Thơ Mán Lạc Rừng



         Mán Lạc Rừng là bút hiệu của Võ sư Huỳnh Đức Nhiệm.
         Ông xuất thân là một chiến sĩ Biệt Cách Dù (Liên Đoàn 82 Biệt Cách) đã đi cải tạo 12 năm
         và trở về năm 1987. Ông đến Mỹ năm 1995.
         Tôi có duyên được gặp ông do tình cờ tại một nơi sửa xe. Thấy dáng bụi đời của ông tôi hỏi
         chuyện làm quen và rất thích thú khi được biết xưa kia ông là một chiến sĩ Biệt Cách Dù.
         Sau đó, ông chỉ vào cái dashboard nơi ông bầy tấm bằng Võ Sư do Hiệp Hội Võ Thuật Hoa
         Kỳ cấp cho ông rồi ông giải thích cho tôi ý nghĩa của việc học võ và ý nghiã của mỗi động tác
         trong các bài võ Bình Định. Tôi thích thú nghe ông nói và tỏ ý muốn ghi chép lại những lời
         giảng của ông để lưu truyền lại cho mai sau.
         Tôi ngạc nhiên hơn nữa khi được biết ông làm thơ và thơ của ông đã xuất hiện trên nhiều
         trang báo khắp nơi.

         Là một con người phóng túng, ông sống phiêu bạt nay đây mai đó, bất cần đời, coi nhẹ
         mọi giá trị vật chất để chỉ còn sống với tâm hồn mình. Tôi nhìn ông trong chíếc quần treillis
         răn rì cũ rích vói vẻ mặt cứng cỏi, nuớc da xạm nắng, dáng gầy gầy, bộ mặt xương xương
         mà không khỏi có ngay thiện cảm với con người đầy nét giang hồ ấy.

         Thơ Mán Lạc Rừng đọc thấy xao xuyến trong lòng, mặc dù lời rất đơn gian và bài thơ ngắn.
         Tuy nhiên những ý thơ của ông thấm thía vô cùng vì thơ ông nói lên cả một một nỗi u uẩn
         xâu xa dấu kín trong đáy lòng mình.

         Hai bài thơ đầu Hương SenBên Trong chưa được phổ biến. Ông đã chép tay lại và đề
         tặng cho tôi. Cám ơn nhà thơ Mán Lạc Rừng đã có cảm tình với người bạn mới quen này.
         Những bài thơ sau đã được đăng trên một tập San Võ Thuật.

        


              Hương Sen                            Bên Trong  
       
Là em                                                                   Trái tim
              Thanh khiết trên bùn                                            Anh có bốn ngăn
              Là ta                                                                     Cho đời một mảng
              Tục lụy trong vùng                                               Tha nhân mặn mà
              đam mê                                                                Một ngăn
              Gió đưa hương tỏa khắp hồ                                 Hiếu kính Mẹ Cha
              Là ta                                                                     Một cho Tổ Quốc
              Giác ngộ Bồ Đề từ tâm                                        Dù xa ngút ngàn
                                                                                           Cho "M" *
                                                                                           Còn lại một ngăn
                                                                                           Tình si một khối
                                                                                           Âm thầm theo "M"
                                                                                                    
                  Di Ngộ                                                  
------------------------------------                                 
                                                                                       * Ghi chú của tác giả: 
              Ừ thì                                                                  "M" là Mẹ, là Tiền tài
              ta tập tễnh
              làm thơ
              chẳng cần niêm                                                     Cô Đơn
              phá luật - không vần                                                
              Đã ngủ và ăn                                                        Giang tay
              quên mất                                                               bắt ngọn gió tình
              trong ta chỉ nhớ                                                     Gió
              Nước mới tối cần                                                  len kẽ hở
              Lạ-quen-thương-ghét                                            tình đành bơ vơ
              ta phó mặc
              để ý làm chi
              thêm nhọc lòng                                                       

           
            Mê Cung                      Tâm Thức                         Cõi Ta

             Tình                                            Vui                                             Tỉnh say        
             cứ ngỡ đẹp                                 chi hơn                                      say tỉnh cuộc chơi          
             ngàn sau                                    tịnh cõi lòng                               hận thương 
            
nên chi                                       Lợi danh                                    quên nhớ                             
             đời mãi                                      rũ sạch bụi trần                          một đời riêng vui.         
            
khổ đau vì tình.                           để vui.                                                                  
            

                                                                                               
 

Trở về Trang Chính