Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nhớ Mẹ
Thơ của Dư Thị Diễm Buồn


 

 

Mẹ yêu ơi, nhà mình nay vắng vẻ
Dáng trầm ngâm ba ít nói, biếng cười
Giàn khổ qua, giàn thiên lý kém tươi
Đàn gà vịt không ồn như thuở trước

Mặt trời lên, mái tranh còn sương ướt
Trưa không còn vẳng tiếng hát ru em
Bóng chiều buông, gió lạnh thổi qua rèm
Hình ảnh mẹ làm sao con quên được?

Ngày cuối tuần, chẳng ai chờ ai rước
Nồi chè khoai, ổi mận chín không còn
Ôi, không ai thèm săn sóc đến con
Lau nước mắt, sớt chia niềm hoan hỉ

Đêm chong đèn, ai khâu từng mối chỉ
Áo mới may cho con mặc ngày Xuân?
Lửa riu riu ai sên chảo mứt gừng?
Ai luộc bánh trong bếp hồng lửa đỏ?

 




 

 

 

 

Trước nhà mình hoa Tết đua nhau nở
Thuở ngày xưa, mẹ cài áo hoa mai
Hay ép vào trang sách đóa hoa lài
Làm quà tặng Xuân, thuở còn đi học

Làm vợ ba, mẹ gánh gồng cực nhọc
Bởi ba là lính trận ở miền xa
Chăm sóc con, phụng dưỡng cha mẹ già
Lòng mẹ đẹp, ấm hồng như nắng sớm

Ba trở về, các con vừa khôn lớn
Chốn suối vàng, sao mẹ vội ra đi?
Gia đình mình, ôi còn có vui chi
Sân thềm lạnh, bếp buồng đều quạnh vắng!

Lễ Vu Lan áo con cài bông trắng
Áo bạn bè cài rực rỡ hoa hồng
Màu trắng đây, màu tang tóc cõi lòng
Kể từ mẹ vào thiên thu vạn cổ!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
ĐT: (530) 822 5622
Email:dtdbuon@hotmail.com

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang