|
Mơ ước
Em mơ ước là người tù trong ánh mắt
Của riêng anh, và suốt cuộc đời này
Để đêm dài mi khép lại mơ say
Anh sẽ thấy dáng hình em thấp thoáng
Em vẫn ước lúc đêm dài trăng sáng
Ta bên nhau cùng ngắm bóng chị hằng
Giòng sông sâu mặt sóng gợn lăn tăn
Soi đáy nước hai chúng mình trong đấy
Em mơ ước em được là trang giấy
Trắng tinh tuyền anh viết vạn câu thơ
Chữ yêu em anh tô đậm trăm tờ
Mực thấm đẫm chẳng mờ khi mưa đến
Em mơ ước xin được là ngọn nến
Sáng lung linh căn phòng nhỏ xinh xinh
Tia nồng cháy âu yếm thật là tình
Hồng đôi má chỉ riêng mình anh biết .
ThugiangVũ
|



|
Nỗi buồn
Nhè nhẹ nỗi buồn len trên tóc mây
vương vướng đắng cay lọt vào khoé mắt
tuổi vừa tròn như mây trời trong mát
gót guốc nào gõ nhịp buổi hè xưa
anh yêu em yêu biết mấy cho vừa
chỉ mong được nắm bàn tay nhỏ bé
đã nhiều lần anh bạo gan khe khẽ
gọi tên người để trao bức thơ xanh
đêm về anh mơ ước giấc mộng lành
cánh thư bé mà lòng anh rộng mở
con tim chân tình tấm lòng bỏ ngỏ
đón em vào với tất cả niềm yêu
mùa hè về phượng vẫn đẹp mỹ miều
rời lớp học em ra đi từ đấy
bức thư tình vẫn còn thơm trang giấy
em đoạn đành bỏ trường lớp chia xa
tiễn em đi quên cả tháng ngày qua
xanh nét mực thư còn hương hoa cỏ
bàng hoàng anh tưởng dáng em đâu đó
mắt anh cay nhoà cả vết tình xưa.
ThugiangVũ |