Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Đảng Cộng Sản Không còn Lý Do để Tồn Tại
Bài của Hướng Dươngtxđ



Mới đây tờ Straits Times ở Singapore đăng một bài báo  trong đó tác giả kể đến một tin đồn hiện đang loan truyền tại Việt Nam. Tin đồn này nói rằng chẳng con bao lâu nữa cái tên Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ không còn nữa. Đảng này sẽ được đổi sang một tên mới, một cái tên như là Đảng Lao Động hay Đảng Nhân Dân. Bài báo của tờ Straits Time nói đến tên của hai học giả chuyên nghiên cứu về những đề tài liên quan đến Việt Nam là các ông Edmund Malesky, giáo sư Đại Học Tiểu bang California và ông David Koh, chuyên viên Phân tích tại Học Viện Đông Nam Á tại Singapore. Hai ông nay đưa ra những lời để giải thích lý do tại sao lại có việc đổi tên Đảng Cộng Sản tại Việt Nam. Những nguyên nhân hai ông nêu lên là:

  1. Cái tên Cộng Sản không còn phù hợp nữa và gây tổn thương cho  hình ảnh nước Việt Nam trên chính trường quốc tế.  Nhiều người Mỹ cũng như thuộc các quốc gia khác có phản ứng khó chịu trong ruột khi nghe thấy từ “Cộng Sản.” Việt Nam sẽ có lợi khi bỏ cái tên Cộng Sản đi.

  2. Những đảng viên trẻ coi cái danh nghĩa Cộng Sản thật là khôi hài và lỗi thời vì cả chục năm nay Việt Nam đã đi theo Chủ Nghĩa Tư Bản và đã phát triển nhờ đi theo chủ nghĩa đó. Chỉ khi nào Việt Nam xác nhận rằng mục tiêu của mình không còn là chế độ Cộng Sản và Đấu Tranh Giai Cấp nữa thì cái tên Cộng Sản mới bị bỏ đi. Và điều này đã được thực hiện phần nào rồi mặc dù không nói ra.

  3. Những chuyên viên trẻ không thích để danh từ Cộng Sản trên tờ khai lý lịch của mình khi xin học bổng ngoại quốc hay xin việc làm tại những công ty ngoại quốc.

  4. Việt Nam đang muốn hòa nhập cộng đồng quốc tế và không muốn đồng hóa với những nước Cộng Sản chuyên chính được coi như là tiền đồn của sự tàn bạo như Cuba và Bắc Hàn.

Viêc đổi tên đảng như vậy nhằm cho phù hợp với hoàn cảnh hiện nay. Vì ngày nay ít ai tin rằng Việt Nam vẫn còn chế độ Cộng Sản. Cả người ngoại quốc lẫn người Việt trong nước cũng như ở nước ngoài đều nói rằng chế độ Cộng Sản đã chết, hiện nay Việt Nam đang lần lần bước vào một xã hội tư bản và thể chế chính trị cũng đang chuyển biến để đi tới một chính thể của một xã hôi dựa trên một nền kinh tế tư bản.

Nhưng quan điểm này rõ ràng sai lầm vì nó chỉ dựa trên bề ngoài. Người ta nói rằng Việt Nam nay không còn là một nước Cộng Sản chỉ vì khái niệm “Cộng Sản” gắn liền với sự nghèo nàn đói kém, sự thiếu thốn về mặt vật chất và sự vắng mặt của những hàng hóa tiêu thụ, nhất là hàng xa xỉ. Người ta cho rằng Cộng Sản đã chết ở Việt Nam vì thấy đất nước ta nay giàu có hơn, nhà cửa xe hơi đầy dãy, những tòa nhà cao từng mọc lên như nấm, đường xá cầu cống nay thênh thang, hàng hóa đủ loại dư thừa, dân chúng ăn chơi thỏa thích, xã hội lại phân chia ra giai cấp giàu nghèo như ngày xưa, ngày chưa ai nghĩ đến Đấu tranh Giai Cấp, và Tiêu Diệt Giai Cấp Tư Sản (hay Tiễu Tư Sản ở nước ta) hai hiện tượng căn bản của chủ nghĩa Cộng Sản.

Mặc dù sự hiện diện của những yếu tố tư bản nói trên, về bản chất chế độ ở Việt Nam vẫn là một chế độ Công Sản chuyên chế đặt cơ sở trên sự kiểm soát chặt chẽ mọi sinh hoạt của người dân. Người dân Việt Nam tuy được tự do làm tiền, tự do ăn chơi nhưng không được tự do suy nghĩ, không được tự do tin vào và tranh đấu cho những quyền của con người như tự do nói và làm theo tư tưởng và lòng tin của mình. Ở Việt Nam, Đảng Cộng Sản không chấp nhận có một đảng đối lập vì có đảng đói lập là có tranh chấp, có đối kháng, có giải quyết mâu thuẫn. Đảng Cộng Sản muốn giữ độc quyền đưa ra đường lối, đưa ra những phương thức hoạt động cho cả nước, như hoạt động chính trị, kinh tế, xã hôi, giáo dục, tôn giáo v..v.. toàn thể những cơ chế kể cả hành pháp tư pháp và lập pháp đều phải tuân thủ những mệnh lệnh của Đảng. Như vậy, có thể nói rằng chính Đảng Cộng Sản là yếu tố chứng minh rằng chưa có sự biến chuyển chính trị nào ở Việt Nam. Nếu Đảng Cộng Sản, dù có mang một cái tên khác, vẫn còn đó thì chế độ Cộng Sản vẫn nguyên vẹn tồn tại.

Trong tương lai cái tên mới của Đảng Cộng Sản Việt Nam là gì, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là phải chăng đó chỉ là một sự đổi tên mà thôi, tức là một hành vi sơn phết bề ngoai, bề trong vẫn thế, vẫn là cái đảng của một phe nhóm ăn trên ngồi chốc, cố duy trì cái thế thượng phong để tiếp tục đô hộ nhân dân, tiếp tục dùng bạo lực khủng bố để đàn áp những ai tranh đấu cho những quyền tự do dân chủ căn bản của con người.

Nếu việc thay đổi một cái tên gắn liền với cả một quá khứ đen tối, nếu hành động này chỉ nhằm xoa dịu lòng căm phẫn của quốc tế và của chính nhân dân trong đất nước mình, như hai chuyên viên ngọai quốc trên đây đã nói thì chẳng qua đó chỉ là thêm một sự gian dối, một sự lừa bịp cả nhân dân trong nước lẫn nhân dân những nước khác trên chính trường quốc tế. Hảnh động đó chẳng có gì để chúng ta ngạc nhiên vì bản chất của con người Cộng Sản là lừa gạt, là dối trá. Lịch sử đã chứng minh điều đó. Cộng Sản không những đã lừa gạt người dân ít học như giới công nhân và nông dân để thực hiện cái mà chúng gọi là cuộc Cách Mạng Vô Sản và nền Chuyên chính Vô Sản, mà chúng còn phỉnh gạt được cả những người trí thức vốn có hiểu biết nhưng nhẹ dạ. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, những trí thức này đã sáng mắt ra, người thì chết dần trong sự vỡ mộng, trong sự bất mãn cay cú và căm thù, kẻ thì trốn đi nước ngoài. Trong số này phải kể đến những nhà lãnh đạo của Mặt Trận Giải Phóng như Trương Như Tảng, Dương Quỳnh Hoa và tên điệp viên nổi tiếng Phạm Xuân Ẩn, một anh hùng nhân dân được Cộng Sản nâng lên hàng tướng với bốn anh dũng bội tinh và người nhạc sĩ tài ba nhưng nhẹ dạ Trịnh Công Sơn. Những nhà trí thức này đã bị Cộng Sản lợi dụng lòng yêu nước của họ để dụ dổ và đưa họ vào tròng. Ngày nay vẫn còn nhiều người chưa thấy rõ sự gian ác của Cộng sản, vẫn “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản”, sống trong chế độ dân chủ tự do tại nước ngoài mà ngu xuẩn làm đầy tớ cho quân gian ác, những tên giặc thời cơ giúp đưa lên nắm quyền bính trong tay để hút máu nhân dân, phản bội tổ quốc.

Như thế việc thay đổi tên đảng không đưa đến đâu hết. Chỉ khi nào không còn đảng Cộng Sản, khi nào một cuộc nổi dậy đưa đảng này đến sự tan rã thì lòng người dân mới yên và chúng ta mới có thể vui mừng tin tưởng vào môt sự bừng sáng của đất nước. Biến cố đưa đảng Cộng Sản đến sự tan rã nhanh chóng như nó đã xầy ra ở bao nhiêu nước Cộng Sản trước đây ở Đông Âu và Liên Xô rồi cũng sẽ phải xẩy ra ở Việt Nam. Biện Chứng Pháp Mác Lê nin chẳng khẳng định điều đó là gì? Không có gì tồn tại mãi và người Cộng Sản dư biết điều này. Chúng vẫn còn to mồm nói rằng chế độ tư bản đang giãy chết trong khi chúng ôm chân những nhà tư bản ở phương Tây vả mơ ước xây dựng một chế độ tư bản trên đất nước Việt Nam. Lý do chỉ là vì lòng tham vô bờ bến của chúng: những tay gộc trong cái gọi là Đảng Cộng Sản, một đảng sắp được sơn phết lại, trong thâm tâm thèm có một chế độ tư bản để chúng, đã vơ vét được bao tỷ đô la rồi, vẫn còn tiếp tục vơ vét được thêm nữa, vơ vét hằng trăm  hàng ngàn lần hơn. Chung qui chỉ có đất nước và nhân dân ta là phải chịu khồ, phải chịu cái tai họa do Hồ Chí Minh đưa đến. Không biết bao giờ mới hết cái họa Cộng Sản này?

Hướng Dương txđ
Ngày 22 tháng 10 năm 2007

 

Trở lại Đầu Trang

Xin mời đọc:

Quốc Gia vs. Cộng Sản