Trang Web Hướng Dương Txđ


Trở Về Trang Chính

Một Chuyến Đi
Truyện ngắn Tình Cảm Xã Hội của Hướng Dương txđ



Huy đứng nơi cửa sổ nhìn ra ngoài, lòng lâng lâng buồn. Bây giờ mới 6 giờ sáng, mặt trời chưa ló dạng ở chân trời. Tay cầm tách cà phê thơm phức, anh để mắt đi lang thang nơi quang cảnh phố phường đang tỉnh giấc sau một đêm dài tĩnh mịch. Hôm nay là thứ bẩy, thành phố Vancouver sẽ tỉnh dạy trễ hơn những ngày thường trong tuần. Lâu lâu anh mới thấy một chiếc xe chạy vụt qua trên con đường dài vắng lặng không một bóng người đi. Trời tranh tối tranh sáng, sương đêm còn bao phủ bầu không gian, quang cảnh thật buồn thảm làm cho lòng Huy trĩu xuống. Anh đưa tách cà phê lên miệng uống một ngụm rồi đi ra nơi bàn viết để nó xuống măt bàn rồi lại trở ra nơi cửa số đứng tiếp tục nhìn quang cảnh cô liêu bên ngoài song cửa.

Anh nghĩ tới cuộc đời anh, tới những ngày dài khốn khổ ba mươi mấy năm trước, khi anh còn bên quê nhà. những hình ảnh đau buồn hiện ra trước mắt anh, anh sống lại những kỷ niệm như chúng mới ngày hôm qua. Những ngày ham chơi nên thi trượt hai năm liền cái chứng chỉ Toán Lý tại trường Đại Học Khoa Học để rồi bị bắt đi lính. Những ngày trong quân trường Thủ Đức miệt mài tập luyện học hành để tốt nghiệp sĩ quan. Rồi tới những ngày anh ngông cuồng theo một người bạn xung phong vào lực lượng ND để rồi sau hai năm tung hoành khắp các chiến trường đất nước thì Miền Nam rơi vào tay địch. Ôi những ngày nhục nhã nhất đối với người lính VNCH! Anh thấy đau cắt ruột khi phải cùng bao chiến sĩ khác bỏ súng tan hàng sau khi có lệnh của một đại tướng quốc trưởng hèn nhát. Giá có thể, vào lúc đó anh đã mang lính về Dinh Độc Lập làm một cuộc nổi loạn! Không phải chỉ mình anh đã có ý nghĩ đó, anh biết chắc như thế, nhưng làm sao làm được chuyện đó khi chính những vị chỉ huy của anh chưa làm? Thật là nhục nhã. Sau này anh nghe chuyện bao nhiêu đồng đội của anh đã không chịu buông xúng, họ đã chiến đấu oai hùng cho đến viên đạn cuối cùng rồi tự sát để được sống vinh quang, tránh cái thảm trạng mà anh đã phải chịu hơn ba năm trời trong những ngục tù khốn nạn nhất trên thế giới của bọn Cộng Sản….

Thời gian ba năm dài như ba thế kỷ, nhưng anh còn may mắn hơn bao nhiêu bạn bè đồng đội của anh. Họ đã nhập ngũ trước anh chỉ vài ba năm mà phải bị ở tù hơn anh gấp hai lần, hay hơn nữa vì họ đã được thăng cấp Trung úy Đại Úy còn anh đã từ Chuẩn Úy chỉ mới lên thiếu úy có mấy tháng trời. Tất cả chỉ là số phận, anh đã nghĩ như thế từ bao lâu nay. Không phải là may rủi mà là số phận. Nếu không tại sao cùng một tuổi 24 25 mà người thì đi tù ba năm người thì đi bẩy tám năm? Thượng Đế đã thương anh nên an bài cho anh một số phận không đến nỗi quá khốn nạn. Anh không buồn vì đã phải đi tù CS, lý do vì anh chỉ là một trong hàng mấy trăm ngàn người phải chịu chung một số phận, số phận hẩm hịu của đất nước, của những kẻ chưa chiến đấu đã phải bỏ súng chịu thua trận. Cho đến bây giờ ba mươi năm sau anh vẫn còn thấy cay cú, đau nhói trong tim gan khi nghĩ đến những ngày đen tối ấy.

Nhưng riêng với anh đó không chỉ là một sự mất mát duy nhất. Mất đi những năm tháng của một thời son trẻ đầy nhiệt huyết, những năm tháng anh đã có thể làm biết bao công viêc hữu ích, thực hiện bao giấc mơ cho tương lai. Đàng này anh lại đi chôn vui tất cả trong nỗi nhục của kẻ vô tội mà phải bị giam cầm. Ngày anh từ nhà tù trở về nhà anh đã vừa vui vừa buồn. Vui vì anh sẽ lại được trở về căn nhà thân yêu, sống với người mẹ anh yêu quí nhất trên đời. Buồn là vì anh sẽ không còn được gặp lại Lan, người yêu cũ. Lan đã sống trong cùng xóm, hai đứa đã cùng đi học một trường Trung Học, đã quen biết nhau, thương yêu nhau, sống với nhau hạnh phúc bao nhiêu năm trời. Bao nhiêu kỷ niệm đẹp đã in dấu vào trong ký ức anh. Nếu không mất nước thì hai đứa đã thành vợ chồng, nhưng đó cũng là cái số. Vì trong khi anh đi tù thì Lan đã cùng gia đình đi vượt biển. Suốt từ ngày đó anh không có tin gì của nàng, anh tự hỏi không biết bấy giờ nàng đang ở đâu, Mỹ, Úc, Hòa Lan, Pháp, hay Tây Đức? Nghĩ đi nghĩ lại, anh buồn nhưng rồi lại tự nhủ lòng rằng thôi đó còn là cái may cho Lan. Nếu lấy anh thì không biết nàng đã có thể bỏ chồng ở lại trong tù mà theo gia đình ra đi cho sướng lấy cái thân mình hay không? Hồi đó anh thấy bao nhiêu cặp vợ chồng đã xa nhau chỉ vì hoàn cảnh đất nước. Hoàn cảnh đã ly gián những kẻ tuởng như sẽ mãi mãi thương yêu nhau, yêu nhau suốt đời! Thật là éo le, buồn tủi, đau đớn cho thân phận con người.

Về nhà, Mẹ biết anh sót sa cho thân phận mình nên đã khuyên nhủ:

  • Con còn Mẹ thế là phúc đức rồi, đừng nghĩ nhiều nữa chỉ khổ cái thân… Con còn tương lai phải tính. Con còn trẻ, cuộc sống còn dài, không thể chôn vùi cuộc đời ở đây. Hãy quên đi dĩ vãng để tính chuyện ngày mai con ạ…

Anh biết thế nhưng “trái tim có những lý lẽ mà lý trí không hiều được”, như lời của một nhà toán học uyên bác đã tuyên bố (Le coeur a ses raisons que la raison ne connait point – Pascal). Anh hiểu rằng được trở về sống với mẹ là hạnh phúc lớn, không còn mong gì hơn. Bởi vì biết bao nhiêu người khác vẫn còn đang bị tù tội, họ vẫn còn đếm từng ngày để mong được trở về nhà. Nhưng tự nhiên anh vẫn cứ nhớ tới quá khứ, tới những ngày tươi đẹp ngày xưa, những giây phút hạnh phúc bên người yêu. Và đôi khi anh tự hỏi nàng có nghĩ gì tới anh khi bước chân ra đi hay không, có buồn khi bỏ anh ở lại hay không… Anh tức tối vì không biết vì lý do gì mà nàng đã không hề viết tới một lá thư về cho anh biết nàng đang ở đâu, làm gì, vui buồn ra sao…

Nhưng thời gian trôi đi mau, và đúng như người ta nói, rồi ra thì tất cả những vết thương trong lòng cũng sẽ lành, những nỗi buồn trong tâm tư cũng sẽ chấm dứt. Lu bu với cuộc sống mới, bị đầy đọa bởi hoàn cảnh nhiễu nhương của một thời khốn nạn nhất trong cuộc đời, anh vất vả lăn lóc chạy miếng ăn cho qua ngày, không còn thời giờ nghĩ gì tới riêng anh thì còn đâu tâm trí nghĩ tới người yêu cũ. Lòng anh đã từ từ sắt đá lại, anh không còn nghĩ tới yêu đương, anh chỉ còn muốn yên ổn sống bên người mẹ đang ấp ủ anh như thể anh còn bé, lo lắng cho anh từng li từng tí một, từ miếng cơm manh áo cho tới những lời an ủi tinh thần, những lời khuyên nhủ tràn đầy tình mẫu tử. Trong khi anh không còn nghĩ gì tới tương lai nữa thì bà vẫn âm thầm tính toán, tìm con đường giải thoát cho đứa con yêu quí. Chiều chiều trước bàn thờ cha anh, bà vẫn thắp nén hương cầu nguyện, niệm hồn người quá vãng xin người phù trợ cho anh gặp may mắn, tai qua nạn khỏi. Thế rồi một hôm, anh đi làm về, bà kéo tay xuống nhà bếp thì thầm:

  • Có người giúp mẹ con ta. Lời cầu nguyện của mẹ thật linh ứng. Ngày kia con sẽ đi. Bây giờ chỉ còn cầu Trời khấn Phật con gặp may mắn, tai qua nạn khỏi, đến được tới nơi bình yên…

Anh như trên trời rơi xuống, ngạc nhiên anh lắp bắp:

  • Mẹ nói sao, con không hiểu…
  • Còn nói sao nữa. Bác Phán lo cho hai đứa con nhà bác ấy đi. Bác ấy thương con ở tù ra nên cho con đi luôn. Bác ấy muốn con đã lớn thì chăm lo cho hai đứa con của bác ấy trong những lúc khó khăn nguy hiểm…
  • Vâng thì tất nhiên con sẽ làm đầy đủ bổn phận của con chứ Mẹ. Nhưng hai đứa bé bao nhiêu tuổi?
  • Thằng em 13 tuổi, con chị 14… bác ấy đã lo xong tất cả mọi chuyện…
  • Mình có phải đóng góp gì không…
  • Đã bảo bác ấy lo hết mà con. Mẹ vui lắm. Có người giúp đỡ gia đình mình như thế, phúc đức vô cùng…
  • Thế còn Mẹ. Thôi con không đi đâu hết. Để Mẹ lại một mình, con không đành lòng. Làm sao con bỏ Mẹ ra đi…
  • Con phải đi. Con phải nghe Mẹ nói. Mẹ đã tính chuyện này từ lâu. Không có dễ dàng đâu con. Đây là cơ hội duy nhất, không bao giờ có lần thứ hai. Không thể bỏ lỡ cơ may hiếm có để con sau này có được tương lai tươi sáng. Ở đây con sẽ chết dần chết mòn. Con cứ yên tâm đi, Mẹ không có sao hết. Giả sử con vẫn còn ở tù thì sao? Mẹ vẫn sống được vậy…
  • Nhưng…
  • Không nhưng gì cả, ngày mốt sẽ có chuyến. Mai con phải cáo ốm nghỉ việc, sang nhà bác ấy chờ, sáng sớm ngày kia sẽ có người đến dẫn cả ba anh em đi…
  • Đi lối nào hả mẹ?
  • Không biết. Mẹ không hỏi. Đi lối nào thì đi, miễn là được đi. Thôi con đi tắm cho khỏe rồi mình ăn cơm chiều.

 
Cuộc bỏ nước trốn đi tiến hành tốt đẹp, chiếc ghe chở 34 người đã cặp được bến bờ Mã Lai Á bình yên vô sự. Anh phải ở trại tị nạn 7 tháng thi được đi Mỹ. Ở cái tuổi 25, anh đã hăng hái làm lại cuộc đời và đã thành công ngon lành vi anh có đủ nghị lực và trí thông minh để trở lại ghế nhà trường xây dựng lại những căn bản kiến thức để ra đời vững vàng. Trong sáu năm liền, anh đã vừa đi học vừa đi làm những công việc tầm thường để sống còn và có tiền trả học phí. Đối với anh chuyện đối đầu với cuộc sống không có gì lá khó khăn, anh đã sẵn sàng chấp nhận những trở ngại gay go nhất để gây dựng lại một sự nghiệp xứng đáng với lòng hy sinh của mẹ anh, một sự nghiệp mà khi còn là một thanh niên mới vào đời anh đã bỏ lỡ cơ hội. Nghĩ tới những ngày đầu ở đất Mỹ đó, tuy khổ cực nhưng vinh quang, anh thấy lòng tràn ngập một sự kiêu hãnh, anh thấy mãn nguyện.. Trong đầu, anh đã vô cùng tự hào về sức mạnh tinh thần mà anh đã có, ý chí kiên cường và sự bền bỉ , kiên trì đi cho tới cùng, để rồi con đường tương lai mở rộng cánh cửa đón tiếp anh một cách niềm nở. Thật là ngon lành.

Nghĩ đến đây, Huy mỉm cười một mình, anh sung sướng với những kỷ niệm đẹp vô cùng về những gian nan nhưng chứa chất bao niềm kiêu hãnh. Anh trở lại bàn viết cầm tách cà phê uống một hơi khá dài, cà phê tuy đã nguội lạnh nhưng vẫn thơm ngon, anh vốn thích cà phê pha thật đậm có tí rhum Saint James cho ngậy lên mùi thơm. Anh nhớ lại thời xưa ở Saigon, ba anh thích hiệu cà phê Jean Martin ở đường Hai Bà Trưng và chính anh là người đã luôn luôn được Cha bảo đi mua ở nơi đó. Anh còn nhớ cô bán hàng khá xinh tuổi chừng tuổi anh, mỗi lần anh đến là cô ta biết ngay anh muốn gì, chỉ mỉm cưới hỏi cho có:

  • Ba lạng cà phê hảo hạng xay nhuyễn đúng không anh Hai?

Anh vội gật đầu, hơi mắc cỡ, mắt dán vào đôi tay trắng muốt của cô nàng, đôi tay nhanh nhen mở hũ cà phê xúc mấy xúc bỏ vào máy xay, vặn cái vòng xoay để chỉnh lại độ nhuyễn, rồi nhấn cái nút cho máy chạy. Tiếng lách tách của những hạt cà phê bị nghiền nát nhẩy lung tung cộng với tiếng máy xè xè chạy làm đôi tai anh thấy vui vui. Anh liếc nhìn cô gái cầm chiếc túi plastic đựng ba lạng cà phê thơm phức, cuộn miệng túi lại rồi lấy sợi cao su cột hai vòng, bỏ vào túi giấy đưa cho anh. Anh lí nhí:

  • Nhiêu tiền đây cô?

Cô gái cười lên tiếng chọc ghẹo anh:

  • Anh cho bao nhiêu cũng được mà anh Hai. Anh đến mua hàng cho em là em quí lắm rồi…

Anh chìa tờ giấy hai chục, mắt nhìn người con gái anh đã quen nhưng chưa bao giờ có ý nghĩ gì trong đầu, anh thích nụ cười để lộ chiếc răng khểnh và một má lúm đồng tiền của nàng… “Giá mà là bây giờ, giá mà anh được sống lại cảnh này thì cô bé sẽ chết với tay anh, anh không có tha cho cô nàng đâu…” Ý tưởng ngộ nghĩnh này thoáng qua đầu Huy như thể mọi chuyện như mới hôm qua, vẫn sống động chứ không chỉ là hoài niệm.

Vừa đến Mỹ, anh đã tới văn phòng USCC làm giấy tờ bảo lãnh Mẹ. Người đàn bà trưởng phòng thấy anh chàng thanh niên quê mùa biết ngay đó là một FOB, một anh tị nạn vừa mới tới bến (FOB- Fresh Off The Boat). Bà ta là một người đàn bà Việt Nam ở tuổi chừng hơn 40 nhưng sao anh thấy bà chững chạc nghiêm nghị một cách khác thường. Thấy anh lúng túng nói mấy câu tiếng Mỹ không ra hồn bà liền tiến lại gần, dịu dàng ngỏ lời:

  • Tôi là người Việt, anh cần gì tôi giúp?

Anh thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười để tỏ thiện cảm:

  • Thưa bà, tôi muốn xin bảo lãnh cho Mẹ tôi hiện còn ở Việt Nam…
  • Chuyện đó không có gì khó, anh chỉ cần điền vào những tờ đơn, ký tên rồi đưa tôi lo làm thủ tục bảo lãnh cụ cho anh. Anh hãy theo tôi vào đây.

Anh như con chó con dễ bảo, bước theo chân người đàn bà vào trong văn phòng của bà ta. Bà cúi lấy từ trong hộc tủ những tờ đơn cần thiết đưa cho anh rồi, ngón tay chỉ một cái bàn kê sát tường với những chiếc ghế sắt xung quanh, bà nói:

  • Anh ngồi xuống đây lấy bút có sẵn trên bàn điền vào những trang giấy này. Anh cứ từ từ làm không có gì phải vội. Đơn xin bằng tiếng Anh nhưng cũng dễ hiểu thôi, tôi chắc anh không gặp trở ngại đâu, nhưng nếu cần gì thì hãy nới với tôi, tôi sẽ giúp anh…

Anh lí nhí cám ơn rồi ngoan ngoãn ngồi vào bàn điền những tờ đơn, Sau đó anh đưa lại cho bà ta rồi xin kiếu từ ra về. Bà hỏi:

  • Anh có điều gì thắc mắc hay không?
  • Thưa bà, tôi muốn biết thủ tục bảo lãnh Mẹ tôi phải mất bao lâu…
  • Tôi biết anh nóng lòng muốn sớm xin được cho cụ bà thân sinh ra anh đoàn tụ với anh, nhưng hiện giờ anh chưa có Green Card (thẻ xanh) nên chỉ làm đơn để sẵn đó thôi. Cái I94 không cho phép anh xin cứu xét đơn đâu. 2 năm nữa, anh có Green Card thì tới đây bổ túc hồ sơ, khi đó thủ tục đoàn tụ gia đình mới bắt đầu …

Những ngày đi học ở school of engineering, anh thường học chung nhóm với một cô bạn gái đồng hương. Học với nhau chung nhiều lớp. họp nhóm với nhau, rồi rủ nhau đi Thư viên học với nhau, riết từ quen biết đến thân thiết, quí mến nhau, hai đứa giúp đỡ nhau tiến thân. Ba năm dài bên nhau, khi ra trường hai đứa đã đồng ý sống chung để cùng nương tựa vào nhau khi bắt đầu vào đời ở một xứ xa lạ đầy bất trắc. Hương đi làm cho một hãng lớn còn anh quyết định học tiếp cho hết bằng Master rồi mới đi làm. Trong hai năm, anh lệ thuôc về tài chính nơi người vợ chưa cưới. Sau này anh mới biết rằng sở dĩ Hương chịu ở chung với anh và giúp đỡ anh đi nốt con đường học vấn chỉ là vì nàng không có ai để nương tựa, Hương có một người chị và một người em nhưng họ lại ở tuốt bên Cali. Ước vọng của nàng là một ngày nào nàng cũng đi Cali sinh sống gần gia đình, nhưng cơ hội chưa đến. Nàng là một người đàn ba can đảm, nhiều nghị lực, biết sống tự lập, và giỏi về mọi khiá cạnh. Huy đã tính trong đầu là khi học xong cái Master và kiếm được việc làm tốt thì anh sẽ chính thức cưới nàng làm vợ.

Nhưng chuyện tính toán của anh không bao giờ hiện thực, vì thế mà anh càng tin tưởng vào số phận con người. Sáu tháng trước ngày anh tốt nghiệp thì anh nhận được giấy tờ của cơ quan nhập cư (Immigration Service) báo cho biết thủ tục đoàn tụ của Mẹ anh đã hoàn tất, anh có 15 ngày để chứng minh có công ăn việc làm và có một số tiền trong chương mục ngân hàng là $7500 để bảo đảm cho Mẹ anh qua Mỹ. Nhờ sự giàn xếp vận động khôn khéo của Hương nên hãng sở của nàng viết cho anh một giấy xác nhận sau khi ra trường anh sẽ được chính thức nhận vào làm việc. Còn tiền trong ngân hàng thì quá dễ, anh đã mượn của người yêu và mở một chương mục riêng mang tên anh. Măc dù Hương rất dễ thương và giúp anh tận tình trong việc này nhưng một câu nói của nàng đã làm cho anh có một cảm giác khó tả, cảm giác rằng sau này sẽ có một chuyện không hay  xẩy ra giữa hai đứa. Nàng đã nói:

  • Em chưa bao giờ gặp Mẹ, em không biết mai mốt có Mẹ sẽ ra sao, không biết Mẹ rồi có chấp nhận em hay không. Anh biết tính em bộc trực có sao nói vậy, không khôn khéo và nhất là không biết nhịn nhục. Vì hoàn cảnh mà hai đứa mình qúi mến nhau, dựa vào nhau để tập tễnh đi vào cuộc đời đầy gian nan, khó khăn, phức tạp. Em biết rằng vì anh thương em nên chịu đựng được em, nhưng không biết mai sau sẽ thế nào khi giữa hai đứa mình lại có một người thứ ba, mà người đó lại là Mẹ anh, người mà anh quí nhất trên đời. Bỗng nhiên em thấy bị xuống cấp, em sẽ chỉ còn là hạng thứ hai trong trái tim anh….

Nghe Hương bất chợt nói nột hơi dài như thế anh đã không biết phản ứng ra sao, lòng anh tự nhiên rối bời, anh phân vân tự hỏi bây giờ phải làm sao, nói gì. Và anh đã nghĩ tốt hơn hết là tạm giữ im lặng. Trong đầu anh tự nhủ, “đã có chuyện gì đâu mà nhắng lên cho khổ cái thân, sao biết rồi sẽ có sự xung khắc giữa me và Hương? Lỡ mẹ lại thấy thương Hương như bà đã thương Lan trước kia thì sao?
Thấy anh im tiếng Hương ái ngại nói:

  • Em phải nói trước chuyện này cho anh biết nhưng em sẽ rất biết điều. Giữa em và Mẹ nếu phải chọn, em biết anh sẽ chọn ai. Cho nên em sẵn sàng hy sinh, sẽ không bao giờ buồn anh vì tình mẫu tử bao la như biển, đối với mẹ em, em cũng như anh đối với Mẹ thôi, không có gì khác cả. Có khác chăng là giữa mẹ chồng con dâu thường khó có sự thông cảm nói chi sự thương cảm…

Huy nghe đến đây đã thấy quá buồn bã chán nản để có thể nghe thêm nữa. Anh ôn tồn nói:

  • Anh hiểu rõ những gì em mới nói, thôi anh xin em ngưng, đừng nói thêm nữa…

Sau đó chừng hai tháng thì Mẹ sang, hai đứa lái xe ra đón bà tại phi trường. Huy đau sót ruột gan khi thấy Mẹ già và gầy xọm đi, nước mắt anh ứa ra khi anh ôm mẹ, ghì chặt Mẹ vào lòng miệng anh cứ lẩm bảm:

  • Mẹ ơi! mẹ ơi! Sao mà mẹ ra tới nông nổi này? Sao mà Mẹ già đi nhiều thế? Mà lại gầy quá đi thôi! Mẹ ơi con thương Mẹ quá, tất cả chỉ vì con bỏ mẹ ở lại mà ra đi cho sướng cái thân con….

Mẹ anh cảm động, nước mắt cứ ứ ra, bà lấy tay gạt đi. Thấy thế Hương mở bóp lấy soft tissue đưa cho Huy để anh lau mắt cho mẹ. Hai mẹ con bịn rịn ôm nhau một lúc lâu, những người xung quang cũng động lòng đứng nhìn cảnh đoàn tụ, hai mẹ con mừng mừng tủi tủi gặp lại nhau, quá nghẹn ngào, không nói được nên lời. Một lúc sau hai mẹ con mới hoàn hồn, Huy nắm tay Hương, kéo lại gần, giới thiệu với Mẹ:

  • Mẹ ơi, đây là Hương bạn con, chúng con chờ Mẹ sang để Mẹ cho phép chúng con làm đám cưới…

Mẹ anh chỉ gật gật cái đầu lẩm bẩm, “Hương hả? Hương hả?” mà không nói được gì hơn. Sau đó hai đứa đưa mẹ ra xe lái về nhà.

Những tháng đầu có Mẹ về ở chung, không có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra. Thế rồi anh học xong, tốt nghiệp ra trường xin được việc tốt ở một hãng khác, anh đi làm sớm nên về sớm trong khi Hương đi làm trễ hơn nên về trễ. Mẹ anh ở nhà lủi thủi lúc hai đứa con đi làm, bà không biết làm gì hơn là ra vườn đi loanh quanh, ngắm cây cỏ hoa lá, tưới cây, bắt sâu bọ… Gần tới giờ Huy và Hương về, bà lặt rau rửa rau, thái thịt cá, bóc tôm, cắt những bìa đậu để tất cả sẵn đó để Huy sào nấu, thổi nồi cơm điện, dọn dẹp nhà bếp cho sạch sẽ. Huy nhiều lần thưa với Mẹ rằng Mẹ cứ ở chơi không phải làm gì hết, đã có anh và Hương lo, nhưng Mẹ anh cười nói:

  • Mẹ quen rồi, ở bên nhà Mẹ cũng phải làm mới có cơm ăn thì ở đây cũng vậy.  Con đừng ngại gì hết. Mẹ ở không suốt ngày, nếu không làm tí việc này việc kia thì buồn lắm…

Một hôm đi làm về, anh thấy mẹ có vẻ buồn chuyện gì nhưng không nói ra. Anh gặng hỏi mãi bà mới chịu nói. Mẹ than thở với anh rằng ở đây có con thì vui nhưng cũng có nhiều chuyện buồn phiền. Bà nói rằng vì bà mà Hương hay gắt gỏng, nói nặng nhẹ với bà lúc Huy vắng nhà. Bà khóc đòi trở về Việt Nam sống như xưa, Huy thấy Mẹ buồn nên bực tức lắm, quyết hỏi Hương cho ra chuyện. Anh đợi nàng về, hai đứa vào phòng riêng, Huy trách Hương sao lại không quí mến mẹ anh mà lại còn vô lễ gây chuyện với bà. Thế là từ đó giữa anh và Hương bắt đầu có sự bất bình cãi cọ, lúc đầu là dấu diếm trong phòng riêng để cho Mẹ không biết, sau thì tùm lum ra trước cả mặt Mẹ anh làm cho Mẹ anh đau lòng cứ chảy nước mắt ra hoài. Tuy Huy bản chất hiền lành nhưng khi ai đụng tới Mẹ thì anh nổi cơn lên liền và anh quyết bênh vực bà tới cùng. Anh đổ lỗi hoàn toàn cho Hương trong khi nàng thì đổ lỗi cho Me, nàng nói Mẹ anh cứ hơi một tí là bắt bẻ, nàng chịu hết nổi mới nói lại. Thế là quan hệ giữa hai đứa bắt đầu sứt mẻ rồi hai đứa trở nên đối địch, không còn ai chịu được ai nữa, chuyện nhỏ xé ra to, không đứa nào nhường nhịn đứa nào. Bao nhiêu lần Hương bù lu bù loa:

  • Anh ích kỷ lắm, anh có biết không? Anh chỉ còn biết có Mẹ và chính bản thân anh thôi, chẳng còn coi em ra gì hết nữa! Hết thương em rồi thì nói thẳng ra đi, em không cần anh đâu…
  • Anh có còn nhớ ai lo cho anh có đủ điều kiện để anh bảo lãnh cho Mẹ sang đây hay không? Sao anh bi giờ vô ơn bạc nghĩa…
  • Ai đi làm hùng hục, về nhà cũng làm hùng hục, để lo cho anh ăn học hai năm trời, anh có biết không? Anh còn nhớ những lời âu yếm anh đã nói nới em ngày trước không? Sao anh bội bạc thế?

Những lần như thế Huy chỉ còn có cách cắn răng chịu đựng, anh cố nhịn không dám nói lại, cố dìm cơn giận xuống để cho mọi chuyện không bùng nổ to thêm. Anh thấy anh đã bị dồn vào chân tường, con đường anh tính đi với người anh yêu nay đã đến một ngõ cụt không lối thoát, chuyện đám cưới cũng trôi đi luôn….

Thế rồi chuyện gì phải đến đã đến. Huy quyết định dọn ra, không còn ở chung với Hương nữa. Anh thuê một apartment khá xa để cho hai mẹ con đến ở yên bình bên nhau. Thời gian trôi đi, anh từ từ quên hết chuyện cũ, anh cũng không còn biết đến Hương nữa và lẽ dĩ nhiên nàng cũng đã quên hẳn chàng. Nhưng năm dài trôi qua êm đềm, anh hạnh phúc được sống bên bà mẹ già anh thương yêu nhất trên đời. Những ngày nghỉ anh đưa mẹ đi chơi, đi xem phố phường, đi sắm đồ đạc quần áo, đi ăn, đi xem hát… Hạnh phúc của anh từ đó chỉ còn là thấy Mẹ vui, Mẹ cười, Mẹ sung sướng bên đứa con cưng… Cuộc đời tình cảm của anh cũng trở nên khép kín: anh không còn muốn dính dấp vào một người đàn bà nào khác ngoài mẹ anh ra nữa. Anh như con chim se sẻ đã bị một lần suýt chết vì một viên đạn bắn hụt, anh không còn muốn để con tim anh bị hệ lụy, đầu óc bị đau buốt nữa. Anh chí thú với công thành danh toại của anh và sau nhiều năm dài nỗ lực làm việc và học hỏi, giờ anh đã lên tới chức giám đốc kỹ thuật trong hảng và lương bổng đã lên tới mấy trăm ngàn một năm. Anh đã mua một căn nhà lớn đẹp cho hai mẹ con ở cho xứng đáng với địa vị xã hội của anh. Để tránh cho Mẹ phải luị hụi làm việc nhà, hàng tuần anh đã thuê hai đứa Mễ tới chăm sóc vườn tược và dọn dẹp lau chùi nhà cửa. Nhưng Mẹ anh vẫn đòi chăm sóc lo lắng cho anh như những ngày nào khi anh mới ở tù ra, bà vẫn đi chợ mua thức ăn về nấu cơm cho anh ăn Bà thường nói với con:

  • Hạnh phúc của Mẹ là được ở bên con, làm bếp nấu cơm cho con ăn, con đừng cấm Mẹ làm chuyện đó…

Nhìn Huy ăn ngon miệng, bà vui sướng và cười hỏi yêu đứa con:

  • Ngon đúng không? Con thích món mẹ nấu đúng không?...

Nhưng những ngày hạnh phúc không bao giờ tồn tại mãi. Cái gì cũng một ngày sẽ chấm dứt. Vì thế mà nhà Phật mới có thuyết vô thường. Cái gì cũng phải tàn, những hiện tại tốt đẹp nhất rồi thì cũng đi vào quá khứ, đó là cái định mệnh chung cho tất cả những gì có trên đời, kể cả con người. Mới đây thôi mà đã 30 năm trôi qua, bi giờ Mẹ anh cũng không còn nữa để cho anh thương yêu! Huy nghĩ tới đây thấy trong lòng dân lên một nỗi buồn vô tận. Thiếu Mẹ anh thấy mọi sự trên đời đều vô nghiã, cuộc đời anh đã bước vào một con đường đổi khác, cuộc sống của anh cũng sẽ phải được tổ chức lại. Chẳng bao lâu nữa thì anh cũng sẽ bước vào cái tuổi 60, cái tuổi già độc địa mà ai cũng ớn sợ, ai cũng nghĩ tới là rùng mình lo âu buồn bã….

  • Thưa cậu, bữa điểm tâm con đã chuẩn bị xong, mời cậu ra bàn ăn để con dọn cho cậu dùng…

Câu nói của Mai làm cho anh giật mình, bật ra khỏi giấc mơ mộng, giòng suy tư của anh đã bỗng nhiên bị cắt đứt, anh như vừa thoát ra khỏi một giấc chiêm bao, một thế giới kỳ lạ của quá khứ mà anh đã chìm vào suốt trong hai giờ vừa qua. Trời đã sáng hẳn mà anh cũng không ý thức. Ngoài khung cửa, những làn mây xanh đang lơ lửng bay trên bầu trời xanh ngắt. Cơn sương mù giờ đã tan hết, tan biến đi đâu, từ lúc nào anh cũng không hay. Nhìn xuống con lộ anh thấy đã có những bộ hành qua lại, những chiếc xe bóng loáng lăn bánh trên con đường tráng nhựa phằng phiu, sạch sẽ. Vancouver, thành phố thân yêu của anh vẫn giữ được vẻ đẹp thần thoại, anh vẫn thích nơi này, vẫn nghĩ sẽ không bao giờ xa nó.

  • Dạ thưa cậu con đã dọn xong, mời cậu ra sơi cho nóng…
  • Tôi ra đây…. À Mai, hôm nay tôi có tí chuyện muốn nói với… với em. Vậy em dùng điểm tâm với tôi mình vừa ăn vừa nói chuyện..
  • Dạ.

Ngồi trước mặt người thiếu phụ trẻ nhưng không đẹp, hiền lành dễ thương nhưng không hấp dẫn, Huy vẫn thấy có một cảm giác thật kỳ lạ, một cảm giác đã từ lâu lắm anh không có, anh đã không còn biết tới. Một cảm giác thèm muốn, một sư thèm muốn kỳ diệu dâng lên trong cơ thể làm cho anh thấy ngây ngất, thấy như đang sống lại như một con người, một con người đàn ông mà trời đã sinh ra để vốn dĩ có những thèm muốn người đàn bà. Anh nhìn Mai qua lăng kính dản dị của một người đàn bà hiện đang có những cái thật hấp dẫn anh, một còn người đã bao lâu không còn biết tới sự vuốt ve, sư mơn trớn hôn hít da thịt của một thân mình khác phái. Nhìn Mai anh nhớ lại những lần hai thân thể trần truồng của anh và Lan cọ sát vào nhau, những lần anh đè lên trên tấm thân ngọc ngà của Hương, những cảm giác đê mê ấy, lôi cuốn cả anh, Lan, lẫn Hương vào một thế giới thần tiên của yêu đương, của sự quyện vào nhau về thể xác giữa hai con người một nam một nữ. Nhưng cảm giác đó dừng lại ngay khi lý trí trong bộ óc anh trổi lên, xóa nhoà những ý tưởng lệ thuộc vào sự thèm muốn xác thịt, những ý tưởng nô lệ người đàn bà …

  • Tính cho đến hôm nay thì Mẹ tôi đã mất được đúng một tháng rồi. Tôi chưa bao giờ có dịp để cám ơn Mai đã cố gắng quá sức mình hầu hạ săn sóc Mẹ tôi suốt hơn một năm trời. Mai đã quên ăn quên ngủ lo cho Mẹ tôi còn hơn cả một đứa con gái lo cho một bà Mẹ ruột. Nhất là khoảng thời gian Mẹ tôi ốm đau nặng, những gì Mai đã nhiệt tình và thành tâm làm để giúp cho bà qua… qua cái cửa ải khốn khổ của con người khi giã từ, giã từ tất cả để qua thế giới bên kia …
  • Thưa cậu, con chỉ làm đứng bổn phận của con…
  • Từ nay tôi không còn muốn Mai….. em … em gọi tôi bằng cậu nữa, Tôi coi em như một người thân thiết trong gia đình. Mẹ tôi lúc còn sống cũng rất là thương… em. Tôi rất tiếc vì quá bận bịu với công việc nên chưa bao giờ có cơ hội nói một câu nào để tỏ lòng tri ân của tôi đối với… em hết. Nhưng xin Mai hiểu rằng lúc nào tôi cũng giữ lời cám ơn em trong lòng, giữ trong lòng mà chưa nói ra cho đến hôm nay…
  • Thưa cậu con không dám ạ…
  • Kìa mai, anh đã nói gì, sao em không hiểu?
  • Dạ thưa cậu …. ư ư… thưa anh em hiểu ạ….
Huy chia phần ăn sáng gồm có bánh mì, trứng tráng cuộn với nấm tươi, bơ, fromage, confiture và nước cam cho Mai, anh nhìn nàng bẻn lẻn vừa ăn vừa mỉm cười làm cho lòng anh rộn lên một niềm vui. Từ lâu anh đã quên đi thói ngắm nhìn một người đàn bà. Những lần đi dự những cuộc hội họp xã giao với những đồng nghiệp trong hãng, anh cũng có nói chuyện với những người khác phái nhưng lòng anh đã dửng dưng, anh đã không thiết ngắm nhìn họ mặc dù có nhiều người khá đẹp và khêu gợi. Nói cho đúng ra, nhiều người anh quen cũng thích giao du với anh nhưng chính anh đã trốn tránh, chỉ vì anh còn Mẹ

anh bên cạnh và không muốn có một kinh nghiệm đau thương lần nữa. Anh nhớ đã có lần Lan, người yêu cũ của anh khi còn ở Việt Nam đã từ Boston bay sang Vancouver để tới thăm Mẹ anh, bữa đó anh vắng nhà nên không gặp. Khi anh về nhà, Mẹ anh kể lại với dụng ý muốn anh nối lại mối liên lạc tình cảm với nàng nhưng anh đã ầm ừ cho xong chuyện và để nó trôi qua đi luôn. Khi đó anh đã không có ý muốn gặp lại người đàn bà đã phụ tình anh để rồi bấy giờ luyến tiếc.

  • Tuần sau tôi… anh… anh sẽ nghỉ làm hai tuần để đi chơi xa. Mai… em cứ ở nhà sinh hoạt bình thường, không sao cả…
  • Dạ
  • À mà bao giờ em hết giao kèo làm việc với… với… với Mẹ anh ấy nhỉ?
  • Dạ thưa còn 2 tháng nữa.
  • Rồi em sẽ lại về lại quê nhà?
  • Dạ thưa vâng.
  • Thế em có tính qua trở lại như lần trước nữa không?
  • Dạ thưa em không biết.
  • Sao lại không biết?
  • Dạ, Bà mất rồi, em qua làm cho ai?
  • Ừ nhỉ. Anh quên mất chuyện đó…. À anh quên nói với em điều này…
  • Dạ thưa điều gì ạ?
  • Bà đã mất, căn phòng bà ở giờ để không, em hãy dọn lên trên này ở với tôi… với anh cho.. cho căn nhà bớt cô quạnh.
  • Dạ, nếu anh cho phép…
  • Thì anh nói thế mà.
  • Dạ.

Huy nhìn Mai chằm chặp. Tự nhiên anh thấy có cảm tình với người đàn bà quen thuộc này. Anh thấy Mai hiền lành, lễ phép, mộc mạc, dễ thương. Thế mà suốt bao lâu Mai ở trong nhà này mà anh không bao giờ để ý đến nàng. Anh chỉ biết rằng Mai do một người bạn của Mẹ ở Saigon tìm cho Mẹ vì bà đau ốm cần người chăm lo săn sóc thường xuyên ở nhà. Chính anh đã phải viết hợp đồng thuê mướn người giúp việc và để Mai có thể được phép đi Mỹ theo một chiếu khán du lịch 6 tháng, anh đã phài đứng ra làm giấy bảo lãnh. Vì là chỗ quen biết nên Mai được Mẹ anh tin cẩn và với thời gian bà đã rất thích và quí mến Mai. Nhiều lần Mẹ nói tốt về Mai với anh nhưng anh không để ý. Anh đã nói với Mẹ:

  • Miễn là mẹ vừa ý là được rồi. Cô ấy ngoan thì mình may mắn lắm. Chứ không như những người đàn bà tai quái đến giúp việc cho mình trước kia, cứ hoạnh họe đòi hết cái này đến cái kia…

*************************************

Gần tới ngày anh tính chuyện đi chơi, anh nhận thấy Mai cứ thấp tha thấp thỏm nhìn anh như muốn nói một câu gì mà không dám. Nàng có vẻ gì rất là lạ, ăn ngồi không yên. Từ ngày Mai dọn lên ở căn phòng trên gác, không còn phải ở dưới basement nữa, thì anh thường thấy bóng dáng nàng hơn. Vả lại bây giờ cứ tới buổi chiều là anh đi tìm nàng ở nhà bếp đề nói chuyện bâng quơ, tìm hiểu thêm về người thiếu phụ sống chung dưới một mái nhà với anh từ bao lâu nay. Từ đó Huy biệt Mai đã 30 tuỗi, quê ở một quận ly gần Cần Thơ đang học thi phổ thông, tức là bằng tú tài, thì mẹ ốm nên phải lên Saigon kiếm viêc làm để có tiền gửi về giúp bà mẹ lo thuốc thang. Nàng đi làm công cho một nhà may ở Saigon cả mười năm trời và nhờ quen biết với người bạn của Mẹ anh mà được giới thiệu đi sang đây giúp việc cho gia đình Huy. Là người ở vùng quê Miền Nam nên tính tình nàng bình dị, chịu khó, bảo sao nghe vậy, không biết cãi lại bao giờ. Mai lại khá thông minh nên Mẹ Huy dạy làm cái gì cũng làm được, tính nàng lại cố gắng nhẫn nại, làm việc không than thở bao giờ, biết thân biết phận nên không bao giờ đòi hỏi. Tuy gọi là đi Mỹ du lịch nhưng nàng chưa bao giờ được đi đâu chơi xa quá vài ba miles quanh chỗ nàng ở, chỉ đi chợ, đi mua bán lăng nhăng ở vùng xung quanh rồi là về nhà. Nghe nàng nói nàng thèm được đi đây đi đó cho biết, Huy đoán chừng nàng muốn được đi theo anh để được ”sáng con mắt ra.”

Trong bữa cơm chiều một hôm nàng đánh bạo nói:

  • Cậu sắp đi chơi xa con muốn xin phép hỏi một câu có được chăng?

Đang cầm bát cơm và vào miệng Huy suýt nghẹn nơi cổ họng vì câu hỏi bất chợt của Mai. Anh để bát cơm đôi đũa xuống bàn, cầm ly rượu chát lên uống một ngụm, mắt trố nhìn Mai một lúc lâu như cố đoán xem đó là chuyện gì. Chừng một phút sau anh mới tỏ được nên lời:

  • Sao cứ cậu con hoài vậy? Đã bảo kêu anh em cho thân tình mà? Sao vậy, Mai cứ muốn tôì… anh coi em như một người làm hay sao đây?

Hoảng vía nàng vội lí nhí:

  • Dạ thưa không có. Tại con… em… em quen miệng. Cuống quá con… à em … không có nhớ!

Huy thấy vẻ hốt hoảng của Mai tức cười quá, anh cầm ly rượu làm thêm một ngụm nữa rồi xuống giọng nói:

  • Mai muốn cái gì, nói đi, anh nghe đây.

Nàng cúi gầm mặt một lúc lâu rồi mới lấy hết can đảm nói một mạch:

  • Mai mốt con về Việt Nam xong, đủ hạn ba tháng, con muốn cậu xin cho con tiếp tục qua đây làm việc nhà “phục vụ” cậu thì có được không? Con còn mẹ già phải “bồi dưỡng” thuốc men, tốn kém lắm, ở lại Saigon con e không kiếm đủ tiền. Nếu cậu có thương thì….
  • Lại cậu con nữa rồi! Trời đất ơi, tôi có phải là ông chủ đâu?
  • Con, con… em xin lỗi… anh. Em.. em cuống quá quên hết trơn….Để lần lần em quen thì sẽ thôi không kêu cậu nữa…

Bộ điệu lời nói lễ phép của Mai làm cho anh cảm động:

  • Cái gì chứ chuyện đó không khó khăn gì. Mai qua đây giúp tôi .. ý quên, giúp anh thì anh cũng thích. khỏi phải mướn người khác chứ có gì đâu. Vả lại anh cũng có cảm tình với em. Lâu nay anh hơi vô cảm đối với Mai, đúng không?
  • Dạ
  • Dạ là sao?
  • Dạ là… dạ là.. thưa.. thưa… anh nói đúng. Em đâu có biết… nói khác?

Tới lúc này Huy thấy hết… chịu nổi. Anh thấy dâng lên trong anh một cảm giác kỳ lạ. Anh thấy lâng lâng như thể hơi hơi say rượu. Tự nhiên anh thấy mến người đàn bà ngồi trước mặt, anh thấy thưong nàng, anh thấy thèm làm một cái gì để tỏ cho nàng thấy cái cảm tình mà anh dành cho nàng. Anh với tay qua, nắm tay Mai, dùng ngón cái vê vê một lúc lâu cái mu bàn tay trắng nõn nà, tay kia anh cầm ly rượu đưa lên miệng. Rồi anh đứng dậy tới gần Mai nói:

  • Em đứng lên đi, anh kéo cái ghế lại gần anh, em ngồi cho anh được nắm tay em, em chịu không?

Mai gật đầu không nói gì, anh chọc nàng;

  • chịu không mà sao không nghe trả lời?
  • Dạ chịu… Cám ơn anh.

Suốt bữa cơm chiều hôm đó anh đã một tay nắm tay Mai, tay kia nâng ly rượu hay cầm đũa gắp thức ăn bỏ vào miệng. Anh ăn nhưng cũng đâu biết là ngon hay không, anh chỉ biết anh đang cảm thấy ấm lòng, cảm thấy hết cô đơn, một nỗi cô đơn âm thầm kéo dài đã mấy chục năm trời. Anh nhận thức rằng trong anh đang có một sự biến chuyển về tình cảm, một sự đổi thay về nhận thức, anh đã không còn là con người bao nhiêu năm vừa qua, khô cằn, vô cảm. Giờ thì anh biết khao khát hình bóng một người đàn bà bên anh, một người để anh có dịp tâm sự, một người để anh vuốt ve, anh nói anh thương. Anh biết mai kia Mai trở về quê  nhà ba tháng, anh sẽ có một nỗi nhớ nhung trong lòng, anh sẽ thấy có một sự thiếu vắng, những cảm giác mà bao lâu nay đã chết trong anh. Mai đã bỗng chốc gây nên trong con người anh một sự hồi tỉnh của tình cảm con người, anh đã sống lại như là một con người toàn diện….

Trong cơn ngây ngất, anh cúi đầu sát gáy hôn lên mái tóc Mai, anh vòng tay xoa xoa má nàng nói khẽ như rót vào tai người thiếu phụ, “Em có chịu ở bên anh suốt đời hay không? Anh sẽ làm giấy cho em sang đây luôn, em sẽ đón cả mẹ sang, em chịu không?” Thấy Mai gật đầu, thấy hai đôi mắt long lanh của em, anh bồi hồi kéo em vào lòng, xiết chặt tấm thân em vào mình, hôn em tới tấp…

Và tối hôm đó anh đã sang phòng bên đón em về phòng mình. Trước đó anh đã mở hộc tủ lấy chiếc áo kỷ niệm của Hương anh đã cất giử gần hai mươi năm, chiếc chemise de nuit màu đỏ mua ở Victoria Secret có diềm dentelle đen mà anh mê thích. Khi Mai trong buồng tắm bước ra, trên mình quấn chiếc khăn lông trắng tinh, anh đã gở nó xuống và treo lên người em chiếc áo ngủ của năm nào. Ngày mai anh sẽ dẫn em đi phố mua quần áo mới, mua giầy dẹp, phấn son, nước hoa, đồ trang sức, em sẽ là cô bé lọ lem, em sẽ biến đổi thành một người đàn bà khả aí mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Và tất nhiên trong tuần tới anh sẽ đưa em đi một vòng Bắc Mỹ, anh sẽ cùng em đi thăm những nơi thần tiên nhất, Toronto, Montreal, Chicago, New York, DC, Miami, Los Angeles, San Francisco…

Nhưng riêng đêm nay thì anh chỉ cần có em để nâng niu, anh sẽ hôn lên khắp nơi, xoa xoa khắp thân người em, anh sẽ hít hà mùi da thịt như khi xưa anh đã từng hít hà, anh sẽ mân mê em để cùng em bay bổng những chin tầng mây xanh, rồi anh sẽ ôm em ngủ một giấc yên bình, yên bình như chưa bao giờ anh được yên bình như thế….

Hướng Dương txđ
20 tháng Giêng 2013

Trở lại Đầu Trang