Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Xứ Lạnh Tình Nồng - Trên Bến Sông Xưa
Thơ Minh Giang



 

Xứ Lạnh Tình Nồng

Nhóm lên bếp lửa mùa đông
Hong khô mái tóc sưởi lòng đôi ta
Sương mù giăng lối đường xa
Núi cao che khuất chiều tà ánh dương
Chung đôi đoạn cuối nẻo đường
Tâm tư như vẫn còn vương bóng hình
Ngày nào khoác áo thư sinh
Sân trường ngơ ngẩn một mình đợi ai
Tỉnh ra tiếc giấc mộng dài
Còn đây duyên nợ vòng tay ân tình
Lửa reo soi bóng đôi mình
Đường trần tuyết phủ, bình minh rạng ngời
Nửa đời xong một cuộc chơi 
Nửa đời còn lại nhớ thời hoa niên.




Trên Bến Sông Xưa


Ngắm mình gương nước dòng sông
Nghe
chừng xa lạ cõi lòng buồn tênh
Biết rằng dầu nhớ hay quên
Chìm trong ký ức bồng bềnh dấu xưa
Đò ngang đợi mái chèo đưa
Sóng chiều trôi nhẹ nước vừa dâng cao
Bốn mươi năm nhớ cây sào
Chống ghe đưa tiễn người vào cuộc vui
Giở tờ thư cũ ngậm ngùi
Từng trang đời đã ngủ vùi tâm tư
Thoáng buồn hai tiếng tạ từ
Đọng làn sương khói lá thu mơ màng
Giờ ai còn đợi đò ngang
Bến xưa nay vắng bóng nàng chiều rơi
Liễu nghiêng mặt nước buông lơi
Bên dòng sông cũ nửa vời điệu ru .

 

Trở lại Đầu Trang