Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Hình Ảnh Khách Sạn Palais Juliana ở Luang Prabang, Lào
Hình của Hướng Dương txđ


Khách sạn Palais Juliana (Lâu Đài Juliana), theo tôi nghĩ, là một nơi xưa kia thuộc của chính quyền Pháp được dùng làm nơi dừng chân cho những quan chức Pháp tại Đông Dương (tựa như Cercle Sportif Saigonnais ở Saigon ở trên đường Hồng Thập Tự nhưng nhỏ bé hơn nhiều) giờ đây cải biến thành một khách sạn 5 sao với 50 phòng tiếp đón những du khách sang, thích nghỉ tại một nơi có khung cảnh thiên nhiên. Ngoài 2 dẫy nhà hai từng lầu dành cho những phòng ngủ tuy không rộng nhưng được trang trí theo lối riêng của dân tộc Lào có ghế tủ bằng tre, mỗi phòng có một giuờng để làm massage (đấm bóp) - tất nhiên có người đến đấm bóp ngày trong phòng mình ngủ nếu muốn – có đĩa trái cây, chai nước uống… còn khu nhà chính là nơi tiếp đón du khách rất rộng có nhiều ghế đệm cho du khách ngồi chơi trang trí nửa theo lối Âu nửa lối Á, rất đẹp và sang trọng, phòng này ăn thông với phòng ăn cũng rất sang bầy biện thật đẹp mắt. Phía sau toà nhà là một khu vườn cây cối xanh tươi, um tùm, có sân, có hồ chưá bông sen, có đường đất cho những ai muốn lang thang đi bộ để được thảnh thơi tâm trí…Còn phiá sau hai dẫy nhà (hình chữ L) là một hồ bơi to rộng rất đẹp, vào mùa nóng mà đươc bơi lội nơi đây thì thật là tuyệt vời. Rất tiếc chúng tôi chỉ ở đây có hai đêm để ngủ, ngày thì còn đi xem thành phố Luang Prabang và những thắng cảnh vùng xung quanh nên cũng chẳng có thời giờ đi thăm thú Palais de Juliana.

Tại Khách Sạn Juliana thuờng có buổi lễ tiếp đón nhửng nhóm khách và cầu Phật ban cho khách được may mắn và an khang. Buổi lễ cúng bái truyền thống đặc biệt của dân tộc Lào này có tên là Baci (Baci ceremony) và đã được thực hành hàng mấy trăm năm nay. Khi chúng tôi vào căn phòng thì đã có đoàn người – toàn bà già, chỉ có một ông già (trưởng đoàn?) và một cô gái tuổi phơi phới) ở đó sẵn, họ ngồi khoanh chân dưới đất phiá sau một “bàn” thờ cúng gồm một khay tròn trên có hoa, cơm nếp, rượu và hương đốt (nhang). Chiếc khay được đặt trên một cái bàn tròn thấp có khăn phủ bao quanh, bàn thờ này được cung kính để một tấm chiếu hình chữ nhật. Đoàn người đã sẵn sàng để đọc kinh cầu nguyện cho chúng tôi được khỏe mạnh và an khang. Chúng tôi không phải ngồi khoanh chân tròn như những người hánh lễ mà được ngồi trên một hàng ghế đặt trước bàn thờ, đối diện với nhóm người cử hành cuộc lễ bái. Buổi cầu nguyện kéo dài chừng nửa tiếng: trước tiên họ thắp đèn đốt hương sau đó tất cả chắp tay trước ngực miệng lầm nhẩm đọc những lời cầu kinh bằng tiếng Lào (nên không ai hiểu mhững lờu cầu xin của họ). Sau đó họ chia cho mỗi người chúng tôi một phần đồ cúng gồm có một nắm cơm nếp cỏn con và một ly nhỏ rượu cúng. Mọi người ai cũng cố nuốt nắm cơm và ai gan thì nhắm mắt uống ly đế. Riêng tôi phải lãnh hai ly đế vì ngoài ly của tôi còn ly của bà xã tôi nữa. Sau hết, vài ba người trong đoàn đến gần chúng tôi tay cầm một nắm sợi dây trông tựa những bấc đèn dầu trắng đã cắt ngắn chừng 20 cm, tôi chưa hiểu họ làm gì thì đã có người trong nhóm chúng tôi chià hai cổ tay ra và tôi thấy họ cột vào mội cổ tay chừng bốn sợi dây bấc đèn và nói đừng có cởi ra, cứ giữ nguyên trên cổ tay suốt ngày càng lâu càng tốt. Tôi nhận thấy trên chuyến bay về Bắc Kinh để trở lại Hoa kỳ hai cô đầm Mỹ trong nhóm đi cùng chuyến vẫn còn đeo những sợi dây phù hộ đó trên cổ tay. Tôi không dè hai cô là người Mỹ mà cũng tin dị đoan.

';
 
Trở lại Đầu Trang