Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Một Câu Chuyện Tình
Truyện Ngắn Trữ Tình của Hướng Dương txđ



Tôi thấy em trên chuyến xe đường hầm chạy từ trung tâm thành phố về nhà, vào lúc buổi chiều tối. Tôi đã phải ở lại sở làm thêm vì công việc chưa hết và bữa hôm ấy, xe tôi bỏ sửa, nên tôi dùng xe chuyên chở công cộng. Tôi ghét đi xe công cộng vì thường hay đông, và mất thì giờ chờ đợi, tôi vốn nóng tính, không thích chờ, ngay cả chờ đèn đỏ ở ngã tư đường. Vì thế mà tôi hay chạy bù, chạy quá tốc độ cho phép để bị phạt nặng, vừa phải trả tiền cho toà án, vừa phải trả thêm cho hãng bảo hiểm. Nhưng tôi cũng cóc cần, vì tôi như thế, tính tôi nóng là do trời định, làm sao được?  

Hôm ấy là chiều thứ sáu, một ngày vui đối với mọi người, nhưng đối với tôi nó cũng chỉ là một ngày như mọi ngày. Tôi đang tính trong đầu, mình về đến nhà, đi tắm một cái, rồi ra làm vài ly cognac on the rock với pistachios, nhìn ra cửa sổ ngồi ngẫm nghĩ về sự đời cô độc, rồi làm một cái New York Steak với vài ly Bordeaux, rồi đi ngủ. Mẹ kiếp! đời mình thành ra chỉ còn có thế!

Nhưng bây giờ thì khác, tôi không nghĩ rằng đời tôi chỉ còn có thế. Tôi còn chút hy vọng. Tôi hy vọng rằng đời tôi sẽ đổi thay, nếu tôi gập được một người thân thiết, chia sẻ với tôi nỗi buồn và làm cho tôi bớt thấy cô đơn. Làm người ai chẳng mong có sự đổi thay, ai muốn cuộc đời mình cứ thế mãi, không đi về đâu?

Tôi không hiểu sao linh tính báo cho tôi, lúc tôi thấy em, rằng tôi có thể bắt đầu mơ mộng, cuộc đời tôi sẽ thay đổi, tôi sẽ thấy tương lai tươi sáng hơn. Em là cái gì tôi không biết, sẽ đưa tôi trở về với ước vọng, với yêu đời?

Và như tôi đã nói, tôi thấy em ngồi đọc cuốn A Perfect Stranger của Danielle Steele, nhưng trong giỏ em lại có tờ tuần báo tiếng Việt. Vì đã quá giờ tan sở nên xe không còn đông, và tôi ngồi xeo xéo, đối diện với em ở một hàng ghế bên kia. Em không biết là tôi đang quan sát em, tôi đang nhìn em từ đầu tới chân, vì tôi thấy em quen quen, như thể tôi đã gập em một vài lần rồi, ở đâu đó. Tôi tức tôi đã không nhớ ra, để có cớ ra làm quen và nói chuyện. Và tôi thì cứ nhìn em và em thì cứ chăm chú đọc cuốn tiểu thuyết, không còn thèm để ý đến gì xung quanh.

Hôm ấy vào giữa tháng chín và thời tiết đã thay đổi hẳn, trời nóng nực vô cùng, mặc dù đã sang thu, hết hè cũng cả mấy ngày rồi. Thành phố này nổi tiếng là có khí hậu mát mẻ, ấy thế mà hôm đó trời như đổ lửa, nóng có lẽ ngang với Saigon. Em mặc một cái váy xanh nhạt với hàng ngàn những bông hoa nhỏ xíu màu tím trong rất mát mắt, trên là một áo ngắn tay trắng có thêu hoa vàng. Mặt em không đẹp nhưng xinh xinh và dễ thương, em cao, thân hình em dong dỏng, không đến nổi gầy, nên mặc váy rộng trông đẹp. Em không thoa phấn son nhiều, tóc em phi dê ngắn, em đeo một kính cận mỏng, gọng vàng trông em càng có vẻ quí phái. Tôi thấy em còn trẻ, chắc chưa đến bốn mươi.

Xe dừng đã ba bốn lần rồi, tôi không thấy em nhúc nhích, em cũng chẳng buồn ngước mắt lên, đến lần này tôi mới thấy em ngửng đầu lên nhìn quanh một cái, Thế rồi em nhìn thấy tôi, em biết tôi đã chăm chú quan sát em từ nãy đến giờ mà em không hay, em thấy tôi mỉm cười, em bối rối, chớp mắt ba bốn lần, rồi e lệ cuối xuống như thể muốn đọc tiếp cuốn truyện. Nhưng tôi biết em chỉ nhìn trang giấy chứ có đọc đâu? Đầu em còn bị bận rộn bởi hình ảnh của kẻ xa lạ tuyệt hảo mà em vừa thấy ngoài đời, một người bằng xương bằng thịt mà em có thể sờ mó vào, không phải một người giả tưởng như trong cuốn tiểu thuyết em đang đọc. Óc em cứ bị trăm ngàn câu hỏi quay cuồng, có câu em tìm được câu trả lời có câu không, em cứ bối rối như thế mà không biết làm sao, tính ngước mắt lên, nhưng lại sợ gặp phải ánh mắt của tôi, đôi khi tôi thấy em tủm tỉm cười như thể em đã tìm ra được một điều gì bí mật. Tôi không thấy em lật những trang giấy trong cuốn tiểu thuyết, nhưng em vẫn cầm cuốn sách, mắt em vẫn nhìn vào đó, tôi biết hồn em để đâu đâu.

Cho đến lúc xe ngừng ở trạm tôi xuống, tôi thấy em cũng hấp tấp chuẩn bị rời xe, tôi bỗng mới nhớ ra. À! Thì ra em là người đàn bà tôi đã thấy trước cửa nhà, cách nhà tôi một ngã tư, phiá bên kia đường vào một buổi sáng thứ bẩy hay chủ nhật. Bây giờ thì tôi mới nhớ ra! Tôi thấy em lính quýnh khi thấy tôi đứng dậy, em đi ra cửa xe, hơi ngả nghiêng vì xe còn đang chạy, tôi liền đi theo sau em để đỡ em, lỡ em có té. Nhưng em không té, tôi đã quá ngây thơ, em đã đi xe này hàng ngày, đã quen, chứ đâu như tôi? Thế rồi xe dừng lại, cánh cửa tự động bung ra, em nhanh nhẹn bước xuống rồi đi rất nhanh ra khỏi trạm, em bước đi thoăn thoắt, trên đôi giầy cao gót nghe cốp cốp cốp, tôi tưởng tượng như một em đầm đi, chứ không phải là một em mít. Tôi đi nhanh lên cho kịp ngang với em rồi nói trong hơi thở dồn dập:

  • Xin lỗi, cô là người Việt hả?

Em đang đi dừng lại, nhìn tôi như ngạc nhiên, rồi một lúc sau mới trả lời:

  • Vâng, thưa ông cần chi?

Tôi cần chi? Tôi cần em yêu tôi, tôi cần tình thương của em vì tôi đang đơn côi, vì tôi đang buồn chứ tôi cần chi? Tôi tự chấn chỉnh rồi  trả lời:

  • Không có, tôi thấy cô quen quen, tôi muốn nói chuyện chơi, thế thôi!

Em “à” một cái, rồi bước đi tiếp, tôi đi theo, chúng tôi nói chuyện làm quen với nhau được hơn năm phút thì về đến nhà. Tôi biết được tên em là Thanh Xuân, em có chồng, một con gái mười tuổi, em làm cho một công ty du lich ở trung tâm thành phố.Tôi nói với em tôi tên Quân, làm accountant cho một công ty xuất nhập cảng của Nhật ở phố Tầu, tôi nói tôi có vợ con, nhưng họ còn ở Việt nam. Khi em bước lên thềm nhà em, Thanh Xuân còn quay lại nói:

  • Mong gập lại anh nói chuyện nữa, anh nói chuyện có duyên lắm!

Lời khen của em làm tôi lên tinh thần. Tôi thấy Thanh Xuân dễ thương và dịu hiền, vẫn còn chút dí dỏm của tuổi con gái. Con em mới mười tuổi thì tôi đoán em chỉ khoảng ba mươi lăm.

Suốt mấy tuần sau tôi cố tìm cách bắt gặp em lúc sáng đi làm nhưng không được, em đi lúc nào tôi không hay. Rồi một hôm tôi mặc quần áo sẵn như thể đi làm, nhưng tôi đã xin nghỉ ốm để ở nhà rình em. Thì ra em đi làm trễ hơn tôi cả bốn mươi phút. Như vậy em đi về trễ là phải. Tôi vừa thấy em ở nhà ra là tôi vội mở máy xe chạy theo, khi em chưa đến ngã tư để xuống trạm xe hầm, tôi vội quay kính bên trái xuống, gọi “Thanh Xuân!” Em đang đi dừng lại nhìn về phía xe tôi, và khi thấy tôi em cười tiến lại gần.

  • Thanh Xuân lên đây tôi chở đi làm!
  • Thôi, để em đi xe ngầm được rồi, khỏi phiền anh!
  • Lên đi mà, tôi muốn đưa Thanh Xuân đi làm một bữa.
  • Anh không sợ đi làm trễ sao?
  • Tôi xin nghỉ bữa nay để đưa Thanh Xuân đi mà!

Nàng nhìn tôi ngạc nhiên, hai mắt mở to.

  • Trời! Anh nói thật hay nói rỡn đó?
  • Tôi nói thật mà, thôi lên xe đi rồi mình nói chuyện.
  • Cái anh này thiệt là …

Tôi với tay mở cửa xe, Thanh Xuân đành bước lên và nói:

  • Anh Quân! Anh quá lắm đó nghe!
  • Tôi làm gì đâu mà Thanh Xuân bảo là quá lắm?
  • Anh nghỉ một ngày chỉ để đưa em đi làm thôi ư?
  • Không, chiều về tôi còn đón Thanh Xuân nữa chứ! Có thế mới bõ một ngày nghỉ ốm. Chiều mấy giờ Xuân ra để tôi chuẩn bị?
  • Trời ơi! em có nhờ anh đưa đi đón về đâu mà anh làm vậy, anh Quân?
  • Tôi thích thì tôi làm đâu chờ Thanh Xuân nhờ? Mấy giờ em về nói đi.
  • Em làm khi về sớm khi về muộn, làm sao anh đón em được?
  • Được mà! Em cứ nói giờ sớm. Nếu về muộn hơn thì anh chờ.
  • Anh Quân à, anh thiệt quá trời nghe anh! Em hết biết nói sao rồi đó!

Rồi em cười tươi như nụ hoa hồng mới nở. Em nhìn về phía tôi, nguýt tôi một cái dài:

  • Cái gì thúc anh hành động kỳ cục vậy anh?
  • Có gì đâu mà kỳ cục? Bộ em không thích anh hành động kỳ cục như thế này hay sao?

Em lại nguýt tôi một cái nữa rồi em “ứ” một cái rồi mới nói:

  • Anh hỏi gì kỳ cục vậy?
  • Lại kỳ cục nữa! bữa nay anh ăn phải cái gì mà em cứ kêu anh kỳ cục hoài vậy?

Em cười lên khanh khách rồi nói:

  • Thôi bỏ qua chuyện đó đi! Bữa nay em xin nghỉ sớm vậy, rồi bọn mình đi chơi. Anh bằng lòng không?
  • Bằng lòng đứt đuôi con nòng nọc rồi chứ còn phải nói! Mấy giờ em ra?
  • Em xin nghĩ sau giờ lunch, tức là một giờ rưỡi. Anh đón em lúc đó!
  • Nhất Thanh Xuân của anh rồi! Một giờ mười lăm anh có mặt chờ em.

Tôi nghĩ đúng là cái số tôi nó đến lúc hồng loan chiếu mệnh, nên tôi được em có cảm tình, em chịu bỏ sở đi chơi với tôi. Tôi nghĩ em còn đang thanh xuân, lâu lâu cũng phải làm một cái gì cho cuộc đời nó thêm thi vị, nó mang đến cho em một cảm giác thích thú, chứ cứ sống cuộc sống phẳng lặng không sóng gió thì buồn hiu. Em đã đọc bao nhiêu cuộc đời sôi nổi của những người đàn bà trong tiểu thuyết, và em đã nhận thức rằng, cuộc đời của em, em sống, không ai sống hộ cho em được, và nếu em không sống như em muốn mà cứ chần chờ thì rồi sẽ quá muộn, Thời gian trôi đi không bao giờ trở lại, em không còn phơi phới mãi mãi. Một ngày nào đó em cũng sẽ già nua, em không còn cảm giác mạnh, em không còn ham sống nữa, thì đã quá trễ. Tôi không biết em có bị ảnh hưởng bởi cuốn tiểu thuyết em mới đọc  hay không, nhưng tôi cũng chẳng cần biết, miễn là tôi có được em, tôi được đi chơi với em, thế là quá đủ.

Sau khi đưa em tới sở làm, tôi đi chơi một vòng thành phố trước khi trở về nhà. Tôi chưa bao giờ thấy vui đời như hôm ấy. Mà làm sao không vui cho được? Tôi bỗng nhiên được cảm tình của Thanh Xuân, em có thương tôi thì mới bằng lòng đi chơi với tôi chứ! Có lẽ em đã quá cảm động về sự si mê của tôi, tôi đã yêu em từ lúc nào mà chính tôi cũng không hay, vì nếu tôi không yêu em thì tại sao tôi lại cứ chờ đợi em, mong mỏi được gập em? tại sao tôi lại xin nghỉ một ngày chỉ để mong thấy em? Đúng là ông trời đã xui khiến hai đứa tôi gặp nhau để rồi thương nhau! Kể ra thì cũng hơi kỳ cục, nói theo cái điệu của Thanh Xuân.

Khi tôi về nhà thì đã mười giờ. Tôi pha ly cà phê đen uống, hút điếu Pall Mall đỏ, ngồi tưởng tượng đến cuộc đi chơi với em chiều nay. Tôi sẽ đưa em đi qua bên kia cây cầu, đến cái làng xưa kia của những dân chài người Tầu, nơi đây có nhiều cảnh thơ mộng mà lại vắng vẻ. Chúng tôi sẽ ngồi nắm tay nhau nói chuyện tình yêu. Chúng tôi sẽ đi dọc bờ biển, chúng tôi sẽ nhìn mây bay, sẽ thở không khí trong lành của biển cả, chúng tôi sẽ nghe tiếng sóng võ lên những tảng đá to lớn, nước sẽ bắn tung toé lên em, làm em rú lên cười và bám chặt vào tôi. Và tôi sẽ ôm em, tôi sẽ ôm em thật chặt vào trong lòng, tôi sẽ nhìn em vào hai đôi mắt đen láy có hàng mi cong ấy, và tôi sẽ nói “ Thanh Xuân à, anh đã yêu em mất rồi! bây giờ làm sao?”, em sẽ e lệ vùi mặt vào ngực tôi và kêu khe khẽ “ứ ư… bắt đền anh đó, làm sao bây giờ, em cũng đã yêu anh!

Và tôi ngồi mơ mộng như thế để rồi bất chợt tỉnh ra thì đã quá mười một giờ. Tôi vội đi vào tắm một cái cho mát, bởi vì trời cho đến hôm nay vẫn còn nóng, cái nóng làm chảy mồ hôi cổ, mồ hôi trán giống như bên mình. Tắm xong, tôi mặc một quần short mầu trắng và một cái áo chemisette mầu xanh da trời có hoa trắng, tôi đi đôi sandales và đeo cặp kính mát, rồi tự ngắm mình trong gương, tôi mỉm cười thấy mình trông vẫn còn ngon lành tuy đã trên bốn mươi. Tôi bôi ít  Antaeus pour Homme lên cổ, rồi cầm chià khoá xe đi ra ngoài. Nhìn đồng hồ mới có mười hai giờ, tôi tự nói còn quá sớm, đi đâu bây giờ?

Tôi thấy trời xanh đẹp như thế này, ở nhà làm gì cho uổng, mình xuống Café de la Presse ngồi uống ly Pernod, tay cầm tờ Gazette de Paris, mắt nhìn đùi các em đầm mặc váy ngắn cho sướng. Và vừa mỉm cười thỏa mãn vừa leo lên xe, tôi mở máy rú ga chạy vọt đi. Tôi nhớ lại những ngày ở Saigon, khi mới tuổi mười tám, mười chín, tôi đã thường lên Catinat ngồi uống cà phê đá nhìn các em gái đi dạo phố, liếc tôi cười khúc khích. Nhưng dù đùi các em đầm Mỹ có đẹp đến đâu, cũng đâu hấp dẫn bằng Thanh Xuân của tôi, nên tôi cứ nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường.

Một giờ mười, tôi uống thêm ngụm Pernod, kêu tên bồi bàn tính tiền rồi ra đi.Khi đến sở em thì vừa đúng lúc Thanh Xuân bước ra khỏi cửa, em cười, leo lên xe, ngửi mùi Pernod thơm từ miệng tôi. em nói:

  • Anh đi uống rượu với ai vậy? Có hẹn với cô nào không đấy?
  • Sao em biết anh đi uống rượu? Còn hẹn thì tất nhiên là có rồi!
  • Em ngửi mùi absinthe từ miệng anh mà!
  • Trời! sao em hay quá vậy?
  • Không có gì em không biết đâu nhé! Anh không nhớ em đã đọc cả trăm cuốn tiểu thuyết rồi ư?
  • Trời! trăm cuốn tiểu thuyết! Bao nhiêu tiền em đi làm chắc em mua tiểu thuyết hết?

Thanh Xuân liếc nhìn tôi, cười rồi nói:

  • Chỉ gần hết thôi! Thế anh đi với ai?
  • Với em chứ với ai?
  • Thôi đi cái anh này! Đừng có giả đò! Anh hẹn với ai đi uống rượu?
  • Anh hẹn với Thanh Xuân chứ với ai? Chờ mãi sốt ruột, anh đi uống ly Pernod, vì lỡ Thanh Xuân cho anh hôn thì anh muốn miệng anh thơm, thế thôi! Mà không biết Thanh Xuân có cho anh hôn không há?
  • Ứ ư! Anh trông hiền lành mà ghê lắm đó!
  • Anh làm gì mà ghê? Yêu em là ghê hả?
  • Ứ! Ai dạy anh nói hay vậy?
  • Mẹ anh chứ ai?
  • Thôi anh nói bậy, em không chơi với anh nữa đâu!

Tôi vội kéo tay em lại gần hít lên má em và xin lỗi em:

  • Thôi cho anh xin, tại cái miệng anh đôi khi nó nói bậy, anh xin lỗi em!

Em mỉm cười chiến thắng, mắt em nhắm lại vài giây đồng hồ, em làm điệu, rụt cổ xuống trông dễ thương ơi là dễ thương! Tôi chẳng nói em vẫn còn phảng phất những nét, những điệu bộ con gái là gì?

Tôi phóng xe đi về phía cây cầu nổi tiếng thế giới, dọc theo bến tầu, gió thổi mát rười rượi, làm em nhíu mắt lại và làm tóc em bay về phiá sau. Em nói trong tiếng ào ào của gió.

  • Anh chạy dữ vậy? Không sợ bị cảnh sát rượt à?
  • Em sợ hả?
  • Em không sợ nhưng e cảnh sát bắt anh!
  • Anh chạy chậm lại nghe?

Em gật đầu nhìn tôi, tôi cười với em, nắm tay em. Em để yên tôi nắm, ngả đầu ra phiá sau một chút, nhắm mắt suy nghĩ. Gió thổi vào trong xe làm cho em khoan khoái. Tôi đã chạy xe chậm lại vì sắp đến cây cầu, hàng trăm chiếc xe đang dồn lại nơi đây. Tôi hỏi em:

  • Are you happy?

Em gật đầu, nhìn tôi với đôi mắt thật trìu mến.

  • Em đói không? Mười lăm phút nữa, mình tới làng Ý mình ăn trưa nghe!
  • Em cũng hơi đói. Bộ anh thích ăn đồ Ý hả?
  • Anh thích đồ biển, anh lớn lên ở Hải Phòng mà em.
  • Uả! em tưởng anh dân Hà Nội?
  • Anh sinh trưởng ở Hà Nội, lớn lên ở Hải Phòng, biết yêu ở Saigon, và…
  • Và gì nữa cơ?
  • Và xi em ở đây!
  • Có thiệt không đấy?
  • Không thiệt sao mất ăn mất ngủ?
  • Vì ai ?
  • Em chứ ai?
  • Em không tin anh đâu!

Chúng tôi đã qua được cây cầu. Con đường khúc này quanh co và lên lên xuống xuống, tôi khoái phóng nhanh nơi đây, nhưng hôm nay có em, tôi không muốn làm em thót ruột, đau tim. Tôi thường hay đi qua con đường này để đến mấy bãi biển ở phiá bắc thành phố, có khi tôi đi xa hơn, lên tuốt đến biên giới Oregon, nơi có những bãi cát trắng đẹp. Trong sự cô đơn, tôi đã đến với thiên nhiên để cho bớt buồn, cho tâm hồn được giải thoát, cho tinh thần phóng khoáng, không còn bị kìm kẹp nữa. Đã nhiều lần tôi lái hàng mấy trăm cây số đến khu rừng già có những cây cổ thụ ba bốn người nắm tay nhau mới ôm hết thân cây, chỉ để nằm suy tư về quá khứ và tương lai, nghĩ lại những lần thất vọng trong đời.

Nhưng nay có Thanh Xuân bên tôi, tôi không còn biết gì nữa, tôi chỉ còn sống cho hiện tại, cho cái giờ phút này khi đầu óc tôi không vướng mắc một tí phiền muộn nào.

  • Anh nghĩ gì mà tự nhiên có vẻ trầm tư vậy?
  • Đâu có! Anh đang tính lần tới nếu mình đi được lâu, mình đi lên phía bắc chơi!

Em nhìn thẳng về phiá trước với vẻ mặt đăm chiêu. Lần tới? Có lẽ em bỗng ý thức rằng em đã tự dấn thân vào một con đường không có lối thoát, càng đi, càng không tìm được lối ra như khi tôi đi trong khu rừng ma ám ở Kămpuchia. May mà những ý nghĩ không vui chỉ thoáng qua trong giây phút, chúng tôi đã đến nơi ăn trưa. Tôi đậu xe và Thanh Xuân xuống trước, nhìn xung quanh một vòng.

  • Nơi này đẹp ghê anh há!
  • Em đã đến đây chưa?
  • Em chỉ ghé qua đây một lần, đã lâu lắm rồi. Em cũng ít đi chơi mà anh!

Tôi không dám nói gì sợ lại làm Thanh Xuân suy nghĩ, cứ để ngày mai ra sao thì ra, hãy  biết ngày hôm nay đã! Chúng tôi vào tiệm ăn nhìn ra cái vịnh nhỏ xíu, nơi biển ăn vào đất liền. Thanh Xuân cũng thích ăn đồ biển nhưng em không ăn thường vì dễ bị dị ứng. Tôi ăn tôm cá, em ăn thịt bò, tôi uống rượu chát trắng, em uống rượu chát đỏ, chúng tôi vừa ăn, nói chuyện, vừa nhìn cảnh đẹp bên ngoài, thật là thú vị.

Sau khi ăn trưa, tôi rủ em đi thăm làng đánh cá của người Tầu nhưng em nói em muốn đi chơi ở đây. Chúng tôi đi xem các cửa hàng nhỏ bán đủ thứ quần áo, mỷ phẩm, nữ trang và nhất là tranh vẽ, vì em thích tranh. Tôi đi sát Thanh Xuân, ôm eo em và em thích thú ngước nhìn tôi với đôi mắt trìu mến. Tôi biết lâu lắm em không được ai thương em như tôi đang thương, ôm em như tôi đang ôm, và chiều chuộng như tôi đang chiều chuộng. Em cứ ngả đầu lên vai tôi, ôm cánh tay tôi mà bước. Vào tiệm tôi muốn mua một món quà cho em nhưng em không chịu, em nói được đi với tôi là em thích lắm rồi.

Chúng tôi đi hết dãy phố thì thấy nước biển mênh mông phía bên kia đường. Tôi đề nghị đi dọc theo bờ biển chơi, em nói em mỏi chân muốn ngồi nghỉ. Tôi đưa em đến một ghế dài, chúng tôi ngồi nhìn những con hải âu bay là là trên mặt nước, rồi về đậu đâu đó sau khi bay mỏi cánh mà không tìm được ra mồi.

Chiều hôm ấy tôi đưa em về đến đầu đường gần nhà thì em xuống xe. Tôi hỏi bao giờ tôi được gập lại em, em nói không biết, khi nào có dịp thì lại gập nhau. Em cám ơn tôi đã cho em một ngày vui, em sẽ nhớ mãi trong đời. Tôi thấy em hơi mơ mộng, hơi buồn, nhưng cũng hơi xa cách. Em đã trở thành con người thứ hai của em, hơi lạnh lùng. Thanh Xuân vui tươi hồn nhiên của buổi sáng và trưa giờ này không còn nữa, trước tôi là một Thanh Xuân khác, hơi kín đáo, hơi xa lạ với tôi. Em đóng cửa xe rồi bước đi như thể em không biết tôi là ai nữa, như thể em là một người tôi chưa từng gặp chứ đừng nói là đã từng ôm trong vòng tay mới đây. Thật là lạ lùng! Cái gì làm em có thái độ khó hiểu đó, sau này tôi phải tìm cho ra. Bây giờ tôi chỉ đành về nhà mặc dù trăm câu hỏi quay cuồng trong óc tôi.

Thái độ của em vào phút chót ấy đã dằn vặt tâm hồn tôi suốt mấy tuần sau đó. Tôi nghĩ em là đàn bà có chồng có con, em có bổn phận gia đình, em thương tôi sao được? Mến tôi, em đã trong một giây phút hứng chí, quyết định làm một hành động bất thường để thỏa mãn con người thật của em, để sống một vài giờ trong mơ tưởng, vì em đã bị lôi cuốn bởi những câu truyện em đọc trong những cuốn tiểu thuyết, em muốn sống cuộc đời thơ mộng của những người đàn bà trong các truyện ấy.  

Tôi nửa muốn tìm gập lại em xem sao, nửa không vì ngại sẽ mất em luôn, tôi tự bảo cứ để thời gian trả lời, tôi sẽ còn có dịp gập lại em như em đã nói, chúng tôi sẽ lại được ở bên nhau, vui bên nhau, sung sướng bên nhau. Tôi cố vùi đầu vào công việc, trở lại cuộc đời vốn dĩ của tôi, không mơ tưởng hão huyền nữa. Thực tế khó khăn đã đập vào mắt tôi làm tôi sáng mắt ra, nay tôi hiểu yêu thương cũng lắm rắc rối đâu phải cứ yêu ai là yêu?

Và như vậy tôi không tìm cách gập em nữa, tôi biết em không tự do, tôi không thể buộc em làm theo ý tôi, tôi không thể ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mà không nghĩ đến em, tôi đã được em ban cho tí hạnh phúc thế là đủ lắm rồi, không thể đòi hỏi gì hơn nữa. Tôi nghĩ giờ này chắc em còn đau khổ hơn tôi, em còn bị dằn vặt bởi nhiều đòi hỏi, nhiều bổn phận trái nghịch mà tôi không bị. Thương tôi là một cái tội, là một vết nhơ trong tiềm thức, là một kim chích vào con tim em. Tôi phải thông cảm, tôi phải thương em hơn, phải biết hy sinh như em đã hy sinh, phải chia cái khổ mà em đang phải chịu.

Ôi Thanh Xuân! Bây giờ anh mới thật hiểu em, anh càng qúi em, mến em hơn. Em cũng là một con người đã từng khổ, đã từng sống trong một thế giới giả tưởng. Em cũng đã từng bị khép kín trong bốn bức tường của tâm hồn, em còn gập khó khăn hơn anh vì anh có lối thoát tạm thời, anh có rượu, một thứ gần như absinthe như em biết, em mượn nó để trốn tránh, để đi về thế giới của chúng ta, thế giới của ảo tưởng. Em chẳng có phương tiện ấy, em vùi đầu vào những cuốn tiểu thuyết để tự so mình với những kẻ khác, để tự nhủ đôi khi, “Sao nó giống mình thế nhỉ?”

Phải rồi em ạ, tất cả những người sống bằng tâm hồn đều giống nhau, đều đau như nhau, đều buồn như nhau, đều mơ ước giống nhau. Nay anh hiểu tại sao chúng mình hợp tính nhau, mới quen nhau vài ngày mà đã như quen nhau từ lấu lắm. Tâm hồn chúng mình hòa họp dễ dàng vì chúng mình có cùng uớc nguyện, thèm cùng giấc mơ, tim chúng đập cùng nhịp điệu. Nếu vì lý do gì anh không bao giờ được gập em nữa, thì anh muốn sao em đọc đươc đôi giòng này để em hiểu rằng anh đã cảm thông với em, anh đã hiểu và thương em ngàn lần hơn.

Rồi khoảng ba bốn tháng trôi đi, tôi không còn hy vọng gì gập em nữa, tôi cũng không muốn để hình ảnh em tiếp túc chế ngự đầu óc tôi, tôi đã quên nụ cười, quên cái nhí nhảnh như còn con gái của em, thì một hôm chủ nhật tôi đi vào một tiệm sách lớn trong một thương xá, tôi bỗng thấy lại em, thấy lại Thanh Xuân của tôi. Tim tôi đập tưởng như muốn phá lồng ngực, tôi run rẫy vì xúc động, tôi muốn đến gần bên em nhưng không được. Vì em đang đi với một bé gái nhỏ và một người đàn ông. Tôi đứng gần đó giả đọc một cuốn sách, em thấy tôi nhưng không tỏ gì khác lạ. Tôi thấy em nói với bé gái, em mở ví lấy một vật gì đưa cho bé, rồi em nắm tay bé cùng với người đàn ông kia đi nơi khác. Vừa lúc em bước đi, tôi thấy em thả xuống đất một miếng giấy nhỏ gập lại còn bằng đầu ngón tay. Tôi liền tiến tới, cúi xuống nhặt lên, mở ra coi. Trên miếng giấy nhỏ bằng hai ngón tay có chữ em viết:  

Thứ sáu, 1:30, tại sở

Tôi cảm tấy nỗi vui mừng tràn ngập tim tôi, tôi như muốn hét lớn lên, như muốn nhẩy cỡn lên vì sung sướng. Em vẫn nhớ tôi, em vẫn thương tôi, em đã giữ mảnh giấy đó trong ví bao lâu rồi, tôi không biết, sẵn sàng để chuyễn đến tay tôi, khi có dịp. Em là một người tính toán, em kiên trì, em làm việc có tổ chức, em giỏi, tôi thương em là đúng, em xứng đáng để tôi thương, thương em là một vinh hạnh cho tôi, tôi không còn biết nói gì hơn. Chỉ có một điều là làm sao tôi sống được năm ngày chờ đợi? Tôi có thể chờ một ngày. Tôi cố lắm thì chờ đươc hai ngày, vì đó là em, là Thanh Xuân của tôi, nhưng như tôi đã nói ngay từ đầu, tôi ghét chờ đợi, làm sao tôi chờ được năm ngày? Em có nghĩ cho tôi về sự thể đó hay không?

Thế rồi khi tôi ở sở, thì tôi nhìn giờ để về nhà, nhưng khi ở nhà tôi lại nhìn giờ để đi đến sở. Thật là một cái vòng luẩn quẩn kéo dài từ tối chủ nhật cho tới sáng thứ sáu. Đến sáng thứ sáu thì tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi không có đầu óc đâu để đi làm, nhưng cũng không thể ở nhà chờ em đến một giờ trưa! Tôi không biết phải làm gì cho thời gian trôi đi. Tôi ước tôi có phép gì lạ để làm cho thời gian trôi sáu mươi lần nhanh hơn cho tôi khỏi phải chờ, tôi sẽ lái xe đến nơi là em vừa ra đến, tôi mở cửa cho em lên xe, tôi sẽ kéo em lại gần hôn em thật dài cho bù lại những tháng nhung nhớ. Thanh Xuân, em có biết anh đã nhớ em tiềm tàng, nhớ em trong hơi thở, nhớ em trong giòng máu chảy qua tim, nhớ em trong những phút óc anh làm việc, nhớ em trong giấc ngủ ban đêm?

Tôi suy nghĩ xem phải làm gì buổi sáng hôm nay cho thì giờ trôi đi và tôi quyết định làm những công việc lặt vặt như sau: 1. đi đổ xăng và rửa xe   2. ghé ngân hàng     3. đi cắt tóc   4. đi mua hoa quà tặng em    5. về nhà chuẫn bị đi đón em. Tôi ra khỏi nhà lúc chín giờ sáng và về đến nhà lúc hơn mười hai giờ. Tôi đã tìm mua được cho em một cái kẹp trang sách bằng vàng tây rất đẹp, có hình quả tim và mũi tên bay qua. Tôi ngồi hút điếu thuốc, nghe nhạc trữ tình, suy nghĩ xem hôm nay mình sẽ đi chơi với em nơi đâu. Cho đến lúc nhìn đồng hồ thấy gần một gìờ, tôi vội vã đi thay đồ và ra đi. Tôi không hiểu tại sao tôi không vui trọn vẹn, tôi như có một ý nghĩ gì vương vấn trong đầu, một lo lắng vô cớ, một cảm giác không ổn, không bình thường như thể có một cái gì chắn ngang giữa tôi và em, một cái gì vô hình nhưng mãnh liệt, mà tôi bất lực không chống cự lại được.

Khi em vào xe ngồi và nhìn thấy tôi, em cuời tươi và nói:

  • Cái gì thế anh?
  • Đâu có gì? Anh nhớ em quá, có thế thôi!
  • Không phải, em thấy anh hơi khác!
  • Đâu có khác đâu, anh khổ sở vì cứ trông em, thế thôi! Em dạo này ra sao?
  • Em vẫn vậy! Vẫn đi làm bình thường! Em rất tiếc đã không có dịp cho chúng mình gập nhau. Hôm nay được gập anh, em vui lắm!
  • Thế em có nghĩ đến anh không?
  • Sao anh lại hỏi em thế? Không nghĩ thì sao mình còn gặp nhau?

Tôi lái xe đi mà chưa biết đi đâu. Tôi hỏi em:

  • Mình đi đâu đây em?
  • Hôm trước mình đi hướng bắc, hôm nay em muốn đi hướng nam. Anh đi dọc theo bờ biển nghe anh?

Giọng nói hồn nhiên của Thanh Xuân từ từ đã làm tôi quên đi mối lo âu trước đó. Tôi đã vui trở lại. Tôi nghe em nói một câu tôi không ngờ trước được.

  • Anh Quân à, em yêu anh. Hôm nay em muốn được nằm bên anh và được anh ôm em. Mình đi tìm một nơi nào cho hai đứa mình được trọn vẹn với nhau!

Tôi nắm tay em, em nhìn tôi cười trông dễ thương ơi là dễ thương. Tôi nghĩ đến thân hình em, đến lúc tôi được áp sát vào, đến những cảm giác đê mê, đến lúc em nhắm mắt nằm yên cho tôi vần em, như con mèo vần con chuột. Nỗi sung sướng dâng lên trong lòng tôi. Chờ bốn tháng để được hưởng những giây phút thần tiên này, thật cũng đáng chờ! Và tôi mỉm cười. Em nói:

  • Anh cười như thế, em thương anh hơn!
Chúng tôi đã ra khỏi thành phố và đang đi trên con lộ chạy dọc theo bờ biển. Trời đẹp, có nắng ấm mây xanh và nước biển mênh mông tận đến chân trời. Chúng tôi ghé mua một chai rượu vang đỏ, một ít thịt nguội và bánh mì, và một ít trái cây. Đi thêm chừng hai mươi phút nữa tôi thấy một căn nhà lớn cổ xưa, ba từng lầu, bằng gỗ mầu xám đen. Nó có nét hơi bí hiểm vì bề ngoài không đươc chăm sóc kỹ  Tôi cho xe chạy chậm lại và chỉ cho em cái biển nhỏ nơi sân trước “Residence Inn” và dưới viết bằng phấn “Vacancy” .
  • Trông nơi đây có vẻ vừa thơ mộng vừa ma dại em há?
  • Đẹp quá! Em thích nơi này. Mình ngừng ở đây đi anh!

Chúng tôi leo lên những bực thang lên thềm căn nhà và đẩy cửa bước vào. Bên trong căn nhà là cả một cảnh tượng khác hẳn, hành lang dài với vách tường thật cao có gỗ đánh vernis nâu đậm lên đến nửa trần nhà, nơi treo nhiều bộ đèn pha lê đẹp vô kể. Trên tường treo những bức tranh to, hai thước trên bốn thước, diễn tả nhửng cảnh tiếp tân ăn uống vui chơi thời xưa, tôi có cảm tưởng như tôi đang vào một điện hay một bảo tàng nhỏ. Những bàn ghế đều thuộc loại cổ xưa đánh bóng nhoáng và không một hạt bụi. Không ai ra tiếp đón chúng tôi. Trên một bàn nhỏ có quyển sách cho khách ký tên, tôi liền viết tên em và tên tôi vào đấy.

Thanh Xuân thấy trên cửa căn phòng bên trong có hàng chữ nhỏ “Office”, em chỉ cho tôi và chúng tôi đẩy cửa bước vào. Trông đây như là một phòng khách trong một nhà sang trọng với ghế salon nhung, bàn trà, tủ buffet tuyệt đẹp. Trên một bàn nhỏ có một cái chuông và hàng chữ “Please ring bell for help!”. Tôi cầm nó lên lắc lắc rồi để nó xuống trở lại, rồi chúng tôi ra ngồi salon đọc những cuốn sách xưa bầy sẵn trên bàn. Chừng vài phút sau, một người đàn bà ăn mặc lịch sự ra tiếp chúng tôi, tôi nói chúng tôi muốn ở lại chơi và bà gật đầu cho chúng tôi xem hình những phòng còn trống và bảo chúng tôi chọn. Căn nào cũng đẹp và sang trọng, Thanh Xuân chọn căn ngay dưới mái nhà có cửa sổ rộng nhìn ra biển cả, người tiếp viên khen em có con mắt tinh đời, bà nói đó là căn phòng mà khách thích nhất trong tất cả muời sáu căn.

Chúng tôi phải leo ba lầu mới lên được đến nơi, nhưng tôi sung sướng leo thang bên em vì tôi được ôm eo em, hôn hít lên tóc em, em mỉm cười làm tôi thấy hạnh phúc tràn trề. Lên đến nơi,Thanh Xuân đòi đi tắm, tôi dọn bàn chuẩn bị ăn trưa, để thức ăn ra điã, mở sẳn chai rượu. Chúng tôi sẽ ngắm sóng biển hình thành từ ngoài xa, tiến vào bờ để rồi đổ xuống trên cát nơi Bãi Rêu. Hôm nay sóng rất cao và vô số thanh niên đang chơi môn lướt sóng. Họ đứng thăng bằng trên tấm ván mà lướt hăng trăm mét trên những ngọn sóng, nhìn sao thật ngoạn mục!

Chờ một lúc không thấy em ra, tôi cũng thay đồ xin vào tắm chung với em.

  • Xuân cho anh vào với em, chịu không?

Em nhìn tôi gật đầu, tôi bước vào bồn tắm, ôm em và cảm thấy khoan khoái trong người như thể có một làn nhiệt dâng lên từ từ, tràn ra khắp cơ thể làm tôi thèm muốn em. Em đẹp như thần vệ nữ, da thịt em cứng chắc, tôi đứng sau lưng em đưa tay lên vuốt ve ngực em, hôn em lên cổ lên vai, dưới làn nuớc ấm từ hoa xen vọt ra, hai thân tôi và em quấn qúit vào nhau, tôi ôm eo em, ghì em sát vào người nói nhỏ vào tai em “Thanh Xuân, anh yêu em quá đi thôi!”, em ngước mắt nhìn tôi trìu mến.

Sau đấy chúng tôi thiếp đi trong cơn rã rời của thân thể. Lúc chúng tôi tỉnh dậy đã năm giờ chiều, trời đã nguôi cơn nắng, cảnh biển vào lúc xế chiều đẹp kinh hồn. Thanh Xuân và tôi ngồi bên nhau ăn trái cây, tôi ôm em vuốt ve, hôn hít em, chưa bao giờ tôi thấy sung sướng hơn là lúc này. Sau khi yêu, tôi thấy vẻ mặt em hồng hào hơn, em đẹp hơn, hay tôi tưởng tượng tôi không biết! Thời gian trôi nhanh khi những kẻ yêu nhau được ở bên nhau, chiều đã xẩm tối khi hai đứa tôi đi tắm.

Tôi cứ ôm em trong vòng tay để những hát nước nóng bỏng đổ xuống thân hai đứa, hơi nước bay mịt mù. Trong làn  sương mờ ảo, tôi tưởng tượng em là một hình bóng ma dại mà tôi được âu yếm vuốt ve, em cứ ngả đầu xuống ngực tôi, yên lặng, em đang hưởng thụ những giây phút thần tiên chót của buổi gặp gỡ, tôi bắt đầu thấy buồn vì sắp phải xa em, tôi tự hỏi sao số tôi nó không được may trọn vẹn? Tôi chỉ được hưởng sung sướng khi em ban cho, và em lại dè xẻn với tôi như thế, tôi sẽ chết dần mòn vì mong đợi.

Nhưng lúc này không phải là lúc để ưu sầu, để mất những giây phút tuyệt vời bên em, không thể hoang phí nhửng giây phút thần tiên, tôi sống trọn vẹn với hạnh phúc tôi hiện có lúc này, tôi ghì em thật chặt trong vòng tay, hôn em như điên cuồng, áp chắt má tôi vào má em, đầu tôi vào đầu em, tôi muốn tôi và em biến thành một thực thể để em không còn thể tách rời xa tôi. Tôi muôn thành ma quỉ muốn nhập hẳn vào em để em đi đâu tôi đi đó, em nằm đâu tôi nằm đó. Thanh Xuân, anh lở thương em quá rồi! xa em anh buồn anh khổ, em có biết không? Đầu tôi nghĩ thế nhưng miệng tôi đâu dám nói ra, tôi sợ em buồn, em là người đa cảm nhưng tinh thần rất mạnh, em kiểm soát được chính em, em giấu kín được những thầm muốn, không như tôi, tôi yếu hèn, tôi đầu hàng tôi, tôi không thể chịu nổi những dằn vặt, những đau đớn của mình. Thanh Xuân, sao yêu em là khổ mà anh cứ yêu?

Trên đường về, chúng tôi chỉ yên lặng. Thỉnh thoảng tôi quay sang nhìn Thanh Xuân, vì tôi biết lâu lắm tôi mới lại được thấy em. Lòng tôi nôn nao, tim tôi cứ nhói lên từng chập, một nỗi buồn vô tả dâng lên, xâm chiếm hồn tôi, tôi cố gắng không để nước mắt trào ra. Trong khi đó em vẫn ngồi yên, vẻ mặt lạnh như tiền, không buồn không vui. Tôi không biết trong đầu lúc đó em nghĩ gì? Tôi thấy quả thật em là một người đàn bà phi thường, em có thể nén xuống tất cả những cảm giác, không để bộc lộ lên trên mặt một điều gì. Em đã trở lại với con người mà tôi đã từng biết một lần, con người do hoàn cảnh tạo ra, không phải con người thật của em, con người em khi phải chống chọi với khó khăn, đau khổ, hay nguy biến. Tôi đoán em đã từng là con người đó nhiều lần, em gấn như thành một bức tượng đá biết hành động nhưng vô cảm. Hay nói khác hơn, em đã thành một con người máy.

Trên quãng đường chưa đẩy nửa tiếng, tôi đã phải ngồi bên một Thanh Xuân không là Thanh Xuân, vì em của tôi đâu có như thế? Vô tình, vô cảm, lạnh lùng? Em làm như không biết tôi là ai và tôi như thể ngồi đó với một kẻ xa lạ, không quen biết. Em lặng lẽ xuống xe ở đầu đường để đi bộ về, em ra đi như một cái bóng không hồn, tôi còn dừng xe ở đó, chờ em về đến nhà, leo lên những bực cầu thang. Tôi thấy em quay mặt nhìn về phiá tôi, em ở quá xa để tôi có thể thấy em có cuời hay nói gì hay không. Có điều tôi biết chắc là em đã không vẫy tay từ biệt tôi.

Sau lần đi chơi đó, tôi còn được gập em ba lần nữa, cũng cách nhau cả mấy tháng trời. Lần đi nào cũng chất chứa bao tình cảm nồng nhiệt, bao xúc động, bao lý thú và bao kỷ niệm khó quên. Tôi biết em thương tôi nhiều nhưng vì một lý do khó hiểu, em không cho tôi ở gần em, em không muốn tôi được hưởng cái hạnh phúc mà em ban cho. Tôi đã đi đến chỗ phải chấp nhận những điều kiện ấy, và chỉ còn biết chờ đợi khi nào được em cho gập thì cho.

Nhưng rồi một hôm tôi nhận được một lá thư của em gởi qua đường bưu điện. Lá thư viết từ một nơi xa xôi, tôi biết ngay có một chuyện gì không hay đang xẩy đến cho tôi. Tôi vội xé nát phong bì lấy phong thơ xanh ra, nhìn những giòng chữ của em nhòa đi vì nuớc mắt. Em viết:

Anh Quân thương yêu,

Khi anh nhận được lá thư này thì em đã xa anh cả chục ngàn dậm. Hoàn cảnh bất thường buộc em phải đi khỏi nơi mà em đã năm lần được gần anh.  Nếu không vì hoàn cảnh thì hai đứa mình còn lâu lâu được gập nhau. Nhưng định mệnh đã xui khiến chúng ta gập nhau cũng buộc chúng ta xa nhau. Em xin anh đừng buồn. Những giờ thần tiên mà anh đã cho em sẽ mãi mãi sống trong hồn em, và em muốn anh biết rằng cho đến khi em chết, em vẫn thương anh ngút ngàn.

Thanh Xuân

 

Hướng Dương txđ
Viết tại Cựu Kim Sơn ngày 7-7-04

Trở lại Đầu Trang