Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Mùa Thu của Cuộc Đời
Truyện ngắn tình cảm của Hướng Dươngtxđ...



- Những ngày gần đây bà có ý định tự kết liễu cuộc đời mình hay không?
Vị bác sĩ chuyên môn về những bệnh tâm thần chăm chú nhìn Hồng Loan với ánh mắt soi mói như muốn thăm dò từng phản ứng của nàng. Nhưng vẻ mặt bất biến của người đàn bà trẻ tuổi ngồi trước mặt ông, với đôi mắt buồn vời vợi, ánh nhìn xa xăm, không chớp mắt, ánh nhìn như của một pho tượng đẹp, không mảy may cho ông ta một ý tưởng nào về tâm tư  lúc đó của Hồng Loan.

Thời gian như chậm lại, không khí có vẻ như nặng nề đôi chút. Người bác sĩ không thấy bệnh nhân trả lời bèn lên tiếng:
- Có hay không thưa bà?
Hồng Loan quay mặt nhìn người bác sĩ mà từ ba bốn năm nay nàng đã thôi tới thăm. Một thời gian dài bệnh trầm cảm của nàng đã suy giảm, nàng đã không còn phải uống nhiều thuốc như trước kia, nàng đã tự tìm được một phương thức giải quyết những suy tư đen tối. Để rồi, mới đây nàng lại rơi vào cái vực thẳm của tâm hồn, chơi vơi, chơi vơi giữa những làn sóng của những ý tưởng mờ ám… Chưa bao giờ nàng thấy cuộc sống lại vô nghĩa như thế. Nhưng tất cả những suy tư, nàng đã giấu kín trong lòng, không bao giờ để bộc lộ ra ngoài. Nàng không bao giờ cho gia đình bạn bè hay biết những cảm giác đang xâu xé con người nàng, đang dày vò nàng ban đêm, khi nàng một mình trên chiếc nệm êm ấm phải đối phó với trăm ngàn mủi dao châm chích vào tâm trí nàng.
- Có không? Điều này rất quan hệ. Tôi thành khẩn xin bà nói thực….

Hồng Loan cảm thấy tội nghiệp cho vị bác sĩ với những lời lẽ quá lễ phép. Ông ta đang trông chờ nàng trả lời có để đưa nàng vào nhà thương dành riêng cho những người “có tư tưởng tự ám hại thân mình?” Ông ta không muốn phải chịu trách nhiệm cả về mặt lương tâm nghề nghiệp lẫn luật pháp? Ông muốn biết liệu rồi người bệnh nhân trẻ đẹp của ông có đi tự tự hay không để ông ngăn chặn trước?
- Thưa bà, nếu bà có ý định tự ám hại thân thể thì bà phải cho tôi biết…

Nàng không muốn bị đưa vào một phòng biệt lập, để rồi bị canh chừng từng giờ từng phút, như thể nàng là một người điên. Nàng không muốn bị đè ra chích những mũi thuốc an thần…
- Thưa bác sĩ, không, tôi không hề có ý nghĩ tự tử. Nhưng tôi bị ám ảnh…
- Bà bị cái gì ám ảnh, thưa bà?
- Cái chết. Hình ảnh cái chết ám ảnh tôi, mỗi đêm, làm tôi không còn ngủ được yên giấc. Tôi hay bị những cơn ác mộng kinh hoàng. Chúng làm tôi tỉnh dạy giữa đêm. Tôi không ngủ lại được. Không biết thuốc ngủ có giúp tôi được không, thưa bác sĩ?
- Tôi sẽ cho bà thuốc an thần, tôi hy vọng thuốc sẽ giúp bà có giấc ngủ yên bình hơn. Nhưng bà cũng nên biết, khó mà có thể trấn áp được những cơn ác mộng… Bà có thể cho tôi biết vì sao bà bị ám ảnh bởi cái chết? Bà có ai trong gia đình mới qua đời? Một người bạn, một người thân thương...?

Hồng Loan hơi rùng mình khi nghe câu hỏi của vị bác sĩ. Quả nhiên, ông ta nói đúng. Một người thân thương của nàng đã vĩnh viên ra đi bỏ nàng chơi vơi với cuộc đời trống rỗng. Nhưng miệng nàng lại nói:
- Không, mọi chuyện bình thường. Không có ai thân thiết của tôi mới qua đời cả.
- Thế chuyện gì đang làm cho bà bận tâm? Cái gì làm cho bà lo âu? Bà có thể cho tôi hay?
- Chẳng có gì làm cho tôi bận tâm. Tôi chỉ cảm thấy buồn chán, tôi không hiểu vì sao…

Nàng chợt thấy khó chịu khi đã không có đủ can đảm nói ra sự thật. Sự thật là nàng hiểu rõ vì sao nàng buồn, vì sao nàng thấy cuộc đời vô vị, vì sao nàng thao thức bao đêm với những ý tưởng điên rồ quay cuồng trong tâm trí.
- Có gì thay đổi trong gia cảnh của bà hay không? Có điều gì khác lạ làm cho bà buồn bực lo nghĩ?
- Không thưa bác sĩ. Mọi chuyện vẫn thế, vẫn tẻ nhạt như bao giờ…

Đã bao nhiêu lần nàng thổ lộ tâm tư nàng với vị bác sĩ này? Ông ta biết rõ hoàn cảnh gia đình nàng, biết rõ rằng giữa nàng và Huân không còn gì hết, nàng chỉ còn ở cùng nhà với người chồng hơn mười lăm năm vì đứa con gái còn bé. Giữa hai người không còn tình cảm thương yêu. Chỉ còn là một cuộc sống chung chạ vô nghĩa. Hai người ở bên nhau như hai người ở trọ. Nhạt nhẽo. Vô vị. Những ngày dài lê thê, trôi qua, buồn bã, như cảnh trời xám xịt của mùa Thu. Mùa Thu của cuộc đời. Nàng nhớ lại lời nói của vị bác sĩ những lần đầu khi phỏng vấn nàng, “tại sao bà không chấp nhận một cuộc ly dị?” Tại sao? Tại vì đứa con khi đó mới lên mười. Mà nó lại rất yêu bố nó, có khi còn yêu hơn cả yêu nàng. Có thể nói Huân cũng thương yêu nó rất nhiều. Hay anh làm ra vẻ như vậy. Huân biết cách làm cho đứa con gắn bó với mình. Cái gì mẹ nói không thì bố nó nói okay. Huân biết mua chuộc sự yêu thương của đứa bé. Chính sự việc đó càng làm cho nàng bực bội. Nhưng làm sao chấp nhận một sự đổ vỡ? Làm sao chấp nhận làm cho một tâm hồn ngây thơ bị hoen ố? Không, thà nàng chịu khổ một mình, không thể bắt đứa bé chịu một phần đau thương. Không phải chỉ là sự hy sinh về phần nàng. Nàng sợ một tai họa xãy đến cho đứa bé, chỉ có thế thôi…Tự nhiên Hồng Loan nhớ lại cuộc nói chuyện đã lâu lắm, có lẽ đã từ năm năm trước, của nàng với vị bác sĩ này:
- Bà đang sống trong một xã hội phương Tây. Hạnh phúc cá nhân là điều quan trọng cho một cuộc sống bình thường thưa bà.
- Vâng, nhưng tôi vẫn là một người mẹ Việt Nam…
- Truyền thống xứ bà không chấp nhận  sự ly dị?
- Không hẳn thế, thưa bác sĩ. Nhưng tôi thương con tôi, tôi không muốn một sự bất trắc…
- Theo tôi nghĩ, cháu bé cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì nhiều… Sức khỏe của bà rất quan trọng cho đứa bé… Bà cần một cuộc sống cân bằng để chăm lo cho nó…
- Tôi chịu đựng được một mình. Tôi chỉ cần sự trợ giúp của thuốc men…
- Thuốc men chỉ giúp một phần thôi thưa bà. Bà cần suy nghĩ…
- Tôi đã suy nghĩ rồi…suy nghĩ nhiều là đàng khác. Chính vì vậy mà tôi… buồn.
- Bà thật can đảm…
- Tôi không nghĩ đó là một sự can đảm. Tôi nghĩ đó chỉ là một sự cắn răng chấp nhận.

Mà đúng vậy, nàng đã phải chấp nhận số phận của mình. Mười lăm năm trước nàng đã có thể quyết định xa rời Huân một cách dễ dàng. Khi đó Bé Hạnh chưa ra đời. Năm năm sóng gió, trước ngày hai người có con với nhau. Bây giờ nghĩ lại nàng không thể tưởng tượng nổi tại sao khi đó nàng lại không quyết định rời bỏ Huân. Khi đó, hành động ấy thật đơn giản. Cái gì đã ngăn cản nàng? Khi đó nàng bơ vơ, không có ai ngoài Huân. Nàng không thể rời bỏ cái mỏ neo duy nhất mà nàng có trên đời. Nghĩ lại lúc đó nàng thiếu can đảm. Thực ra bỏ Huân nàng củng đâu có chết? Nàng có tất cả những yếu tố thiết yếu để có thể sống độc lập. Vậy mà… Bi giờ nàng thấy sao nàng khờ đến thế! Thật là lạ lùng! Để rồi sau này số phận nàng được an bài, nàng chỉ còn cắn răng chịu đựng.
- Liên lạc giữa hai vợ chồng bây giờ thế nào? Có tốt hơn không, thưa bà?

Lời nói của vị bác sĩ làm cho nàng chợt bừng tỉnh khỏi cơn mơ. Có tốt hơn không? Làm sao tốt hơn? Mà cũng không xấu hơn. Mọi chuyện vẫn thế, vẫn như bao năm trước đây. Vậy mà mười mấy năm trời đã trôi qua, nhìn lại nhiều khi nàng thấy hoảng. Rồi mai sau sẽ ra sao? Nàng nhớ đến bài ca Doris Day hát khi nàng còn là một đứa bé, “Que sera sera, whatever will be will be, the future’s not ours to see, que sera sera…” Mà sao nàng lại cứ phải chấp nhận những gì đến với nàng như thế nhỉ? Hồng Loan quay nhìn vị bác sĩ. Nàng thầm nghĩ, “Bác sĩ tâm thần, họ kiên nhẫn lạ lùng!” nàng nói:
- Vẫn như bao giờ thưa bác sĩ. Hai người vẫn hai phòng riêng. Nhà tôi ở trên lầu, tôi với cháu bé ở dưới nhà.
- Sinh hoạt gia đình thế nào thưa bà? Còn tranh luận gay go nữa thôi?
- Thường thì không. Đôi khi nhà tôi làm cho tôi bực mình. Khi đó thì có chuyện. Gay cấn một lúc rồi thôi. Đâu lại vào đó thưa bác sĩ…

Làm sao mà thôi có tranh luận gay go? Nàng và Huân là hai đối cực. Cái gì nàng ghét thì Huân thích. Cái gì nàng chấp nhận thì Huân phản đối. Việc gì nàng làm thì Huân tỏ ý không bằng lòng. Vậy mà Huân không thể không có nàng. Lý do thật đơn giản. Anh muốn có một người để chăm lo cho gia đình, trông nom săn sóc con cái, đi chợ làm cơm, giặt rũ ủi quần áo, vân vân…Ở nhà cái gì cũng đến tay nàng. Thậm chí đi mua cái kìm cái búa cái đinh cũng nàng đi. Huân không làm một cái gì khác ngoài đi kiếm tiền… Mà anh ta cho thế là đã làm đầy đủ bổn phận. Riết nàng thấy nản. Nhìn chồng những đứa bạn thương yêu chăm lo cho vợ, phụ giúp làm việc nhà, sao nàng thấy ngao ngán cho thân phận mình….
- Bà vẫn ở chung với ông nhà?
- Đâu còn cách nào khác? Tôi còn cháu bé…
- Cháu năm nay lớp mấy rồi nhỉ?
- Lớp Bẩy.
- Lớp Bẩy… Như vậy bà còn năm năm nữa.
- Chín năm. Bác sĩ chưa kể bốn năm đại học.

Nay mình đã quá bốn mươi lăm. Chẳng bao lâu nữa mình đã già? Lạ thật mà sao thời gian trôi nhanh như vậy được nhỉ? Mình có sẽ còn cuộc sống riêng để hưởng nữa hay thôi? Ngày bé Hạnh ra Đại Học thì mình cũng đã gần sáu mươi. Không biết có còn kịp để làm lại cuộc đời? Làm lại cuộc đời? Số nàng có được may mắn gặp một người thương yêu nàng săn sóc nàng như nàng thèm muốn hay không? Nhưng dù có phải thoát ly để sống một mình cũng vẫn còn hơn là ở đời ở kiếp với Huân. Nàng nghĩ vậy. Trong hai người chỉ có Huân là cần nàng, còn nàng đâu cần Huân? Ra đi nàng không mất mát gì hết, trái lại nàng được tự chủ, tự do, được thoát khỏi mọi ràng buộc một chiều.
- À! Rồi bà có tính gì hay không ?
- Tôi chưa biết. Chắc tôi sẽ ra ở riêng. Tôi hy vọng như vậy. Tôi chán cảnh sống chung lắm rồi. Chỉ thêm lắm rắc rối buồn phiền… Thôi tôi xin kiếu từ. Tôi còn phải đi đón học cháu bé…
- Tôi gửi toa thuốc xuống Nhà Thuốc Tây dưới nhà. Bà nhớ uống thuốc đều đặn, mỗi tối trước khi đi ngủ. Ba tháng nữa xin bà trở lại gặp tôi.

Hồng Loan bước ra khỏi bệnh viện, trong lòng không vui. Vị bác sĩ đã chẳng giúp gì được nàng ngoài kê đơn thuốc cho nàng. Nàng hy vọng loại thuốc mới sẽ giúp nàng ngủ yên bình để sáng ra đi làm nàng không thấy mệt trong người, không thấy bần thần khi ngồi vào chiếc bàn làm việc. Ngoài sân bệnh viên đã lác đác những chiếc lá khô mà những cơn gió thổi thốc vun sang hai vệ đường. Nàng bỗng thấy chạnh lòng. Mới mùa Hạ đây mà nay đã bước sang Thu. Ngước mắt lên trời, nhìn những tàn cây mới chuyển màu, nàng lấy lòng mình nao nao một nỗi buồn bâng quơ. Một cơn gió lạnh làm cho nàng rùng mình. Theo phản xạ nàng lấy tay kẹp hai mép chiếc áo len mỏng trước ngực. Chỉ vài tuần nữa Thu sẽ đến hẳn, những lá cây chết sẽ theo cơn gió bay lơ lửng trước khi đổ xuống để rồi khô héo sột soạt dưới bước chân người đi… Hồng Loan mỉm cười trước hình ảnh thơ mộng của mùa Thu vừa thoáng qua tâm trí nàng. Bỗng dưng nàng muốn đi thăm Công Viên của Tình Yêu để nhớ lại những kỷ niệm…

Nàng đi đón Bé Hạnh đưa nó đến gửi nhà bà ngoại rồi lái xe đến nơi ấy. Công viên Tình Yêu năm bên bờ con sông lớn chảy qua thành phố. Muốn đến đây, Hồng Loan đã phải lái xe hơn nửa tiếng đồng hồ. Đã bao nhiêu lần trong những năm vừa qua nàng tới đây, nơi hẹn hò của nàng với tình nhân, nàng không đếm xuể. Những ngày thứ bẩy, những ngày nàng nói với Huân nàng đi làm phụ trội, nàng đã đến nơi này để được gặp người yêu, người đã mang hạnh phúc đến cho nàng. Chính Quang là liều thuốc đã chữa căn bệnh trầm cảm của nàng, chính anh đã mang đến cho nàng ý nghĩa của cuộc sống, anh đã ban cho nàng những  giây phút tuyệt vời, bù đắp lại những nhàm chán của những ngày trong tuần. Hồng Loan đã sống cho những ngày thứ bẩy đó, nàng chờ mong mỗi ngày thứ bẩy như con chờ quà của mẹ đi chợ về. Sau ngày thứ bẩy là một chuổi những ngày nàng thẫn thờ mong thời gian trôi qua mau, nhưng nàng đã dấu kín tất cả, sự náo nức khi thứ bẩy đến cũng như sự u buồn trong những ngày còn lại, nàng dấu kín trong lòng, không để bất cứ ai biết. Những sáng thứ bẩy, nàng cũng uể oải thức dậy, cũng uẻ oải bước lên xe ra đi. Huân không sao biết được rằng nàng đã nói dối, nàng không đi làm, nàng đã có những hẹn hò với tình nhân. Nhiều lúc nàng tự hỏi nếu Huân biết thì sao? Cái gì sẽ xẫy ra? Có thể chàng sẽ lờ đi, chàng sẽ chẳng nói điều gì, có thể….

Loan bước ra khỏi xe, mở cửa sau với tay lấy chiếc áo choàng, mặc vào. Khí trời lành lạnh, những làn gió nhẹ làm cho nàng bừng tỉnh, nàng bước nhanh qua cổng, đi vào phía bên trong công viên. Đã tám tháng qua nàng không còn tới nơi đây mỗi ngày thứ bẩy nữa, lý do đơn giản là vì những cuộc hẹn hò với Quang đã chấm dứt. Lòng nàng bồi hồi xúc động khi vừa vào nơi đây, những hình ảnh đẹp của một thời hiện ra trong tâm trí nàng. Mới ngày nào, Quang còn đứng chờ nàng nơi đây mỗi lần hẹn hò để rồi khi hai đứa vừa thấy nhau là vui mừng chạy tới ôm nhau thật chặt, thật lâu. Rồi Quang đặt trên má nàng một nụ hôn nồng cháy và âu yếm nói khẽ vào tai nàng, “ anh thương em quá à!”. Hai đứa nắm tay nhau và anh dìu em đi vào thế giới của yêu thương. Mà trên cõi đời này đối với Hồng Loan không gì quí hơn tình thương, cái mà nàng khát khao từ mười mấy năm trời. Sống với Huân, tim nàng đã lạnh nguội, nàng đã không còn biết tình yêu là gì. Nàng không thể hiểu vì sao mà khi xưa nàng lại chấp thuận lấy Huân làm chồng nữa. Những ngày xa xưa đó đã trôi vào dĩ vãng, nàng cũng chẳng còn muốn tìm hiểu, nàng chỉ biết rằng giờ đây Huân đã thờ ơ với nàng, đã không tỏ vẻ gì là yêu nàng nữa, đã nhạt nhẽo với nàng…. Và để bù đắp sự thiếu thốn tình cảm, để đáp lại sự thèm muốn của con tim, nàng đã sẵn sàng đi tìm một người để yêu và nhờ trời nàng đã gặp Quang. Hai đứa đã yêu nhau ngay từ phút ban đầu, khi vừa mới quen nhau…

Hồng Loan bước chậm theo con đường sỏi có hàng cây cao hai bên chạy ngoằn ngoèo theo những bãi cỏ thênh thang và những vườn hoa. Thu đã về, lá đã rơi rụng, hoa đã tàn, những cây hồng cũng đã bắt đầu trụi lá, chẳng bao lâu nữa người làm vườn sẽ cắt hết những cành chỉ còn để trơ lại thân cây và dăm ba cành lớn. Mới mùa Thu năm trước, Quang đã dìu nàng đi, dưới bầu trời u ám, và để cho nàng vui, anh đã khe khẽ hát cho nàng nghe bài ca của Nat King Cole:
It was fascination, I know
And it might have ended right then, at the start
Just a passing glance, Just a brief romance
And I might have gone on my way, empty hearted
It was fascination, I know
Seeing you alone with the moonlight above
Then I touch your hand and next moment I kiss you
Fascination turned to love
It was fascination, I know
Seeing you alone with the moonlight above
Fascination turned - to - love

Thế mà giờ đây anh đã ra đi để cho nàng trong lòng một vực thẳm hụt hẫng, một bầu trời thương nhớ, một ngàn kỷ niệm, và bao nhiêu sót thương mênh mông, mênh mông. Bây giờ đây, nơi nào trong cái công viên này cũng có hình bóng anh hiện ra, nụ cười mỉm của anh, ánh mắt trìu mến, lời nói ngọt nào văng vẳng bên tai nàng…Anh, người nàng thương yêu ngút ngàn, cái trán cao, mái tóc dài, đôi mắt đen láy với ánh nhìn xa xăm, làm sao nàng quên cho được. Mất anh, nàng mất tất cả, mất nguồn sống, mất niền hy vọng, mất tương lai, mất cả ý chí. Anh đã là cái cột để nàng dựa vào, là sức mạnh đưa đẩy nàng đi tới, là bục thềm nâng nàng lên cao…

Hồng Loan nhớ tới những ngày Mùa Xuân vừa qua, Công Viên tràn ngập những bông hoa muôn màu, đủ loại, nàng và người tình đi tản bộ nơi khu vườn hồng, xung quanh là những pho tượng khỏa thân bằng cẩm thạch tuyệt đẹp. Quang thích chụp hình nàng vui cười bên những bông hoa tươi thắm, anh nói nịnh, “anh thấy em còn xinh đẹp hơn cả những bông hoa kia!” Anh vòng tay anh ôm lưng nàng, hai đứa đi dạo ngắm cảnh, lâu lâu anh lại cúi xuống hôn lên má nàng. Mùa Xuân là mùa của yêu đương, hai đứa sung sướng được ở bên nhau, Hồng Loan thấy tràn ngập hạnh phúc bên người nàng thương yêu. Nàng quên hết những ưu tư, nàng chỉ sống cho những ngày vui hiếm hoi đó.

Mủa Hè, hai đứa ngồi trên băng dài dưới anh nắng chói chan, nàng nhắm mắt ngả đầu lên vai anh, nghe anh kể lại những chuyện xưa trong cuộc đời anh. Có khi hai đứa nằm dài trên cỏ, anh nằm ngửa mặt lên trời, còn nàng nằm xấp, chống ai tay, tinh nghịch lấy cây cỏ dại vờn lên má anh. Nàng hỏi anh đã có bao nhiêu người yêu  trước nàng và bắt anh nói về những người tình đó cho nàng nghe. Không phải vì nàng ghen, vì ai lại đi ghen với quá khứ, nhưng vì nàng tò mò muốn biết đẹp trai như anh thì có bao nhiêu em gái bu quanh… Nàng nhớ tới những lần hai đứa đi dọc ở bờ sông, đến khi mỏi chân, hai đứa ngồi nơi những bậc thang đá đi xuống dòng nước, anh nhặt những cục gach dẹt lấy sức liệng xa để hòn gạch chạy nhanh trên mặt nước. Nàng ngac nhiên reo lên, “Sao anh hay quá ta!” rồi lấy hai tay ôm đầu anh hôn lấy hôn để, để anh phải dọa, “Coi chừng, người ta đang nhìn kià!” làm cho em hốt hoảng nhìn sang phải sang trái rồi chu chéo, “Cái anh này! chỉ biết dọa em là giỏi thôi! Làm gì có ai nhìn chúng mình đâu?” Thế là anh phá lên cười, “I got you!” làm cho nàng phụng phịu, “Không thèm chơi với anh nữa đâu!” Rồi những lần anh đưa nàng xuống tiệm ăn bên bờ sông, hai đứa ăn bữa trưa, anh uống rượu say mèm, nàng ngăn mà không được.
- Anh lại say rồi đó anh thấy không?
- Anh đâu có say vì rượu? Anh say vì tình! Vì anh yêu em anh vui, anh uống rượu.
- Nhưng anh uống nhiều quá!
- Em thương anh nhiều nhưng anh không được uống cho say! Lát nữa anh còn phải lái xe về!

Quang vẫn lái 200 miles mỗi thứ bẩy để được đến gặp người yêu. Đã thế mỗi khi ngồi lên chìếc Corvette là anh nhấn ga cho chiếc xe vọt tới như một chiếc máy bay phản lực nhỏ. Nàng biết người yêu mình có hai cái thú: uống rượu và phóng xe,  và nàng đã có linh tính rằng một ngày nào đó chuyện không may sẽ xẩy đến, nàng sẽ mất người yêu. Nhưng nàng có nói gì thì nói, Quang không nghe. Anh đùa:
- Giờ có em, anh sẽ sống đến 90 tuổi…
- Em không muốn mất anh…
- Em yêu, em sẽ không bao giờ mất anh hết…

Thế nhưng mùa Đông năm trước, tai họa đã xẩy ra, làm cho nàng mất đi người yêu vĩnh viễn. Nàng đã khóc hết bao nhiêu nước mắt. Quang, hạnh phúc của đời nàng, đã ra đi trong một ngày thứ bẩy tuyết đổ dữ dội, một ngày mùa đông sầu thảm mang tang tóc đến cho nàng. Dường như linh tính đã báo cho nàng biết trước, nàng đã gọi điện thoại bảo anh ở nhà đừng đi, nhưng anh đã không chịu. Anh đã nói:
- Ở nhà sao được hả em? Một tuần anh chỉ được thấy em có một lần…
- Nhưng tuần này có bão tuyết, lái xe đường trường nguy hiểm lắm.
- Em cứ yên tâm, anh sẽ chạy chậm, không sao đâu… Anh sẽ chờ em ở nơi hẹn như cũ.

Nàng đã đến nơi hẹn, tuyết phủ trắng xóa cả một vùng mênh mông, trời lạnh căm căm, nàng đã chờ người yêu mãi cho tời gần trưa mà không thấy bóng dáng anh đâu. Nàng biết chuyện gì đã xẩy ra và nước mắt nàng đã tuôn trào… “ Anh ơi! Anh đâu rồi? Giờ này anh ở nơi đâu, để em ngóng trông anh thế này?” Tâm trí nàng mờ đi, hình ảnh ghê rợn ẩn hiện trong óc nàng làm cho tim nàng quằn quại đau khổ. Thôi thế là hết, hết những ngày hạnh phúc, hết niềm vui, hết hy vọng, cả một bầu trời đen tối đã đổ xấp xuống đời nàng…

Thứ bẩy tuần này Hồng Loan quyết định sẽ đi thăm mộ người yêu. Nàng tự thì thầm như thể đang nói với Quang, “Anh không đến với em thì em sẽ đến với anh vậy. Anh yêu ơi, em sẽ không thể sống vắng bóng anh được! Rồi một ngày em sẽ theo anh, em sẽ theo anh, anh chờ em anh nhé…”

Hướng Dương txđ
15 tháng 11 năm 2010