Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Lăng Lắc Tình Xưa - Chút Nhớ Thương Buồn
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



Lăng Lắc Tình Xưa

Tại chú đó. Đôi mắt nhìn chi lạ
Như xa xôi, như tiếc nhớ tủi buồn
Đôi mi cong, ươn ướt chút huyền sương
Giọng thật ấm trong dáng người nghệ sĩ
Nắng Sài Gòn, chiều cuối tuần thi vị
Đón chú về, cô cháu nhỏ thật xinh
Áo lụa vờn bên áo trận thật tình
Đèn xanh đỏ Bonard lồng lộng gió…
……….
Thư cô bé, nét mực còn nguyên đó
Mà thời gian sao cứ mãi vô tình
Nắng chiều tan, đêm xuống lại bình minh
Đời vẫn chuyển, gập ghềnh rồi bằng phẳng
Sao giông bão, mây trời đen lại trắng
Áo tù nhân trút bỏ bước tự do
Biển ngàn xa sóng giỡn vỗ lá đò
Đường rộng rãi thênh thang đầy nắng ấm
Chữ kỷ niệm, những vết hằn thật đậm
Dẫu vô tình cũng rất khó quên đi
Cô cháu ngày xưa không biết đã nghĩ gì
Mà gặp lại nhắc toàn là chuyện cũ
Bốn mươi năm - gió sương đời lữ thứ
Lặn hụp buồn trong bóng tối thê lương
Trời miền Nam cờ đỏ khắp phố phường
Tiếng rên siết dù hòa bình đã đến
Chiếc áo dài xưa thiết tha luyến mến
Được thay bằng những áo ngắn đơn sơ
Tình thiết tha nắng gió cũng hững hờ
Đời thay đổi như đêm ngày khắc nghiệt
Cô bé ơi! Có gì đâu phải tiếc
Khi bước đời mạng số đã an bày
Nhắc làm gì kỷ niệm quá mỉa mai
Của một thuở bé thầm yêu đôi mắt
Chuyện ngày xưa, nhắc làm gì…đã mất
Bé bây giờ đang hạnh phúc lứa đôi
Đường tự do - Chút mây trắng xa xôi…!

 

            thylanthảo







Chút Nhớ Thương Buồn

Có những buổi chiều mây thật thấp
Chuồn chuồn bay…chút gió vu vơ
Tựa cửa đứng nhìn lòng ta nhớ
Tình quê, bằng hữu…vết sương mờ.!

Bạn ơi! Mười mấy năm xa cách
Vẫn giữ trong tâm buổi tiễn buồn
Đất nước quê nhà xa lăng lắc
Bước đời sao cứ mãi mưa tuôn…

Bảy năm bước nặng đời sương gió
Áo trận, giày saut khắp bốn vùng
Tám năm tù ngục còn in rõ
Vết khắc thù đen đậm giữa lòng…

Ta về…một cõi trời xuân mất
Hạ đỏ cháy người, đông buốt xương
Địa ngục trần gian là có thật
Cờ đỏ bay bay khắp phố phường!

Bạn bè một số còn thương mến
Một số quay lưng chẳng dám nhìn
Ta thấy màu đời đen ảm đạm
Cây lá ngỡ ngàng đứng lặng thinh

Miếng cơm manh áo sao mà khó
Mắt mẹ nhìn ta xa xót thương
Anh chị sớt chia từng chuyện nhỏ
Ta sống mà tâm đắng chán chường…!

Đất người bạn tưởng ta vui lắm
Cũng áo cơm, cũng trả nợ đời
Vết khắc tháng tư còn in đậm
Quê nhà thì vẫn mãi xa xôi…

Đi làm bấm thẻ, tiền trang trải
Chút đỉnh làm quà cho chị anh
Rượu bia bè bạn đâu mà uống
Tuổi đời chiếc lá úa mong manh…

Có những buổi chiều mây thật thấp
Mắt ngó Quê Hương thấy thật gần
Chị anh, bè bạn còn nguyên đó
Mà sao lòng cứ mãi bâng khuâng.!

Sẽ có một ngày ta về lại
Cờ vàng rạng rỡ lối đi xưa…

            thylanthảo

 

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ