Thơ Mán Lạc Rừng


         Sau ba tháng biệt tin, bỗng nhiên
vào một buổi tối tôi nhận được môt cú điện thọai của anh. Anh  nói anh
         đã rời vùng Vịnh San Francisco này đi Nam Cali sống bên những bạn bè văn nghệ.
         Anh hứa sẽ gửi một số bài thơ để tôi đăng trên website này.
         Nay tôi đã nhận những tác phẩm mới của anh.
         Vẫn tâm trạng của một "kẻ lang bạt kỳ hồ nên chi mang tâm trạng vô ngại ta bà rong chơi, xác thân thì
         phàm tục mà cuộc sống cứ lãng đãng như
mây trời..."
         Xin chia xẻ cùng các bạn những vần thơ u uẩn của anh.
        
       

Ngại Ngùng
(Viết cho Đặng Ngọc Hiên)

Đầu trần
Mây rớt đậu trên tóc
Thân phàm tục dính bụi thời gian
Yêu em
Ta muốn ôm vào lòng
Chỉ ngại
Làm bẩn tình em
Ngà ngọc
Thôi thì tiếp bước
Đời đi hoang
Dẫm nát muộn phiền
Trời lưu lạc.


Thềm Trăng

Gói nửa vầng trăng
Gởi về em
Bởi đêm về
Mùa đông tối tăm
Tay run giấy cũ
Anh vụng gói
Giấy rách
Trăng rớt ra thềm
Nhân gian
Hình Danh

Hình danh
Sầu khổ cõi đời
Giận tham
Phó mặc tâm ngời
Chân như


Cõi Ta

Chân đi khắp
Dẫm bả trần gian
Tay vung kiếm
Chém đời tục lụy


Cõi Riêng

Đêm nghe
Tóc đổi chuyển màu
Nhân gian mê muội
Tìm sầu lợi danh
Quăng đi
"Lục dục thất tình"
Điền tang
Tỉnh mặc riêng mình
Hiểu ta

 
 
    Ghi Chú:
         Mán Lạc Rừng là bút hiệu của Võ sư Huỳnh Đức Nhiệm. Anh xuất thân là một chiến sĩ Biệt Cách Dù (Liên Đoàn 82 Biệt Cách) đã đi cải tạo 12 năm
         và trở về năm 1987. Anh đến Mỹ năm 1995.
         Tôi có duyên được gặp anh do tình cờ tại một nơi sửa xe. Thấy dáng bụi đời của anh, tôi hỏi chuyện làm quen và rất thích thú khi được biết xưa kia
         anh là một chiến sĩ Biệt Cách Dù. Sau đó, anh chỉ vào cái dashboard nơi anh bầy tấm bằng Võ Sư do Hiệp Hội Võ Thuật Hoa Kỳ cấp cho rồi anh giải
         thích cho tôi ý nghĩa của việc học võ và ý nghiã của mỗi động tác trong các bài võ Bình Định. Tôi thích thú anh nói và tỏ ý muốn ghi chép lại những lời
         giảng giải của anh để lưu truyền lại cho mai sau.
         Tôi ngạc nhiên hơn nữa khi được biết anh làm thơ và thơ của anh đã xuất hiện trên nhiều trang báo khắp nơi.

         Là một con người phóng túng, anh sống phiêu bạt nay đây mai đó, bất cần đời, coi nhẹ mọi giá trị vật chất để chỉ còn sống với tâm hồn mình.
         Tôi nhìn anh trong chíếc quần treillis răn rì cũ rích với vẻ mặt cứng cỏi, nuớc da xạm nắng, dáng gầy gầy, bộ mặt xương xương mà không khỏi có
         ngay thiện cảm với con người đầy nét giang hồ ấy.

         Thơ Mán Lạc Rừng đọc thấy xao xuyến mặc dù lời rất đơn gian và bài thơ ngắn. Tuy nhiên những ý thơ của anh thấm thía vô cùng vì anh bày tỏ
         những nỗi u uẩn xâu xa dấu kín trong đáy lòng anh.

 
Trở về Trang Chính