Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Đứa Con
Truyện ngắn Tình Cảm của Hướng Dươngtxđ.



Hương đã đắn đo mãi mới đi đến quyết định thử xem nàng có thể có được một đứa con với một người tình hay không. Nàng lấy chồng đã mười lăm năm mà không sao có con, nàng đã đi thăm nhiều bác sĩ, không ai có thể tìm ra một nguyên do gì từ phía nàng, ai cũng nói rằng khả năng sinh lý của cơ thể nàng bình thường, nếu không có con thì lỗi không phải ở nàng. Nhưng nếu không phải ở nàng thì chỉ có thể là ở Quân, chồng nàng và nàng đã ám chỉ như vậy mỗi lần đi thăm bác sĩ về. Thế nhưng Quân vẫn không chiụ chấp nhận, anh nói:

- Bác sĩ họ tế nhị, đời nào họ nói ra sự thật để bệnh nhân xuống tinh thần cơ chứ?
- Anh không đi bác sĩ xem sao?
- Anh khoẻ mạnh bình thường, có gì mà phải đi bác sĩ?
- Em cũng khoẻ mạnh bình thường. Vậy anh đừng có đổ là tại em.

Không có cách nào chứng minh được rằng mình vô tội, nàng đã thao thức hàng trăm đêm, nằm suy nghĩ vẩn vơ. Lấy chồng, nàng ý thức rằng bổn phận thiêng liêng của nàng là làm mẹ, là có một đứa con với chồng, là tạo nên sợi dây gắn bó nàng với Quân. Nhưng đàng này sự trông chờ của hai người cứ mòn mỏi và từ từ Quân đã tỏ ra chán nản, hết còn hy vọng. Và những lúc gần đây chàng càng ngày càng tỏ ra lạnh nhạt trong việc chăn gối, và Hương hiểu rằng chàng không còn mong đợi sự có con nơi nàng nữa.

Mười lăm năm là một thời gian dài, lấy nhau bấy lâu mà chỉ có hai người sống bên nhau, mối tình ban đầu phôi phai dần, cũng may không có chuyện gì làm cho cuộc sống bi đát hơn. Cả Quân lẫn nàng riết chỉ biết đâm đầu đi làm. Mà không phải hai người muốn làm nhiều tiền, vì tiền nhiều để làm gì nếu không có những đứa con để lo cho tương lai chúng? Mục đích chính đi làm là để quên ngày giờ và để bớt thời gian ở bên nhau. Tuy giữa hai người không có gì gây căng thẳng, nhưng cuộc sống chỉ còn là một sự tẻ nhạt, thờ ơ đối với nhau, đâu còn thắm thiết như những ngày nào. Đi làm về, Quân đâm đầu vào làm bếp, làm bếp bi giờ là thú tiêu khiển của chàng, Hương có muốn phụ một tay chàng cũng không cho, Hương chỉ biết thôi nồi cơm, bầy bạn và ngồi chờ. Sau đó hai đứa ngồi ăn với nhau gần như trong yên lặng, lâu lâu đứa này hỏi đứa kia một câu vô nghĩa, hỏi để có câu trả lời, để làm tan vỡ cái không khí im lìm kéo dài quá lâu…

Những năm gần đây Quân lại còn nại cớ vì công việc phải vắng nhà, mỗi tháng đôi ba ngày, có khi cả tuần. Hương không biết có đúng chàng đi xa vì công việc hay vì những cuộc hẹn hò thầm kín. Nói cho đúng ra, nàng cũng chẳng còn muốn biết. Mà nàng thấy nhiều khi lúc Quân vắng nhà nàng lại thấy thoải mái hơn, tự do hơn, nàng muốn làm gì thì làm, không có một bóng giáng ám ảnh theo dõi nàng. Những khi đó nàng thường đi chơi với bạn gái, đi shopping cho hết thì giờ, hay ôm chiếc phone để tâm sự với Loan, người bạn chí thân của nàng. Loan khuyên nàng chấp nhận số phận và tiếp tục sống “an vui” bên chồng, không nên buồn phiền làm gì, chỉ thêm rắc rối cho cuộc sống của riêng nàng và cả cuộc cống của Quân nữa. Nhưng Hương không nghĩ đơn giản như thế. Danh dự của nàng đã bị va chạm, nàng biết nàng có thể có một đứa con và nàng muốn chứng minh điều đó cho Quân hay.

Việc có một người tình đối với Hương không phải là một việc khó làm. Từ lâu nay ở sở, nàng vẫn nổi tiếng là đẹp và có nhiều người tỏ ý muốn giao du thân mật với nàng, trong đó đặc biệt có Hoàng là người vẫn mãi miết theo đuổi nàng không biết mệt. Hoàng là kỹ sư trưởng, cao ráo đẹp trai, tuổi ngoài 50 mươi, có vợ hai con. Anh đã tấn công Hương từ lâu, nhưng cho tới những ngày gần đây, nàng vẫn cố chống đỡ,  nàng đã chỉ muốn coi anh như một người bạn. Nhưng giờ đây Hương muốn bật đèn xanh, nàng muốn một sự tình tứ với Hoàng, nàng biết anh sẽ sung sướng được nàng “chiếu cố”. Còn Hương thì nàng sẽ sung sướng được có một đứa con với Hoàng. Bố thông minh đẹp trai, mẹ cũng thông minh đẹp gái, đứa con nàng sẽ hưởng tất cả những genes tốt từ hai người. Nghĩ tới đây, Hương mỉm cười mãn nguyện. Và nàng bắt đầu đặt kế hoạch để ước nguyện của nàng trở thành sự thật.
Những tuần lễ sau đó, thỉnh thoảng nàng đồng ý đi ra phố ăn trưa với Hoàng. Trong những lần đó, Hoàng kể cho nàng nghe tình trạng “cơm không lành, canh không ngọt” trong gia đình anh, làm cho nàng cũng mủi lòng. Để đáp lại, nàng cũng tả cái cảnh cuộc sống nhạt nhẽo của hai vợ chồng nàng vì hai người không có con với nhau. Nghe thế Hoàng nói:

- Anh tưởng không có con thì càng khỏe chứ sao? Có con nuôi vất vả lắm em biết không?
- Em thì không sao, nhưng Quân cứ muốn có con. Anh ấy nói rằng có con thì gia đình mới sinh động. Anh ấy cứ mong em có bầu…
- Thế sao em không chịu…
- Đâu có, em cũng muốn nhưng trời không cho…

Hoàng lại kể cho nàng nghe những xích mích giữa anh và vợ, những trận cãi vã làm đứa con gái lên 14 của anh phải òa lên khóc, chạy vào phòng riêng đóng cửa lại. Rồi anh phải vào với con, xin lỗi nó, dỗ dành nó trong khi vợ anh vẫn chơ chơ như đá. Anh kể rằng vợ anh ích kỷ chỉ nghĩ đến mình trước tiên, hơi phật ý là la lối um xùm, anh nói không bao giờ nghe…

- Thế con trai anh bao nhiêu tuổi?
- Cháu 19 tuổi và đang học đại học. Cháu ăn ở trong trường.

Rồi Hoàng nói vì các con mà hai vợ chồng anh còn phải ở với nhau. Tự nhiên, Hương nghĩ tới thân phận con người, không dễ gì mà sống được một cuộc đời sung sướng yên bình. Ở bất cứ hoàn cảnh nào con người cũng có thể gặp những chuyện bất hạnh, không phải hai vợ chồng cứ có con là có hạnh phúc. Bao nhiêu gia đình có con cái vẫn tan nát, vẫn đổ vỡ. Và nàng thấy buồn buồn trong lòng.

Rồi một hôm Hoàng rủ nàng đi Lake Tahoe chơi vào một ngày Thứ Bẩy. Hai đứa sẽ nói dối ở nhà là phải đi làm thêm overtime vì việc làm chưa xong mà deadline đã gần kề. Hương lái xe đến sở, để xe nơi đó. Hoàng đến đó đón nàng và hai đứa đi với nhau. Vừa thấy Hương, Hoàng đã dừng chiếc Porsche, với tay mở cửa cho nàng bước lên, và nàng vừa nồi vào ghế thì Hoàng đã kéo nàng lại gần âu yếm hôn lên má nàng. Mùi Chanel No 5 làm cho anh ngây ngất, anh mỉm cười sung sướng:

- How are you today?
- I’m fine, thanks.

Đã từ lâu lắm Hương không có cái cảm giác được yêu thương, được hôn hít như hôm ấy. Trong lòng nàng bồi hồi, súc động. Nhịp tim nàng bỗng nhẩy nhanh hơn và nàng có cảm giác nong nóng trên mặt. Đó là lần đầu tiên nàng trốn đi chơi với một người đàn ông, nàng bỗng thấy trong lòng nao nao khó chịu. Đầu nàng quay cuồng câu hỏi “ Tại sao mình dám làm chuyện này?” nhưng rồi nhìn Hoàng cười mỉm, nhìn chiếc chán cao của anh, nhìn ánh mắt thật dễ thương, nàng nghĩ thầm đến đứa con mà nàng sẽ có, nó sẽ giống cha nó, nó sẽ đẹp như một thiên thần. Thế là nàng cảm thấy yên tâm, nàng thấy nàng đang làm một sự hy sinh, nàng vì muốn có đứa con mà ngoại tình. Đâu còn cách nào khác? Cứu cánh biện hộ cho phương tiện.

- Mình đi ăn sáng nhe em.

Sao Hương thấy câu nói rất tầm thường của Hoàng mà lại có âm hưởng thật dễ thương, làm cho tâm hồn nàng giao động. Quân từ rất lâu đã không còn nói như thế với nàng. Thật là lạ lùng, chỉ một cách nói cũng làm cho câu nói có tác động tâm lý khác hẳn. Nàng cười trả lời:

- Dạ.

Hai đứa ghé một quán phở trên đường đi. Đậu xe xong, Hoàng đi vòng sang phía bên kia mở cửa cho Hương. Anh đưa tay cho nàng nắm, kéo khẽ cho nàng dứng dạy. Vừa bước ra khỏi xe anh lại đặt lên thái dương nàng một nụ hôn thật nhanh làm cho Hương mỉm cười. Anh nói trong hơi thở:

- Are you happy?
- Dạ.

Tiết thu lành lạnh, nàng nhấc cổ chiếc áo ấm, anh nắm tay nàng dìu nàng đi. Những chiếc lá khô quay tròn trong cơn gió lốc nhẹ, trông thật đẹp mắt. Lá cây Maple trong khu shopping mall đã chuyển sang một màu vàng đỏ, chẳng bao lâu nữa những cành đen trơ trụi sẽ dương lên bầu trời xám xịt. Thu về làm cho lòng Hương xao xuyến, càng xao xuyến hơn vì nàng đang được yêu, được thương. Cảm giác hạnh phúc dường như tăng lên thêm trong một cuộc tình vụng trộm. Nàng cũng chẳng còn sợ bị bắt gặp, có lẽ lúc đó nàng đã bất cần. Đã đến lúc nàng ích kỷ, nàng chỉ còn nghĩ đến mình. “Mình đã quyết định như thế mà.” Hương tự nhủ.

Hai tô phở bưng ra, mùi thơm của thịt bò bốc lên làm cho Hương thấy thèm ăn hơn. Hoàng nhìn nàng gắp những gắp bánh và thịt để lên chiếc muỗng trước khi đưa lên miệng. Anh không quen dùng muỗng khi ăn, anh dùng đũa gắp thẳng bánh và thịt đưa lên miệng, chỉ dùng muỗng để húp nước phở.

- Em có hay đi ăn phở không?
- Cũng ít đi lắm.
- Tại sao vậy? Em, không thích phở?
- Không phải. Tại cái gì anh Quân cũng làm ăn ở nhà. Riết chẳng bao giờ hai đứa đi ăn tiệm.
- Vậy sao? Anh Quân làm bếp giỏi lắm hả?

Những năm sau này càng ngày Quân càng thích làm bếp. Anh dành tất cả thời giờ rảnh để đi chợ chọn mua những thứ anh thích đem về nấu nướng theo đúng ý của riêng anh. Từ cách thái miếng thịt hay chẻ cọng rau, anh cũng muốn làm theo ý mình, không bao giờ Hương được sở mó vào. Sau khi làm bếp xong thì công việc rửa thớt dao, nồi niêu soong chảo anh đùn cho vợ. Anh thường nói:

- Mình chia đôi công việc. Tôi đi chợ nấu nướng, còn cô thu dọn “chiến trường”.

Con đường xa lộ 80 chạy vòng vèo quanh những ngọn đèo, ngọn núi. Hoàng lái chiếc xe một tay, còn tay kia anh nắm tay Hương. Đôi khi anh để bàn tay phải lên đùi nàng làm cho Hương thấy rạo rực, như thể có một luồng điện chạy khắp nửa cơ thể nàng. Lake Tahoe là một hồ nước rộng lớn mênh mông nằm giữa hai tiểu bang California và Nevada. Ngày hai đứa mới yêu nhau, lâu lậu Quân cũng đã lái xe đưa nàng tới nơi đây. North shore của Lake Tahoe rất thơ mộng, đúng là nơi hẹn hò của những cặp tình nhân. Thu về, cảnh đẹp càng tăng thêm với một rừng lá vàng úa trên những hàng cây, hai bên vệ đường lá khô đùn sang một đống, mỗi lần gió thổi lá lại cuồn cuộn bay lên trên không trung để rồi lại lả tả rơi xuống….

Chiếc Porsche chạy vào con đường sỏi của một resort nằm ngay bên bờ hồ. Hoàng đã đặt sẵn một căn phòng ở lầu thượng nhìn ra một vùng nước mênh mông. Hai người nắm tay nhau vào ghi danh rồi lấy chìa khóa lên phòng riêng. Trong thang máy Hương đã để Hoàng từ phiá sau lưng ôm nàng chặt vào lòng, hôn say đắm lên cổ nàng. Khi anh nhét chiếc chìa khóa điện tử vào ổ khóa, tự nhiên trống ngực nàng đánh dồn dập, nàng ý thức một chuyện quan trọng sắp sửa xẫy đến. Mặt nàng đỏ hồng, mắt nàng chớp chớp lia lịa. Thấy vậy Hoàng nhẹ nhàng nói:

- Are you okay?
- I’m fine, don’t worry.

Hoàng lùa tay qua bên hông ôm và dìu nàng vào trong phòng, anh mở cánh cửa đưa ra bao lơn phía trước. Hương và anh ngồi trong chiếc ghề bành nhìn trời đất. Nước hồ mùa này không còn phản chiếu trời xanh nên có một màu xám đục nhưng thiên nhiên vẫn hùng vĩ, với những dãy núi cao, những rặng thông chạy dài trên sườn đồi, và gió mát thổi nhè nhẹ làm cho Hương cảm thấy khoan khoái. Nàng cảm thấy hạnh phúc bên Hoàng.

Hoàng đứng dạy lại gần chiếc máy điện thoại nhấc lên gọi tiệm ăn dưới nhà. Anh gọi hai phần ăn trưa cho mang lên lên phòng rồi đến mở chiếc túi sách lấy ra một chai Champagne Alfred Gratien Cuvée Paradis Brut NV bỏ vào trong ngăn đá tủ lạnh. Rồi anh trở về chỗ Hương đang ngồi, anh qùi gối trước nàng, lấy tay mở những khuy áo trước ngực người yêu, ngắm nghía đôi vú căng tròn. Hoàng áp đầu anh vào sát ngực Hương, anh nghe tiếng đập dồn dập của con tim, hơi thở nhanh của nàng, anh biết nàng cũng đang chờ đợi như anh vậy.

Người bồi phòng mang thức ăn tới, Hoàng mở chai Champagne, rót vào hai ly và nói:

- Chúng mình uống mừng ngày hôm nay, một ngày mình sẽ không bao giờ quên nghe em.
- Cám ơn anh đã cho em nỗi vui này.

Hai đứa vừa ăn vừa cười nói vui vẻ. Hương kể cho anh nghe những kỷ niệm thời thơ ấu, khi nàng lớn lên ở Saigon. Anh kể chuyện anh vượt biên đường bộ, cuộc chạy trốn kinh hoàng qua cái chết để tìm cái sống. Hai đứa hiểu nhau hơn, anh rót tiếp champagne cho nàng cho tới khi anh thấy hai má nàng hồng hào, anh biết nàng đã say say… Hoàng đứng dạy đóng chiếc cửa ra bao lơn, anh trở lại kéo em đứng dạy, lấy hai tay vòng ôm eo em, hôn em nồng nàn. Em cũng ôm cồ anh hai đứa sung sướng được ở bên nhau. Rồi anh cởi khuy cho chiếc váy của em rớt xuống đất, anh lột chiếc áo của em ra, vòng tay tháo chiếc soutien gorge mầu đỏ chót, vùi đầu vào ngực em hít hà. Chưa bao giờ anh thấy hạnh phúc như lúc đó. Trong người anh một cơn thèm muốn dâng lên cao tột độ, anh dìu em đến chiếc giường, cho em ngả lưng xuống đó. Anh lột nốt chiếc quần lót đỏ chót của em, vội vã cởi quần áo, rồi vùi đầu vào em…Hai đứa chìm đắm vào mê hồn trận.

Lần đi Lake Tahoe mở màn cho những lần đi chơi sau đó, khi thì ở Napa Valley, khi thì ở Mendocino county, khi thì ở Eureka hay ở bờ biển tuốt bên Oregon. Mỗi lần đi chơi với Hoàng về, Hương hồi hộp chờ đợi kết quả, nhưng cả sáu tháng sau nàng vẫn không thấy gì cả. Nàng đã hơi thối chí, nhưng tự nhủ, “Không có cũng chẳng sao, bi giờ mình yêu anh ấy, mình được hưởng nhưng giây phút thần tiên, như vậy chưa đủ hay sao?” Nàng đã như con thiêu thân đâm đầu vào đám lửa sống lại những giờ phút ái ân say đắm. Bên Hoàng nàng đã quên hết lý trí, chỉ còn sống với con tim, sống theo bản năng của con người thèm yêu và được yêu. Gần Hoàng, nàng tìm lại được những rung động mà nàng đã bỏ quên từ lâu, bấy giờ nàng đã lại muốn được ấp ủ, mơn trớn, vuốt ve, muốn được anh ôm và hôn nồng nàn. Tự nhiên Hương nhận thức ra rằng nàng đã bỏ lỡ bao nhiêu năm trời, sống bên Quân nàng đã không còn những thôi thúc sinh lý, nàng đã mất hết những thèm thuồng, những cảm giác đê mê, nàng đã khô cằn héo úa, hết còn là một con người bình thường. Chính Hoàng đã làm cho nàng bừng tỉnh dậy.

Đôi tình nhân càng ngày càng gắn bó với nhau, họ hẹn nhau cùng đi công tác ngắn hạn với nhau ở những tiểu bang xa xôi để được sống bên nhau cà ngày lẫn đêm, công khai đi bên nhau, đi ăn uống, đi dự những buổi hoà nhạc, đi thăm viếng những thắng cảnh mà không sợ bị ai bắt gặp. Hương từ đó sống hai cuộc đời, một cuộc đời bên Hoàng tràn ngập hạnh phúc và một cuộc đời bên Quân tẻ nhạt vẫn như bao giờ.

Rồi điều Hương mong đợi cuối cùng cũng đã đến. Nàng chờ mấy tuần cho chắc ăn rồi đến bác sĩ xin thử xem có đúng là nàng có bầu hay không. Khi được bác sỉ xác nhận, nàng mới về báo tin mừng cho Quân:

- Em đố anh biết hôm nay trong người em có gì lạ?

Quân ngạc nhiên, ngắm nàng từ trên đầu xuống tới chân rồi trả lời:

- Tôi chằng thấy cô có cái gì lạ hết.
- Em mới đi thăm bác sĩ về.
- Cô bệnh gì mà đi thăm bác sĩ?
- Anh ngốc quá! Thôi để từ từ rồi anh sẽ biết.

Quả nhiên vài tuần sau, nhân lúc gần Hương, thì Quân nhìn ra khi anh thấy bụng vợ tròn tròn hơi lớn hơn bình thường. Anh liền hỏi:

- Sao bụng em trông là lạ vậy?
- Thì em đã nói với anh cả mấy tuần trước rồi mà anh không nghe ra.
- Bộ em… em…có…
- Thì em có bầu chứ gì nữa?

Quân vừa nghe thế thì mừng rú:

- Trời! Em có bầu!

Anh ôm đầu vợ hôn chùn chụt, miệng nói:

- Vậy mà mình tưởng sẽ không bao giờ có được một đứa con với nhau. Anh thương em quá. Từ nay anh sẽ thương em nhiều hơn, em chịu không?

Về phần Hương, nàng không biết phải nói thế nào với người tình. Vả lại nàng không biết phản ứng của Hoàng sẽ như thế nào khi biết nàng đang mang trong bụng bào thai của chàng. Trong lúc bối rối, nàng tìm cách trốn tránh Hoàng, nàng vịn cớ bi giờ Quân bắt đầu nghi để tránh khỏi phải đi chơi với nhau. Đối với Hương mục tiêu tối hậu của nàng nay đã đạt được, nàng không còn muốn tiếp tục cuộc gian díu với Hoàng nữa, nàng sợ một ngày nào mọi chuyện đổ bể tai tiếng cho cả hai đứa. Nhưng Hoàng đâu chịu mất người tình? Một hôm chàng để ý thấy bụng Hương to lớn hơn bình thường:

- Em sao thế này? Bộ em có bầu hả?
- Dạ

Nàng thấy bộ mặt hốt hoảng của Hoàng mà thấy tội nghiệp.

- Anh Quân có nghi gì không?
- Nghi gì cơ?
- Thì chuyện chúng mình…
- Chưa nhưng em sợ.. Chắc mình phải thôi gặp nhau.

Hương thở ra nhẹ nhõm. Nàng đã có cớ để cắt đứt liên lạc với Hoàng.

- Còn cái bầu, em tính sao?
- Chẳng tính sao cả. Thì cứ coi như nó là con của anh Quân.
- Hay là em…
- Không hay là gì hết. Anh khỏi phải lo lắng. Anh cứ để đấy cho em…

Và như vậy mối tình vụng trôm giữa nàng và Hoàng chấm dứt. Hương cũng chẳng buồn thắc mắc gì thêm khi thấy Hoàng cũng từ từ xa lánh nàng. Chắc chắn trong thâm tâm, lương tâm anh phải cắn rứt, nàng nghĩ vậy, nhưng bi giờ làm sao hơn? Có chơi là có chịu, mà cái giá Hoàng phải trả thì quá rẻ, anh đâu phải lo lắng gì? Hương không đòi hỏi nơi anh một cái gì hết, nàng còn cám ơn anh là đàng khác.

Nhưng ở đời, ông trời không luôn luôn chiều theo ý muốn của lòng người. Hương đã quên rằng ở cái tuổi ngoài bốn mươi của nàng mà có con lần đầu thì có thể có vấn đề. Nàng có thể quên nhưng bác sĩ của nàng đã không quên. Khi nàng mang thai đến tuần thứ 18 thì bác sĩ đã bảo nàng đi làm một cuộc thử nghiêm tên là Amniocentesis để xem thai nhi có thể có những bất thường về nhiễm thể (chromosomes) hay không. Vô phúc cho nàng là kết quả cuộc thử nghiệm cho biết bào thai bi chứng trisomy 21, đứa bé khi sinh ra sẽ có triệu chứng Down có nghĩa là sẽ không bình thường cả về tinh thần lẫn thể xác.

Khi nghe tin này Hương đã trải qua một cuộc khủng hoảng tinh thần, và nàng và cả Quân đã được giới thiệu cho đi dự những khoá họp trong đó những bà mẹ có bào thai mang chứng bệnh này được giải thích cặn kẽ về những giải pháp và phương thức ứng phó với biến cố này. Một giải pháp mà đa số những bà mẹ đã chấp nhận là chấm dứt sự phát triển của bào thai. Nghe đến đây nước mắt Hương cứ trào ra, nàng nghĩ đến số phận của cái bào thai mà nàng đang mang trong bụng nay bỗng nhiên phải hủy bỏ. Nhiều đêm nàng thức suốt, đầu óc suy nghĩ tới suy nghĩ lui. Và cuối cùng sau khi cả hai vợ chồng đắn đo mãi thì họ đành đi tới cái giải pháp đau lòng đó.

Với Hoàng, người tình cũ, Hương chỉ nói rằng nàng đã bị xẩy thai. Nàng không muốn thêm rắc rối cho cuộc đời….

Hướng Dương txđ
27 tháng 11 năm 2010

 

Trở lại Đầu Trang