Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nỗi Lòng Lương Y Nương
Cổ Nhạc của Thanh Lịch






                   Ngâm Thơ:

      Hoa rơi theo lá rụng, chiều tan,
      Thương nhớ chàng, nhưng chẳng thấy chàng.
      Quặn thắt can trường, ôi! quặn thắt !
      Lệ trào từng ngấn lệ hoà chan.

                   VỌNG CỔ

*Câu 1:

      Lý Sinh chàng ơi! bởi thân phụ kông thương nở đành chia oanh, rẽ yến, để cho kẻ ở cuối sông Tương còn người cô đơn ở tận chốn giang đầu _ Câu ước nguyện ngày xưa theo năm tháng chẳng phai màu - Nỗi niềm riêng biết cùng ai chia sẻ giữa đêm buồn chớm lạnh Thu sang - Cầu mong trời cho gió thổi mây tan để thiếp cùng trăng cạn tỏ tâm tình. Những tưởng đôi mình sẽ đẹp nghĩa ba sinh, thiếp đâu có ngờ tình duyên tan vỡ.


*Câu 2

Trên lầu cao, hoa phơi mình tắm nguyệt, nguyệt lồng hoa sao hoa lại u sầu - Khảy điệu cầm xoang trong rung cảm dạt dào - Tiếng cung thương nghe não nùng ai oán như nhạn lạc đàn gọi bạn giữa trời khuya – Khóc ân tình sao sớm vội cách chia cho hoài cảm mênh mông cùng sông rộng. Khúc Tương Tư chưa dứt cung sầu mộng, bỗng đứt dây đàn, đôi dòng lệ trào tuôn.

                     THƠ:

            Sông Tương ai bảo là sâu,
   Làm sao sánh được lòng sầu tương tư.
            Sông còn có đáy, dễ dò,
   Tương tư chẳng có bến bờ nào đâu!

                      VỌNG CỔ

*Câu 4:

      Xưa, Chúc nữ, Ngưu lang còn được gặp nhau hằng năm vào đêm thất tịch để được tay trong tay trên nhịp cầu ô thước, trút cạn nỗi nhớ thương qua tháng năm dài – Sao tình ta ngăn cách, đọa đày – Chàng ở cuối sông, thẩn thờ trông tin nhạn, thiếp ở giang đầu, mòn mõi đợi âm hao.
                Bao phen rừng biếc thay màu,
      Nhớ thương, thương nhớ, nhưng nào gặp nhau.
                Uống chung dòng nước sông sâu,
      Lại sinh, mong được tròn câu nguyện thề.

*Câu 5:

Mỗi độ Xuân sang, nhìn hoa đào đua nở trên bến sông mình hò hẹn năm nào - Thiếp đã cùng ai ngâm Khúc Bạch Đầu -  Đối ẩm, liên ngâm, cùng phun châu, nhả ngọc, ý hiệp tâm đầu, mơ ước chuyện tình duyên – Nhưng nay tình mình như nắng tắt ngoài hiên, mơ xum hợp tan theo làn mây khói. Xuân mới sang, muôn hoa còn mở hội, nhưng vườn tâm tư hoa đã vội phai tàn.

*Câu 6:

      Giữa canh trường, nghe khắc khoải tiếng Đỗ quyên,  trăng mờ ảo soi dòng sông vắng lặng. Đã bao đêm bên đèn khuya dầu cạn mà nỗi u hoài cứ đòi đoạn từng cơn.
                Nhớ ai mà dạ héo hon,
      Năm canh chiếc bóng, mõi mòn đợi trông,
                Thu tàn, trời lại sang Đông,
      Tũi thân cô quạnh, phòng không lạnh lùng –
      Sao mộng hồn chẳng tới bạn tình chung cho thoả dạ nhớ thương bao năm dài cách biệt. Thiếp muốn hẹn cùng ai đi vào cõi chết cho đôi mình tái ngộ chốn âm cung.

 

 


';

Trở lại Đầu Trang