Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Khổ Qua
Thơ của Kha Lăng Đa


 

 

 

Ngày xưa, khi những hạt mưa sa,
Hớn hở, mẹ trồng đám khổ qua.
Phượng nở, hè sang, trường đã bãi,
Phương xa con trở lại quê nhà.

Những ngày cách biệt, mẹ chờ trông,
Nay đón con, vui rộn rã lòng.
Ba tháng êm đềm nơi mái ấm,
Con chìm trong ánh mắt mênh mông.

Dưới giàn lá thắm, trái đong đưa,
Trêu cợt nụ hoa, ngọn gió đùa.
Mẹ hái khổ qua, đem xắt mỏng,
Xào cùng tôm biển -món con ưa.

Bữa cơm thanh đạm của quê nghèo,
Với một tấm lòng mẹ chắt chiu .    
Mỹ vị, cao lương, con chẳng thích,
Chỉ thèm hương vị.. mẹ thương yêu.

Dù trái đắng, nhưng tình mẹ ngọt,
Con ăn, nghe mắt rượi tâm hổn.
Tưởng như nằm giữa nôi trìu mến,
Tiếng mẹ ầu ơ dưới nguyệt tròn.

Hè nào con cũng trở về quê,
Cây phượng bên hè, vang tiếng ve.
Vui cảnh đoàn viên, con với mẹ,
Khổ qua ăn mãi vẫn ..đê mê.

Nào biết tuổi thơ thèm vị đắng,
Là vương khổ lụy cả đời con.
Từ khi dấn bước vào sương gió,
Phiền lụy, đau thương đã dập dồn.


 

 

 

Nẻo đời xuôi ngược, gánh gian truân,
Lận đận công danh giữa bụi trần.
Quán trọ, cơm chiều, canh trài đắng,
Xót xa nhớ mẹ, lê tuôn tràn

Trở gót đôi lần về xóm cũ,
Mẹ hiền, mái tóc đã pha sương.
Khổ qua, mẹ vẫn trồng thương nhờ,
Dù đứa con yêu cách dặm trường.

Mẹ buồn, kể lể nỗi niềm riêng:
“Từ lúc con phiêu bạt mấy miền,
Trái chín rụng theo sầu mẹ rụng,
Đoạn trường, nghe ve khóc bên hiên.”

Oan nghiệt, con sa vào ngục đỏ,
Thăm nuôi, mẹ tặng trái ngày xưa.
Để con hồi tưởng thời thơ ấu,
Bên mẹ, những khi hạ trở mùa.

Giờ đây, con cách biệt quê nhà,
Hết tám năm tù, khổ đã qua.
Đất mới, con đem trồng hạt cũ,
Bón vun bằng hoài cảm chan hòa.

Trái đắng ngày nay tê tái lưỡi,
Vì chưng thiếu hương vị tình thương.
Của người hiền mẫu nương song cửa,
Trông đợi con về, tận viễn phương.

Kha Lăng Đa

 

 

Trở lại Đầu Trang