Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Ngậm Ngùi Nhớ Huế - Có Chút Ngậm Ngùi

Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



            Viết để nhớ 1 tháng ở Huế tháng 8-9
            năm 72

Mưa tháng tám - Huế buồn nhão đất
Mây xám đen - Trời thấp âm u
Chuyện sinh tử, mệnh trời có thật
Huế điêu tàn tan tác gió thu…

Hàng trăm quan tài phủ quốc kỳ
Ta choáng váng cảnh đời trước mặt
Mùi tử khí ai còn ai mất
Bước chân đi, lòng nặng hôn mê.!

Phi trường Phú Bài âm u tang tóc
Nước mắt còn đâu khóc chiến chinh
Huế thơ mộng thuở còn đi học
Đền cũ, lâu đài, cảnh đẹp xinh…

Nước Sông Hương lượn lờ vương máu
Cầu Trường Tiền khăn tang trắng bay
Cô gái Huế tuổi xuân mười tám
Mắt hoen buồn thấm đẫm ướt cay…

Chợ Đông Ba lửa cày vết nám
Thoáng mặt dân còn nét kinh hoàng
Giặc man rợ chuyện gì không dám
Giết dân lành đốt phá tan hoang…

Dân Quảng Trị kéo về đây trú
Sợ giặc thù hơn cả quỷ ma
Bỏ tài sản mặc cho dã thú
Lũ vô thần đâu biết xót xa…

Tôi đến Huế ngày đêm nghe pháo
Giặc bắn bừa thây kệ trúng ai
Trời mưa thu - Huế buồn ảo não
Phú vân Lâu…tiếng gió thở dài.!

Lòng nặng trĩu lần đầu tới Huế
Nhìn đế kinh đầy nét thê lương
Tiếng gió rít thì thầm kể lể
Lửa đạn bom cày  nát quê hương…

Người dân Huế đã khô nước mắt
Nhìn quân thù tàn sát mậu thân
Huế thơ mộng lọt vào tay giặc
Địa ngục. Trời ơi chuyện cõi trần!!

 

    





Em về thăm lại Gò Công
Mười mấy năm xa mặt cách lòng
Dấu quen xưa trở thành xa lạ
Ngang Cầu Nổi- Sóng vẫn đầy sông.!

Em về không biết buồn hay vui
Cảnh cũ quê xưa luống ngậm ngùi
Dấu bước thời gian in đậm nét
Người quen đâu giữa cảnh đổi dời.

Em về cho thỏa lòng thương nhớ
Mười mấy năm xa cách ly hương
Nắng vẫn hồng tươi trưa trên phố
Tìm đâu dấu cũ bước trên đường

Có chút gì ngăn cách không em
Sông xưa dòng nước vẫn êm đềm
Hay là chút gió lùa khua sóng
Nhìn nắng đời vẫn thấy bóng đêm!

Ân tình chót lưỡi với đầu môi
Tạo hóa bày chi cảnh đổi dời
Em thấy em trở thành xa lạ
Từng bước cô đơn chậm giữa đời

Đất của ông cha nơi sinh đẻ
Mà sao ngờ ngợ cõi lòng xa
Mười mấy năm, tâm lòng đáng lẽ
Xúc động tràn dâng - chỉ nhạt nhòa.!!

Tình người biến dạng theo năm tháng
Cố cảm thông vẫn thấy ngậm ngùi
Vật chất xóa tan nhiều lễ nghĩa
Cờ đỏ bay bay cuốn bước đời

          thylanthảo

 

 

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ