Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nỗi Nhớ Bẩy Mầu
Thơ của Như Nguyệt



 

                  








 

 

 

 

Em đi xa, em biết anh nhớ em
Em còn biết anh nhớ em nhiều lắm!
Làm “người ta” hắc xì hoài…
Nỗi nhớ không đầm thắm

Nhớ mệt nhoài, nhớ dai dẵng, đăm đăm!

Anh nhớ em nhiều, nhiều hơn em nhớ anh
Em nghĩ thế và cho là như thế
Nhưng thật sự biết sao mà so sánh?
Chưa chắc đâu à, nỗi nhớ mong manh

Cầu vòng có bẩy mầu
Em nhớ anh rực rỡ hết bẩy mầu
Một tuần bẩy ngày, em nhớ anh hết bẩy
Tháng nào ba mươi ngày, nhớ hết thẩy ba mươi
Trời nắng nhớ mà trời mưa cũng nhớ
Nỗi nhớ chập chùng, nỗi nhớ ngu ngơ
Từ một đến mười, em nhớ anh mười
Trời sáng trăng nhớ, trời tối đen cũng nhớ

Thế cho nên ai nhớ ai hơn nhỉ
Chỉ biết rằng hai ta nhớ nhau ghê
Tình yêu mình sao quá đỗi đam mê
Nên khi xa… mình nhớ nhau hoài hủy
Em đi chơi, mỗi lần nhìn thấy “thủy”
Thác đổ, sông ngòi, biển cả, suối, hồ, mưa…
Lại nhớ anh, em nhớ sáng chiều trưa
Nhớ khi mặt trời lên, nhớ lúc trời đi ngủ
Nỗi nhớ quá mông mênh, chả biết khi nào đủ
Nhớ ngập lòng, nhớ mòn mỏi tim gan
Thật đó mà, em nhớ anh chứa chan

Đi nữa nhé… em đi chơi nữa nhé
Để mà còn có cớ nhớ anh nhe…
Anh đừng nói anh nhớ em sắt se
Anh đừng lo có nhiều người ngấp nghé
Trái tim em chẳng còn chỗ, e dè!

Như Nguyệt
March 28th, 2015

';

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang