Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Người Xa -- Bông Hồng Cài Áo
Thơ Triều Phong Đặng Đức Bích


 

 

 

NGƯỜI  XA

Tóc em cột thắt đuôi gà
Tan trường anh hỏi thăm nhà em đâu
Nhìn sang em lúc lắc đầu
Mà trong cử chỉ đượm màu luyến thương

Con tim xao xuyến lạ thường
Bước đi hấp tấp con đường thêm xa
Tại sao anh chọc người ta
Ngày nào anh cũng hỏi nhà em đâu

Ngập ngùng muốn nói vài câu
Nhưng rồi mắc cở cúi đầu lặng im
Nghiêng nghiêng chiếc bóng bên thềm
Xuân đi hạ đến cho mềm nhớ thương

Mối tình càng vấn càng vương
Gặp nhau một thuở mà thương suốt đời
Đong đưa giấc mộng đầy vơi
Hẹn hò trao gửi những lời thiết tha

Bên song chếch ánh trăng tà
Hương gây mùi nhớ giọng ca gợi buồn
Em đi như nước rời nguồn
Như thuyền rời bến nỗi buồn ai mang

Thu về gió đổi mùa sang
Vàng rơi lả tả miên mang cõi lòng
Đông tàn héo hắt chờ mong

Người đi có nhớ ta không hỡi người

Triều Phong Đặng Đức Bích

 

 

BÔNG HỒNG CÀI ÁO

Đêm qua trong giấc mộng vàng
Bỗng nhiên ta gặp lại nàng dưới trăng
Trông lên bóng dáng chị Hằng
So ra vẫn thấy không bằng người mơ

Nàng ngồi bên cạnh làm thơ
Hồn thơ lai láng ý thơ dạt dào
Từ miền núi thẳm non cao
Đến nơi bể cả ào ào sóng vang

Thị thành nhộn nhịp rộn ràng
Đồng quê nội cỏ nhẹ nhàng gió lay
Hỡi ai ai thấu ai hay
Ngàn hoa nở nhụy đang say giấc nồng

Đẹp thay một đóa hoa hồng
Cài lên cổ áo tấm lòng nàng trao
Giật mình mới biết chiêm bao
Nửa nào nửa tỉnh nửa nào nửa mơ

Miên man nghĩ ngợi hằng giờ
Một mùi hương lạ nàng thơ rõ ràng
Cuộc vui nào lại không tan
Tiệc vui nào lại không tàn chia ly

Giã từ ngấn lệ nàng đi
Run run ta cũng sầu bi não lòng
Đóa hoa một đóa hoa hồng
Để ta ép mãi vào lòng hằng đêm

Khi rời gót ngọc dặn thêm
Hoa hồng ép mãi hằng đêm vào lòng

Triều Phong Đặng Đức Bích

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang