Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Thu Paris -- Cõi Tình
Thơ của Đỗ Bình


 

 

 

 

Thu Paris

Lá vàng
bay lả
ngỡ em sang,
Nỗi nhớ
dài thêm
phút muộn màng!
Ghế đá
buồn dâng màu kỷ niệm,
Công viên hiu hắt
bước chân hoang!
Luxembourg
chiều nay thiếu nắng
Không có em...
lối bỗng thênh thang!
Em đi
nắng cũng quên nơi ấy,
Bỏ chiếc lá thu
tủi bẽ bàng!

 

 

Cõi Tình

Chiều cuối thu lá vàng bay khắp lối
Dìu em đi trong vạt nắng xanh xao.
Tóc em bay thoảng mùi hương cỏ nội,
Tình trao nhau… ôi trái cấm ngọt ngào!
Em chợt đến như cuồng phong bão nổi,
Trời bao la ta mắc cạn nhánh sông!
Dựa vai nhau hai mảnh hồn buộc vội
Ðời phù du xin giữ chút tình nồng.
Vui em nhé, dù non cao tuyết phủ,
Quên nẻo về hồn trượt xuống vực sâu,
Cứ mặc ta nơi đáy thẳm mịt mù,
Thành sương khói hóa vần thơ hư cấu.
Tình tuyệt diệu thắm nụ hôn khờ dại,
Ta vì em đành gục ngã bên đời
Dẫu ngàn sau hồn hút bóng xa xôi,
Ta vẫn nhớ …màu môi em đắm đuối.

Đỗ Bình

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang