Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Thời Nhà Vận Nước -- Dòng Đời Nghiệt Ngã -- Cảm Ơn Đời
Thơ của Ngô Đình Phùng


 

 

 

     Thời Nhà Vận Nước

Làm nghề dạy học chẳng cao sang,
Nhưng gọi bằng thầy được nể nang.
Cứ tưởng dòng đời luôn phẳng lặng,
Nào ngờ cuộc sống lại lầm than.
Gia đình ly tán, thời nhà tận,
Tổ quốc lâm nguy, vận nước tàn.
Lao lý đọa đày bao thảm cảnh,
Khác nào địa ngục chốn trần gian.

   Dòng Đời Nghiệt Ngã

Dòng người rời đất nước ra đi,
Bất chấp lao tù với hiểm nguy.
Biển rộng xót xa niềm khát vọng,
Rừng sâu đau đớn nỗi phân ly.
Thân tàn, mạng mất không hề ngại,
Gió cuốn, sóng cuồng có sá chi.
Cái giá tự do sao đắt quá,
Quê hương đành bỏ vượt biên thùy.



       Cảm Ơn Đời

Hăm bảy mùa đông rồi đấy nhỉ!
Từ ngày mang kiếp sống tha hương.
Tại quê nhà lắm nỗi đau thương,
Trên đất khách vòng tay rộng mở.

Những tấm lòng chân thành giúp đỡ,
Bao con người khốn khổ, nguy nan.
Xua tan đi quá khứ phũ phàng,
Tìm lại được tự do, no ấm.

Qua tháng năm ân tình thắm đậm,
Chính nơi đây gió thuận mưa hòa.
Niềm tin yêu gắn bó mặn mà
Không cách biệt màu da, nòi giống.

Cảm tạ đời ban cho cuộc sống,
Cảm ơn người bảo bọc cưu mang.
Đưa gia đình thoát khỏi lầm than,
Đến xứ sở văn minh, hạnh phúc.

            Ngô Đình Phùng

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang