Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Má Tôi
Thơ của Dư Thị Diễm Buồn


 

 

Má ơi thuở đó trời chưa sáng
Lẽo đẽo con theo nhóm chợ làng
Bánh, trái, vịt, gà, rau... bày bán
Xóm chài tôm cá họ đưa sang

Ửng hồng phương Đông trời lóe nắng
Dắt con đi học đến sân chơi
Gói xôi lá cẩm còn âm ấm
Nhìn má ra về, nước mắt rơi

Má cứ thế sáng đưa chiều đón
Thời gian êm ái lướt qua mau
Giờ đây con cũng vừa khôn lớn
Thích nhìn trăng, và ưa đếm sao

Xa nhà con bước vào trung học
Má tiễn đưa qua mấy chặng đò 
Tha thiết dặn dò rồi má khóc
"...Xa nhà, con phải biết chăm lo...”

Má đâu sá kể đêm đông quạnh
Vất vả vì con phải ngược xuôi
Đầu chợ, cuối thôn dầm mưa lạnh
Chỉ mong con trẻ được nên người

Con bước vào đời, nghề nghiệp vững
Được cùng với má sống bên nhau
Đất mền má vẫn đôi chân cứng
Dù nhớ vườn cau với líp trầu

Lòng thương của má trai như gái
Gái dịu dàng, nên gần gũi hơn
Con nếu sống xa thì má ngại
Các con trai của má ganh hờn

Tre tàn nhường chỗ măng non mọc
Gái lớn theo chồng đẹp phận dâu
Kịp lứa, phải se tơ kết tóc
Có người xin, má nhận cau trầu

Con làm mẹ lúc hai mươi tuổi 
Có má đỡ đần ngoài lẫn trong
Nào quản mưa chan cùng nắng gội
Cháu ngoan tay bế với tay bồng



 

 




 

 

Cố hương nay cách xa biền biệt
Con khuyên má trở về viếng thăm
Để thỏa bao ngày qua nhớ tiếc
Gặp cô, dì, cậu... kẻ thương thân

Má trở về thăm vào dịp Tết
Là lúc nhà đông đủ họ hàng
Khách viếng má vui quên nhọc mệt
Tiếng cười trong tiếng pháo rền vang 

Trên cây mít chín chờ má hái
Bánh tổ, đường om chuối khô ngào
Kho lạt dầm me soong cá cháy
Bánh tráng, bánh phồng, mứt bí đao

Sau chòm mả đám cây trâm ổi
Trước mộ ba vàng rực khóm mai
Lá rộn lao xao cơn gió thổi
Như hồn ba đợi bước chân ai! 

"... Con hỡi, xa nhà vì lũ địch
Nhắc đến quê hương nước mắt trào
Những buổi tàn canh trên đất trích
Thầm thương vận nước chịu lao đao


Lũ giặc gây bao điều má thấy
Mậu Thân đất Huế chất chồng xương
Đồng không mông quạnh oan hồn dậy
Than khóc dài theo mấy nẻo đường

Đợi ai đốt lá thay nhang khói
Cầu cho kẻ chết được siêu sinh
Để bao người sống nhìn nhau đợi
Ánh sáng vinh quang buổi thái bình

Thảm cảnh quê hương con biết đó
Đô thị loạn cuồng tủi nước non
Thôn dã chất chồng bao khốn khó
Má về thăm, khi giặc không còn...

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang