Trang Web Hướng Dương Txđ


Trở Về Trang Chính

Mùa Đông Nhung Nhớ
Truyện giả tưởng của Hướng Dương txđ



muadongvaemĐã mười năm rồi tôi không còn nhớ mùa Đông. Không hiểu vì sao năm nay mùa Đông khủng khiếp ở những tiểu bang Miền Đông Bắc lại khơi lại trong tâm khảm tôi những kỷ niệm êm đềm của những năm xa xưa, những năm tôi bất chấp cái lạnh đi thăm Hạnh hai ba tháng một lần. Tôi vốn dĩ sợ những mùa đông cắt da cắt thịt, chẳng vì thế mà tôi đã rời bỏ New York để đi lập nghiệp tại Cali? New York, thành phố của những kẻ có nhiều tham vọng, thành phố của những kẻ ngông cuồng muốn đi tìm danh vọng, tôi bùi ngùi bỏ ra đi chỉ vì những mùa đông quá lạnh tôi hết chịu nổi. Ấy thế mà khi Hạnh, vì hoàn cảnh phải chịu đi Philadelphia sống để tiếp tục có công ăn việc làm, tôi đã không ngại ngùng tới với nàng vào những ngày lạnh rét nhất, chỉ vì tôi thương nàng, tôi muốn sưởi ấm lòng nàng trong những giây phút lạnh lẽo cô quạnh của cuộc đời.

Hạnh đã lo sợ bị sa thải trong nhiều tháng trước đó, mặc dù nàng đã được giữ lại cho đến gần cuối cùng vì là một trong những nhân viên xuất sắc, những đợt sa thải liên tiếp đã không ảnh hưởng gì đến nàng. Tuy nhiên nàng đã sống suốt gần một năm trời trong hoang mang lo lắng, nàng sợ một ngày nào đó tên nàng sẽ xuất hiện trên cái danh sách nghiệt ngã, để rồi nàng sẽ không còn kịp thời xoay sở. Nhiều đồng nghiệp của nàng đã ở nhà  sáu tháng trời, thời gian được hãng trả lương bù cho việc bị mất việc, mà không kiếm được nơi nào khác thay thế để đi làm. Tình hình khi đó ngày càng gay go, khó khăn trong sự tìm việc càng lớn vì số người bị hãng thải ra quá nhiều và dù cho có chấp nhận đi tiểu bang khác cũng không kiếm ra được chỗ để xin vào làm. Nhiều đứa bạn của Hạnh đã méo miệng đầu hàng số phận, đành chập nhận ở nhà ăn tiền thất nghiệp trong khi chờ đợi thời thế tốt đẹp hơn. Mà biết bao giờ tốt đẹp hơn khi tuổi đã cao xin việc đâu cũng khó hơn khi còn trẻ?

Đúng ra Hạnh không phải lo, dù cho nàng có mất việc thì cũng không sao, hay nói cho đúng hơn cũng không đến nỗi nào là nguy kịch, nàng ở trong một tình thế khá hơn các bạn của nàng. Thứ nhất nàng đã có thâm niên, nếu có bị hãng cho về đuổi gà, thì nàng cũng sẽ được hưởng một số tiền đền bù khá lớn cùng với số lương sa thải 6 tháng kia. Thứ hai nàng giỏi về chuyên môn lại có nhiều kinh nghiệm và nhiều giấy khen thưởng, nếu đi xin việc hãng khác có thể nàng sẽ dễ được hơn – tuy nhiên vấn đề vẫn là phải kiếm ra nơi có chỗ trống và cần người. Thứ ba, tình trạng tài chính gia đình của Hạnh tốt đẹp, chồng nàng  là một nhà kinh doanh giỏi và kinh nghiệm, đang hái ra tiền, ông có lợi tức cao gấp năm bẩy lần nàng nên ông nói rằng nàng không có gì phải suy nghĩ, việc nàng đi làm đối với ông không phải là một sự cần thiết, nếu chẳng may mất việc thì nàng cứ nghỉ ở nhà cho khỏe:

  • Em đi làm đã hai chục năm thế là đủ rồi. Đã đến lúc em cần nghỉ ngơi và enjoy life. Một mình anh đi làm cũng dư sống trong cả hiện tại cũng như tương lai… Hai con cũng đã lớn, năm tới Bi sẽ lên đại học và hai năm nữa thì Tí cũng xong Trung Học… Em cứ ở nhà chăm lo cho chúng nó. Vả lại Tí nó cần sự lưu tâm của cha mẹ mà anh thì quá bận việc không có thì giờ giúp em một tay. Nó đang ở cái tuổi mới lớn, dễ đua đòi với chúng bạn, cần có sự săn sóc kiểm soát của em nhiều hơn kẻo lỡ có chuyện thì quá muộn. Từ lâu ròi anh vẫn muốn em ở nhà để lo cho gia đình mà em không chịu…

Nhưng Hạnh lại nghĩ khác. Nàng vốn là một người khẳng khái, nàng có cái tự trọng của nàng, nàng không bao giờ lại ỷ lại ở người khác dù cho người đó là chồng nàng. Bao nhiêu khó khăn trong quá khứ kể từ ngày nàng mới đến đất Mỹ tị nạn, nàng đều đã vượt qua nhờ ý chí và nghị lực. Từ một người con gái hiền lành, một học sinh xuất sắc khi còn ở Việt Nam, chỉ biết đi học rồi về nhà lại chúi đầu vào sách vở, được cha mẹ thương yêu nuông chiều, nàng đã phải trải qua bao hiểm nguy trong cuộc vượt biển cùng với đứa em trai, rồi thêm những ngày sống bơ vơ trong một trại tị nạn đông người lạ, không quen biết ai. Những ngày đó dạy cho nàng tự tranh đấu, sống tự lập, dạy cho nàng những bài học đầu đời… là phải sống còn bằng mọi giá, phải vươn lên để ngửng mặt nhìn đời. Chính vì ý nghĩ đó mà nàng đã thành công ngay từ ngày mới đến Mỹ, nàng đã nhanh chóng học xong hai năm ở Long Beach City College và sau đó tiếp tục học hai năm kỹ sư điện tại UC Irvine. Vừa tốt nghiệp ra là nàng đẵ được một hãng làm máy bay ở Texas nhận vào làm và nàng đã ở đó suốt cho tới bấy giờ. Gần 20 năm nàng yên ổn làm việc tại hãng máy bay đó và nàng muốn cố gắng giữ chân tại đó để khi về hưu thì nàng được hưởng tiền hưu trí đầy đủ, bấy giờ mà đi hãng khác thì nàng sẽ mất đi quyền lợi hưu trí rất tốt mà nàng mong đợi sẽ tới khi nàng rút lui, về hưởng sự nhàn hạ.

Chính vì cái quyền lợi tối thượng này mà Hạnh đã nhất định không chịu để bị sa thải. Nàng không chịu ngồi đó chịu cái lưỡi kiếm của Damoclès bổ xuống đầu nàng, nàng quyết định tự hành động, bất kể phải hy sinh cuộc sống yên ôn sung sướng bên chồng con. Nàng tâm sự với tôi:

  • Em nhất quyết tìm một open position của hãng tại một tiểu bang khác để nạp đơn xin thuyên chuyển. Có như thế em mới giữ được cái thâm niên hai mươi năm của em và tiếp tục được hưởng cái quyền lợi hưu trí của hãng.

Nàng đã miệt mài theo dõi những thông báo nội bộ về những chỗ làm mới tại khắp trong nước của hãng và quả nhiên hai ba tháng sau nàng kiếm được hai chỗ, một ở Philadelphia và một ở Seattle. Nàng chọn Philadelphia để tiện đi về thăm các con vào những ngày lễ, khi chúng được nghỉ ở nhà hầu có thể được ở bên các con suốt ngày. Tất nhiên đơn xin thuyên chuyển của nàng cũng dễ dàng được chấp thuận vì hãng dành ưu tiên cho những ai đang ở một nơi đang có kế hoạch giảm bớt nhân viên, và hơn nữa là vì nàng có thâm niên đồng thời lại là một nhân viên xuất sắc, làm việc đàng hoàng siêng năng có tiếng.

Được tin Hạnh có việc làm mới ở Philadelphia, tôi vừa vui vừa buồn. Tôi vui vì như vậy nàng không còn phải lo lắng bị laid off nữa, việc làm mới tuy không biết chắc là sẽ bền lâu vĩnh viễn nhưng ít nhất không như tại Texas là nơi hãng dồn dập đóng cửa và thải người đi, chỉ còn giữ một số rất nhỏ ở lại. Thà đi trước còn hơn ở lì lại mà cứ nơm nớp lo sợ. Nhưng tôi cũng buồn vì tôi đã mong nàng xin thuyên chuyển đến Seattle thì tôi được ở gần nàng, cuối tuần tôi có thể tới thăm nàng, hai đứa sẽ dễ gặp nhau hơn. Tuy nhiên tôi cũng hiểu lòng người mẹ xa con, luôn muốn về chung vui với chúng khi có dịp thuận tiện. Biết tôi không được toại nguyện, Hạnh nói:

  • Em biết anh muốn hai đứa ở gần nhau chứ! Nhưng bây giờ chưa được. Hai đứa con em vẫn cần em. Chúng đã không muốn em bỏ chúng đi xa sống một mình. Nhưng vì em quyết định nên chúng phải chịu. Em cố giải thích cho chúng hiểu nhưng chúng vẫn không chấp nhận. Chúng nói rằng em chưa bị sa thải mà đã lo đi xa bỏ chúng ở nhà không có em bên cạnh. Vì thế em phải cố gắng thu xếp sao để có thể về thăm chúng hai ba tháng một lần. Nếu chọn Seattle thì không thuận tiện về nhà bằng  Philadelphia, thời gian đi lại sẽ lâu hơn gấp hai ba lần. Mà thời gian của em rất quí báu, ở nhà với các thêm được giờ nào hay giờ nấy…

Tôi rất thông cảm với nàng nhưng trong lòng tôi vẫn thấy buồn. Tôi biết tuy Hạnh thương tôi nhưng các con nàng vẫn là ưu tiên, chỉ khi nào không có trở ngại, vướng víu thì tôi mới được nàng. Nhiều khi tôi nghĩ đến thân phận tôi và muốn buông bỏ nhưng không hiểu vì lẽ gì tôi không rứt ra được cái mối nhợ do định mệnh này. Có lẽ vì những lúc ở bên nàng quá thần tiên, hai đứa xoắn xít bên nhau, quên hết cả mọi cản trở để chỉ còn biết những giây phút tuyệt vời? Bên Hạnh, tôi quên hết mọi bực dọc, chẳng còn nghĩ gì tới bất cứ điều gì, chỉ còn ý thức hưởng thụ đời; tình yêu quả đúng là mù quáng. Những hứa hẹn của người yêu làm cho tôi như quên hết cả hiện tại:

  • Anh phải hiểu cho em. Chỉ cần vài năm nữa, khi các con em đã lên đại học thì em sẽ yên tâm hơn. Một khi chúng xong đại học thì em hết trách nhiệm khi đó chuyện chúng mình sẽ dễ dàng, em sẽ chiều theo ý muốn của anh được…

Thế là Hạnh chuẩn bị đi Philadelphia sinh sống. Lúc đó là khoảng tháng Chín, mùa Thu xứ lạnh đẹp ngợp trời một mầu đỏ ối. Nàng vốn yêu văn thơ. Làm sao tâm hồn nàng không bị lôi cuốn bởi sự huy hoàng của thiên nhiên? Mặc dù cuộc sống sẽ đổi mới, khác lạ, và tràn đầy những khó khăn, nhưng lòng nàng không nao núng. Hay dù có nao núng đi chăng nữa nàng cũng không để lộ ra ngoài mặt, Hạnh vốn dĩ là một con người thích những sự thách đố. Nhưng với tôi nàng có thể tâm sự, có thể bộc lộ ít nhiều những nỗi lo âu giấu kín trong lòng vì nàng tin tưởng nơi sự cảm thông của tôi, nàng sẵn sàng đón nhận những lời xoa dịu, những an ủi, những chia xẻ đầy thông cảm của người nàng tin yêu. Đối với các con và người chồng, nàng luôn phải tỏ ra nàng cứng rắn, vui vẻ chấp nhận số phận.

Mùa Thu đã qua nhanh, mùa Đông sớm đổ tới, không khí đã bắt đầu lạnh hơn nhưng cả vấn đề công việc làm tại chỗ mới lẫn chuyện nhà cửa bấy giờ đều đã ổn định, Hạnh đã thu xếp mọi chuyện đâu vào đó, giờ đây nàng đã sẵn sàng tiếp đón người yêu. Sống cô đơn mấy tháng trời nhưng vì quá bận rộn với công việc nên Hạnh đã quên đi những súc cảm và giờ đây thì những thôi thúc của cả tâm hồn lẫn thể xác mới bắt đầu trổi dạy trong nàng. Ngồi bên cửa sổ nhìn tuyết rơi nhè nhẹ lòng nàng thấy trống rỗng và nàng thấy thèm thuồng được có người tình bên mình. Nàng nhớ những ôm ấp, những lời ngọt ngào thì thầm bên tai, nàng thèm nụ cười của chàng, thèm được vui bên người nàng yêu thương quí trọng.

Vậy là tôi thu xếp đi sang thăm Hạnh. Chuyến bay tới Philadephia phải xuống đổi máy bay ở nửa đường cho nên kéo dài sáu bẩy tiếng. Trước khi đi ra phi trường và trong khi ngồi chờ lên máy bay, hai đứa nói chuyện với nhau liên tục trên điện thoại cho nên tôi bớt thấy thời gian dài hun hút. Trong khi chờ đổi máy bay cũng vậy. Hạnh đeo giây nghe nơi tai nên vẫn có thể vừa làm việc vừa nói chuyện, nàng có cái tài là có thể làm hai ba chuyện cùng một lúc. Như thế Hạnh biết rõ từng bước tôi đang ở đâu, làm những chuyện gì. Máy bay mới vừa đáp xuống, tôi liền thông báo cho nàng biết để nàng đưa xe tới tận cổng phi trường chờ tôi ngay nơi lề đường. Tôi bước chân ra đến nơi là đã có nàng ở đó, tươi cười tiếp tôi, tôi leo lên xe, hai đứa âu yếm ôm hôn nhau rồi xe mới chuyển bánh. Tôi thấy không có gì sung sướng hơn là từ bên ngoài lạnh cóng được vào xe ấm áp mà lại được ôm tấm thân nóng bỏng của người mình yêu.

  • Anh có mệt lắm không? chuyến bay có vất vả lắm không?
  • Cũng không lấy gì làm vất vả. Chỉ hơi bực mình là chuyến bay bị delayed hai tiếng ở Chicago vì cơn bão tuyết…
  • Gặp lại em anh có thích không?
  • Thích lắm! Nhưng sẽ thích hơn nhiều khi về đến nhà. Em có thèm anh không vậy?
  • Còn phải hỏi! Đã mấy tháng không được gặp lại anh.
  • Bốn năm tháng chứ ít gì? Anh nhớ em ơi là nhớ!
  • Em cũng nhớ anh nhiều, nhất là mấy tuần vừa rồi. Suốt ngày nghĩ tới anh. Khi lên giường em cố nhắm mắt để ngủ mà sao không ngủ được, nhớ và thèm có anh quá đi thôi…

Hạnh quay sang mỉm cười nhìn tôi đắm đuối. Tôi thấy hạnh phúc tràn ngập. Tôi chỉ còn muốn mau mau về đến nhà.

Từ phi trường về đến nhà ở Chester, một khu vực gần sở làm của Hạnh, cũng mất gần nửa tiếng. Hai bên đường một lớp tuyết mỏng phủ trắng vạn vật. Mùa Đông mới đến, mai kia mọi vật xung quanh sẽ trắng xóa, chỉ thấy tuyết là tuyết, tuyết dày cả nửa thước, khắp mọi nơi… Tôi cảm thấy sốt ruột, vì mãi không về đến nơi, mà đường thì cứ kẹt xe vì đúng giờ tan sở. Nhưng cuối cùng thì cũng về tới. Chiếc xe chạy vào một khu nhà ở, hai bên đường có trồng những cây thông um tùm làm cho tôi có cảm tưởng như đang đi vào một khu nghỉ mát (resort area) tại một vùng cao nguyên. Xe quẹo vào một sân rộng phía trước một chung cư khá lớn ba từng. Xe hơi đậu dài thành hai dẫy, cả mấy chục chiếc, Hạnh đã quen, nàng cho xe chạy một vòng, mắt liếc cố tìm một chỗ trống cho xe đậu:

  • Về trễ, có đứa lấy mất chỗ mọi khi em vẫn đậu… Ở đây mỗi người dành riêng một chỗ cho xe mình, nhưng tên nào đó cướp chỗ của em. Trời lạnh người ta làm ẩu…

Tôi càng thấy sốt ruột, chỉ muốn mau mau lên đến appartment của nàng ở lầu hai.

  • Hy vọng kiếm được một chỗ còn trống chứ không làm sao…
  • Anh yên tâm, em sẽ kiếm ra chỗ mà.

Quả nhiên, xe chạy một vòng sân ra đến phía ngang hông chung cư thì có chỗ trống. Hai đứa chui ra khỏi xe, một tay tôi lôi chiếc va li, tay kia ôm vòng eo ếch Hạnh.

  • Sao anh nóng ruột thế? Để yên em còn phải lấy đồ của em trong xe chứ!

Nàng hay dùng tiếng “chứ”: “có chứ!”, “để cho em cởi đồ đã chứ!”, “em yêu anh nhiều chứ!”, “em nhớ anh chứ!”, nghe riết tôi cũng thinh thích lối nói trẻ con của nàng. Nó là một kỷ vật tôi giữ lại trong tâm trí, cứ nghĩ đến nàng tự nhiên tôi nhớ tiếng chứ và giọng nói ấy, và sao tôi thèm được nghe lại nó đến thế! Nó là một đặc điểm gắn liền với nàng, cũng như nụ cười mỉm chi là đặc điểm của con người tôi. Ngày đó Hạnh nói nàng thích nụ cười quyến rũ của tôi và hay nhìn tôi cười. Bây giờ xa tôi đã lâu, tôi không biết nàng còn nhớ hay có nhớ nó không?

Hạnh lấy những túi thực phẩm và túi sách tay của nàng từ phiá sau xe, đóng cửa và khoá xe, quay sang tôi nói:

  • Em có filet mignon, salade Dalat, cà chua chín, French baguette và chai BV Napa cabernet cho anh. Em ra sở sớm ghé mua cho anh đó, anh có thích không? Tối nay mình ăn vậy thôi, Mai kia tha hồ cho anh nấu bếp. Em mua sẵn hết để trong tủ lạnh.

Tôi chỉ cười nói vắn tắt “anh biết em giỏi mà!” và hôn nhanh lên má nàng. Trời lạnh lắm, hởi thở chúng tôi biến thành những làn khói bay bay theo gió… Chúng tôi bước nhanh tới cánh cửa vào bên trong toà chung cư. Hạnh rút chiếc chìa khóa từ trong túi, trả lỗ ổ khóa vặn rồi đẩy cánh cửa bằng chân. Nàng bước vào trước, lấy chân chặn cánh cửa cho tôi kéo chiếc vali vào theo. Chúng tôi vào ascenceur để lên lầu hai rồi đi theo hành làng tới appartment của nàng. Tôi có cảm giác như tôi đang ở trong một khách sạn không gì sang lắm tuy hành lang cũng có đèn điện sáng sủa và sạch sẽ. Hạnh đặt túi thực phẩm xuống ngưỡng của để lấy chià khoá ra mở cửa. Khi tôi bước chân vào bên trong tôi thấy chỗ ở của nàng cũng tươm tất, nơi tiếp khách có sofa, có coffee table, truyền hình, có một kệ để để sách báo, có một bàn ăn khá lớn với bốn chiếc ghế nệm. Phòng khách kiêm phòng ăn nên khá rộng, dư chỗ trống để đi qua đi lại. Phòng có cửa kính rộng suốt bề ngang cao tới gần nửa trần nhà, ngồi ở bên trong nhìn ra ngoài thấy toàn cảnh vùng này, trắng xóa vì tuyết phủ vạn vật: mái nhà, cây cối, đường xá…

Phòng Ngủ tuy khá lớn nhưng chỉ có một chiếc giường nệm lớn và một chiếc bàn làm việc (bureau) nơi Hạnh để chiếc laptop và tất cả những hồ sơ, thư từ, sách huấn luyện, và những thứ lặt vặt khác. Mặc dù đã làm việc mấy tháng và đã trải qua thời kỳ huấn luyện lại (re-training) vì hế thống computer cũng như những phương thức làm việc tại nơi đây không giống như lại sở làm cũ của nàng bên Texas. Trong thời gian huấn luyện, nàng phải tự đọc sách, nghiên cứu những cách làm việc mới với hệ thống software khác tân tiến hơn, nàng làm thử và xem kết quả đúng hay sai, nếu sai lại phải nghiên cứu lại và thực nghiệm trở lại. Kẹt lắm Hạnh mới chịu hỏi những đồng nghiệp và nhờ chỉ dẫn. Về kỷ thuật chuyên môn thì nàng đã quá vững, chỉ có phương cách thực hiện công tác là mới lạ mà thôi. Chưa đầy một tháng sau là nàng đã bắt tay vào chính thức làm việc, tuy nhiên tối tối về đôi khi nàng vẫn phải tự nghiên cứu thêm bằng cách đọc những manuals và những sơ đồ… Vì là một con người có bản lãnh và kinh nghiệm Hạnh ít khi nào muốn làm phiền đến những người đồng nghiệp mà nàng chưa quen biết nhiều.

Ở chơi với Hạnh mấy ngày, tôi thấy nàng thật can đảm vì cuộc sống của nàng tại nơi đấy thiếu đủ mọi tiện nghi so với cuộc sống của nàng tại Texas. Sáng ra đi làm nàng phải ngồi ở mép giường nhìn vào tấm gương lớn nơi cánh cửa của chiếc tủ quần áo lớn xây bên một bờ tường (closet) mà xấy, chải tóc, và trang điểm rồi tự ngắm mình trong đó sau khi mặc quần áo. Thấy nàng chấp nhận cuộc sống giản dị, không đòi hỏi những kiểu cách và không đài các, tôi phục nàng hơn. Mùa Đông giá lạnh, không như ở Texas, vậy mà Hạnh không co ro hay than phiền, sáng ra nàng hăng hái ra xe cạo lớp tuyệt đóng đầy trên kính phiá trước và hai bên trước khi lên đường. Từ nhà đến sở cũng gần nên chỉ chừng năm mười phút là tới, nàng đã lựa nơi ở gần nhà để khỏi phải dạy thật sớm và về muộn.

Những ngày cuối tuần, Hạnh thường đi làm overtime một ngày, nhưng có tôi đến thì nàng không đi làm thêm, nàng dành hai ngày cuối tuần để đưa tôi đi chơi xa, đi tới những mall lớn quanh Philadelphia, cách nhà hai ba chục miles, đôi khi còn xa hơn nữa, để xem các cửa hàng và kiếm đồ mua. Một trong những thú chính của nàng là đi shopping, còn tôi thì chỉ đi theo cho biết và để nàng có người yêu bên cạnh, bản chất tôi là thích ở nhà không thích đi lang thang ngắm hàng hóa và khách bộ hành. Nếu đi ngắm cảnh thiên nhiên thì tôi khoái hơn, nhưng Hạnh lại không thích. Hạnh có thể đi Shopping hàng năm sáu giờ mà không biết mệt. Mùa Đông tuyết rơi thì mặc tuyết rơi, nàng và các bạn vẫn rủ nhau đi các malls hay đi thăm những outlets để kiếm những món hàng giảm giá vừa ý thích của nàng. Tôi tự hỏi giờ này nàng còn thích shopping nữa thôi? Có lẽ đó là cái thú do bản tính của con người khó bỏ được. Tôi uớc gì gặp lại được nàng một ngày nào đó khi đi sắm đồ cho hai đứa cháu gái tôi… Ước chơi hão huyền vậy thôi chứ hết duyên thì chúng tôi sẽ chẳng bao giờ con gặp lại nhau nữa.

Hạnh cũng đưa tôi đi chơi vùng downtown thành phố Philadelphia, đi ăn một hai tiệm ăn Việt Nam và cả một tiệm Căm bốt, (một lần chúng tôi đội tuyết đi tới tiệm nổi tiếng bán cái món khoái khẩu tôi thích là Philly Cheese Steak Sandwich, một đặc sản địa phương, tôi tưởng ăn ở tại Philadelphia thì sẽ phải ngon hơn nhưng thấy cũng không hơn gì) còn bình thường thì chúng tôi chỉ ở nhà, thứ nhất là vì mùa đông ra ngoài phố trời lạnh buốt xương, chỉ đi ra ngoài khi cần đi mua một thứ gì, có đi thì cũng đi mau mau rồi về nhà cho ấm; thứ hai chúng dành tối đa thì giờ để được ở bên nhau cho bù những lúc phải xa nhau, nhớ nhung tràn ngập trong lòng. Tôi thích cùng Hạnh làm cơm, tôi nấu sẵn nhưng thức ăn để nàng để tủ lạnh ăn dần trong một hai tuần hầu tránh cho nàng phải vào bếp sào nấu phức tạp khi đi làm về, mỗi ngày nàng chỉ phải luộc tí rau hay nấu bát canh mà thôi. Thực ra nàng cũng không cần đến chuyện tôi làm này vì không có tôi thì nàng cũng dành ngày chủ nhật để chuẩn bị sẵn thức ăn trong tuần, nhưng tôi muốn làm bếp cho vui đồng thời cho nàng thấy rằng tôi thích chăm sóc nàng. Tuy không nói ra, nhưng tôi nghĩ nàng cũng khoái được chiều chuộng như thế.

Hạnh có thói quen đi làm về là thay quần áo rồi leo lên giường nằm nghỉ ngơi một lúc, rồi đi xuống bếp lục thức ăn, hâm nóng để chuẩn bị ăn tối. Việc ăn uống của nàng rất giản dị: lấy cơm và thức ăn bỏ vào một tô lớn rồi đem vào phòng ngủ cùng với một ly lớn nước cam hay sữa đậu nành, leo lên giường xúc ăn bằng muỗng, vừa ăn vừa xem laptop hay Ipad hoặc nói chuyện điện thoại. Chỉ có những ngày có tôi đến thăm thì chúng tôi mới dọn cơm lên bàn, ngồi ăn một cách trịnh trọng bên nhau. Những lúc đó nàng thường kể lại những chuyện xấy ra trong sở vào ngày hôm ấy, những gì vui buồn hay những sự việc rắc rối gặp phải… Sau khi ăn xong, nàng nhanh nhanh rửa chén bát nồi niêu rồi sau đó khoảng bẩy giờ tối là lúc nàng kêu điên thoại nói chuyện với các con và với chồng. Công việc liên lạc với gia đình này là một thủ tục nàng làm mỗi ngày, Hạnh coi đó là một trách nhiệm nàng phải làm ngay cả khi có tôi ở đó. Tất nhiên đó là một chuyện riêng tư, nàng thường vào phòng đóng kín cửa lại để tôi khỏi nghe được cuộc điện đàm. Đôi ba khi Hạnh cũng kể lại cho tôi những câu chuyện gia đình nàng, nhất là những gì liên quan đến sự học hành và tình cảm của hai đứa con gái.

……………….

 

Trên đây là những ký ức về Hạnh và về mùa đông tại Philadelphia mà tôi còn giữ trong đầu. Mười năm đã trôi qua kể từ lần đầu tiên tôi đến thành phố ấy, một thành phố tôi đã chẳng mò mẫm tới làm gì nếu không vì tôi có người yêu ở đó... Ba bốn năm dài tôi đã thực hiện những chuyến viễn du đi thăm người tình, không chỉ vào mùa Đông mà thôi, bao nhiêu kỷ niệm chồng chất nhưng không hiểu vì sao tôi chỉ còn giữ lại trong tâm khảm một ấn tượng mạnh về lần đi thăm đầu tiên vào mùa Đông năm ấy thôi. Chúng tôi đã quen biết nhau từ khá lâu trước đó, nàng cũng đã từng đến thăm tôi một hai lần, chúng tôi đã tưởng tình yêu của chúng tôi sẽ vĩnh cửu. Hạnh đã từng nói với tôi nhiều lần rằng nàng sẽ thương tôi mãi mãi, không có gì có thể ngăn cách chúng tôi được. Giờ đây tôi vẫn còn ghi nhớ những giòng dưới đây, nàng đã viết cho chính nàng và đã gửi cho tôi xem để chứng minh lòng nàng khi ấy:

Anh nằm trên người tôi, nhẹ nhàng hôn lên khắp mặt tôi và hỏi ngoài anh ra tôi có yêu ai không, và còn bắt tôi thề nữa. Tôi còn yêu ai được nữa, ngoài anh? Tôi đã chẳng nói với anh nhiều lần rằng tôi yêu anh vì anh người mà tôi kính phục là gì. Tôi chỉ có thể yêu được một người nếu tôi phục được người ấy, kính trọng người ấy, người ấy phải là người hơn tôi đủ mọi phương diện, về tuổi tác, về chiều cao (thật đó!), về học vấn và kiến thức, về kinh nghiệm trên đường đời, có nghị lực và ý chí, và nhất là phải có một tâm hồn, một lý tưởng.  Chỉ có anh hội đủ những điều đó, chỉ có anh làm cho tôi ngưỡng mộ, chỉ có anh làm con tim tôi rung động.  Anh không màu mè, không cầu kỳ, thẳng tính nói ra những điều anh nghĩ, khai hết quá khứ với những tật xấu, có khi hỏi thẳng thừng làm cho tôi phải ngượng ngùng. Có lẽ tôi yêu anh hơn cũng vì điểm anh quá thành thật ấy. Tôi thề với anh và với chính mình, chỉ 1 mình anh thôi, anh yêu dấu, chỉ một mình anh đánh thức được con tim đang ngủ yên của tôi, chỉ 1 mình anh mang lại cho tôi tình yêu, niềm hy vọng và sự sống.
Gần bên anh, tôi quên hết thế giới bên ngoài, quên hết những hệ lụy của đời sống. Tôi chỉ biết tôi có anh bây giờ, trong ngày này, tôi yêu anh và anh đang yêu tôi, tôi còn mong gì hơn? Tôi đang sống đúng nghĩa của sự sống. Chính anh khơi mầm sống dậy trong tôi. Chính anh dạy cho tôi biết thế nào là hạnh phúc .... … … Tôi yêu anh vô cùng, và tôi biết tôi chẳng thể nào rời xa anh được nữa.
Nằm trong vòng tay anh, tôi chỉ mong thời gian ngừng lại.  Ngày mai, cho dù tôi nhắm mắt, tôi cũng hài lòng mãn nguyện, tôi sẽ nhớ vô cùng những giây phút được gần anh.  Dù sao trên đời này, tôi cũng còn tìm thấy một tình yêu, cho dù có muộn màng. Tôi là người giàu có nhất, hạnh phúc nhất trên thế gian này vì tôi đã yêu, và được yêu.  Chính anh là niềm hạnh phúc chợt đến.  Em yêu anh vô vàn.  Anh có biết không, hả anh yêu dấu? 

Nhiều lúc tôi tự hỏi “hết duyên là hết tình hay sao? Hay tình vẫn còn mà tôi không được hay biết?” Dù sao tôi cũng phải chấp nhận; vì mọi chuyện trên đời này đều do số phận mà ra cả.

Mùa Đông 2017.

 

Trở lại Đầu Trang

';