Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Khi Tôi Chết Đừng Đưa Tôi Ra Biển
Thơ của Dư Thị Diễm Buồn


 

 

Khi tôi chết đừng liệm tôi dưới mộ
Xác thân nầy xin thiêu đồt lửa hồng
Và tro cốt xin gởi về cố thổ
Rải lên ruộng vườn, khe, rạch, kinh, song

Rải lên đồi, lên rừng sâu núi thẩm
Nơi Tổ Tiên đã gầy dựng bao đời
Cho cháu con được cơm no áo ấm
Dân an bình, lạc nghiệp Việt Nam tươi

Đất phù sa, hòa thêm phần tro cốt
Cùng nắng hiền, mưa thuận trái đơm cây
Nương rẫy trúng mùa, lúa oằn nặng hột
Thôn xóm an vui, tình nghĩa đong đầy

 




 

 

Quê Hương đó từ ngún ngòi chinh chiến
Bởi Cộng về gây tang tóc đau thương
Huế thảm sát, pháo giặc bừa Chương Thiện
Ôi, oan khiên quằn quại khắp nẻo đường

Xin rải cốt tro lên vùng chiến tích
Dầu Tiếng, Khe xanh, An Lộc, Tháp Mười…
Nơi lính Cộng Hòa liệt oanh chống địch
Đất ông cha, bồi đắp máu xương tươi

Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Bởi xác phàm sẽ hoen ố Biển Đông
Để tro cốt theo gió ngàn cuốn quyện
Làm phân cỏ cây thấm mát ruộng đồng

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
dtdbuon@hotmail.com

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang