Trang Web Hướng Dương Txđ


Trở Về Trang Chính



Giã Từ Cuộc Chơi
Truyện Ngắn tâm lý tình cảm của Hướng Dươngtxđ



Hằng vừa tới ngồi vào ghế trong cubicle thì đã có tiếng điện thoại reo. Buổi sáng sớm, 6 giờ, nàng đã có mặt ở sở, và Vân, người bạn thân đồng nghiệp, biết thế nên thường hay kêu nàng nói chuyện một chút, hai đứa báo cho nhau những thông tin mới về việc làm, về gia đình, về bạn bè, hay bất cứ gì khác. Có khi chỉ để chào hỏi nhau dăm câu trước khi hai người bắt tay vào làm việc. Riết chuyện liên lạc với nhau như vậy thành một thói quen, khi không thấy Vân gọi, thi Hằng phải gọi ngay, sợ có chuyện gì xẩy ra cho người bạn quí mà mình không hay:
  • Hello Vân. Sao bữa nay có chuyện gì vui không bạn?
  • Có tin buồn thi có đây nè.
  • Tin gì vậy? Nói nhanh nghe đi.
  • Tối qua khi ăn cơm anh Hùng báo cho mình hay Thầy Tuấn đau phải nằm nhà thương cả tuần nay rồi.

Tuấn là thầy cũ của Hùng, chồng Vân, anh cũng là người yêu lén lút của Hằng trong nhiều năm trời nhưng hai người đã thôi nhau từ hơn một năm nay. Hai đứa trước đây cùng sinh hoạt văn nghệ nên quen biết nhau rồi yêu nhau, sau đó đã thành người tình của nhau. Cả Hằng lẫn Tuấn đểu có gia đình nên hai người đã lén lút yêu nhau, gặp nhau bí mật, không một ai biết. Vân cũng không hay không nghi ngờ gì cả, vì thứ nhất Hằng dấu diếm giỏi và thứ hai Tuấn là bậc thầy đáng kính trọng, tuổi tác cao hơn Hằng nhiều, không khi nào Vân có thể nghĩ rằng hai người lại có thể yêu nhau vụng trộm như thế được.

  • Làm sao anh Hùng biết tin vậy? Lâu lắm mình có nghe Vân nói gì về Thầy Tuấn đâu?
  • Anh Hùng nói các bạn anh ở Tây Bắc Mỹ mới báo cho hay. Cả bọn đã đi thăm thầy về nên kể cho anh Hùng nghe.

Tin Tuấn ốm phải vào nằm nhà thương cả tuần làm cho tim Hằng thót lại. Nàng vẫn còn thương anh, thương nhiều nữa là đàng khác. Việc thôi nhau chỉ là do anh ấy quyết định đơn phương, nàng đâu có muốn mà cũng đâu có chịu? Nhưng không muốn cũng không làm gì được vì Tuấn cứ khư khư giữ ý định đó, bao lâu nàng cố thuyết phục, nàng muốn hai người chơi lại với nhau, nàng muốn gặp lại anh, nhưng không hiểu vì lẽ gì Tuấn vẫn không siêu lòng. Bao đêm thức dậy bất chợt, Hằng nằm nghĩ tới anh, nhớ anh ngút ngàn, nhớ những giây phút hạnh phúc khi hai người được gần nhau. Hằng thèm có lại sự ôm ấp của người yêu, nàng thèm được nghe những lời tâm tình của anh như khi xưa, nghe những chuyện anh kể về cuộc đời, về những sinh hoạt của anh lúc anh ở xa nàng… Nhưng bấy lâu này thì đã hết! hết tất cả, từ những cánh thư cho tới những cuộc viếng thăm hàng tháng anh đã thực hiện để được gần bên người anh yêu…

  • Ủa sao mình nói mà Hằng không nghe hả? Hay bạn đang bận chuyện gì?
  • Có nghe chứ. Nhưng nghe tin không vui mình bàng hoàng cả người. Cả mấy năm nay mình không còn sinh hoạt văn nghệ nên không có liên lạc gì với thầy Tuấn nữa…
  • Vậy sao?
  • Thì bận quá, làm ot mút chỉ, thời giờ đâu nữa mà văn nghệ văn gừng? Vân cũng vậy chứ khác gì? …. Mà anh Hùng có nói thầy Tuấn bị chuyện gì mà phải vào nhà thương không?
  • Chỉ nghe nói thầy té bất tỉnh mấy ngày. Bây giờ thì tỉnh lại rồi nhưng vẫn phải vào nằm ở ICU để cho người ta theo dõi… Nói cho bạn nghe chơi thôi. Vậy thôi nha, bây giờ bye nha..
Thế là cả ngày hôm ấy hình ảnh Tuấn cứ lởn vởn trong đầu Hằng, nàng làm việc như một cái máy, không chú tâm vào công việc như bình thường được nữa. Nhưng cái hay nơi Hằng là dù tâm trí bị tri phối nàng vẫn có khả năng giải quyết tốt đẹp những công việc hàng ngày, hơn hai mươi năm kinh nghiệm đã rèn luyện khiến nàng làm việc không cần suy nghĩ, trừ đôi ba khi gặp chuyện khó bất thường. Nói theo ngôn ngữ điện toán, nàng có khả năng multitasking, nàng có thể làm nhiều việc khác nhau cùng một lúc, như vừa ăn vừa làm, vừa nói chuyện vừa làm, hay thậm chí làm hai công việc khác nhau một lúc, cứ nhẩy qua lại từ việc này sang việc kia. Chẳng thế mà Tuấn đã từng khen nàng giỏi, thông minh khác thường. Từ khi biết nàng, Tuấn đã từng đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, anh thấy không cái gì mà Hằng không làm được, từ những công việc đàn bà cho tới những công việc đàn ông, từ công việc sở tới công việc nhà, từ giải quyết việc dễ cho tới việc khó, thậm chí kể cả những chuyện bất thường tưởng chừng không tự làm được phải đi nhờ người chuyên môn khác.

Đến khi hết một ngày làm việc thì nàng đã quyết định sẽ đi thăm Tuấn, và tim nàng đập rộn rã khi nghĩ tới lúc nàng được thấy lại người yêu cũ. Nhưng chỉ một phút sau thì nàng lại có một cảm giác trái ngược. Nàng lo lắng, nàng tự hỏi không biết tình trạng sức khỏe của anh bây giờ như thế nào, anh không còn bất tỉnh nhưng đã bình phục chưa, có sao không, đã bình thường như trước chưa. Và trong tâm trí nàng bắt đầu đặt ra trăm ngàn câu hỏi. Phải chăng vì anh buồn mà xẩy ra nông nỗi này? Phải chăng vì anh nhớ mình? Hằng biết Tuấn có tật xấu là khi buồn anh hay giải sầu bằng rượu. Anh vốn dĩ thích sống hưởng thụ, thích ăn ngon mặc đẹp và rượu là thứ anh thích nhất trên đời. Anh mê uống cognac và khi ăn cơm anh luôn phải có ly wine, thứ wine hạng ngon. Khi hai đứa còn yêu nhau, Hằng thường đi mua rượu về để khi anh đến thăm, anh có sẵn rượu uống. Chính anh đã dạy nàng uống wine, và, mặc dù nàng không thích lắm, nàng cũng uống một chút với anh cho vui. Mỗi lần uống rượu xong nàng thấy lâng lâng trong người và muốn được anh ôm, được anh vỗ về trước khi ngủ.

Nàng biết từ ngày anh quyết định thôi chơi với nàng thì Tuấn uống rượu nhiều hơn, thường hơn. Hằng biết tính anh, anh là một con người nhậy cảm, dễ buồn và dễ để hoàn cảnh chi phối mặc dù bản chất anh là một con người có nhiều nghị lực và quyết tâm. Chính vì thấy anh giỏi và có nhiều tài nên Hằng mới phục và vì phục mới đi tới chỗ yêu anh. Cái lạ ở con người Tuấn là vừa mạnh vừa yếu, anh là điển hình của sự nghịch lý, vừa vui đấy rồi buồn đấy, lúc thì đầy ý chí nghị lực, lúc thì hèn yếu đầu hàng định mệnh. Chính vì anh là hai con người trong một thân xác cho nên bao nhiều lần Hằng đã thốt lên rằng nàng không thể là sao hiểu được anh. Việc anh quyết định chấm đứt chơi với nàng cũng là một điều gây ra bao nhiêu là căng thẳng giữa hai đứa và làm cho nàng khó chiụ vô cùng. Nhưng Hằng vẫn thương anh, nhất là sau khi ý thức rằng anh là con người “lạ lùng” như thế. Lúc dễ thương thì dễ thương ơi là dễ thương mà khi dễ ghét thì ôi sao cũng dễ ghét quá chừng! Nhiều lần chính Hằng cũng muốn nghỉ chơi anh ra cho rồi để rồi lại nghĩ lại. Không có Tuấn cuộc đời nàng sẽ lại buồn tẻ như khi xưa, làm sao nàng sống nổi trong nỗi cô đơn sau khi đã nếm mùi hạnh phúc có anh ở bên mình? Cho nên Hằng muốn có anh suốt đời, muốn có anh để được yêu thương và để thấy cuộc đời có ý nghiã.

Vừa lái xe về đến nhà, Hằng liền ngồi vào bàn làm việc mở laptop kiếm vé máy bay đi Seatle. Chỉ còn hai ngày nữa là thứ sáu, nàng tính đi vào hôm đó, sau khi ở sở ra, để có thể trở về lại nhà vào trưa chủ nhật. Mua vé máy bay xong nàng kiếm chỗ thuê xe và giữ phòng ngủ hai đêm tại một khách sạn ngay gần phi trường. Tất cả nàng làm trong chưa đầy mười phút đồng hồ, sau đó nàng mới yên tâm. Nàng đi thay đồ, đi xuống nhà dưới mở tủ lạnh lấy ly nước cam rồi ra ngồi nơi phòng khách bình tâm suy nghĩ. Trong sự trầm lặng của tâm hồn Hằng mới có cơ hội nhìn lại dĩ vãng, ôn lại bao nhiêu chuyện đã xẩy ra trong quá khứ, chuyện đẹp có chuyện không đẹp cũng có, chuyên vui xen lẫn với bao chuyện buồn phiền…Trước mắt nàng hiện ra bao hình ảnh của một thời gian dài hơn năm năm khi, Tuấn và nàng, hai đứa có nhau. Bao nhiêu chuyện thần tiên, đẹp như mơ thời gian đầu, nhưng cũng không ít những chuyện không vui, nếu muốn không nói là đau lòng càng khi về sau này …Tuấn đã trách nàng “không còn như xưa” trong khi nàng thấy lúc nào nàng cũng vẫn thế, vẫn yêu anh như thuở ban đầu, vẫn đối xử với anh như bao giờ.

Nhớ lần đầu tiên Hằng đi Seatle chơi được anh ra đón ở phi trường, thấy anh cười tươi, tay cầm bó hoa hồng anh mới mua tặng nàng, sao nàng thấy lòng xao xuyến đến thế. Lần thứ nhất gặp mặt anh, nàng thấy anh trẻ hơn trong tấm hình anh đã gửi. Tướng anh khỏe mạnh, anh vui đời, tóc anh để dài trông nghệ sĩ, anh có vẻ lãng mạn bay bướm, thảo nào anh viết truyện tình thấm thía ơi là thấm thiá, nàng chỉ mới đọc mà đã mê mẩn cả người, giờ thấy anh làm sao không bị hớp hồn? Thế rồi ba ngày thần tiên trôi qua, anh đã đặt cả một kế hoặch đưa nàng đi chơi, đi thăm bao thắng cảnh đẹp của thành phố, anh đưa đi ăn ở những nhà hàng Tầu và Ý ngon ơi là ngon, đến bây giờ nàng vẫn còn thèm. Hai đứa đã đi ra bãi biển ngắm nhìn những cơn sóng lớn đổ vào bờ, gió lạnh thổi làm cho nàng run lên. Để rồi anh cởi áo veste phủ lên vai nàng, ôm nàng sát vào người anh cho bớt lạnh, nàng đã thấy một cảm giác đê mê, sao thích quá là thích. Anh cứ nhìn nàng với ánh mắt tình tứ, nụ cười lôi cuốn làm cho nàng liên tưởng tới Clark Gable. Kể từ phút

đó nàng đã yêu Tuấn và sẵn sàng rơi vào vòng tay ôm ấp của anh. Tim nàng rộn lên khi được đứng sát vào người Tuấn, được anh hôn lên mái tóc, được anh ấp ủ như thể hai đứa đã là người yêu của nhau từ lâu.

Sau đó trong một thời gian khá dài, chắc cũng phải nhiều tháng, hai đứa không có cơ hội gặp lại nhau. Nhưng qua những bức thư nồng cháy, Tuấn đã tỏ cho nàng biết rằng anh yêu nàng ngút ngàn, yêu như “lâu lắm anh chưa yêu ai bao giờ đến thế.” Anh thổ lộ rằng ở tuổi anh, anh đâu còn nghĩ tới yêu đương, thế mà duyên số đưa đẩy, đến bấy giờ anh có nàng, anh cảm thấy quá may mắn, quá là sung sướng. Trước đó anh đã sống những ngày vô vị buồn tẻ. Nàng đã mang đến cho anh cái lý lẽ để sống, để được hạnh phúc, để được hưởng đời. Có Hằng anh thấy vui đời, anh trẻ ra và lại có những ý nghĩ ngông cuồng như khi xưa, thời anh còn trẻ. Đọc những lời thổ lộ từ đáy lòng của anh Hằng càng mến anh hơn. Nàng thương anh vì, theo nàng nghĩ, một người như anh, thông minh, hăng hái, luôn thành công trong đời khi về già phải được vui, phải được sống những ngày hạnh phúc. Nàng biết anh đang thiếu thốn tình thương, anh đang sống một cuộc đời cô độc, tâm hồn anh lạnh giá, anh trải những nỗi niềm, những ước mơ trên những giòng chữ. Nàng nhớ lời anh thổ lộ: “Em biết không, anh đã chỉ là một người sống trong ảo tưởng. Anh giống Antoine de Saint Exupéry, một văn hào Pháp, cũng cả đời đi tìm hạnh phúc trong những giấc mơ. Trong cuốn sách ông viết cho thiếu nhi mang tên “Le Petit Prince” (Hoàng Tử Bé Nhỏ) ông đã nhận xét, “Cái tôi thấy bằng con mắt chỉ là bề ngoài, cái chính yếu, cái quan trọng nhất tôi không thấy được - L'essentiel est invisible pour les yeux. .... Ce que je vois là n'est qu'une écorce, le plus important est invisible.” Chính cái vẻ bất mãn với đời của Tuấn đã chinh phục lòng Hàng và làm cho nàng cảm mến anh hơn. Hằng thấy anh là một con người hiểu biết nhiều lại có lý tưởng, giỏi mà khác thường nên nàng kính phục và từ đó ngày càng thấy yêu anh. Nhưng chính cái nhân tính của anh sau này làm cho hai người xa rời nhau trong lối sống, lối suy nghĩ, lối hành động để từ từ nàng nhận thức sự xung khắc về ý tưởng giữa hai đứa, nhất là khi không ở bên nhau.

Ở đời cái gì mình có rồi, dù có hay có tốt, có giá trị đến đâu thì với thời gian cũng trở thành tầm thường. Người ta chỉ háo hức lúc ban đầu, chỉ vui lúc mới có. Với ngày tháng trôi qua, Hằng cũng đã coi tình yêu Tuấn dành cho nàng là một chuyện đương nhiên, không còn cần phải vun đắp, tiếp tục nuôi dưỡng nữa. Tiếng Anh có thành ngữ “take for granted” là vậy. Người yêu cũng như một vật quí, lúc đầu mê mẩn, nhớ nhung, thèm muốn nhưng thời gian làm vơi dần những cảm xúc đó. Trước kia tình yêu mãnh liệt như thế nào, sau này nó phai dần đi mà mình không hay biết, riết thấy nhạt nhẽo không còn ham muốn như xưa nữa. Tình người là thế, đâu có gì vĩnh cửu, mọi sự trên đời như bông hoa tươi đẹp một khoảng thời gian rồi  tàn héo dần, trở nên xấu xí, tàn tạ. Yêu đấy, chán đấy rồi coi thường đấy…

Lúc yêu nhau tha thiết, người ta luôn nghĩ rằng mối tình của mình đẹp nhất trên đời và ao ước nó sẽ không bao giờ chấm dứt. Vào những năm đầu, khi mới yêu Tuấn, Hằng cũng đã nghĩ vậy. Những lúc hai đứa nằm bên nhau, nàng thường chúi đầu vào ngực người yêu, hít hà cái mùi thơm của da thịt và thủ thỉ trong hơi thở dồn dập, “em sẽ yêu anh mãi mãi”, “hai đứa mình sẽ yêu nhau suốt đời nghe anh”, “chúng mình sẽ bên nhau cho tới tận cuộc đời há anh?”… Để rồi anh tin, anh vui sướng trong sự mơ tưởng mà nói, “em yêu anh cho tới khi anh chết nha!” Và khi nghe anh nói tới cái chết, nàng đã chột dạ, nàng cắt lời liền, “anh không được nói bậy!” Anh cười giải thích, “anh già hơn em, tất nhiên anh sẽ chết trước, có gì là bậy đâu?” Hằng đã ôn tồn, “anh chưa già, anh sẽ còn sống lâu, anh sẽ sống tới 90 tuổi… Có khi em chết trước anh, làm sao biết được?” Rồi nàng miên man kể đến chuyện người bạn của nàng, mới 50 tuổi đã ra đi.. Bạn nàng rất giỏi, đậu MS kỹ sư cơ khí, làm chức vụ lớn trong hãng, lương mấy trăm ngàn.. Để rồi nàng kết thúc bằng một câu đầy vẻ triết lý về cuộc đời, “Số mạng con người sao biết trước được anh nhỉ?”

Nhưng nàng cũng hiểu câu nói tự đáy lòng của người yêu. Hai đứa tuổi cách nhau xa, Tuấn đã bám víu vào mối tình mà nàng ban cho, mối tình cuối trong cuộc đời như anh đã nói bao lần, như thể anh e một ngày nào hai đứa sẽ không còn bên nhau nữa. Trong thâm tâm Tuấn luôn sợ mất Hằng, người yêu “cuối đời” của anh, anh sợ mất đi cái lẽ sống còn sót lại. Anh đã từng thổ lộ với nàng rằng anh đã rất may mắn được Hằng yêu, anh đã tình tứ nhìn vào đôi mắt mơ màng của Hằng ngân nga khe khẽ:

  “You are the answer to my lonely prayer, You are an angel from above, I was so lonely till you came to me, With the wonder of your love.
I don't know how I ever lived before, You are my life, my destiny, Oh my darling, I love you so, You mean everything to me.
If you should ever, ever go away, There would be lonely tears to cry, The sun above would never shine again, There would be teardrops in the sky.

Khi đó Hằng hứng chí nói, “You are my life, my destiny too. You mean everything to me also.” Tuấn bèn ôm chặt nàng vào lòng và hỏi khẽ như thể anh cũng không dám tin, “For real?” để rồi nàng phải trấn an, “Em thương anh thiệt chứ sao.”

Dường như có một dấu hiệu bí ẩn gì đó đã làm cho Tuấn bị ám ảnh, anh đã thường tỏ vẻ lo lắng về tương lai của hai đứa. Càng về sau này anh càng buồn khi nhận thấy thái độ thiếu ân cần của nàng đối với mình, anh hay giận dỗi buồn phiền khi muốn nàng làm một chuyện gì mà nàng không chịu làm và tỏ ra bực tức. Anh than phiền rằng Hằng không còn yêu anh như nàng đã yêu vào những ngày xa xưa, những ngày tình yêu bồng bột nên nói gì Hằng cũng nghe, muốn gì nàng cũng chiều. Hết rồi những ngày thơ mộng đó, hết rồi cái thương yêu ngút ngàn thúc đẩy Hằng làm bất cứ chuyện gì để Tuấn được vui sướng. Bởi vì khi thấy Hằng yêu mình thì Anh lại càng thương Hằng hơn, anh thương Hằng bằng một thứ tình yêu vô biên, yêu không thể tả nổi. Nhưng hết rồi cái thứ tình yêu mãnh liệt đó.

Thế rồi hoàn cảnh thay đổi, Hằng chuyển công việc làm tới một tiểu bang khác, xa nhà, xa gia đình. Thêm vào đó công việc mới bận bịu hơn, nàng cố làm thêm nhiều giờ hầu có tiền trả căn nhà nàng mới mua để ở. Những ngày nghỉ phép nàng phải dành để về thăm gia đình, từ từ nàng không còn thời giờ để dành cho Tuấn nữa. Lúc nào tinh thần cũng căng thẳng, nàng đắn đo giữa cái nên hay không nên tiếp tục chuyện tình lén lút giữ nàng và Tuấn. Tuấn thấy rõ sự thay đổi trong con người Hằng nên anh buồn bực vì thấy trước sau gì anh cũng sẽ mất nàng. Từ đó trở đi giữa hai đứa thường xẩy ra những chuyện giận dỗi nhau, anh bắt đầu chán nản và đòi “nghỉ chơi nhau ra.” Lúc đầu Hằng còn cố nói nàng không muốn thôi hẳn, nàng đề nghị thay vì anh đến thường xuyên, lâu lâu mới gặp nhau một lần. Anh hỏi:

  • Lâu lâu là bao lâu?
  • Thì hai tháng hay ba tháng có được không?
  • Thương yêu nhau gì mà ba tháng mới được gặp nhau một lần? Thôi thà nghỉ luôn cho rồi.
  • Tuỳ anh.
  • Em chịu phải không?
  • Nếu anh muốn thì em cũng ok…

Tuấn thấy thái độ bất cần của nàng nên bực bội quyết định thôi hẳn không còn muốn chơi với nàng nữa. Nhưng vài tuần sau anh lại buồn và nhớ nàng nên lại làm quen lại. Trong thâm tâm nàng cũng chưa muốn mất hẳn anh, nàng vẫn còn muốn có anh nên trong lòng thấy nao nao khó chịu. Nhìn xung quanh căn nhà nơi đâu nàng cũng thấy bóng người yêu cũ: chiếc sofa hai đứa ngồi xem truyền hình, anh uống rượu nhâm nhi trong khi em nằm phè chờ ăn bữa cơm tối, chiếc bàn cao hai đứa vừa ăn vừa trò chuyện, căn nhà bếp anh đứng phụ với nàng rửa chén bát sau bữa cơm. Làm cái gì hai đứa cũng có nhau, hai đứa cùng làm chung: lúc nấu cơm, anh là đầu bếp chính còn nàng phụ lặt rửa rau, bóc tỏi, cắt hành, lúc đi chợ anh đẩy xe đi theo, cho ý kiến nên mua thứ nào lựa loại nào… Chiều chiều đi làm về, Hằng thơ thẩn ra vườn sau nhà. Nhìn những cây hoa tươi tốt bông nở rộ, những cây ổi xá lỵ, nhãn, mãng cầu, xoài mà Tuấn đã trồng, nàng lại càng nhớ anh hơn. Cây ớt chỉ thiên anh mua về còn bé tí teo giờ đã lớn to um sùm, trái mọc hàng trăm mà không ai hái ăn, Hằng thấy nhớ đến anh, nhớ mỗi lần ăn cơm anh chạy ra vườn hái vào một hai quả, miệng nói diễu “ăn ớt cho đời bớt cay!”

Cứ như thế, hàn gắn xong một thời gian lại có chuyện, anh lại đòi thôi, rồi anh lại vẫn không thôi được, anh lại nhớ nàng, lại làm lành, lại đòi nói chuyện bằng điện thoại hay viết emails, lại đòi đến thăm nàng. Mà lạ lùng thay, mỗi lần như thế thì Hằng lại cảm thấy sung sướng bới vì nàng vẫn còn yêu anh, vẫn còn cần anh để thấy lòng bớt trống vắng nguội lạnh. Nàng vẫn muốn có anh để lâu lậu được gặp, được nghe những lời yêu đương ngọt ngào, được ôm, được hôn hít, được cảm thấy rạo rực trong người… Bên anh, Hằng lúc nào cũng thấy hạnh phúc, một thứ hạnh phúc ngắn ngủi nhưng có vẫn còn hơn không, một sự thỏa mãn đến với nàng khi nàng lên cơn thiếu thốn. Nàng cần sự nồng ấm của người yêu để cuộc sống thêm ý nghĩa, nàng cần anh như cần một thứ thức ăn cho con người nàng, khi nó cần tình cảm, cần sự ân cần, cần có người đàn ông bên cạnh mình…

Hằng nghĩ tới lần chót anh bực bội làm to chuyện chỉ vì nàng về thăm gia đình nhân dịp Giáng Sinh, anh hỏi:

  • Sao Giáng Sinh này em về nhà bao nhiêu ngày vậy?

Nàng biết anh sắp sửa gây chuyện, nên trả lời giọng khó chịu:

  • Anh hỏi làm chi vậy?
  • Thì hỏi chơi cho biết…
  • Anh mà hỏi chơi! Anh lại bực mình về vụ em về thăm các con! Sao anh kỳ thế?
  • Anh không bực mình vì em về thăm gia đình. Anh bực mình vì mấy năm gần đây em không nghỉ một ngày nào cho anh hết. Sinh nhật anh, anh bảo em nghỉ một hai ngày cho anh được ở chơi thêm với em mà em không chịu. Em hứa đó rồi không làm.
  • Em làm gì còn ngày nghỉ mà nghỉ?
  • Thì mỗi lần về nhà em bớt một ngày thì em có ngày cho anh chứ gì? Thay vì mỗi lần về 10, 12 ngày thì em về 8 hay mười ngày thôi, có phải em để dành cho anh được năm ba ngày không? Nhưng em không thèm nghĩ tới anh…
  • Sao anh không chịu hiểu cho em gì hết! Em phải về với các con em, những dịp đó chúng nó được nghỉ học, em phải về với chúng nó chứ!
  • Anh đâu bảo em đừng về? Anh chỉ bảo em về bớt một hai ngày để có ngày nghỉ cho anh lúc anh đến chơi với em. Lần nào anh tới cũng chỉ có hai ngày cuối tuần, anh muốn được giống như khi xưa, mỗi lần anh tới thăm, em nghỉ cho anh hai ba ngày, hai đứa tha hồ đi chơi…
  • Hồi xưa khác, bây giờ khác. Hồi đó em làm chỗ đó nhàn hạ, xin nghỉ dễ dàng…
  • Anh không nghĩ như vậy. Hồi đó hai đứa mới thương nhau, em thương anh nhiều, anh nói gì em cũng nghe theo. Bây giờ em không cần anh nữa, nên em vô tình, em coi thường anh, anh muốn gì em cũng nói không. Anh chán lắm rồi. Nếu em không còn muốn có anh nữa thì nói thẳng ra. Hồi xưa anh thương em biết là chừng nào mà bây giờ anh cũng đã bắt đầu chán em rồi… Đã tới lúc thôi nhau đi thôi.
Thế là sau đó khi ra đi, Tuấn lấy theo hết những đồ dùng cá nhân mà trước kia anh để lại cho có sẵn mà dùng mỗi khi tới thăm, nhất là những chai rượu wine và Cognac mà anh không có không được, anh nói không bao giờ anh trở lại nữa. Sau này nhớ anh quá, Hằng muốn năn nỉ anh trở lại nhưng vì tự ái không làm. Và kể từ ngày hôm đó anh đã biệt tích, mấy lần nàng viết email cho anh hỏi thăm sức khỏe anh cũng không trả lời. Nhớ giọng nói anh, Hằng gọi điện thoại cho anh nhưng thấy số máy của nàng anh không thêm nhắc máy. Bẵng đi một thời gian dài, giờ hay tin anh ốm đau nặng Hằng thấy sót sa trong lòng, nàng cảm thấy như mình có lỗi với anh… nghĩ lại, nàng thấy buồn, thấy lương tâm cắn rứt. Nhưng rồi nàng tự nhủ, “Tất cả chỉ vì hoàn cảnh! Hoàn cảnh thay đổi cho nên lòng mình cũng thay đổi theo. Chỉ tiếc rằng anh ấy không thông cảm cho mình, anh ấy không chịu hy sinh chấp nhận tình cảnh mới.. âu đó cũng là số kiếp.”

……………….

Máy đã bay đáp xuống phi trường Seatac, là phi truờng cho du khách tới cả hai thành phố Seatle và Tacoma của tiều bang Washington. Hằng sách chiếc túi ra khỏi phi cơ cùng đám đông hành khách, nàng đi theo những hành làng dài mà hai lần nàng đã qua khi đi kiếm Tuấn cách đây đã gần bẩy năm. Nàng bồi hồi tưởng nhớ lại những kỷ niệm xưa, khi hai đứa mới quen nhau, khi đó nàng tò mò muốn được gặp anh, mà anh thì bị kẹt gia đình không tới kiếm nàng được. Ba lần anh đã mua sẵn vé máy bay để đi Virginia thực hiện cuộc hẹn hò, ba lần bị trở ngại anh phải bó vé không đi nữa. Cuối cùng Hằng phải đi tìm người yêu. Hoàn cảnh khó khăn khi đó làm cho hai đứa càng thương nhau hơn, mối tình cấm giữa Tuấn và nàng càng làm cho hai đứa háo hức muốn tiến tới. Ôi sao mà cái thời yêu đương đó thơ mộng và lãng mạn đến thế! Những emails hai đứa viết cho nhau chứa đựng bao cảm súc, bao thèm muốn được gặp nhau để được hưởng nỗi vui dồn nén mà không được giải tỏa, những thèm khát của hai con tim, những háo hức muốn được ở bên nhau… Vì vậy mà vừa mới gặp nhau lần đầu tiên, nàng đã hành động như người tình lâu năm không được gặp, nàng đã để cho Tuấn “muốn làm gì thì làm.”

Nhớ đến đây Hằng thấy có một càm giác khang khác trong người, nàng cố xua đuổi những ý nghĩ đưa tới sự thèm muốn tính dục. Từ ngày Tuấn ra đi không trở lại, đã bao nhiêu lần Hằng nằm trằn trọc suốt đêm không ngủ được vừa vì nhớ thương anh, vừa vì thèm được “sướng cái đời”. Nghĩ tới đây nàng lại nhớ tới lời Tuấn nói với nàng bao lần, “Em có biết tại sao anh thương em nhiều thật nhiều không? Tại em thông minh, giỏi mà lại hiền một phần, còn một phần nữa là tại em sống bao nhiêu năm, đẻ ra hai đứa con, nuôi cho chúng lớn khôn, lăn lộn với đời, cái gì cũng biết mà chỉ có cái đó làm em không biết! Chính vì thế mà anh muốn em bây giờ phải được hưởng bù, bù lại những ngày tháng vô duyên, anh muốn em phải được “sướng cái đời” vì trời sinh đàn bà ra là để được sướng.”  Mà quả nhiên từ khi có Tuấn Hằng mới biết thế nào là sướng, mới biết thèm, biết hưởng thụ. Trước đó Hằng chưa bao giờ có được cái cảm giác đê mê tuyệt vời của ân ái….

Hằng đi xuống tầng dưới nhà để lấy hành lý. Sau đó nàng đi lấy chiếc xe nàng đã đặt thuê và chạy thẳng tới bệnh viện nơi nàng được cho biết Tuấn đang nằm tỉnh dưỡng. Từ phi trường  tới bệnh viện nàng phải lái khoảng 40 phút nếu không bị kẹt xe, và nhờ có mang theo chiếc máy chỉ đường nên nàng không lo bị đi lạc. Trời đã gần về chiều, tới nơi chắc cũng đã phải khoảng 5 giờ. Trong đầu nàng muôn vàn ý nghĩ quay cuồng: không biết tình trạng sức khỏe Tuấn hiện ra sao, nàng không hề liên lạc với anh trước, chắc chắn anh sẽ ngạc nhiên khi thấy nàng tới thăm nhưng phản ứng của anh sẽ thế nào, anh có sẽ vui mừng khi thấy lại người yêu cũ hay lại bực mình khó chịu? Hằng sẽ phải ăn nói làm sao khi mới tới để khỏi làm cho anh sững sờ? Rồi Hằng tự nhủ nàng sẽ chuẩn bị tư tưởng với mọi tình huống, chuẩn bị cách nói ngọt làm sao để anh khỏi giận dỗi hay buồn phiền… Thế rồi bất chợt nàng chột dạ khi nghĩ tới chuyện lỡ nàng gặp vợ anh ấy ở đó thì phải làm sao, giải thích thế nào sự có mặt của nàng nơi đó, ăn nói thế nào cho phải phép, làm sao để tranh không để lộ sự bí mật giữa nàng và anh Tuấn…

Đang lái xe, bỗng dưng Hằng nghĩ phải dừng lại đâu đó kiếm mua tí quà mang đến cho Tuấn chứ ai đời đi tới tay không. Thấy có exit chỉ downtown, nàng liền quẹo vào, nàng ngừng xe bên lề đường, search cái GPS tìm một tiêm bánh và tiệm hoa rồi save địa chỉ vào memory. Trước tiên nàng tới tiệm bánh Madeleine’s European Cakes chọn mua một chiếc Black Forest và nhờ cô gái bán hàng phun kem ghi “Get Well Soon Honey!” trên mặt chiếc bánh. Sau đó nàng tới Flower Shop mua một bó hoa hướng dương với những bông hoa hồng đỏ thắm bao quanh. Nàng lấy một tấm thiệp của cửa tiệm ghi nhanh mấy chữ. “Thương Chúc Anh mau Bình Phục, Love, em Thu Hằng.” và nhờ cô bán hoa để nó bên trong tờ giấy bóng kính bao quanh bó hoa. Mỉm cười mãn nguyện, Hằng trở ra xe, lái đi tiếp đến bệnh viện viếng thăm người yêu cũ.

………………

-   Tôi muốn vào thăm ông Tuấn Đỗ, xin bà cho tôi biết số phòng
Người tiếp viên lật cuốn sổ bệnh nhân, đưa cây viết Bic cho chạy lên chạy xuống danh sách bệnh nhân trong cuốn sổ của bệnh viện một hồi lâu, bà không tìm ra cái tên Tuấn Đỗ. Bà ngửng đầu lên hỏi Hằng:

  • Bà làm ơn đánh vẩn cái tên người bệnh giùm tôi. Họ là gì?

Hằng trả lời;

  • D as in David, O as in Orange
  • Tên riêng là gì?
  • T as in Thomas, U as in Uniform, A as in Angela, N as in Nancy.

Người đàn bà lại tìm trong cuốn số tên người bệnh nhân muốn tìm kiếm. Vài phút sau bà ngửng đầu hỏi:

  • Ông Đỗ vào bệnh viện ngày nào thưa bà?
  • Tôi xin lỗi, tôi không biết rõ ngày. Tôi chỉ biết mấy hôm trước ông nằm trong ICU.
  • Ok. Vậy để tôi gọi lên phòng ICU hỏi cho rõ.

Người đàn bà quay điện thoại lên ICU hỏi một hồi rồi đặt máy xuống, bà nói:

  • Ông Đỗ đã rời ICU cách đây hai ngày…

Hằng thấy tim đập mạnh, trong cơn lo lắng nàng vội vã hỏi:

  • Bà có biết ông Đỗ rời ICU đi đâu không?
  • Tôi không rõ ông ta đi đâu. Có thể ông về nhà, mà cũng có thể ông được chuyển tới một trung tâm hồi phục.
  • Bà có thể hỏi giùm tôi bây giờ ông ta đang ở đâu không? Tôi từ một tiểu bang xa xôi tới thăm ông Đỗ. Tôi không muốn chuyến đi này vô tích sự…
  • Tôi hiểu. Được rồi, để tôi hỏi thêm cho rõ.

Sau một cuộc điện đàm ngắn ngủi, người đàn bà cho Hằng hay Tuấn đả khỏe lại và đã được cho xuất viện để về nhà, anh giờ đã bình phục, nàng không có gì để lo lắng nữa. Nghe vậy Hằng thấy yên tâm. Nàng chỉ tiếc đã mất cơ hội để gặp lại người yêu, Hằng đã hy vọng gặp lại được anh, may ra nàng có thể hàn gắn lại sự đổ vỡ, may ra anh sẽ trở lại, nàng sẽ tìm lại được cái hạnh phúc đã mất… Nhưng định mệnh đã an bài…

Sáng mai nàng sẽ ra phi trường standby để trở về nhà. Không có lý do gì để Hằng tìm gặp Tuấn nữa, càng không có lý do gì để nàng ở lại nơi đây thêm một ngày làm gì…

Hướng Dương txđ
Tháng Chạp năm 2008

 

Trở lại Đầu Trang

 

';