mà lại là ăn ngon mặc đẹp. Người đời thấy nàng thôi không còn đi hát nữa mà chỉ đi xem hát để vỗ tay tán thưởng những đồng nghiệp cũ của nàng cũng như những tài năng mới, những thanh niên thiếu nữ căng đầy nhựa sống, vừa ca hát vừa quay cuồng, phô diễn thể lực mãnh liệt của tuổi thanh niên. Và đôi khi nàng cũng cảm thấy buồn buồn, nàng thèm sống lại những giây phút huy hoàng ngày trước, thèm bước lại lên sân khấu để biểu diễn vài màn uốn éo gợi cảm, miệng nghêu ngao những câu “em yêu anh, nhớ anh, chờ đợi anh từng giờ từng phút .. ” để cho bọn đàn ông thanh niên to lớn, thân mình vạm vỡ, tha hồ mà tay vỗ, miệng la hét, ước ao được ôm nàng vào lòng. Nhưng rồi Vân Anh cũng phải dằn lòng, quên đi những hình ảnh kích thích đó, để trở về với thực tế, với cuộc sống phẳng lặng nhưng đầy đủ về mặt vật chất. Nàng đã ở với người chồng bác sĩ gần mười năm trời, nàng đã phải sống một cuộc sống tẻ nhạt thiếu sinh khí đã bao lâu, và như là con dê của ông Seguin, nàng mơ ước một ngày nào đó nàng lại được tung tăng nhẩy nhót, tự do sống theo ý của riêng nàng, tha hồ mà vui chơi hưởng đời cho thoả thích. Và quả nhiên Vân Anh được trời thương, ông chồng nàng một hôm đi đánh tennis đã bỗng nhiên ngã lăn đùng ra giữa sân, nằm bất tỉnh. Ông được đưa vào nhà thương, để chút hơi thở cuối cùng tại đó mà không kịp nhìn mặt người vợ trẻ đẹp.

Và như thế là Vân Anh đã được trả tự do, đã được giải phóng, giấc mơ của nàng bỗng thành sự thật. Tuy nhiên về một phương diện nào đó, nàng đã không được hoàn toàn toại nguyện. Số là chồng nàng có bốn đứa con với người vợ trước, và khi chia gia tài xong thì nàng cũng chỉ được hơn năm trăm ngàn, một số tiền tuy lớn đối với nhiều người, nhưng nhỏ đối với lối sống văn minh mà nàng đang có. Do vậy mà các bạn bè đã khuyên nàng phải thay đổi, phải biết tiết kiệm, và đau nhất là phải đi kiếm việc làm thêm để có nguồn lợi tức chắc chắn hàng tháng. Vân Anh đã thử trở về với nghề hát cũ của nàng nhưng thấy không xong. Ở cái tuổi hơn bốn mươi, nàng đã nhận thấy rằng đấu tranh gay go để có trở lại một chỗ đứng dưới ánh đèn mầu không phải là dễ, và sau vài lần thử thách, nàng đã quyết định giã từ sân khấu, quên đi hẳn cái quá khứ đẹp xưa kia. Và Vân Anh đã dấn thân vào cái nghề hiện nay, nghề bán bảo hiểm….

Anh đã hy vọng rằng sau bao nhiêu lá thư tình nàng đã gửi cho anh, kể lể bao nhiêu nỗi u uần của nàng, bao nhiêu thèm muốn, bao nhiêu ước mơ, vì nàng đã nói nàng tha thiết muốn được gặp anh để được đi chơi với anh, được anh chiều chuộng, được anh ghì vào lòng ôm hôn, ... thì nay đã đến lúc anh có thể tổ chức cuộc du ngoạn đi Hawaii này để hai đứa làm quen và tìm hiểu nhau hơn. Nhưng đến lúc anh chuẩn bị xong tất cả, thì cả hai yếu tố đem hạnh phúc đến cho anh đã cùng một lúc không thành. Vân Anh không đi được mặc dù nàng hứa “lần sau thế nào em cũng đi với anh, dù có phải bỏ cả công ăn việc làm, vì em đã mến anh lắm lắm, và rất thèm được ở bên anh cho anh ôm, anh hôn em…” Và hãng tàu thì không còn chỗ cho anh mua. Nhưng anh đã được hãng tàu đề nghị để tên trên danh sách bổ túc để trường hợp có người bỏ thì anh sẽ được đi thay, và anh đã làm theo lời đề nghị này. Quả nhiên một tuần trước ngày đi, anh đã được hãng tàu gọi điện thoại mời tham dự cuộc du hành. Và anh đã nhận lời mời mà trong lòng cũng chẵng thấy vui gì mấy vì anh biết anh sẽ cảm thấy lạc lõng trên con tàu khi không có Vân Anh bên cạnh.

Nhưng anh đã nghĩ rằng ở nhà còn buồn hơn, làm gì cho hết ba tuần nghỉ phép? Không lẽ cứ ngày ngày đi vào bar uống rượu cho quên nỗi sầu cô đơn, cho quên hình ảnh người đàn bà anh tưởng sắp được ghì chặt trong vòng tay? Anh đã tưởng tượng ra những hình ảnh đẹp của hai đứa, tay trong tay đi ngắm cảnh trời biển bao la trên boong tàu, những lúc em đi sát vào anh vì gió biển thổi mạnh làm chùn bước chân em, tóc em dài bay phất phới trong cơn gió lồng lộng, làm cho anh vội vã đưa máy hình lên chụp, lúc đó trông em đẹp như mộng, lúc đó em là nàng tiên cho anh bồi hồi đứng ngắm. Rồi những buổi trưa, hai đứa xuống bơi trong hồ tắm, em vẫy vùng bên anh, đùa rỡn như con cá heo nhỏ bé bên mẹ, hai đứa đua nhau lội quanh quanh cho đến khi mệt lã để rồi đi ngâm nước nóng trong chiếc bồn tròn bên cạnh đó. Những buổi xế chiều, hai đứa vào salon của quán rượu, ngồi uống aperitif, nghe người nhạc sĩ dạo đàn piano chơi nhạc cổ điển, những tiếng đàn thánh thót đưa em và anh vào coi thiên thai. Ôi, những hình ảnh đó sao quá đẹp, tràn đầy hạnh phúc, chúng sắp mang đến cho anh những giây phút thần tiên trong cuộc đời.

Nhưng không, đó chỉ là giấc mơ, những hình ảnh đẹp do trí óc anh tưởng tượng ra, vì làm gì có Vân Anh đẹp, dễ thương như thế bên anh? Đã bao lâu anh không có bóng một người đàn bà đẹp bên mình để anh yêu thương, để anh được sống hạnh phúc, để anh được nếm những giây phút tuyệt vời. Có chăng là những bóng mờ bên đường anh đã sống cuồng loạn trong những giờ phút say sưa, trong những lúc cô đơn anh cần một ai đó để thoả mãn tạm thời, để cho quên đi những day dứt, những đòi hỏi, những nhu cầu sống của một con người bình thường. Như thế cuộc đời anh đã trôi qua đi, nhàm chán, từ bao năm tháng kể từ khi Như Loan rời bỏ anh đi theo người tình trẻ mà nàng từng ao ước. Nhưng anh không hận đời, không hận người đàn bà ham sống đã chán ngán anh. Bởi vì anh đâu muốn giữ chân nàng lại làm gì, một khi nàng đã muốn ra đi? Chẳng qua anh nghĩ đó là cái số tiền định của anh, mà anh phải chấp nhận, bình thản chấp nhận.

c2Nằm dài trên chiếc ghế bên bờ hồ tắm, anh nghe tiếng đàn chơi những bản nhạc hạ uy di vui đời nhàn hạ, mà tay nhạc sĩ mặc chiếc áo hoa hoét chim cò đang đứng ôm cây ghi ta, vừa gảy vừa nhún nhầy trên đôi chân. Anh đã uống hết ba trong bốn chai bia lạnh để trong chiếc sô đựng nước đá mà tên bồi bàn đã mang đến cho anh cách đó hơn một giờ. Chưa bao giờ anh thấy cuộc đời anh trống trải như lúc này. Đầu óc anh cứ suy nghĩ mông lung, anh không để tâm gì đến những người ở xung quanh anh. Anh đã chỉ sống lại với riêng anh, sống với cái con người bên trong anh, và những ý nghĩ đã đưa anh về với những hình ảnh của quá khứ. Đôi khi bóng dáng một người con gái trẻ đẹp, hở hang, khêu gợi trong bộ đồ tắm hai mảnh, đi qua trước mắt, làm anh tỉnh lại trong dây lát, để rồi chỉ một khoảnh khắc sau, anh đã lại trở về với chính anh. Và như thế thời gian cứ trôi đi, anh cứ nghe tiếng nhạc, cứ thấy ánh nắng mặt trời chiếu xuống thân người anh, và cứ quên đi tất cả, để chỉ còn chìm vào nội tâm.

Chiều hôm đó anh bận đồ đẹp, xuống tiệm ăn Donatello, uống gần hết chai rượu vang đỏ, ăn một bát tép luộc để lạnh, anh chấm với mayonnaise thay vì cái thứ sauce hăng hắc màu đo đỏ mà anh vốn ghét, một bát súp nước thịt bò trong, một đĩa sà lát với dầu dấm, và một miếng New York Steak mà anh chỉ ăn được phân nửa. Anh cứ ngồi một mình mà nhâm nhi, uống từng hớp rượu một cách say sưa, mắt nhìn vòng quanh, ngắm những người đàn bà ăn bận sang trọng, tươi cười nói chuyện và hưởng đời, như thể anh ngắm một bức tranh nguy nga vẽ trên tường. Lúc đó, anh mơ có một bóng hồng ngồi trước anh để anh thấy vui đời, thấy ấm lòng và không còn cái cảm giác cô đơn bất hạnh nữa. Nhiều lúc anh nghĩ bất cần đời, cứ sống một mình, ăn chơi thoả thích, cứ lấy rượu làm thú vui, cũng chẳng sao. Nhưng rồi có lúc anh nghĩ lại, anh thấy yếu lòng, anh lại thèm thuồng một sự có mặt bên cạnh, một bóng hồng để anh chiều chuộng, ôm ấp, yêu thương.

  • Bữa cơm của ngài tối này có được vừa ý ngài?

Người con gái hầu bàn đến từ Nam Phi nhưng nước da trắng như sữa, trẻ đẹp, đôi giò cao, vừa cười tươi vừa hỏi anh với đôi mắt thăm dò. Hôm qua anh đã dúi một tờ 20 đồng vào tay cô nàng sau khi rời bàn ăn. Phải chăng vì vậy mà tối nay nàng tỏ vẻ ân cần với anh hơn? Anh đã tự hỏi tại sao những người con gái Nam Phi xinh đẹp lanh lợi như vậy mà lại phải đi xa xứ, làm cái nghề mạt rệp, trên những con tàu lênh đênh trên biển như thế? Anh đã thấy họ rất nhiều trên con tàu, họ rất dễ thương, ăn nói nhu mì vui vẻ, sẵn sàn hầu hạ thực khách đến nơi đến chốn. Và anh chợt nghĩ một ngày nào đó, trên những con tàu biển chở du khách như con tàu Công Chúa Hoàng Kim này, cũng sẽ có những người con gái Việt Nam đi làm cái công việc hầu hạ du khách, và không biết họ có sẽ ân cần vui tươi tiếp đón mọi người như những cô gái Nam Phi này hay không?

  • Cám ơn cô, tôi thấy thật thoả mãn…
  • Thưa ngài, ngài có dùng cà phê?
  • Có, xin cô cho tôi một double-expresso và một ly Cognac XO.
  • Đây là các tráng miệng, xin ngài cho biết ngài dùng gì?

Người con gái đưa cho anh tờ thực đơn. Anh cầm lấy vui, liếc qua, rồi đưa tấm giấy lại cho người hầu bàn xinh đẹp, miệng nói:

  • Tôi ăn đủ rồi. Xin cho tôi miễn tráng miệng.
  • Dạ, cà phê và cognac của ngài sẽ có liền…

Tối hôm đó khi trở về phòng, sau khi anh lang thang đi một vòng tầng thứ sáu nhìn thiên hạ và vào xem biểu diễn những màn ca hát nhẩy múa loại Broadway Show trong nhà hát, anh đã lại gọi thêm rượu rồi đi ra lan can ngồi ngắm biển đen như mực, nghe gió thổi ào ào, và từ xa có tiếng nhạc vọng lại, có lẽ từ một căn phòng gần đó. Anh không còn thấy buồn nữa vì rượu đã đưa anh đến một trạng thái phởn phơ, anh chỉ còn thấy vui vui, và khi nghĩ lại, thấy anh còn may mắn hơn nhiều người khác, vì anh có tiền, có bạn bè, có sự nghiệp. Còn người yêu thì anh chưa có, chẳng qua là vì duyên chưa đến, rồi thế nào cũng có mà thôi. Ở cái tuổi gần 50, sức lực về mặt thế xác của anh vẫn còn quá tốt so với nhiều người, anh vẫn vận động thể thao thường xuyên, vẫn cử tạ, bơi lội, đánh tennis. Thật ra thì với anh chẳng có gỉ đáng buồn, ngoại trừ việc Như Loan chán anh, bỏ anh ra đi. Anh tự nghĩ nàng đã chẳng bao giờ yêu anh cả, hai đứa lấy nhau vì hoàn cảnh, sống với nhau mười mấy năm - mười mấy? anh cũng không nhớ rõ – cũng vì hoàn cảnh. Một cuộc xum họp như vầy rồi ra cũng phải tan vỡ, anh đã biết điều ấy từ lâu. Hơn hai năm đã trôi qua, hình ảnh Như Loan đã phai mờ trong tâm trí anh, vì anh đã muốn quên đi cái quá khứ không tốt đẹp gì, quên đi những ngày tháng dai dẳng, kéo dài nhạt nhẽo, những cử chỉ giả dối của cả hai đứa những lúc phải đi ra bên ngoài, và ngay cả ở bên trong đôi khi. Anh nghĩ cuộc đời đã là một vở tuồng, một bi hài kịch kéo dài mãi mà không chấm dứt, vì chưa thuận tiện để chấm dứt. Nay nó đã chấm dứt, và chiếc màn sân khấu đã kéo lại.

Khuya lắm, chắc củng phải quá nửa đêm, anh đã lên giường chập chờn tính ngủ thì bỗng nhiên anh ngờ ngợ nghe tiếng gõ cạch cạch khe khẽ vào tấm kiếng của chiếc cửa đưa ra lan can. Nửa say nửa tỉnh, anh không thèm để ý, nghĩ rằng có lẽ cơn gió biển thổi mạnh làm nên tiếng lạch cạch như thế. Nhưng rồi tiếng gõ, mạnh và dồn dập hơn, làm anh nhổm dạy lắng tai nghe. Quả nhiên có tiếng ai đó gõ vào lớp kính của chiếc cửa nhìn ra biển. Anh vội đứng dạy, choàng chiếc áo ngủ làm bằng vải khăn bông trắng, rồi bước về phiá có tiếng động. Anh he hé kéo tấm màn nhung sang một bên để nhìn ra ngoài, và giật mình khi thấy bóng một thiếu phụ người Á Đông, quanh mình choàng một chiếc khăn bông lớn, đang khom mình run rẫy bên kia tấm cửa, mắt ngước nhìn anh như cầu cứu. Một tay nàng ôm một bó quấn áo lếch thếch, tay kia vừa cầm đôi giầy cao gót vừa túm hai đầu tấm khăn bông cho nó khỏi tuột ra khỏi thân mình. Thật là một chuyện lạ lùng, khó hiểu đối với anh vào lúc đó. Trong một khoảnh khắc, anh đã không biết phải làm gì, nhưng rồi sau đó, anh đã ý thức rằng người đàn bà kỳ bí đó đang bị lạnh, và anh phải mở cánh cửa ra để cho bà ta vào trong phòng, rồi chuyện gì đi chăng nữa thì cũng tính sau.

Anh vừa mở cánh cửa thì người thiếu phụ, với vẻ mặt tái mét vì hoảng sợ hay vì bị lạnh anh cũng chẳng biết, chui tọt vào phòng anh. Rồi nàng đi nhanh về phía cửa phòng tắm, miệng nói một câu ngắn gọn: “thank you”. Anh thấy bóng nàng biến sau cánh cửa đóng lại, và chừng năm phút sau nàng xuất hiện trở lại, bấy giờ đã bận đồ đàng hoàng, đôi giầy đã đi dưới chân. Anh thấy nàng gượng cười nhìn anh và nói:

  • I appreciate your help. Thank you! I have to go. I will talk to you later! (Cám ơn anh đã giúp em. Bây giờ em phải đi! Sẽ nói chuyện với anh sau vậy!)

Cho đến giây phút này anh vẫn chưa hết bàng hoàng, anh vẫn chưa tỉnh trí, anh vẫn còn tưởng đây là một giấc mơ. Anh chưa kịp phản ứng, chưa kịp hỏi nàng một câu gì cả, thì anh thấy nàng đã bước nhanh về phiá cửa ra vào ca bin. Nàng mở hé cánh cửa, thò đầu ra ngoái nhìn sang bên phải sang bên trái, rồi chắc thấy yên tĩnh, nàng bước nhanh ra ngoài anh lang. Cánh cửa có lò xo, tự động đóng xập lại. Như vừa bị mất một con mồi ngon, anh bỗng tỉnh trí, chạy nhanh tới mở lại cánh cửa, bước ra ngoài. Anh xoay người nhìn sang hai phiá hành lang, cố xem nàng đã đi về hướng nào. Nhưng đã quá trễ, bóng người đàn bà đẹp đã biến đâu mất và hành lang nay đã trở lại im lìm, vắng vẻ.

Anh đành trở vào phòng, lấy điếu thuốc ra đứng nơi lan can hút. Đầu óc anh rối mù như một mớ bòng bong. Anh tự hỏi người đàn bà anh vừa bắt gặp là ai, tại sao lại đứng ngoài lan can phiá ngoài phòng anh giữa đêm tối như thế? Tại sao nàng lại không bận quần áo mà lại ôm trên tay, để chỉ quấn trên người chiếc khăn bông lớn, như thể nàng mới đi bơi lội dưới hồ tắm về? Sau lớp khăn tắm đó, nàng có bận bộ áo tắm hay chỉ trần truồng? Đến đây, bộ óc tò mò làm cho anh bỗng thấy lâng lâng một cảm giác thèm muốn khó chịu trong người. Tự dưng anh hình dung ra, dưới chiếc khăn bông đó, một thân hình nõn nà với một bộ ngực căng phồng, cặp giò thon dài, cặp mông đầy nhún nhẩy mỗi bước đi, như thân hình những cô gái đẹp anh thấy nơi hồ bơi. Và anh thấy anh đã dại dột để nàng ra đi một cách ngon lành, anh đã không nắm tay nàng, giữ nàng lại để hỏi cho ra nhẽ. Và biết đâu để trả ơn anh, hay vì một lý do nào đó, nàng ngủ lại với anh? Những ý tưởng điên rồ làm cho anh càng thêm bực tức. Anh càng thấy anh ngu dại. Anh tự hỏi có thể nàng đã cố ý đến với anh mà anh đã không không hay biết? Có thể nàng đã vì một cú xét ái tình đến tìm anh giữa đêm khua? Có thể nàng đã muốn tặng anh tấm than ngà ngọc của nàng mà anh đã nớ ngẩn không nhận? Nhưng mọi chuyện cũng đã rồi, có tiếc gì cũng vô ích.

Anh trở vào, leo lên chiếc giường tìm lại giấc ngủ. Chiếc đồng hồ đã chỉ hơn một giờ sáng. Chiếc giường king-size vốn lớn, nay anh có cảm tưởng nó còn lớn hơn nữa. Anh úp mặt vào chiếc gối cố tìm một hơi hám, nhưng chỉ thấy mùi thuốc tẩy. Giá mà chiếc gối đó là bộ ngực người đàn bà lúc ban nãy. Anh tưởng tượng ra hình ảnh nàng nằm bên anh, anh được ôm tấm thân nóng bỏng của nàng, chiếc giường hết còn trống trải, anh hết còn cô đơn, hết còn phải nằm trơ trọi một mình! Và anh càng cảm thấy khổ sở khó chịu, càng thấy bực mình… Nhưng rồi giấc ngủ cũng đã đến, anh cũng đã trải qua được đêm hôm đó một cách bình thường, như mọi đêm bình thường khác. Vả lại anh đã quen ngủ như thế, một mình, không có ai bên cạnh. Đã lâu anh đã không còn biết đến hơi ấm của một thân thể đáng yêu, không còn được cành cạnh với mùi vị của xác thịt, cái mùi nước hoa cộng thêm mùi thân xác, mùi của mồ hôi hay của những chất tiết nào khác từ người đàn bà.

Hai ngày sau đó hình ảnh người thiếu phụ xa lạ đó vẫn còn ám ảnh tâm trí anh. Ngày ngày anh cứ như người không hồn đi lang thang khắp con tàu để tìm hình bóng nàng. Anh nghĩ nếu để lâu, anh sẽ quên nét mặt người đàn bà xa lạ đó, và khi gặp lại anh sẽ không còn nhận ra nàng nữa. Anh vái xin thượng đế cho anh gặp lại nàng, quá thể như anh là một kẻ si tình thèm muốn được gặp lại người mình yêu. Anh hết còn muốn ăn, muốn ngủ. Nếu đó là thái độ của một kẻ thất tình, thì quả anh đang là kẻ thất tình. Với hy vọng sẽ thấy được lại hình bóng ám ảnh tâm trí anh, anh đi tìm khắp các hồ bơi, anh vào các nhà ăn, đi từng bàn, lên boong tàu, vào phòng đánh bạc, ghé những quán rượu, vào những cửa tiệm bán đồ phụ nữ, tới phòng tập thể dục, thậm chí thập thò nơi phòng làm đẹp của các bà các cô. Nhưng anh chẳng thấy nàng đâu.

Thế nhưng đúng vào lúc anh thất vọng nhất, đúng vào một buổi trưa anh buồn bã đứng nơi mũi tầu hoang vắng nhìn ra biển cả mênh mông bát ngát, nhìn những lớp sóng gợn nhẹ dưới ngọn gió, thì nàng xuất hiện. Thật là một sự kỳ diệu. Trời đã thương anh cho nàng đến với anh. Lúc đó, anh thấy anh hạnh phúc như chưa thấy bao giờ. Nàng đến đứng bên anh, nhỏ nhẻ nói với anh bằng thứ tiếng mẹ đẻ của anh, làm cho anh càng sững sờ hơn nữa:

  • Anh thứ lỗi cho em đã không cư xử đúng phép đêm hôm trước!

Đang tràn ngập sung sướng, vô tình anh nói mà chẳng suy nghĩ:

  • Cô làm cho tôi chết dở hai ngày hôm nay!
  • Tất cả là tại em! Đáng lý ra em đã tìm gặp anh để xin lỗi từ hôm qua nhưng xin anh hiểu cho em, vì hoàn cảnh không cho phép…

Đến đây óc anh bỗng sáng lại, anh bỗng tỉnh trí, anh lắp bắp:

  • Ồ, cho tôi xin lỗi! Tôi vừa nói mà không suy nghĩ. Ý tôi muốn nói là tôi đi tìm cô từ hai hôm nay…
  • Anh đi tìm em? Anh tìm em làm chi?

Câu hỏi của nàng làm cho anh lại bối rối:

  • Tôi chẳng biết tại sao. Chân tôi, mắt tôi sai khiến tôi đi tìm…

Nàng bỗng cười lên tiếng:

  • Anh nói cũng lạ ghê! Làm sao mà chân anh mắt anh sai anh đi tìm em được?
  • Tôi cũng chẳng hiểu tại sao? Có thể vì tôi bị ám ảnh…
  • Anh bị ám ảnh? Cái gì làm cho anh bị ám ảnh?
  • Thì bóng dáng cô chứ còn gì nữa?

Nàng lại phì cười. Trông nàng cười, anh thấy nàng càng đẹp và anh lại càng bối rối:

  • Tôi chẳng biết nói sao cho cô hiểu.

Rổi như chợt nhớ ra điều gì, anh hỏi:

  • Ủa? Mà sao cô lại biết nói tiếng Việt?
  • Thì em là người Việt mà! Em phải biết nói tiếng Việt chứ!
  • Nhưng sao cô biết tôi là người Việt mà nói tiếng Việt với tôi?
  • Thì tên anh là Hoàng Trần. Anh không là người Việt thì là người gì?
  • Mà sao cô biết tên tôi là Hoàng họ Trần?
  • Em đố anh làm sao em biết đó?

Anh nghĩ một lát rồi đành chịu thua. Nàng bèn giải thích:

  • Thì có gì khó đâu? Tên anh ghi ngay ngoài cửa phòng, làm sao mà em không biết?
  • Đêm hôm đó, cô có thời giờ nhìn tên tôi nữa hay sao?
  • Đâu có? Em đi qua phòng anh mỗi ngày mà làm gì không thấy được tên anh?
  • Qua mỗi ngày? Cô ở cùng lầu 11 với tôi sao?
  • Không, em ở lầu 9, nhưng có việc phải đến phòng bên cạnh ca-bin anh đang ở đó.

Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của anh, nàng nói:

  • Em tên là Kiều Loan. Thôi để khi nào có nhiều thời giờ hơn, em sẽ kể rõ đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe. Bây giờ em chỉ tạm xin anh thông cảm và bỏ qua cho sự việc em đã gây ra đêm hôm trước. Vì trường hợp bất khả kháng em đã phải làm phiền đến anh. Em biết anh rộng lượng, anh sẽ tha thứ cho em…
  • Có gì mà tha thứ đâu Loan? Anh chỉ muốn biết….
  • Em đã thưa với anh rằng rồi anh sẽ biết hết. Nhưng bây giờ, em phải đi. Người ta mà thấy em nói chuyện với anh thì em sẽ khổ. Thôi em phải đi đây. Em sẽ gặp lại anh khi khác…

Vừa nói xong, Kiều Loan hớt ha hớt hãi bỏ đi, vừa lúc có một cặp vợ chồng người Á Châu từ xa đi tới. Bước chân họ đi khoan thai, như thể họ đi dạo mát. Lúc đi ngang qua, anh thấy họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt làm cho anh nghĩ thầm rằng trên chuyến tàu này có khá nhiều người Việt. Mới sáng nay, trong buổi ăn điểm tâm, anh đã ngồi cùng bàn với hai vợ chồng cũng người Việt. Người chồng xưa kia là bác sĩ quân Y, ông đã kể cho anh nghe nhiều câu chuyện khá thú vị về thời xưa, khi còn chiến tranh ở quê nhà. Sau gần ba mươi năm sống tại xứ người, những câu chuyện về đất nước Việt Nam vẫn còn luôn luôn làm cho anh bồi hồi xúc cảm.

Cả ngày hôm đó, anh không còn thấy mặt Kiều Loan nữa. Tuy con tàu có gần 3000 du khách nhưng việc gặp lại Kiều Loan không phải là không thể xẩy ra, bằng cớ là anh đã gặp đi gặp lại nhiều bộ mặt quen thuộc trong ba ngày qua, những người xa lạ mà anh chỉ bắt chuyện làm quen, nói dăm ba câu chơi cho vui, cho qua thời giờ. Thế mà khi gặp lại, họ vẫn nhớ mặt anh, vẫn “hello, how are you?”. Điều này chứng tỏ rằng có thể Kiều Loan ít rời ca bin của nàng, hoặc nàng có một chỗ riêng nào đó trên con tàu, chỉ suốt ngày nằm đó đọc sách hay nghe nhạc. Không có cách nào gặp lại Kiều Loan, anh thấy bồn chồn khó chiụ trong người. Hình ảnh nàng cứ quanh quẩn trong đầu óc anh làm cho anh không còn yên tâm hưởng những giờ phút nhàn hạ nữa. Ngay cả những lúc ăn, lúc bơi, lúc đọc sách hay lúc nghe nhạc, hồn anh cũng cứ bị những lời nói và cử chỉ của Kiều Loan làm cho anh thắc mắc suy nghĩ. Tại sao sau khi biến mất hai ngày trời, nàng lại xuất hiện lại trước mắt anh? Làm sao nàng biết anh đang đứng một mình nơi mũi tầu để đến gặp? Không lẽ nàng đã theo dõi bước chân đi của anh? Nàng nói sẽ kể hết câu chuyện cho anh hiểu có nghĩa là gì? Chuyện gì? Chắc chắn là có dính dáng đến cái đêm nàng xuất hiện nơi cửa sổ phòng anh, nhưng dính dáng thế nào? Nàng thường hay ghé căn phòng kế bên ca bin anh để làm gì? Căn phòng đó là của một cặp vợ chồng tên Dr. Tomas Nuwen nào đó, anh đã xem tấm giấy ghi trước cửa. Ông bác sĩ này liên hệ thế nào với Kiều Loan? Bao nhiêu là câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu anh làm cho anh mất ăn mất ngủ.

Sau bốn ngày lênh đênh trên đại dương, sáng sớm hôm sau, con tàu cặp bến Hilo, hòn đảo lớn nhất của Hawaii. 6 giờ sáng ngày hôm đó, khi mặt trời còn chưa mọc, anh đã rời căn phòng lên boong tầu ở tầng thứ 14 để cùng với đám đông xem con tàu cặp bến. Anh đang đưa ông nhòm lên quan sát những hòn đảo xa xôi, nhìn những đàn hải âu bay luợn, nhìn bến cảng ngày càng tới gần, thì có tiếng Kiều Loan kế bên:

  • Lát nữa, đúng 7 giờ 30, em sẽ xuống bến. Em sẽ bận áo đỏ, váy đen cho anh dễ nhận ra em. Nếu anh muốn đi chơi bên em, anh hãy theo em ra bến xe tour. Chúng mình sẽ đi cùng một chuyến xe…
  • Kiều Loan đi với ai?
  • Em đi một mình thôi. Nhưng có người canh chừng em nên em phải cẩn thận. Em không muốn chuyện em đi với anh bị lộ. Em sẽ kể cho anh biết mọi chuyện, xin anh đừng hỏi lúc này…
  • Anh sẽ chờ em trước 7 giờ 30 ở lầu 5 đợi em xuống rồi cùng ra cửa ở lầu 4…
  • Chờ thì được, nhưng anh đừng lại gần em. Càng không được làm ra quen biết em. Em không muốn ai thấy chúng mình đi với nhau cho đến khi hai đứa ở trên chuyến xe tour. Thôi hẹn gặp anh sau. Bye honey!

Rồi anh nhìn nàng biến dạng trong đám đông người chen chúc nơi chiếc cầu thang đưa lên boong tàu ở từng 15. Anh vẫn còn đứng đó trong một giây phút rất lâu, nỗi sung sướng tràn ngập con tim. Lâu lắm anh mới lại có cái cảm giác hạnh phúc như thế. Anh đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ đeo nơi cổ tay: 6 giờ 15 phút. Còn hơn một tiếng nữa thì hai đứa sẽ được gặp lại nhau. Nếu mọi chuyện Kiều Loan xếp đặt trôi chảy thì anh sẽ được ở bên em suốt ngày hôm nay. Đúng là số anh may trở lại, cái duyên được gặp một người đàn bà anh có thể sẽ yêu đã đến, vận nạn anh đã qua. Có thể cuộc đời anh đã đến lúc thay đổi, anh sẽ không còn phải sống một cuộc sống nhàm chán, cô đơn nữa… Vừa đi vừa huýt sáo, anh đến phòng tập ở từng 14 để cử tạ. Những người bạn trong phòng tập, thấy anh vui vẻ, chào anh và vì thấy yêu đời, anh cũng vui vẻ chào lại. Sau đó anh trở về phòng, đi tắm một cái cho khoan khoái, rồi anh chải chuốt mái tóc cho tươm tất, bận đồ kẻng, một chiếc quần jean và chiếc áo polo mầu vàng nhạt, sức nước hoa, đi giầy moccasin trắng, tay cầm chiếc máy hình đi xuống lầu 5. Cửa ra là ở lầu 4, nhưng nơi đó chật chội, người người xếp hàng dài đi ra, nên anh đã chọn nơi đây có ghế ngồi để chờ Kiều Loan xuống.

Đứng tựa vào lan can, anh để mắt hướng về nơi có hai chiếc cầu thang lên xuống và bốn chiếc cửa thang máy. Bồn chồn khó chịu, anh không ngừng đưa tay lên nhìn đồng hồ, ruột nóng cháy vì thấy thời gian trôi sao quá chậm. Nhưng rồi hai chiếc kim nhỏ cũng chỉ 7 giờ 30, tim anh đập dồn dập khi thấy Kiều Loan bận chiếc áo đỏ chót và chiếc váy xoè rộng mầu đen, tay cầm chiếc ví bé tí, cũng màu đen, từ trong thang máy bước ra. Anh thấy nàng nhìn anh, mắt chớp lia lịa, hai má nàng đỏ ửng, anh không biết vì sung sướng hay vì lo âu. Chắc lúc thấy anh đứng chờ, tim nàng cũng đã đập loạn xạ như tim anh chứ không thể không được.

Kiều Loan nhanh chân bước theo đoàn người xuống chiếc cầu thang. Anh đợi nàng đi cách xa chừng năm thước, rồi cũng lẳng lặng bước theo. Xuống đến từng thứ tư, anh thấy nàng mở ví lấy tấm thẻ tầu ra đưa cho người canh gác chiếc máy kiểm soát du khách lên xuống con tàu. Tấm thẻ được cho vào một cái khe máy, nó tự động bật ra, người gác cửa đưa nó lại cho Kiều Loan, và nàng nhanh nhẹn bước tới chiếc cầu tầu đưa xuống bến. Khi anh đến chỗ chiếc máy để chià ra tấm thẻ kiểm soát thì bóng nàng đã khuất sau một tấm màn che, nơi chiếc cầu tàu quẹo sang bên trái. Nóng lòng anh nói với người canh máy:

  • Quick please! I am loosing sight of a friend in front of me! (Nhanh lên dùm, tôi không còn thấy người bạn đi trước tôi!)

Tên gác cửa càu nhàu:

  • Ok. Ok.

Anh vội vã len giữa hàng người mà đi, miệng nói: “ Sorry! I must catch a friend! Sorry!” (Xin lỗi, tôi cần bắt kịp một người bạn! Cho tôi xin lỗi.) Thế mà khi xuống đến bến, anh không còn thấy chiếc áo đỏ váy đen đâu nữa. Cuống cuồng anh chạy tới chạy lui, hớt hãi tìm Kiều Loan trong rừng người đang tuôn ra từ con tàu để đi ra phiá cửa nhà ga. Những cô gái người Hawai mập ú đen xì cứ nhẫy bổ vào anh, đòi quàng lên cổ anh chuỗi lei để lấy năm mười đồng. Anh đành gạt ra nói: “I am in a hurry! Another time! Sorry!” (Tôi đang vội, thôi để khi khác) làm cho các nàng ỉu xịu. Anh đưa mắt nhìn phiá những hàng quán xem có thấy nàng không, nhưng Kiều Loan đã không dừng chân đợi anh. Nàng không thể để lộ ra rằng nàng đã có hẹn với anh, không thể liều đứng lại chờ anh được, anh biết thế nên không trách gì nàng. Anh chỉ trách chính anh đã không lanh chân, đã không tiên đoán mọi chuyện để sự thể xẩy ra rồi bây giờ không biết phải tính sao.

Hơi thất vọng, anh đi vội ra cửa, nơi có hàng mấy chục chiếc xe tour vans chầu chực sẵn để đưa du khách đi thăm hòn đảo. Mắt anh láo liên nhìn những đám người ở xa xa đang tụ tập bên những chiếc xe sắp sửa khởi hành. May quá vừa khi đó anh thấy chiếc áo đỏ váy đen, anh liền bước ra khỏi đám đông, nhanh chân đi lại nơi Kiều Loan đứng. Anh vừa đến nơi thì cũng là lúc nàng chuẩn bị bước lên xe. Thấy anh hớt hãi, nàng cười tươi như thầm muốn nói: “Tưởng anh hụt chuyến xe này rồi chứ!” và anh cũng gượng cười lại, miệng nói với người tài xế:

  • Am I the last one? (Tôi là người cuối cùng?)
  • Yes you are! There are only 14 seats for fourteen passengers and you are the lucky one! (Thưa phải! Xe chỉ có 14 chỗ ngồi cho 14 hành khách và ông là người may mắn đấy!)

Anh nghĩ quả anh may mắn vì chỉ chậm thêm một phút cuộc đi chơi của anh với Kiều Loan đã đi đoong. Cười thật tươi với anh tài xế người Hawaii da đen thùi lùi nhưng vui tính, anh nói trước khi leo lên xe:

  • You’re right! I was never lucky, but yes, today I really am! (Ông nói đúng rồi. Từ trước đến giờ tôi không bao giờ may mắn, nhưng quả nhiên hôm nay tôi may thiệt)

Người tài xế không hiểu ý anh muốn nói gì nhưng vẫn nhoẻn miệng cười tình. Anh biết Kiều Loan đã nghe câu nói của anh và nàng biết ý anh muốn nói gì. Anh thấy vẻ mặt nàng thật vui và hồn nhiên, không còn nét căng thẳng, nàng không còn vẻ lo lắng như những lần gặp anh trước đó. Anh liền chui tọt vào ngồi bên nàng. Nhìn anh sung sướng ra mặt, em liền chọc quê:

  • Anh Hoàng bữa nay coi bộ vui quá há?
  • Tại anh còn được ở bên em nên thấy vui! Chút xíu nữa là mất em luôn rồi đó!
  • Chắc lúc nãy có người đẹp nào cầm chân anh lại rồi chứ gì?
  • Có cô bé Kiều Loan kéo chân anh theo thì có! Ồ mà không phải vậy, tại anh bị chiếc váy đen áo đỏ suýt bỏ rơi!

Kiều Loan cười, trong khi anh ngắm em thoả thích. Nàng nói:

  • Hôm nay hai đứa mình tha hồ mà vui nghe anh!

c3Suốt ngày hôm đó anh và Kiều Loan đã đi thăm khắp hòn đảo lớn, hai bên đường cây cối nhiệt đới um tùm, nào phượng, nào dăm bụt, nào hoa đại, nào chuối, nào dừa, nào xoài, nào nhãn, và nhất là những hàng cây đa cổ thụ, làm cho hai đứa nhớ quê nhà khiếp khủng. Em buồn buồn kể chuyện gia đình em cho anh nghe, em là con một, ba em là sĩ quan quốc gia bị đưa đi cải tạo và chết trong tù, mẹ em bệnh theo chết hai năm sau đó, em sống với bà nội ở Long Xuyên cho đến lúc 12 tuổi thì đi vượt biên với gia đình một người chú. Ghe ra đến ngoài khơi không sao nhưng đến gần bờ biển Thái Lan thì bị cướp bóc, bọn côn đồ giết chết hết hai phần ba ghe, em sống sót được đưa sang Mỹ sống với một gia đình người Mỹ ở Wisconsin. Nghe em kể chuyện anh thấy sao chuyện em hơi giống chuyện Vân Anh, và thấy em buồn, anh vội ngăn em, xin em thôi kể lại chuyện cũ, chỉ làm sống lại những vết thương xưa của cuộc đời. Rất may Kiều Loan là một con người can đảm, nàng không để chuyện quá khứ chi phối hiện tại và chỉ chừng nửa tiếng sau đó, nàng đã quên đi những lời nàng vừa kể cho anh nghe và đã lại vui vẻ như trước.

c4Hôm đó hai đứa đi xem vườn Nhật Bổn, rồi đi xem thác nước và vùng có những núi lửa còn khói phun mịt mờ, anh dắt tay em đi lòng vòng vào những con đường mòn hai bên là rừng cây bao la, có nhiều hoa thơm cỏ lạ, có tiếng chim chóc, có suối chảy cây cầu bắt ngang qua, có hang sâu do phún thạch tạo nên.  Trời lún phún mưa, những hạt mưa nhỏ dính lên tóc em làm cho em đẹp lạ lùng. Anh cứ liên hồi đưa máy ảnh lên chụp em, lúc em cười, lúc em làm điệu, lúc em giỡn. Bao nhiêu tấm hình nói lên mối tình chớm nở giữa hai đứa, những kỷ niệm đối với anh quí nhất đời, hơn cả tiền bạc, vì đã từ lâu anh chưa được hưởng những giây phút thần tiên này. Ở những chỗ vắng vẻ, anh ôm sát em bên anh, anh hôn em nhẹ lên má, em cười sung sướng. Thấy vẻ lãng mạn của hai đứa, một người đồng hành đề nghị chụp giùm một tấm hình chung, em chụm đầu sát vào anh cười duyên dáng, để rồi sau đó nói khẽ vào tai anh, “Em thấy em lỡ thương anh mất rồi đó!”

Tại một quán ăn bên bờ hồ, trong một đồn điền trồng thơm, miá và những cây ăn trái khác, Kiều Loan đã kể câu chuyện em hứa hôm trước. Em đã lựa thời điểm để thổ lộ với anh những chuyện bí mật của đời em và trước khi vào đề, em đã khôn khéo chọn lời mở đầu:

  • Em biết anh nóng lòng muốn em nói cho anh nghe về sự kiện xẩy ra đêm hôm trước. Đây là một câu chuyện có thể làm cho anh nghĩ xấu về em, nhưng em nghĩ muốn được lòng anh, em phải thành thật với anh…

Đến đây Kiều Loan ngừng lại, nhìn anh như để dò xét phản ứng của anh. Thấy anh không nói gì, em hơi bối rối, không biết nên nói tiếp hay không. Cuối cùng, em lấy hết can đảm nói:

  • Có thể anh sẽ không còn có cảm tình với em nữa, nhưng thôi âu đó cũng là số phận. Nhưng em đã hứa nói cho anh nghe. Hơn nữa không hiểu vì sao em, cũng như anh, cứ bị vụ này ánh ảnh. Nó đã thúc đẩy em đến với anh. Có lẽ vì em đang cần một người để em tâm sự, em đang có nhiều chuyện buồn…

Anh nhận thấy em đang ở một tình thế khó khăn, một tình thế tiến thoái lưỡng nan, em không biết phải làm sao bi giờ. Anh tự nghĩ có bổn phận phải giúp em. Chẳng gì anh cũng đã thương em mất rồi, dù có đến đâu, anh cũng sẽ vẫn thương em. Anh bèn nói:

  • Em cứ nói đi. Anh cũng muốn nghe tâm sự của em. Anh muốn giúp em. Làm được việc gì cho em bớt buồn, cho cuộc đời em nhẹ gánh, anh cũng sẽ làm. Em đã là một hình ảnh đẹp trong đời anh. Mãi mãi nó sẽ là một hình ảnh đẹp…
  • Cám ơn lòng vị tha của anh, em mong sau khi biết rõ về em, anh sẽ vẫn còn thương em…
  • Anh hứa anh sẽ vẫn yêu em…

Và Kiểu Loan kể cho anh câu chuyện đời nàng. Như anh đã biết năm 12 tuổi, đến Hoa Kỳ với tư cách một đứa bé không có ai đi cùng (unaccompanied minor) em sống trong một gia đình bảo trợ người Mỹ. Nhưng sau đó một năm, qua sự giúp đỡ của một một hội từ thiện Việt Nam, em được gia đình người Việt không có con đứng ra xin về nuôi trong hai năm. Trong thời gian này, em liên lạc được với một bà cô ở Boston, nên em về sống với bà ta cho đến năm em 22 tuổi, khi bà cô em mất vì bệnh. Từ đó em phải tự sống một mình, cứ ngày đi làm tối đi học ở trường đại học cộng đồng. Đến năm em 25 tuổi, tốt nghiệp A.A.B - Associate of Applied Business - em xin được việc làm thư ký cho bác sĩ tâm thần Tomas Nuwen, một bác sĩ người Việt có tên Mỹ. Sau một năm làm việc, bác sĩ Nuwen, lúc đó đã hơn 50 tuổi, thấy em có triển vọng, tỏ lòng mến em và đề nghị cho em học bổng để em tiếp tục đi học thêm, với điều kiện sau khi tốt nghiệp em sẽ về cộng tác với ông. Em tự nhiên thấy mình số đỏ, được người ra tay làm mạnh thường quân giúp đỡ, nuôi cho ăn học, nên sung sướng chấp nhận đề nghị của bác sĩ Nuwen. Ba năm sau, em tốt nghiệp cử nhân phân tâm học, em trở về làm phụ tá cho Bác sĩ Nuwen, năm đó em 28 tuổi. Trong thời gian làm việc gần gủi với ân nhân của mình, em thường nghe ông than buồn than khổ về tình cảnh gia đình của ông – không con, bà vợ ích kỷ suốt ngày chỉ đi đánh bạc, chẳng chăm sóc gì đến ông – Càng ngày em nhận thấy ông để ý đến em, chăm sóc em hơn. Rồi một hôm, ông nói toạc móng heo ra rằng từ lâu ông đã thương em, và từ lâu vẫn muốn có em làm người tình. Ông nói khi thuận tiện, ông sẽ ly dị người vợ hiện tại của ông để chính thức cưới em. Em thấy ông là người đã cưu mang em, ông đã cho em cơ hội tiến thân, nay để đền bù lại em phải biết ơn, em phải trả ơn ông. Vả lại mai mốt ông sẽ lấy em làm vợ, em sẽ nghiễm nhiên trở thành một mệnh phu phu nhân, số em đại hồng phúc, em còn mong gì hơn? Và em đã chấp thuận trao thân cho người em chưa yêu nhưng nghĩ rồi sẽ yêu, bởi vì theo em, tình yêu là gì nếu không phải là sự xây đắp hạnh phúc chung? Một năm sau khi làm cộng tác viên kiêm người tình của bác sĩ Nuwen, em được ông thuê cho một apartment, mua cho một chiếc xe hơi mới tinh, chu cấp cho tiền sống hàng tháng và bảo đi học tiếp để lấy bằng Cao Học. Là một con người có chí, em chấp nhận. Ngày ngày em đi học để tối tối, hay đến ngày cuối tuần, ngày lễ, em làm người tình của ông bác sĩ già. Vì thông minh sáng suốt, sau hai năm em đã xong bậc Cao Học. Khi em tốt nghiệp, bác sĩ Newen đổi ý, thay vì để em về làm việc cùng, ông đã mở ra cho em văn phòng riêng tại một tỉnh kế cận. Ông đã là người hàng tuần cung cấp cho em một ít  bệnh nhân của ông – thực ra em chẳng cần nhiều bệnh nhân vì chi phí văn phòng và tiền để em sống hàng tháng đã do ông chu cấp - đủ để em có việc làm counseling. Và như thế em đã đợi gần bầy năm trời để bác sĩ Nuwen bỏ vợ về hẳn với em, bảy năm dài dằng dặc khiến em nhiều lúc đã chán nản, muốn thôi, muốn giã từ cái thế chẳng đặng đừng này. Có lúc em muốn “phá rào”, đi tìm một cơ hội thoát thân, nhưng em sợ, em sợ lời đe dọa của người yêu bất đắc dĩ của em. Đã có lần ông mang khẩu P38 đến văn phòng em, đòi bắn vào đầu em rồi đưa súng lên đầu bóp cò tự tử. Đời em còn dài, tương lai còn sán lạn, chỉ có “lão già” là sống không còn bao lâu, thà em đợi ông ngoẻo, em sẽ được chia cho một mớ của, khi đó em sẽ phơi phới, em sẽ tự do, tha hồ muốn làm gì thì làm, chưa có gì là muộn, còn hơn là em chết lãng xẹt, không có ai thân thiết đi đưa đám.

Nghe em kể đến đây anh buột miệng hỏi:

  • Thế em cứ sống bao năm như thế với một ông già mà chiụ được à?

Kiều Loan nhìn anh với con mắt lạ lùng khó hiểu: “Hoàn cảnh như thế, em phải như thế, bộ anh tưởng em sẵn sàng ăn một viên đạn đồng để rồi chết một cách ngu xuẩn hay sao?”  Em nghĩ vậy trong đầu nhưng miệng em lại nói với anh như sau:

  • Sao anh không tôi nghiệp em mà lại hỏi em như thế? Em đâu muốn cuộc sống này? Chẳng qua là số phận… Nay em đã gặp được anh, em càng khó sử. Em muốn yêu anh cũng không được, anh ơi. Em muốn chết cho rồi…
  • Sao em lại muốn chết? Cứ để từ từ hai đứa mình tính…
  • Tính cái gì được hả anh? Nếu hắn ta biết chuyện chúng mình, không phải chỉ mình em bị nguy mà cả anh nữa, anh cũng sẽ khốn nạn…

Tình thế quá căng, anh cũng chẳng biết phải làm sao trong lúc này. Anh chỉ còn cách chờ lúc tỉnh trí, lúc anh sáng suốt, lúc anh không u mê vì mối tình chớm nở, để mà suy xét kỹ lưỡng, tìm ra con đường cứu em. Như chợt nhớ ra một điều gì, anh vội hỏi:

  • Thế còn đêm hôm trước chuyện gì đã xẩy ra vậy?
  • Em đã nói cho anh biết rằng bà vợ của ông ta là một người mê say cờ bạc. Cứ sau bữa ăn chiều, cho đến hai ba giờ sang, là bà ta đi tới casino đánh bạc, ngày nào cũng như ngày nào. Chính vì biết cái máu cờ bạc của bà ta nên ông ta mới bắt em đi theo trong chuyến đi này để làm công cụ giải trí bí mật của ông..
  • Em nói gì anh không hiểu? Cái gì mà công cụ giải trí bí mật?
  • Ý em muốn nói là em được ông ta mua vé tàu cho em đi theo mà bà vợ không hề hay biết. Những lúc thanh thiên bạch nhật, em và ông ta không được gặp nhau, không được làm bất cứ điều gì để cho bà vợ ông ta nghi ngờ…
  • Thế thì ông ta bắt em đi theo làm gì?
  • Sao anh chậm hiểu quá vậy? Để làm tình chứ để làm gì? Mỗi tối, trong khi bà vợ già đi đánh bạc thì em lên phòng ông để ông mua vui, để ông quên sầu, quên bà vợ già không còn thích làm tình với ông nữa.

Nghe đến đây anh tư nhiên thấy ruột anh thắt lại, cổ họng anh bỗng như khô đi. Anh nuốt nước miếng, cố dằn cơn tức tối để hỏi em:

  • Thế em thích làm tình với ông ta à?

Kiều Loan thấy vui vui trong bụng khi nghe anh hỏi cái câu ngớ ngẩn này. Em nói với một giọng hơi đểu:

  • Bộ anh ghen tức hay sao mà anh hỏi một câu kỳ cục vậy?
  • Cái gì mà kỳ cục?
  • Em mà lại đi thích làm tình với ông già tuổi trên sáu mươi ư? Anh có biết năm nay em bao nhiêu tuổi không?

Anh thấy tức nên bèn nói lẩy:

  • Sao anh biết được em bao nhiêu tuổi?
  • Tuổi em chỉ bằng tuổi con ông ta thôi, nếu ông ta có con…

Nóng lòng anh hỏi dồn:

  • Nhưng mà tối hôm trước chuyện gì đã xẩy ra?
  • Anh không đoán được chuyện gì đã xẩy ra hay sao? Anh cứ bắt em nói những gì em không muốn nói. Anh chẳng biết thương em gì hết!

Lúc đó không hiểu vì một lẽ gì anh muốn đối xử tàn nhẫn với em. Anh như muốn trả thù, anh muốn từ miệng em nói ra hết chuyện, cho đã cơn giận:

  • Thì em cứ nói cho anh biết đi…

Kiều Loan thấy buồn ra mặt. Đến nước này mà Hoàng vẫn còn ép nàng phải “thú tội”. Mà anh là cái gì mà bắt nàng phải nói hết ra? Nàng dừng lại, lưỡng lự chưa muốn nói tiếp, thì anh thúc dục:

  • Tại sao giữa đêm giữa hôm mà em lại gõ cửa lan can phòng anh để xin vào thay đồ rồi lập tức biến mất?
  • Cái gì mà thay đồ rồi biến mất? Anh chẳng hiểu gì cả! Hay anh giả vờ không hiểu? Thôi để em nói toạc ra cho anh hả dạ. Đêm hôm đó ông ta đang ôm em thì con mụ vợ chẳng hiểu sao lại lọt tọt trở về phòng sớm hơn mọi đêm. Nghe tiếng gọi cửa, ông vội bảo em trốn ra ngoài lan can chờ bà vợ trở xuống casino thì lại vào tiếp tục. Em chỉ kịp quơ tấm khăn tắm che than, ôm mớ quần áo và đôi giầy bước ra lan can ngồi chờ. Chờ cả mười lăm phút không thấy động tĩnh, em nghi con mẹ đó về phòng luôn không đi đánh bạc nữa, nên em phải leo qua lan can bên anh, gõ cửa xin cầu cứu.

Nói một hơi xong, em như mệt lả, em dương đôi mắt nai tơ nhìn anh thăm dò xem phản ứng của anh ra sao. Thấy anh bí xị, vẻ mặt buồn khôn tả, em đành nói:

  • Câu chuyện như thế đó! Em kể hết cho anh nghe rồi. Anh còn thương em được không?

Anh cam đảm trả lời, để rồi giấy phút sau chính mình không hiểu tại sao:

  • Anh vẫn còn thương em, anh còn thương em nhiều hơn nữa… nếu em cũng thương anh…

Vừa khi đó thì người tài xế xe tour bóp kèn inh ỏi kêu tất cả du khách về xe để được đưa trở về bến cảng. Lúc đó là ba giờ trưa. Xe sẽ chạy khoảng một tiếng đồng hồ thì về đến nơi và mọi người sẽ lục đục leo lên cây cầu để trở lại con tàu. Một khi xuống khỏi chiếc xe, anh và Kiều Loan sẽ lại trở thành hai con người xa lạ không hề quen biết nhau. Anh sẽ lại cách xa em, sẽ lại mòn mỏi trông chờ giờ phút nào em thấy thuận tiện để đến gặp anh trong vài ba phút cho đỡ nhớ nhung. Anh sẽ lại điên lên vì thiếu em, anh sẽ lại khốn khổ, nổi buồn cô đơn sẽ lại hoành hành, con số anh sẽ lại khốn nạn. Nhưng làm sao được? Anh chẵng tin ở tiền định là gì?

c5Ngày hôm sau, con tàu Công Chúa Hoàng Kim ghé đảo Oahu là hòn đảo mà ai cũng biết, ai cũng đã từng đến thăm một vài lần. Cũng như hôm qua, anh lại lên boong tàu vào lúc 6 giờ sáng để nhìn con tàu cặp bến Honolulu. Nhưng khác ngày hôm qua là boong tàu chỉ có lác đác chừng vài chục người, tay cầm cốc cà phê đứng nhìn trời nhìn đất. Họ là những kẻ mất ngủ, hay ngủ sớm nên dạy sớm và sáng nào cũng lên boong tàu hóng mát hay đi dạo. Dường như không ai thèm xem cảng Honolulu cả, mặc dù nó lớn hơn càng Hilo hôm qua gấp bội phần. Và anh cứ đứng đó chờ Kiều Loan, anh cứ mong nàng sẽ đến gần bên tai, nói khẽ lời hẹn gặp lại anh dưới bến, để cùng đi chơi, đi ăn phở, đi bát phố khu Chinatown. Bởi vì Honolulu có cái gì khác đâu để mà đi coi, những gì đáng xem, anh và cả em, anh nghĩ vậy, đã xem bao lần rồi. Nhưng chờ đến 7 giờ hơn, anh chẳng thấy em xuất hiện. Anh thấy nóng lòng sốt ruột vô cùng nhưng đành chịu. Không có em đi cùng thì Honolulu vô nghĩa, Honolulu chẳng là cái gì cả, tô phở mà sau năm ngày ăn những thức ăn Tây Tầu chán ngấy, anh đang thấy muốn ăn, tô phở bốc khói thơm phức của tiệm Tô Châu nổi tiếng là ngon mà rẻ, cũng trở thành lạt lẽo vô duyên, anh cũng chẳng còn thèm nữa!

Như thế cả ngày hôm đó, trong khi mọi người chen chân nhau xuống xem thanh phố, đi ăn đi chơi đi tắm biển, thì anh lại ở lại trên con tàu, anh nằm dài bên hồ tắm, nghe tiếng nhạc tiếng hát phát ra từ máy hát, eo ẻo điếc tai qua những loa phóng thanh. Và buồn tình anh làm quen với những ông bà già cũng như anh không chịu rời con tàu. Chẳng có bóng những em sexy bận bikini qua lại cho anh ngắm đỡ, cho anh bớt nhớ Kiều Loan. Đôi lúc nhớ em quá, anh gọi em trong đầu, anh cứ như la như hét trong tâm trí: “Loan ơi em đâu rồi! anh đang chờ em sao em không đến?” với hy vọng rằng qua thần giao cách cảm em sẽ nghe thấy, em sẽ hiện ra trước mắt anh như một bà tiên, để rồi anh sẽ nắm tay dắt em đi… ăn phở. Nhưng cho đến gần hết cả ngày hôm ấy, khi ba giờ trưa đã khỏ trên chiếc đồng hồ anh đeo trên tay, thì vẫn không có bóng em hiện ra, Thượng Đế vẫn tàn nhẫn với anh, vẫn không đưa em đến cho anh được đi … ăn phở. Trong một sự cố gắng phi thường, anh bèn trở xuống phòng, đi thay đồ rồi xuống bến, anh bèn làm một hành động ngược đời, vì trong khi người ta bắt đầu lục đục trở về con tàu thì anh lại rời nó đi tìm một cái bar gần đó uống rượu. Vào lúc 9 giờ tối, khi chiếc tàu chuẩn bị rời bến đi sang hòn đảo khác thì anh loạng choạng bước trở lại cây càu tàu đưa anh trở về với Công Chúa Hoàng Kim. Một viên sĩ quan lái tàu đứng cạnh chiếc máy xét giấy ra vào nói với anh:

  • You are coming back in the nick of time! Thanks for your safe return! We never intend to leave you behind. (Ngài đã trở về vừa đúng lúc. Cám ơn ngài đã trở về bình yên. Chúng tôi không bao có ý muốn để ngài ở lại)

Anh cười cười vì đã say mèm nói:

  • As long as I am here, you can start leaving the harbor! (tôi đã ở trên tàu rồi thì ông có thể bắt đầu rời bến.)

Sáng hôm sau con tàu đến hòn đảo thứ ba là đảo có cái tên rất buồn cười nếu đọc và hiểu theo tiếng Việt: Đảo “Cu Ai?” tức Kauai. Bến cảng Nawiliwili không đủ độ sâu để cho Công Chúa Hoàng Kim cặp sát, cho nên con tàu phải bỏ neo ở nơi xa, du khách được đưa lên bờ bằng ca nô. Ngồi trên con thuyền nhỏ này, anh nhớ lại lần vượt biển cách đó hơn hai mươi năm khi anh lấy ghe nhỏ mệnh danh là taxi để từ bến đò Thủ Thiêm thì phải đi ra chiếc ghe lớn đậu ở cửa biển. Chưa bao giờ anh thấy buồn bằng lần ra đi ngày đó, vì anh tưởng anh sẽ thoát và sẽ không bao giờ thấy lại Saigon thân yêu nữa. Nhưng lần vượt biên đó hỏng, nó đưa anh vào nằm nhà tù hơn tám tháng trời. Lần này ngồi trên ca nô, anh cũng thấy buồn không kém. Anh đã hết hy vọng gặp lại Kim Loan, anh đã bớt yêu em, hay nói cho đúng ra, anh thấy khổ sở quá nên chẳng còn muốn yêu em nữa. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn còn thèm được gặp lại em, vì anh vẫn còn muốn được ôm em, hôn em, vì em đẹp như mộng, thơm như múi mít. Còn làm sao gặp lại thì nói thật, anh cũng không biết làm sao.

Nửa ngày ngồi trên xe tour đi thăm cái hòn đảo hoang dã này, anh chưa đặt chân tới bao giờ, anh thấy nó cũng như những hòn đảo vùng nhiệt đới khác, cũng cây cỏ xanh tươi, cũng mây trời xanh biếc, nước biển mênh mông, gió thổi ào ào, cũng những bãi cát sóng vỗ rì rào, cũng những cây dừa tàn che bóng mát, cũng những đồn điền cây cối ăn quả. Anh được đi thăm đồn điền cà phê Kauai làm anh nhớ lại Ban Mê Thuột nơi quê nhà xa xăm. Rồi anh tính nhẩm trong đầu, nếu con tàu đi thêm năm ngày nữa về hướng Tây Nam thì đã đến Ô Cấp nơi xưa kia, khi còn thanh niên, anh đi tắm biển bằng xe đạp, thời đó những thanh niên “Khỏe và Đẹp” cứ cuối tuần là chạy xe đạp cuốc đến Ô Cấp. Sau đồn điền cà phê, anh đi thuyền trên con sông Huleia khá rộng lớn cùng với hơn một trăm du khách khác để đến xem một thác nước nhỏ xíu, nước chảy thành một giòng mảnh mai từ độ cao chừng 150 thước xuống một cái hồ hình tròn, nước đen thùi lùi. Đối với anh, cái thác nước cỏn con này chẳng thấm thía gì với thác Prenn ở Đà Lạt, nhưng thôi nói làm chi, vắng bóng Kiều Loan thì còn gì là vui thú, dù có là một thác nước to bằng hai thác Cam Ly hay thác Prenn của xứ xở anh. Anh chỉ đi chơi cho qua thời gian, cho khỏi mất công nằm nghĩ quẩn, không ăn cái giải rút gì.

Nhưng cuộc đời có lắm cái oái oăm, đúng vào cái lúc anh chán đời, anh hết còn muốn yêu đương, đúng vào cái lúc mà anh sẵn sàng trở về với con người trước kia của anh, khi sự thể em ở truồng quấn khăn bông gõ cửa kính lan can phòng anh trên con tàu Công Chúa Hoàng Kim chưa xẩy ra, thì Kiều Loan lại xuất hiện. Lần này em xuất hiện để mang hạnh phúc tuyệt vời đến cho anh, để đưa anh đến tận tầng thứ bẩy của trời mây, nếu nói theo lối mấy ông Tây bà Đầm. Em đến với anh vào lúc hai giờ sáng, em gõ cửa khe khẽ, lần này là cửa trước, cửa chính, chứ không phải là cửa ra lan can, em bận quần áo đàng hoàng chứ không chỉ quấn chiếc khăn bông quanh người như lần trước. Em đến trong chiếc váy ngắn màu hồng khêu gợi, ngắn cũn, để cho anh thấy cặp giò cao, trắng nõn của em, để cho anh vừa thấy là phải chết mê chết mệt liền. Và cái đáng nói hơn cả là em đến để ở lại với anh qua đêm, để hai đứa được “ở trọn bên nhau đêm nay” như lời hát của một bài ca anh không nhớ rõ, hình như là “đường xa ướt mưa” gì đó thì phải. Trong bài ca đó có trời mưa, có lời khẩn khoản của anh chàng van xin cô bạn gái ở lại vì đưa em về thì ướt hết cả hai đứa. Trong trường hợp của anh, không có trời mưa, anh không cần phải van nài, em tự đến dâng hiến thân em cho anh, thế mới là hạnh phúc, thế mới là hên cho anh.

Sáng ra lúc 11 giờ, có tiếng gõ cửa làm cho cả em lẫn anh giật mình tỉnh dạy. Em cuống cuồng ôm tấm mền quấn quanh tấm thân ngọc ngà của em, miệng lẩm bẩm:

  • Chết em rồi anh ơi! Ông ta biết chuyện hay sao đó? Ông ta tìm hai đứa mình!

Tim anh cũng đập thình thịch, nhưng anh cố bình tĩnh lên cao giọng la lớn tiếng:

  • Who is it? What is it about? (Ai đó? Chuyện gì đó?)

Bên kia cánh cửa có tiếng người con gái dọn phòng trả lời:

  • I am sorry sir! I will come back later! (Xin lỗi ngài, con sẽ trở lại sau vậy!)

Em thở phào, nhoẻn miệng cười nói:

  • Nó làm em hú hồn! Em tưởng chuyện đổ bể, ông ta mang cây P38 đến tìm hai đứa mình!
  • Em chỉ nói bậy! Em thử nhìn anh xem, liệu ông ta có dám bắt nạt anh không?
  • Em chắc ông ta không dám bắt nạt anh, nhưng khi ông ta mà ghen thì khẩu súng của ông ta chẳng chừa ai đâu anh.

Anh nghe em nói mà rùng mình. Anh chưa muốn chết vì anh còn trẻ, anh chưa 50 tuổi, anh lại khoẻ mạnh, có tiền bạc, có công ăn việc làm chắc chắn, chỉ có người yêu thì chưa có nhưng có thể là sắp có. Bảo anh chết vì em thì dù có yêu em ngút ngàn, dù em có thơm như múi mít, thì anh cũng vẫn chưa muốn bây giờ. Ít ra là phải cho anh tận hưởng tấm thân ngọc ngà của em đã. Nghĩ đến đây, anh lại kéo em vào đôi vòng tay cứng chắc của anh, anh lại ôm chặt lấy em, và hai đứa lại đi vào cuộc luân vũ của thể xác.

Sau đó anh đi vào nhà tắm, và mười phút sau, khi anh đi ra thì em đã biến mất, làm cho anh buồn năm phút. Trên bàn ngủ nơi đầu giường em để lại những giòng chữ chứa chan tình cảm như sau:

Anh Hoàng yêu quí của em,
Cám ơn anh đã cho em hưởng những giây phút yêu đương tuyệt vời. Dù ngày mai em có chết, em cũng bằng lòng và em sẽ mang theo hình ảnh của anh xuống tiền đài. Em chỉ tiếc em đã không được có anh từ trước, từ khi em mới tuổi hai mươi, để anh là người em dâng hiến cho sự trinh trắng của em.
Em không hiểu sao em cứ có linh tính em sẽ không còn được gần anh bao lâu nữa. Nhưng dù sao, em cũng đủ mãn nguyện khi biết anh cũng yêu em, như em yêu anh vậy. Nếu hoàn cảnh còn cho phép thì chúng mình sẽ lại là của nhau, nhưng em không muốn anh yêu của em phải khổ sở chờ đợi em. Anh dư biết rằng em cũng thèm được ở bên anh, như anh thèm được ở bên em vậy.
Thương anh ngút ngàn,
Em,

Kiều Loan.

Đọc lá thư ngắn sao anh thấy đau ở ngực quá, anh thấy buồn, và tự nhiên anh rơm rớm nước mắt. Tội nghiệp Kiều Loan của anh, trời cho em cả sắc đẹp lẫn trí thông minh, nhưng em lại phải chịu số phận hẩm hiu. Anh muốn gào thét lên, muốn hỏi ông trời tại sao ông lại quá bất công đối với em, nhưng rồi anh thấy làm thế cũng chẳng đưa đến đâu, có than có vãn cũng chỉ nói lên sự hèn yếu của con người, tốt hơn là chấp nhận, cắn răng mả chấp nhận.

Ngày hôm ấy, con tàu dừng bến Lahaina, thủ phủ của đảo Maui là hòn đảo được coi là đẹp nhất trong tất cả những đảo ở Hawaii. Lúc anh ý thức ra điều này cũng là lúc anh vừa đọc xong lá thư em viết để lại cho anh. Anh cũng chẳng cần xuống Lahaina hay đi thăm Maui làm gì, thứ nhất là bởi vì anh cũng đã từng đến hòn đảo này nhiều lần rồi, và thứ hai, anh nghĩ có đi lên đến tận ông trời cũng không thể thích bằng được nằm ôm em trên giường như anh đã được ôm. Trong khi thiên hạ đi chơi ngoài thiên nhiên, thăm những đồi núi hang hốc, thì anh sướng hơn ở chỗ anh ở ngay bên em, cũng đồi núi hang hốc, cũng thiên nhiên, cũng đủ để gây cảm hứng cho anh làm thơ, làm nhạc nếu anh là nghệ sĩ. Rất tiếc anh không là nghệ sĩ. Nhưng đối với anh, em là thơ là nhạc, em là bức tranh vẽ, đẹp hơn tất cã những bức tranh mà anh đã thấy từ trước đến giờ.

Tối hôm đó sau khi rời bến cảng Lahaina, chiếc Công Chúa Hoàng Kim quay mũi trở về lục địa Hoa Kỳ. Anh nghĩ anh còn bốn ngày nữa để mơ ước, để trông chờ, để lạy trời cho anh lại được gặp em. Nhưng chuyện khốn nạn đã xẩy ra vào sáng hôm sau, chuyện làm cho anh cảm thấy đau đớn như chưa bao giờ anh từng đau đớn, chuyện thương tâm hơn tất cả những chuyện thương tâm trên cõi đời, chuyện bi thảm hơn tất cả những chuyện bi thảm trong lịch sử. Sáng hôm đó, anh đã thức dạy trễ hơn bình thường, anh đã thức dạy lúc 9 giờ. Sau khi đi tắm một cái, anh bận đồ lên lầu 14 để ăn sáng. Vừa ra khỏi phòng, anh đã nghe nhiều người xì xầm bàn tán xôn xao, nhưng anh cũng chẳng để ý. Thay vì lấy thang máy, anh đã leo cầu thang để vận động đôi chân. Cứ lên tới một từng lầu là anh lại nghe dăm ba người xầm xì với nhau, nói to nói nhỏ vể một chuyện gì làm cho anh phải chú ý. Nhưng khi lên đến lầu 14 thì ôi thôi, cả một đám đông người, to nhỏ bàn tán xôn xao, người nói tiếng Anh, kẻ nói tiếng Tàu, người nói tiếng Nga, kẻ nói tiếng Pháp. Không biết chuyện gì quan trọng làm cho tất cả mọi người phải xầm xì như vậy, anh bèn hỏi một cặp vợ chồng người Anh mà anh đã quen biết từ trước. Và họ cho anh hay rằng đêm qua, ở từng 11, có chuyện gia đình ghen tuông sao đó, một người đàn ông đã giết một người đàn bà trẻ đẹp bằng súng, quẳng xác xuống biển, rồi tự bắn vào đầu tự tử. Bà vợ của ông này đã chứng kiến thảm cảnh và đã báo động giới an ninh trên tàu, nhưng quá muộn.

Nghe tin rụng rời chân tay này anh biết ngay người đàn bà bị giết chết là Kiều Loan, người tình một đêm của anh, người anh đã chớm yêu, người mà anh sẽ không bao giờ quên được nữa trong suốt cuộc đời mình. Anh cố nuốt đau thương, lấy hết cam đảm, lắp bắp hỏi:

  • Thế người ta có vớt được xác người đàn bà bị giết đó không thưa ông bà?
  • Cho đến giờ, hơn 10 tiếng sau khi sự việc xẩy ra, nhân viên trên tàu vẫn chưa tìm ra xác chết. Như ông dư biết, giữa biển cả mênh mông như thế này, tìm một xác người cũng như tìm một cái kim khâu rớt trong một bó rơm lớn. Vả lại chiếc tàu đang chạy ở một tốc độ 40 hải lý một giờ. Khi biết được tin có người rớt xuống biển thì con tàu đã đi xa khỏi điểm rơi một quang xa lắm rồi….

Chịu đựng ba ngày ba đêm cuối cùng của cuộc du hành đối với anh đã trở thành một cực hình. Anh như đang sống trong địa ngục. Anh khốn khổ, đau đớn khôn cùng, anh chẳng biết làm gì hơn là suốt ngày cầu nguyện cho hồn em sớm siêu thoát. Như một người điên, anh cứ ngồi một mình bên ly rượu, gọi tên em, hay lẩm bẩm nói với em rồi lại tự mình làm Kiều Loan trả lời mình. Không ai để ý tới anh ngoại trừ anh chàng pha rượu. Thấy vẻ mặt đau đớn của anh, hắn thắc mắc:

  • Có phải ông quen người thiếu phụ đã bị giết chết hay không?

Đôi mắt đỏ ngầu của anh nhìn người pha rượu một chập lâu rồi anh nói:

  • Bà ta là người tôi yêu. Nhưng anh chẳng cần biết chuyện này làm gì, hãy cho tôi một ly cognac nữa.

Anh nghĩ hắn ta không tin và cho rằng anh say.

Tối hôm chót, trong nhà hàng Donatello, anh chỉ ngồi uống hết một chai rượu vang đỏ mà không đụng đến những thức ăn đã được mang đến cho anh. Anh cứ nhìn về phiá trước mặt, nhìn chiếc ghế bỏ không mà hình dung ra bóng Kiều Loan đang ngồi nơi đó, em đang dự bữa cơm chia tay với anh. Cô hầu bàn quen thuộc lo âu hỏi anh:

  • Thưa ngài, có gì không vừa ý mà ngài không sơi cơm?
  • Không, bữa nay tôi không thấy muốn ăn…
  • Ngài có muốn dùng món khác, em sẽ mang lại liền…
  • Cám ơn cô, tôi không có ý định chọn một món ăn nào khác…

Và đêm hôm đó anh nằm trằn trọc mãi đến hai giờ sáng mà vẫn chưa dỗ được giấc ngủ. Cho đến khi anh vừa chập chờn thì anh thấy Kiều Loan từ lan can mở cánh cửa kính bước vào. Trông em lộng lẫy trong chiếc áo ngủ dentelle mầu đen, làm nổi bật nước da trắng như sữa của em. Em tươi cười bước đến bên giường, cúi người sát xuống hôn anh trên má và thì thầm:

  • Em vẫn còn thương anh, anh có biết không? Em sẽ mãi mãi thương anh…

Mùi nước hoa cũng như mùi da thịt em làm cho anh ngây ngất. Anh cảm thấy sung sướng vô ngần. Rổi Kiều Loan bước đến chiếc bàn giấy. Anh thấy nàng rút từ dưới áo một cuốn sách dầy bìa nhung đỏ, đặt nó xuống, và em quay mặt về phiá anh nói đủ cho anh nghe:

  • Em gửi lại anh cuốn nhật ký của em để anh giữ làm kỷ niệm. Thôi, vĩnh biệt anh. Anh ở lại vui vẻ. Em đi đây!

Vừa nói xong câu đó thì Kiều Loan biến mất.

---------------------

Sau này kể lại chuyến tàu định mệnh cho các bạn anh nghe, ai cũng thích thú nhưng không ai tin chuyện anh kể là có thực cả. Có người còn thách anh cho xem cuốn nhật ký bìa đỏ mà anh đã nói đến. Đến khi anh lấy từ trong tủ một hộp bằng bạc và mở nó ra rồi đưa cho người ấy xem tận mắt cuốn sách bìa đỏ có tên Vũ Thị Kiều Loan in trên trang bià cùng lá thư tình của em, viết cho anh, thì người bạn thất sắc. Anh vẫn từ tốn nói:

  • Anh cứ mở ra đọc vài trang xem tôi có nói bịa hay không?

Hướng Dương txđ
Thứ sáu ngày 9 tháng Một năm 2009

 

Trở lại Đầu Trang