Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Ý Tình Gửi Chị -- Trời Mưa Bong Bóng -- Mặc Kệ
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



Ý Tình Gửi Chị

Chị ơi, ngày tháng trôi chầm chậm
Chẳng đợi chờ ai, cứ hững hờ
Lặng lẽ từng xuân tươi sắc thắm
Đông về buốt lạnh úa vần thơ

Đất người trăn trở lòng băng giá
Ray rứt thương mong nhớ bước về
Mái ấm tình quê nay xa lạ
Một thời đau nhục cõi đời mê…

Ngày tàn cuộc chiến mà mưa bão
Vẫn cứ giăng giăng ngập bước đời
Giặc Bắc vào Nam bao phiền não
Nặng đè đau xót héo nụ cười !

Chị ơi! Chầm chậm đời em bước
Tuổi lính chồng thêm tuổi tội tù
Đất người nửa giấc đêm về sáng
Tỉnh cả hồn mê – nhớ tháng tư…

Em đọc thư nhà lòng ray rứt
Bạn kể cho nghe chuyện đổi dời
Lũ lụt miền Trung rồi giông bão
Dân nghèo đói khổ mấy khi vui…

Tuổi xuân, thiếu nữ đem đi bán
Tất cả băng trinh đổi lấy tiền
Nuôi mẹ nuôi cha đang bệnh họan
Thương dân cùn khổ đói triền miên

Tuổi thơ mấy đứa còn may mắn
Ôm cặp đến trường học A-B
Lam lũ tối ngày đi mót rác
Xác thân gầy ốm giữa đời mê

Gió chuyển đông về…trời se lạnh
Quê mình cờ đỏ vẫn bay bay
Mấy ai nôn nả chờ xuân đến
Gió chướng về theo tiếng thở dài

Chị ơi! Chua xót lòng em lắm
Thương chị quê nhà vẫn đợi em
Lối cũ đường xưa ghi thật đậm
Lòng em thao thức lạnh từng đêm

Đất người em vẫn luôn thương nhớ
Quê cũ tang thương máu đỏ cờ…










Trời Mưa Bong Bóng

       Bụi theo gió lấp mê đường
Ta về đâu đã hết sương ướp đời
       Giã từ rừng núi xa xôi
Nắng Nam Hà với tiếng cười đớn đau
       Cổng tù khép vội thật mau
Bạn ta trắng mắt, nghẹn ngào nhìn theo

       Xe trên đường dốc ngoằn nghèo
Tai nghe chút gió đùa reo đón mừng
       Trong lòng xót dạ bâng khuâng
Về trên lối cũ, bước chân ngập ngừng
       Tám năm tình cách rưng rưng
Mắt em biết có dấu mừng đoàn viên !?
       Hay là gió tạt song hiên
Mưa sương, bướm vẫn lạc miền hoang vu

       Bước về lối cũ sương mù
Mắt em vẫn sáng hồ thu năm nào
       Nghe trong giọng nói nghẹn ngào
Thì ra chữ hẹn, tiếng chào xã giao
        Gió mưa đâu biết niềm đau
Nhìn bong bóng nước - ta xao xuyến lòng…

o o o 0 o o o

Mặc Kệ

Đứng yên mà ngó mây thay đổi
Kìa dáng hình em - giống thú hoang
Đôi môi mới hé chưa cười kịp
Thì gió về theo chút nắng tàn…

Em vẽ rõ ràng lời phân giải
Ta về đâu phải ý của ta
Quen rồi rừng núi loài cây dại
Em nói chi, đời vẫn xót xa…

Ta muồn ăn no rồi nhắm mắt
Trong mơ yên ổn thế đời hơn
Nhìn ta trong kiếng ta cười ngất
Biết nói lời chi có nghĩa ơn…

Áo em xưa mặc đâu sờn rách
Xỏ chỉ đen thui vá lại đời
Em vá được gì ta đã mất
Từ khi mưa gió tháng tư trôi?!

Nhìn tranh trời vẽ mà ta thích
Quên chuyện cạnh kề em trước kia
Biết kiếm gì ăn khi bụng đói
Đành thôi…kỷ niệm vút xa lìa…

          thylanthảo

 

 

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ