Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Ghen
Truyện Ngắn Tâm Lý Tình Cảm của Hướng Dương txđ



Mỗi người sinh ra đều có số, không thể chối cãi điều đó. Người sinh ra xinh đẹp kẻ sinh ra xấu xí, người sinh ra sống trăm tuổi kẻ chưa bao nhiêu năm đã phải ra đi, người sinh ra cả đời gặp may mắn kẻ sinh ra lận đận suốt, người sinh ra thành công thắng lợi đều đều, kẻ chỉ những thất bại là thất bại, người sinh ra chồng con hạnh phúc, kẻ sinh ra chỉ gặp những bất hạnh. Vân vân và vân vân….

Tôi sinh ra với cái số trời cho kể cũng lạ. Có thể nói không lạ đối với người khác, nhưng đối với tôi, tôi thấy nó lạ. Nó lạ là vì sau bao nhiêu năm lập gia đình, sanh nuôi con, hầu hạ chồng, gây dựng tương lai tốt đẹp, bỗng nhiên tôi có… người yêu! Ngày tôi 16, tôi theo cha tôi đến thăm một ông bạn của gia đình. 16 tuổi, cái tuổi chưa biết gì, hay nói cách khác, cái tuổi chưa nghĩ đến chuyện yêu đương, lấy chồng, thì Bác C. vừa thấy tôi liền bô bô nói với cha tôi:

  • Con bé sau này rồi sẽ có hai người đàn ông trong đời.

Tôi nghe, chỉ cười trong bụng. Là một thiếu nữ ngây thơ tôi nào có tin số mạng? Mà có tin số mạng đi chăng nữa thì củng không tin rằng có người lại biết được cái số mạnh trời áp đặt của tôi. Tôi nghĩ thế trong đầu nhưng không có phản ứng gì, trong khi cha tôi lại thấy câu nói của Bác C. hệ trọng, ông ngạc nhiên hỏi lại người bạn:

  • Anh thấy vậy hả? Hai người là hai đời chồng ấy à?

Cha tôi vốn tin ở Bác C. Cha đã có lần nói “Bác C. xem tướng xem tử vi rất giỏi, nói câu nào trúng câu đó.” Tôi nghe cũng chỉ biết thế rồi bỏ qua tai… Bản chất tôi không mê tín dị đoan, không tin ở những lời nói lăng nhăng của những nhà “tướng số” mặc dù tôi tin ở số trời. Nhưng câu trả lời của Bác C. lại càng lạ lùng hơn:

  • Không, hai người cùng một lúc.

Cha tôi tò mò hỏi tới:

  • Thế là thế nào?

Bác C. cười:

  • Là thế chứ là thế nào nữa? Con bé sẽ có “hai chồng” cùng một lúc. Nhưng thôi không nói chuyện này nữa. Tôi không hiểu sao tự nhiên tôi đã buột miệng ra như thế, Anh tới chơi thôi hay có chuyện gì?...

Rồi hai người ngồi uống trà nói chuyện với nhau ngoài phòng khách, tôi đi vào nhà trong chào Bác C. gái rồi tới ngồi chơi với hai người con của hai bác, khi đó tuổi chạc tuổi tôi.

Bây giờ thì tôi mới nghiệm ra rằng sao lời nói đó của Bác C. đúng đến thế. Tôi lấy chồng khi còn ngây thơ không biết chon người mà lấy. Tôi mới từ Việt Nam qua Mỹ, bơ vơ một mình ở một tiểu bang không có bao nhiêu người Việt Tỵ Nạn, tiếng Anh chưa rành thì Mẫn và tôi gặp nhau, dựa vào nhau mà tìm đường tiến thân. Nghĩ lại những ngày đó, tôi vẫn còn thấy rung rợn cả người, đói khổ, bao nhiêu khó khăn tưởng chừng không thể qua khỏi. Nhưng nghĩ tới công cha mẹ hy sinh cho con gái vựơt bao hiểm nguy để có một tương lai sáng sủa, tôi đã cố tự thuyết phục phải cố gắng để đền đáp công ơn những người sinh thành ra tôi. Khi đi học, gặp được Mẫn cùng trường, chúng tôi đã hớn hở làm quen nhau, chia nhau từng khúc bánh mì chai nước, nói với từng lời khuyên nhủ, đi cùng nhau trong mùa Đông giá lạnh trên những chuyến xe buýt sáng sớm tinh sương, nhiều khi còn vắng hoe….

Tôi nhớ lâu lâu tôi thèm bát phở có ba đồng bạc mà không dám ăn vì tiếc đồng tiền khó kiếm, Mẫn đã nhất định đưa tôi đến tiệm phở. Chúng tôi chỉ dám ăn to nhỏ nhất, ít tốn tiền nhất, ăn xong không có tiền để cho hầu bàn, chúng tôi phải lặng lẻ đi nhanh ra cửa, như trốn tránh, ôi cảnh nghèo sao khổ tâm đến thế. Bây giờ kiếm ra đồng tiền dễ dàng, chúng tôi hai vợ chồng luôn luôn dành mọi ưu đãi cho các con để chúng nó được sung sướng, càng sung sướng càng tốt, chỉ vì lý do đơn giản là khi xưa mình quá khổ.

Mẫn đi vượt biển với một người em trai, còn tôi thì đi với hai vợ chồng người chị họ. Chúng tôi định cư ở cái tiểu bang khỉ ho cò gáy này được hai năm thì hai vợ chồng người chị họ dọn đi tiểu bang khác làm ăn, Tôi ở lại đây tiếp tục việc học dở dang, không chịu đi theo, lý do là vì tôi nghĩ tôi đã có…. Mẫn. Sau này bơ vơ một mình chống chỏi với bao gian nan tôi hối hận nhưng đã quá trễ. Tôi đã vừa phải đi làm công việc nuôi người già để có tiền, vừa đi học 12 units một semester, chính vì vậy mà dù có nỗ lực hết sức cũng phải mất năm năm mới xong cái bằng kỹ sư cơ khí, mặc dù tôi vốn dĩ giỏi toán và khá thông minh. Trong khi đó, Mẫn vừa đi làm vừa học, đi làm là chính để có tiền nuôi em, nuôi mình và có tiền gửi về quê nhà cho cha mẹ già ở Miền Trung. Việc đi học của anh chỉ là việc phụ, anh nói, đi làm nuôi em và phụng dưỡng cha mẹ là việc chính. Chỉ vì tôi thúc đẩy mà Mẫn vẫn còn chịu ghi danh học, anh phải nhờ tôi giúp đỡ bài vở, lo giấy tờ ghi danh, làm bao nhiêu công việc lăng nhăng khác để giúp anh dễ dàng tiếp tục con đường học vấn. Ngược lại, sau này anh để dành được tí tiền, mua được một chiếc xe cũ, thì anh hay đến chỗ tôi ở thuê đón tôi đi học buổi sáng sớm, chiều đôi khi rảnh đưa tôi về, trước khi anh lại tiếp tục đi làm. Tôi mến Mẫn vì thấy anh chịu khó kiếm tiền, biết dành dụm không tiêu hoang phí, biết nghĩ đến tương lai, anh lại có hiếu với cha mẹ và biết lo chu toàn bổn phận của người anh. Đầu óc non nớt kinh nghiệm của tôi chỉ biết nghĩ nông cạn như thế, tôi cứ nghĩ rằng với những đức tính ấy của anh, về sau này anh sẽ là một người chồng tốt đối với vợ, một người cha tốt đối với các con - và điều thứ hai này không sai – và tôi đã vẽ ra trong đầu một hình ảnh tôi cho là đẹp, hình ảnh tôi với Mẫn là hai vợ chồng cần cù đi làm nuôi con, hạnh phúc. Cái hạnh phúc đó thật quá đơn giản! Mà mãi sau này khi sáng mắt ra tôi mới biết là không chỉ có thế ở trên đời, không phải  hạnh phúc chỉ nhờ có vật chất, mà còn phải có nhiều yếu tố khác, về mặt tinh thần như yêu thương nhau, biết tôn trọng nhau, biết lo lắng cho nhau, hợp tính nết nhau, có cùng một ý thích, một chí hướng, có những điều kiện để kính nể nhau nếu không muốn nói là tôn thờ nhau.

Sau này lấy nhau ở chung với nhau, có bao nhiêu va chạm nho nhỏ - nhiều khi đưa tới những va chạm lớn hơn - tôi mới thấy rằng Mẫn với tôi không có những yêu tố để sống thực sự hạnh phúc bên nhau. Mẫn chì là một người chồng biết đi kiếm nhiều tiền mang về nhà cho vợ. Anh không chơi bời, rượu chè – trai gái thì tôi không biết nên không dám quá quyết là có hay không – không hà tiện mà cũng không hoang phí, anh sống cuộc đời giản dị vừa phải, có những ý thích – mà tôi không thích nhưng cũng không sao – như thích chơi thể thao và thích xe hơi. Anh bỏ tiền, do anh kiếm ra nên tôi cũng không nói gì được, mua những xe hơi sang mắc tiền và tàu du lịch (bateaux de plaisance) không phải là rẻ, mua xe trượt trên nước, những thứ mà tôi lại không cần. Anh thích những thú thể thao hơi tốn kém như đi lặn, đi ra tuốt xa ngoài khơi để câu cá, đi đánh golf, đi xem những trận giao đấu, những trần thể thao, đi trượt tuyết, leo núi…, những thứ mà tôi không thích tí nào… Những ngày cuối tuần anh đi biện biệt một mình, đi chơi với những người bạn của riêng anh, phần lớn là người ngoại quốc mà anh phải giao du vì công việc làm ăn. Tôi tính lại bình dị, thích mơ mộng thích văn chương thơ phú, thích nhạc thích ca hát.. một mình. Nhiều lúc tức khí tôi hỏi:

  • Sao anh cứ đi chơi một mình, bỏ em ở nhà cả ngày với con vậy?
  • Thì tại em không thích đi chứ anh có cấm đâu?
  • Anh đi với bạn người ngoại quốc, em không có ưa!
  • Thì mỗi người một tính chứ sao. Anh thì lại không ưa bạn Việt Nam?
  • Thế anh là người gì mà lại không ưa người Việt Nam?
  • Không ưa là không ưa, em đừng có hỏi lộn xộn….anh không có thích đâu nhe!

Chúng tôi hai con người gần như tính tình đối nghịch mà vẫn sống bên nhau, vẫn tồn tại nhưng mạnh ai sống lối sống của  người ấy, Chúng tôi ít khi nào tâm tình với nhau, chỉ giao tiếp với nhau khi cần, chỉ nói những chuyện cần tới lý trí, như công việc nuôi nấng dạy dỗ con cái, những kế hoạch về tiền bạc chung, những việc liên quan tới tài sản, nhà cửa của chung hai đứa. Toàn là những chuyện vô cảm, chỉ có tính cách lý tài.

Tôi bản chất là một con người sống về tình cảm nhưng ngoại cảnh đã chi phối tôi và biến tôi thành hai con người, con người bên trong sống bằng trái tim, thích được thương yêu thích được vỗ về, thích tâm tình, thích có cơ hội nói lên những ý nghĩ sâu kín trong lòng mình ra. Nhưng những năm sống cuộc đời tị nạn, sống lăn lộn một mình trong một hoàn cảnh đầy khó khăn, một mình phải tự lo, phải đối phó với bao nhiêu trở ngại, nghịch cảnh, phải biết tính toán, và nhất là phải tự lấy những quyệt định thật phức tạp khó khăn liên quan tới cuộc đời của chính mình. Khi đó tôi có Mẫn nhưng anh không phải là loại người thích cho ý kiến cho lắm, riết cái gì tôi cũng làm một mình, tôi tự giải quyết mọi công chuyện, tự vượt qua mọi trở ngại để tự mình quyết tâm tiến tới. Với thời gian, tôi đã biến tôi thành một con người cứng cỏi, tự tin, độc lập, và tự mãn. Sau này có chồng mỗi khi có gì khó khăn, dù là việc chung, khi tôi thấy Mận chần chờ hay ngại ngùng thì tôi ra tay làm lấy bất cần tới anh ấy nữa. Bao nhiêu lần chúng tôi ‘tranh luận” về thái độ tiêu cực của anh liên quan đến “công việc chung” phải giải quyết:

  • Sao anh không đi kiếm cái kìm – hay cái búa, cái tuốc nơ vít (tournevis) – làm hộ em. Cái gì cũng đến tay em là làm sao?
  • Anh đâu biết kìm để ở đâu? Hơn nữa anh đâu biết làm?
  • Thì anh có làm mới biết chứ?
  • Sao lại phải làm cho biết? Sao mình không kêu thợ?
  • Cái gì cũng kêu thợ! Có một chút xíu mà kêu thợ? Tìền đâu mà nhiều tiền thế? Mà anh muốn kêu thợ sao anh không kêu?
  • Thì để đó, anh kêu.
  • Bao giờ thì anh kêu?
  • Anh muốn kêu mà biết kêu ai? Sao em không kêu cho anh?

Cứ như thế với thời gian thì tôi đã biến thành người đàn ông trong nhà, cái gì cũng biết làm dù cho có phải cầm búa cầm kìm sửa lạt vặt hay nếu phải kêu thợ thì tôi biết chỉ huy trông coi ho cho họ làm đến nơi đến chốn. Ngoài đời tôi cũng tự tay đối phó với mọi chuyện, đối phó với bất cứ ai, sẵn sàng đấu trí để đạt thắng lợi. Như thế tôi đã biến thành con người bề ngoài cứng cỏi đảm đang, một người đàn bà có khả năng, làm chuyện gì cũng được, không cần nhờ đến ai. Như vậy riết, trong gia đình, tôi thành người quán xuyến một chuyện, không chỉ làm công việc nội trợ thuần túy. Và Mẫn chỉ còn cái bổn phận là đi kiếm tiền.Đó là con người thứ hai của tôi, con người chiếm bảy mươi phần trăm cuộc đời tôi – ba mươi phần trăm con người thật, tôi sống đầy tình cảm với con tôi hay với chính tôi mà thôi.

Con người tôi thì như vậy, còn Mẫn thì sao? Mẫn, chồng tôi, là một người đàn ông cũng lạ lùng không kém. Anh cũng là hai con người trong một thể xác. Một con người anh sống tình cảm với các con và, đặc biệt nhất, với cha mẹ anh em ruột thịt của anh. Theo tôi nghĩ, anh coi họ mới là những người ruột thịt máu mủ, còn tôi chỉ là một người ngoài sống chung, một người anh cần có để cho cuộc đời vật chất của anh dễ sống hơn mà thôi. Nói cách khác, anh chỉ cần một người đàn bà để thỏa mãn nhưng nhu cầu thể xác như ăn uống, sinh sống trong một môi trường sạch sẽ, và cái nhu cầu vốn dĩ của con người hầu có con cái, chứ không cần tình cảm. Đối với tôi, anh là con người thứ hai, khô khan, vô cảm, độc lập, giống như một người chung vốn sống trên đời. Anh không bộc bộ sự yêu mến quý trọng, sư âu yếm, sự yêu thương mà tôi, một người “phái yếu”, thèm muốn. Anh không ôm tôi, hôn hít vuốt ve vỗ về tôi bao giờ. Ngay cả khi tôi gặp khó khăn, anh không biết nói lời an ủi. Khi tôi ốm anh không lo lắng, hỏi thăm ngọt ngào, chăm sóc. Tôi chưa bao giờ được nghe anh nói “anh yêu em”, “anh thương em quá”, “cám ơn em”, “anh nhớ em”. Anh coi tất những gì tôi làm chỉ là những chuyện đương nhiên, anh không cần để tâm, không cần tuyên dương hay tri ơn, anh không trân qúi tôi, người vợ của anh đã suốt mấy chục năm lo lắng làm đủ bổn phận với anh. Nói cách khác riêng với tôi, anh vô cảm.

Sự vô cảm của anh lên tới độ nhiều khi tôi không chịu được, tôi tức tối, tôi buồn, nhiều lúc tôi gần như bị trầm cảm. Tôi nghĩ tới cái số phận không may của tôi, rồi tôi nghĩ tại sao khi chưa có con – tôi lấy chồng bốn năm sau mới có bầu – tôi không bỏ Mẫn quách đi cho rồi? Khi đó tôi đã đi làm, có luơng lớn, tôi có thể tự lập dễ dàng. Nói cho đúng ra, tôi có thể đi Cali sống gần người chị họ, nhưng tôi lại không muốn bà ấy nghĩ chỉ khi “hoạn nạn” tôi mới về với gia đình. Hơn nữa bà ta chỉ là người trong họ, đâu phải là ruột thị để mà trông cậy vào sự cảm thông? Bao nhiêu lần buồn quá tôi gây với Mẫn:

  • Sao anh cái gì cũng chỉ biết đến Mẹ - cha Mẫn sau này ngả bệnh và mất sớm – và các anh chị em nhà anh thôi? Sao anh không bao giờ nghĩ tới em?
  • Anh có nghĩ tới em chứ sao không?
  • Anh nghĩ tới em bao giờ? thế nào?
  • Thì nghĩ chứ còn nghĩ thế nào?
  • Anh đâu có thương em đâu mà dám nói là anh nghĩ tới em? Ở nhà này em chỉ làm con mọi cho anh thôi. Ngày xưa em tưởng anh tốt với em nên mới về làm vợ anh. Bây giờ biết thì…thì .. đã muộn. Em nói cho anh biết không vì hai đứa con thì em đã anh bỏ từ lâu rồi…

Nói trúng tim đen của Mẫn, anh đành im, không nói lại tiếng nào. Còn tôi cơn tức trào lên tới cổ họng, tôi vào phòng riêng đóng cửa cái rầm rồi lên giường nằm … thút thít khóc, nghĩ tới cái thân phận ăn mày của mình, nghĩ tới cái ngõ bí mà mình đã vô tình chui vào, bây giở không có lối trở ra….

Tôi đã nói ở trên rằng tôi đã vì ngây thơ mà lấy Mẫn làm chồng. Hồi còn con gái tôi không giao du thân mật với nhiều người con trai. Mà khốn nạn thay, số tôi không may, tôi đã không gặp một người nào nhiều tình cảm, biết nồng nàn biểu lộ tình thương yêu tôi, nên tôi nghĩ những người đàn ông biết chiều chuộng, vỗ về, thương yêu, chăm sóc người đàn bà chỉ có trong truyện tiểu thuyết, trong phim ảnh mà thôi. Tôi đã thèm một người đàn ông “ga lăng” biết nói năng ngọt ngào, biết “nịnh đầm”, biết ôm tôi, hôn hít tôi mà nói “anh thương em ơi là thương!” hay “anh quí em nhất trên đời”, khi đi chơi đâu một mình biết nghĩ đến tôi mà mang quà về, đến ngày sinh nhật của tôi biết đi mua hoa tặng tôi, và nói chắc có hơi quá, biết mở cửa xe cho tôi vào, biết kéo ghế cho tôi ngồi… Nhưng rồi tôi tự nói, “làm gì có những con người hào hoa phong nhã như thế trong cuộc

sống thực tế trên đời? Cho nên tôi coi chuyện Mẫn “vô cảm” với tôi là chuyện bình thường, chuyện tự nhiên nó như thế, tất cả những người đàn ông khác cũng đối với vợ như vậy mà thôi…

Cho đến khi tôi tôi đọc những truyện ngắn Hoàng viết, tôi thấy những nhân vật của anh đều rạt rào tình thương, đều là những người mà tôi thèm khát muốn gặp, muốn được thấy tận mắt, hay nói thật trong lòng muốn được kề cận, muốn được ôm vào mình. Tôi mơ ước một người yêu như trong những truyện anh viết. Rồi hoàn cảnh đưa đẩy, tôi may mắn được biết Hoàng, chúng tôi làm quen nhau và tôi bắt đầu nhận thức rằng quả nhiên có những người đàn ông “thần tiên” như kể trong tiểu thuyết hay thấy trong phim ciné. Sau này, đọc những lá thư nồng nàn yêu đương của anh, tôi mới thấy Mẫn không phải là con người bình thường, không phải tất cả những người đàn ông đều “khô khan” như anh ấy. Và như thế, tôi sống lại con người thật của tôi, con người thèm rung cảm, thèm được yêu thương vỗ về, con người ham muốn được nghe những lời ngọt nào của tôi… Và tôi bắt đầu mơ mộng. Tôi mơ một ngày tôi được nằm trong vòng tay của Hoàng, tôi mơ được anh yêu tôi, vuốt ve tôi, tôi mơ được nghe anh nói, “em dễ thương nhất trên đời”, “em giỏi quá”, “cám ơn em”, và nhất là, “anh yêu em ơi là yêu”, “anh nhớ em quá à”…. Tôi muốn biết sự thật, tôi muốn trải qua một kinh nghiệm bản thân, tôi muốn ứng nghiệm xem có đúng anh là con người mà tôi mơ ước hay không. Và từ đó bước thêm một bước nữa, tôi sẵn sàng nhận anh làm người yêu, tôi muốn anh là người tình của tôi. Để xem thế nào. Rồi muốn ra sao thì ra…

Hoàng không vốn là một nhà văn. Anh chỉ viết chơi một số truyện ngắn vì anh, giống như chính tôi, là một con người sống về tình cảm, yêu thích thơ văn, thích nhạc, thích hát nghêu ngao. Anh thích suy tư về cuộc đời, hay mơ mộng, thích uống rượu khi buồn. Và khi đó anh thả hồn đi vào một thế giới ảo tưởng, anh sống trong một thế giới của riêng anh, một thế giới trong đó những mơ ước của anh trở nên hiện thực...  Óc tưởng tượng của anh thật là lạ lùng. Trong cái thế giới kỳ lạ mà tâm trí cuồng điên của anh tạo ra, anh bay bổng với những ảo ảnh, anh tiếp xúc với những con người tuyệt mỹ, anh hưởng hạnh phúc qua những mối tình đẹp như mộng. Để rồi anh sống với những người yêu của anh, bao nhiêu người yêu mà lúc tỉnh anh muốn yêu, muốn được kề cận, ái ân…. Những ngày mới quen biết tôi, trong cơn hoang tưởng, bên những ly cognac, anh đã viết về tôi như là một người tình anh mê say đắm, anh đã ôm ấp tôi vòng tay anh, hôn tôi, vuốt ve, mơn trớn, anh đã thật loạn cuồng… Và tôi đọc những giòng anh viết lại, để cũng tưởng tượng ra những cảnh ấy. Vào những giớ cô quanh của đêm tối, khi tỉnh giấc mà không ngủ lại được, những hình ảnh tôi nằm trong vòng tay anh ấy ám ảnh trí óc tôi, tôi lăn lộn trong những cuộc ái ân say đắm với anh, tai tôi văng vẳng những lời yêu đương của anh, “anh thương em ơi là thương!” “ anh thích ôm em, thích mi em, thích xoa xoa cái ti tí của em nhất”…. Những khi đó sao tôi muốn có anh bên tôi đến thế, sao tôi muốn anh hiện ngay ra nơi khung cửa sổ, nơi trăng mờ mờ ẩn hiện sau những bóng mây đen, tôi thèm anh hiện ra để được buông thả thân tôi theo tiếng gọi của tình dục,  tiếng gọi của sự thèm muốn, sự khát khao…. Tôi đã dấn thân vào cơn mê cuồng loạn mà không hề thấy xấu hổ. Kể cũng lạ. Lối suy nghĩ, cách nhìn cuộc sống của tôi đã biến đổi từ đó.

Mặc dù lâu lâu Hoàng với tôi mới viết cho nhau, nhưng mỗi lần viết, thư của anh luôn luôn nóng bỏng những lời yêu đương. Tôi biết anh đang cần một niềm vui, anh đang thiếu thốn một tình thương, đang thèm những lời nói ngọt ngào. Anh thèm có một người yêu để quên đi cuộc sống hiện tại, quên đi những dằn vặt trong lòng anh. Anh có tâm hồn nghệ sĩ, anh là một kẻ bất mãn với cuộc đời, một révolté, muốn chống lại ngay cả với chính anh. Anh cho trôi mãi nỗi buồn trong những ly rượu để rồi khi tỉnh lại thấy càng buồn hơn… Trong một lá thư cho tôi anh đã viết: “Anh thèm muốn có em bên anh, anh thèm muốn có em cho cuộc đời anh bớt lạnh lẽo, bớt buồn bớt chán, em sẽ mang đến cho anh sự nồng ấm, em sẽ làm cho cuộc đời của anh hết vô nghiã, anh sẽ không còn buồn, anh sẽ thấy lại ánh sáng của tương lai. Bên em, một ngày nào đó, anh sẽ thấy hoa thơm, gió mát, cả một vùng trời sẽ mở ra đẹp như mơ, anh sẽ lại thích ngắm trăng, thích ngắm biển để nhớ em, thích nghe tiếng sóng vỗ ào ạt trên những tảng đá để nhớ tiếng cười của em lúc hai đứa mình được ở bên nhau… Em ơi nếu có ngày ấy, anh sẽ sung sướng biết chừng nào, anh sẵn sàng đánh đổi tất cả để có ngày ấy, ngày hai đứa mình yêu nhau….”

Tôi thương anh vì anh đang lúc yếu đuối, tôi thương cái tâm hồn tan tác của anh. Anh đang như một cái phao bồng bềnh trôi trên dòng nước chảy, không có sợi dây nào níu kéo nó lại. Tôi tự nhiên thấy thương anh, tôi muốn làm một đám sậy bên bờ giữ cái phao lại không cho nó trôi dạt tuốt ra biển khơi. Tôi muốn anh là của tôi, để ôm ấp vỗ về, để mang tới sự nồng ấm cho tấm lòng đang lạnh lẽo của anh. Tôi muốn là vì sao sáng trên trời để chỉ đường cho anh đi, cho anh về tới một bến bờ chất chứa yêu thương. Và như thế tôi nhất quyết sẽ là người yêu mà anh đang tìm kiếm, tôi sẽ là người tình bé nhỏ nhưng nồng nàn của anh, tôi sẽ mang đến cho anh niềm hạnh phúc mà anh đang thiếu thốn. Những ý tưởng rồi sẽ được tới với anh cứ quay cuồng trong tâm trí tôi, tôi quên hết cả thực tại. Dù trong lúc làm việc ở sở hay lúc nghỉ ngơi ở nhà, dù lúc đang ăn cơm chiều bên gia đình hay đang nằm một mình trong căn phòng vắng lạnh, hình ảnh anh với mái tóc hippy, đôi mắt mơ mộng, nụ cười mỉm chi cứ hiện ra trong tâm trí tôi, như một cái gì ám ảnh tôi liên tục, buộc tôi phải suy nghĩ tính toán để tìm cách tới với anh, ít ra một lần…. một lần trong đời rồi không bao giờ gặp lại cũng không sao…

Và đúng số tôi may, cơ hội đã đến cho tôi có thể đi gặp Hoàng. Số là mấy đứa bạn cùng trường thời còn ở Trung Học viết thư thông báo cho tôi biết tháng sau đó có đại hội những cựu học sinh trường chúng tôi ở Nam Cali, chúng nó thúc tôi đi để nhóm bạn bè thân chúng tôi được gặp nhau vì đã hơn 10 năm chúng tôi chưa thấy lại nhau, “Mày phải đi lần này, một công hai việc, một là đi dự đại hội, hai là cho bọn chúng tao được gặp lại mày. Lần trước cách đây năm năm mày đã không đi rồi, làm cho chúng tao buồn nhớ mày quá”, chúng nó viết trong là thư điện tử. Tôi thì vui như mở cờ trong bụng. Trong đầu, tôi đã vẽ nên kế  hoạch bí mật: tôi sẽ đi đến Nam Cali sớm hai ngày rồi lấy chuyến máy bay nữa đi lên thăm Hoàng mà không có nói cho ai hay ngoài anh ra. Khi thông báo cho mấy đứa bạn, chúng nó reo lên vui mừng, đòi ra phi trường đón tôi. Tôi bèn nói, “Chúng mày khỏi đón tao, tao thuê xe đi, đưa đi đón về mất công lắm!” Kỳ thực tôi phải từ chối như vậy vì nếu đi đón thì chúng nó sẽ biết rằng tôi không đến từ phi trường gần nhà tôi, chúng nó sẽ thắc mắc tôi còn đi đâu trước đó thì sẽ vỡ mánh. Chúng nó mà biết chuyện tôi đi thăm Hoàng thì tôi chết luôn.

Khi nghe tôi “xin” đi dự đại hội trường tôi, Mẫn đã vui vẻ tuyên bố:

  • Em đi đi, anh không có đi theo đâu. Đi đến mấy nơi đó anh không biết làm gì, ngồi như ông phỗng đá, các bạn em nó cười cho. Em cứ tự do đi thăm mấy bạn cũ, cứ thoải mái đi chơi năm bẩy ngày vì đã cất công đi xa sang tuốt bên đó.
  • Thế anh ở nhà thì không sao nhưng mà còn các con?
  • Con thì lo gì . Nó sang bên nhà Dì nó ở, hay về ở với bà nội. Còn anh vẫn đi làm bình thường.. em cứ yên tâm. Bao nhiêu năm trời em mới được đi chơi cho xả stress…

Thế là tôi lo vào Internet kiếm vé máy bay. Nhưng khi nghĩ tới chuyện phải mua tới hai chuyến máy bay tôi mới chới với vì lúc đó mới nẩy ra một chuyện bất ổn: mua vé đi  Cali thì không thành vấn đề nhưng rồi làm sao mua vé từ Nam Cali đi thăm Hoàng ở một thành phố thuộc một tiểu bang khác? Thế là tôi cuống cuồng lên …. Nghĩ mãi không biết làm sao tôi bèn viết thư vấn kế Hoàng. Thư đi cả hai ngày mà không thấy Hoàng trả lời, tôi đã thất vọng vô cùng. Thôi thế là hết. Giấc mộng tưởng thành đến nơi, bỗng chốc tan thành mây khói. Trong khi đó Mẫn lại cứ hỏi tôi đã mua được vé chưa, tính đi hôm nào về hôm nào…”để anh đi đưa đi đón em, anh cần tính trước cho phù hợp với công việc của anh.”

May quá tới ngày thứ ba thì tôi nhận được thư của Hoàng. Anh xin lỗi trả lời tôi trễ vì anh có công việc đi xa gấp. Lá thư thật dễ thương, anh viết ngắn gọn nhưng thật là tình tứ, “Em yêu, anh mới đi xa về, mở email thì thấy thư em, anh vui hết sức. Rất tiếc anh đã không ở nhà nên đã để em chờ thư trả lời của anh. Anh xin lỗi em nha, em yêu nhất đời của anh. Nhớ tới chuyện em tới đây thăm anh, sao anh sung sướng đến phát điên. Anh mong đợi ngày ra phi trường đón em từng ngày từng giờ. Khi vừa thấy em bước ra, đố em biết anh sẽ làm gì? Anh sẽ trốn sang một bên, không cho em thấy, để khi em đi qua mặt anh, anh sẽ nhẩy ra bịt mắt em  lại mà đố em xem ai đang ôm em? Và anh biết em sẽ cười vui mà trả lời: “thì anh Hoàng của em chứ ai!” Thế là hai đúa sẽ phá lên cười, anh sẽ ghì em chặt vào trong vòng tay anh, anh sẽ hôn em thật lâu, em có chịu không?
Bây giờ anh trả lời em vụ mua vé nè. Em cho anh biết hãng máy bay, ngày giờ em muốn đi và về, anh sẽ mua vé electronic, hãng máy bay sẽ gửi confirmation đến em, thế là xong chứ gì? Dễ ẹt à. Có gì đâu mà em yêu lo lắng làm cho anh càng thương thêm. Mà càng thương thì anh lại càng nhớ, thế mới khổ cho anh, em có biết không? …. “
Thế là tôi vào mua vé phần từ nhà đi tới Nam Cali, phần đi thăm Hoàng tôi nghi rõ những chi tiết và gửi điện thư cho anh hay. Chì vài giờ sau là tôi có email của hãng máy bay gửi đến ghi rõ confirmation number, chuyến đi, và chuyến về. Việc chuẩn bị đi thăm Hoàng đã xong, tôi mỉm cười thỏa mãn, một mặt viết cám ơn anh, mặt khác cứ lẳng lặng như thế mà thi hành kế hoạch đã định. Ngay sau khi mua vé đi Cali, tôi đã cho Mẫn biết liền. Mẫn chỉ gật đầu nói “okay good.”

Từ hôm mua vé đến khi đi còn tới ba tuần, tuy cả hai đứa nôn nóng, nhưng cũng chẳng làm được gì hơn là chờ đợi cái ngày “lịch sử” ấy của chúng tôi. Tôi đã thấy hân hoan hẳn lên, tôi cứ suy nghĩ trong đầu xem phải làm gì khi gặp Hoàng, tự vẽ cho mình cái hình ảnh của cuộc gặp gở lần đầu ấy, tưởng tượng ra những diến tiến từ lúc tôi bước từ máy bay ra cho tới lúc anh ôm tôi vào vòng tay anh. Tôi không hề em sợ hay ngại ngùng gì hết, tôi rất bình tĩnh, như thể tôi và Hoàng đã từng gặp nhau trước rồi, tôi đã từng là nguời tình của anh…Những ngày dài tôi tính toán xem tôi sẽ ăn mặc như thế nào, làm đẹp ra sao. Tôi mong Hoàng không có bị thất vọng, anh sẽ chấp nhận tôi, tôi cũng hơi lo sợ. Vì nói cho đúng ra tôi chưa biết tình tình anh ấy thực sự ra sao, anh ấy có như con người tôi tưởng tượng ra qua những lá thư chúng tôi viết cho nhau hay không. Tôi cứ phân vân tôi sẽ phải cư xử thế nào khi mới gặp anh, tôi không thể biết rõ cái giây phút “quyết định” đó sẽ ra sao.

Mặc dù thời gian trôi chậm chap và tôi cũng háo hức muốn mau đến cái ngày “N” đó nhưng tôi phải dấu kín lòng tôi không để cho Mẫn biết hay có tí nghi ngờ nào về chuyến du hành đầy thơ mộng và hồi hộp này. Bao nhiêu đêm thức giấc không ngủ lại được, tôi nằm tưởng tượng tới cái lúc tôi nằm trong vòng tay của Hoàng, tưởng tượng ra cái cảm giác đê mê mà tôi sẽ được tận

hưởng khi anh hôn tôi, ôm ghì tôi, khi bàn tay anh chạy khắp người tôi, và tôi rùng mình khi nghĩ tới cái lúc ấy, cái lúc mà hai đứa chúng tôi sẽ hoà hợp thành một thực thể để cùng tận hưởng cái giây phút sung sướng tột đỉnh của cuộc yêu đương. Nhưng sức tưởng tượng của tôi rất giới hạn, tôi thực sự không biết rõ cái cảm giác đó nó ra sao, cái mức độ sung sướng nó lên tới đâu. Lý do là vì tôi lấy chồng hai mươi năm nhưng chưa thật sự được biết cái thú yêu đương, tôi chưa bao giờ được hưởng cái cảm giác sướng tột cùng, họa chăng chỉ là cái cảm giác thinh thích phớt qua, chưa đi đến đâu hết thì đã tắt ngủm. Nói một cách bình dân thì tôi chưa hề biết cái “sự đời” nó như thế nào, chỉ nghe Hoàng kể lại khi chúng tôi liên lạc với nhau bằng điện thoại. Và anh cười sự ngây ngô của tôi, khi tôi tò mò hỏi anh về những bí mật về ái ân. Anh đã không thể hiểu được tại sao tôi lại mù tịt như thế và không thực lòng tin lời nói của tôi, anh cứ cho là tôi giả vờ, tôi biết mà không dám nhận là biết mà thôi.

Thế rồi cuối cùng thì cái ngày tôi mòn mỏi chờ đợi cũng đã đến. Máy bay vừa đến LA thì tôi vội vàng đi tới cổng đưa vào chuyến bay thứ hai. Tim tôi đập dồn dập, tôi hồi hộp quá chừng, đầu óc tôi chỉ nghĩ tới cái lúc tôi thấy anh bồn chồn đứng đón tôi ở chân cầu thang đi xuống từng dưới nhà, nơi hành khách lấy hành lý rồi đi ra khỏi phi trường. Chỉ một tiếng 30 phút nữa là tôi được thấy người yêu của tôi bằng xương bằng thịt, tôi sẽ được nắm tay anh, tôi sẽ được đứng áp sát vào ngực anh, tôi sẽ được ngắm khuôn mặt tuấn tú của anh mà tôi đã biết nằm lòng vì đã bao nhiêu lần tôi lôi tấm hình anh ra nhìn, ra ngắm nghiá, ra chiêm ngưỡng người tôi yêu thương ngút ngàn. Chiếc máy bay đáp xuống thành phố Portland vào một ngày cuối Thu, mây xanh lơ lửng trên bầu trời xanh ngắt. Chiếc cửa máy bay đã được mở rộng, hành khách đã lần lượt thoát ra khỏi những hàng ghế chật hẹp, tới phiên tôi đi ra khỏi máy bay. Tôi ghé một phòng restroom,  mở chiếc bóp lấy hôp phấn hồng châm thêm lên má, lấy cây son đỏ bôi thêm lên đôi môi, lấy cây lược chải lại mớ tóc cắt ngắn, rồi nhìn mình trong tấm gương lớn, mỉm cười sung sướng, lòng tôi tràn ngập một nỗi vui lâng lâng, tôi cảm thấy yêu đời hơn mọi ngày. Từ phòng vệ sinh bước ra tôi đi theo bảng chỉ dọc những hành lang thênh thang, chẳng buồn nhìn những cửa hàng và những người xung quanh. Đầu tôi chỉ có một ý nghĩ, “mình sắp gặp anh Hoàng, không biết cái gì sẽ xẩy ra đây?” Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, tôi cảm thấy bồi hồi, hơi lo lắng một chút. Làm sao đi gặp người yêu lần đầu mà không hồi hộp cho được. Tôi tự hỏi rồi anh sẽ đón tiếp tôi ra sao? Liệu anh ấy có chê tôi hay không, thái độ của anh ấy sẽ như thế nào, tôi sẽ phải phản ứng ra sao?..... Bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu tôi, nhưng chân tôi vẫn bước tới. Khi đến chiếc cầu thang rộng đưa xuống từng dưới, tôi đưa mắt một vòng tìm anh mà không thấy. Tim tôi càng đập mạnh hơn… Chết tôi rồi! sao anh Hoàng lại không ra đón tôi như đã hứa? Tới phút chót có chuyện gì trục trặc hay sao? Trong một giây phút  tôi đã lo lắng, chới với, không biết phải làm gì bấy giờ. Rồi tôi tự nhủ, chắc anh ấy đi đâu loanh quanh đây thôi, làm sao anh ấy chờ mình mà cứ đứng hoải một chỗ được? Thế là tôi bớt lo âu, tôi thản nhiên bước xuống mấy chục bực thang….

Khi tôi xuống đến từng dưới thì tôi mới thấy anh đứng lấp ló sau một cái cột bự, tay anh cầm một bó hoa, anh đã mua sẵn để tặng tôi, mừng cuộc gặp gỡ hôm nay. Tim tôi đập như muốn vỡ lồng ngực khi thấy anh ngoài đời còn đẹp trai hơn cả trong hình. Anh có cái trán cao, bộ mặt sáng sủa trông là biết ngay anh là một con người thông minh. Anh có nụ cười mỉm chi trông sao mà dễ thương vô cùng. Anh mặc một cái quần màu beige, một cái áo đỏ rượu vang, và bên ngoài khoác một jacket màu nâu đậm, trông anh rất chững chạc. Mặc dù thấy anh nhưng tôi không muốn cho anh biết nên già vờ tiếp tục đi thẳng và khi đi qua tầm mắt anh, tôi nghe anh gọi, “Hương!” như thể anh sợ tôi đi luôn. Tôi cười quay lại tiến về phiá anh, anh ôm chầm lấy tôi như thể tôi đã là người yêu của anh từ lâu rồi. Còn tôi thì tôi đã buông thả, tôi đã mất hết tự chủ, tôi để anh muốn làm gì tôi thì làm. Anh kéo tôi vài góc sau cái cột và bức tường anh ghì tôi chặt trong đối cánh tay, miệng hôn tôi tới tấp, hai bàn tay anh luồn sau cái áo, xoa xoa lưng tôi rồi cho nó chạy xuống dưới, luồn dưới chiếc váy rộng vuốt ve…. Anh ghé miệng sát tai tôi thì thầm những câu yêu đương, tôi mắc cở nói tránh:

  • Mình đi lấy hành lý đi anh.

Mặt đỏ bừng, anh cụt hứng trả lời:

  • Okay

Anh nắm tay tôi dẫn tôi đi tới căn phòng nơi hành lý đổ ra từ bên trong. Bao nhiêu hành khách đứng quanh cái sàn máy chạy lòng vòng đưa hành lý tới gần những chủ nhân. Anh không chịu đứng chờ như bao người khác. Anh kéo tôi tới sát tường, đứng dựa vào đó và ôm hai eo tôi, Nhìn tôi, anh cười tươi nói, “em xinh quá là xinh” làm cho tôi thấy mãn nguyện. Tôi đã sợ anh không chịu tôi, và trong trường hợp đó sẽ không biết phải làm sao….

Chúng tôi trải qua hai ngày đẹp như mộng, anh quấn quít bên tôi, anh chiều chuộng tôi, anh trân quí tôi, anh làm cho tôi có cái cảm giác tôi là tất cả đối với anh, là niềm hạnh phúc cho anh, là niềm hy vọng để anh sống một cuộc sống có ý nghiã… Anh lái xe đưa tôi đi chơi biển, đi ăn cơm Ý, ăn mỳ vịt, đi loanh quanh xem thành phố… nhưng thời gian thần tiên nhất vẫn là những giây phút chúng tôi nằm bên nhau. Đối với tôi được anh ôm ấp, vuốt ve là niềm vui sướng nhất. Hai mươi năm qua tôi đã không được nằm trong vòng tay một người đàn ông. Từ ngày có con Mẫn và tôi đã ngủ phòng riêng và trước đó những năm đầu sau khi chúng tôi lây nhau tôi cũng không nhớ có những lần nào chồng tôi nằm vuốt ve tôi, thủ thỉ với tôi những lời yêu đương mặn ngọt. Bên Hoàng tôi thấy ấm lòng, tôi thích được nghe anh kể về anh, về cuộc đời của anh, về quá khứ của anh.. Tôi muốn tìm hiểu về anh, tôi muốn biết hết về người tình mà tôi đang trân trọng, yêu quí nhất trên đời:

  • Anh kể cho em nghe đi…
  • kể cái gì cơ?
  • Thì kể cho em biết đã có bao nhiêu người đàn bà được diễm phúc đi qua đời anh trước em…
  • Kể làm gì hả em, đó là chuyện đã qua, là dĩ vãng, còn gì quan trọng nữa đâu mà em đòi biết?
  • Em muốn biết, em muốn biết hết về những người tình của anh…

Tôi  cứ nũng nịu đòi và anh chiều tôi kể về thời gian anh mới tới Mỹ, anh định cư ở một tiểu bang miền Đông, đi làm cho một trung tâm Tỵ Nạn của những người Đông Dương, khi đó anh mới hơn ba mươi tuổi, đẹp trai, xung sức, lại “tán mấy em” giỏi nên anh có hai cô “bồ” cùng một lúc, một cô là người Việt làm thư ký còn cô kia là người Lào làm social worker…

  • Thế anh yêu ai hơn? Tôi tò mò hỏi.
  • Đâu có yêu ai như anh yêu em bây giờ đâu?
  • Không yêu sao lại làm cái món kia với nhau?
  • Thì cũng yêu một tí thôi.. Hồi đó anh còn trẻ mà em…anh còn ngông cuồng mà.. đâu có như bây giờ?

Rồi anh kể về hai người đàn bà đó, một người có chồng người kia chồng mất tích khi vượt con sông Mekong qua đất Thái, một người chưa có con một người có một đứa con gái tám chín tuổi, một người anh chỉ yêu lén ở sở, người kia anh về nhà cô ta, sống như hai vợ chồng trong một thời gian ngắn…

  • Thế mà hai bà không biết chuyện anh “yêu” cả hai người một lúc hay sao?
  • Sao biết được? Anh đâu có nói đâu? chỉ có mình em biết thôi..
  • Anh ghê quá à…Mai mốt anh kể tiếp những chuyện khác cho em nghe nha anh…
  • Sao em kỳ vậy? Nghe làm chi để rồi ghét anh?
  • Em đâu có ghét anh đâu? Em chỉ muốn biết thôi…

Sau này, tôi phải đi làm xa nhà, do đó tôi được gặp anh nhiều hơn. Cứ hai ba tháng anh đến với tôi, ở chơi bốn năm ngày và với thời gian tôi coi anh như một người chồng thứ hai, một người chồng tôi thương mến. Và tôi mong mỏi được sống công khai với anh trong tương lai khi các con tôi đã tồt nghiệp đại học, khi tôi được trả lại tự do, không còn lệ thuộc tí gì vào Mẫn nữa. Và mỗi khi gặp Hoàng tôi đều đòi anh kể chuyện về những mối tình của anh trước kia, và giờ đây tôi có thể hình dung ra những người đàn bà nào đi qua cuộc đời anh kể từ ngày anh còn là sinh viên ở Saigon cho tới ngày anh gặp tôi. Thật là kinh khủng tôi không thể tưởng tượng được anh có nhiều người tình đến thế. Anh thường cười nói:

  • Bây giờ em biết hết về đời sống tình cảm của anh rồi đó, em có thể viết một cuốn sách về anh, đúng không?

Đôi khi tôi cũng ghen một tí với những người đàn bà đi trước tôi nhưng lại thôi ngay khi anh nói:

  • Em biết rồi, anh không yêu ai bằng yêu em, vậy không có được ghen nghe không?

Và quả nhiên tôi thấy rõ điều anh nói là chân thật, là đúng một trăm phần trăm. Tôi biết anh yêu tôi nhiều, yêu tôi nhất trên đời, yêu tôi như chưa yêu ai bao giờ như anh thường nói với tôi. Thậm chí anh còn muốn ngay từ bây giờ tôi là của riêng anh, không muốn chia sẻ tôi với ai khác. Anh lo sợ mất tôi, hơi một tí là anh ghen, anh tức, anh bực mình và trở nên cau có khó chịu. Những lúc đó tôi thấy anh độc đoán, ích kỷ, khó thương vô cùng. Và anh làm cho tôi bực mình vô kể khi anh cứ hỏi tới hỏi lui, soi mói, anh hoạnh họe tôi làm tôi cáu kỉnh phải gắt lên…để rồi anh buồn, anh giận dỗi.

Vì xa nhà nên những ngày nghỉ lễ, tôi về thăm gia đình, và cứ như thế mỗi lần về là anh lên cơn ghen, anh tỏ vẻ khó chịu và gây chuyện với tôi. Tôi thấy anh ghen vô lý, tôi tìm cách giải thích cho anh hiểu rằng đối với anh tôi chỉ là người yêu còn đối với gia đình tôi là người mẹ và người vợ. Tôi không thể không về thăm nhà.

  • Nhưng sao em về lâu thế? tới hơn 10 ngày? bộ em xài hết vacation days của em hay sao?
  • Các con nghỉ học, em phải về chơi với chúng nó. Chúng nó nhớ em.
  • Chúng nó lớn cả, đứa đang học đại học, đứa sắp sửa lên đại học, nhớ gì nhớ dữ vậy?
  • Em cũng thương chúng nó nữa. Vắng em lâu, chúng nó thiếu em, em phải về chơi với chúng nó…
  • Một năm em về năm sáu lượt…
  • Thì con em nghỉ, em phải chơi với chúng nó…
  • Em về bao nhiêu ngày anh cũng không nói, nhưng em không còn ngày vacation nào dành cho anh …
  • Anh sang đây với em thì cần gì vacation days? Mình có nhau thế này không đủ sao?

Tôi biết anh muốn tôi dành một số ngày nghỉ trong năm để anh được đi chơi với tôi nhưng biết làm sao bây giờ? Tôi coi bổn phận gia đình hơn hạnh phúc cá nhân, tôi đã quen hy sinh cho các con tôi, tôi không thể coi quyền lợi của tôi hơn là quyền lợi của các con được. Tôi nghĩ Hoàng cũng hiểu như thế, nhưng anh vẫn cứ buồn và khi thất vọng anh nói:

  • Đối với em anh chả là gì hết, có cũng được, không có cũng không sao, Nhiều khi anh muốn thôi em cho rồi, nhưng anh lỡ yêu em và cần em nên phải chịu..

Một lần tôi phải đi công tác với một đồng nghiệp, một kỹ sư trẻ, tuổi gần bẳng tuổi con tôi, thế mà khi nghe hãng buộc chúng tôi phải dùng chung một chiếc xe thuê khi đi làm, Hoàng chu chéo lên:

  • Hãng gì mà bần tiện thế, sao lại bắt đàn bà đi cùng xe với đàn ông?
  • Thì bây giờ như thế đó, ở đâu cũng vậy, họ tiết kiệm tối đa…
  • Như vậy đi làm đi chung đã đành nhưng đi ăn đi đâu chơi hai người cũng phải đi với nhau hay sao?
  • Thì phải chịu chứ làm sao được. Con bạn em nó nói muốn đi riêng nó phải đi xe bus kia kià…
  • Hãng nó cử em đi là chính, sao em không đòi có xe riêng?
  • Chỉ có hai người đi thôi thì phải share, em biết hỏi cũng vô ích nên em không hỏi đâu…

Anh cho là tôi nhát, cái gì cũng sợ, hỏi biết đâu được thì sao? Rồi anh đề nghị tôi mướn xe riêng, thuê một chiếc xe nhỏ xíu chỉ để đi làm, có hơn 100 đồng một tuần. Tất nhiên là tôi không bằng lòng và anh tiu ngiủ. Để cho anh ý thức rằng anh ghen vô cớ tôi nói:

  • Mẫn biết em share xe với mấy người kia mà anh ấy có nói gì đâu…

Nghe tôi nói Mẫn không ghen như anh, Hoàng ý thức rằng anh đã đi quá trớn, anh không có quyền gì để mà ghen nên anh đã im, anh đã không còn gây sự nữa. Nhưng tôi biết anh buồn, tôi biết chỉ vì anh yêu tôi nên mới ghen trong khi Mẫn, chồng tôi, lại không, Mẫn để mặc, chuyện tôi tôi làm sao thì làm, anh ấy không dính vào.

Bao nhiêu lần chúng tôi gây chuyện với nhau vì cái tính hay ghen của anh, bao nhiêu lần trong cơn nóng giận tôi đã quyết định xa anh để rồi sau đó tôi lại thấy tôi không thể không có anh được. Tôi đã quen có anh trong cuộc sống của tôi rồi. Thiếu Hoàng tôi buồn, tâm hồn tôi trống vắng, tôi nhớ anh, tôi nghĩ tới anh ngày đêm. Tôi tự hỏi, tôi sẽ lại trở về với cuộc sống vô vị

buồn tẻ như trước kia hay sao? Tôi lại sống cô đơn, tôi lại thiếu tình thương, tôi lại không có người vỗ về an ủi khi buồn hay sao? Chừng mươi ngày là tôi đã hết chịu nổi, tôi lại viết thư cho anh để giảng hòa. Thật là lạ lùng. Mối tình của tôi với Hoàng đầy mâu thuẫn nhưng tôi vẫn yêu anh ấy. Cho đến nay chúng tôi đã yêu nhau gần năm năm trời mà mỗi khi thấy anh là tôi vui mừng, tôi quên hết mọi giận hờn, tôi chỉ còn thấy anh như là một con người tuyệt diệu, tôi không thể sống nếu thiếu vắng anh. Bao nhiêu lần tôi thủ thỉ với anh:

  • Chúng mình gặp nhau, yêu nhau, ở bên nhau cũng là số trời, không bao giờ mình xa nhau được phải không anh?

Hoàng nói:

  • Anh chì biết sống cho ngày hôm nay thôi. Biết ra sao ngày sau.

Và anh ngân nga, “Que sera sera, whatever will be will be, The future’s not mine to see, Que sera sera….”

Hướng Dương txđ
2-14-2013

Trở lại Đầu Trang

 

';