Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Trăng và Em -- Cảnh của Đời Thường
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



  Trăng và em

Dìu dịu trăng cười vui nhân thế
Lồ lộ khuyên vàng sương mỏng manh
Áo ngủ nhạt hồng, tranh tuyệt mỹ
Bàn tay tạo hoá, nét tinh anh

Em dạo vườn hoa, đêm huyển mơ
Ánh trăng thu sáng bóng em mờ
Tại sao? Ờ nhỉ...hoài thân lẻ
Đối bóng? Bao giờ? Em ước mơ...

Hôm qua em đọc bài thơ của
Người ở trời xa gởi tới em
Bài thơ chứa cả trời thương nhớ
Với vạn niềm mơ trong trái tim...

Nỗi niềm của một người thua trận
Bị giặc trả thù không nương tay
Người viết bằng giọng thơ cảm động
Kể chuyện tù gông tám năm dài...

Ngày giặc thả về thân xơ xác
Cảnh đời dâu bể đắng lòng thêm
Cô bé, tình yêu xưa đẹp lắm
Bây giờ bến vắng - Gió chiều êm!

Đêm nay trăng sáng em thờ thẫn
Đi giữa vườn hoa, sương ướt hoa
Xúc cảm nhớ thương rồi em giận
Nguyệt Lão đâu? Tình mãi cách xa...

Anh ở phương nầy anh vẫn thấy
Dáng em tha thướt dưới trăng ngà
Hoa lá say nhìn em ngây dại
Dụi hoài đôi mắt...Ngỡ tiên nga

     thylanthảo
     5-6-14

 

 

 

  Cảnh của Đời Thường

Chân đất, đầu trần, hương gió núi
Quen rồi cảnh nắng cháy nung người
Mây bay chầm chậm xin đừng hỏi
Sao mãi đeo gai nặng bước đời ...

Phiến lá lẳng trơn không rêu bám
Bên triền héo úa cỏ vàng hoe
Cảnh của trần gian sao sầu thảm
Đập đá, trèo non...chuyện nặng nề.!

Mã tấu vung cao tay tráng sĩ
Múa gươm trên lưng ngựa năm nào
Ngày xưa đâm giặc nay đốn củi
Từng giọt mồ hôi nặng xót đau...

Nhung bào xé rách đâu ai vá
Áo cụt quần cùn thân ốm nhom
Cùng giống Lạc Long mà xa lạ
Chiến tuyến phân chia vẫn mãi gờm...

Đâu phải bột dễ nhào dễ nắn
Óc người dễ lắm đồi thay sao
Có nhốt cho tới ngày rục xác
Cũng không phai được sắc hương đào

Trút hết căm hờn lên mã tấu
Miệng hát vang bài ca xuất quân
Gượng sống từng ngày bên quỷ đỏ
Cố gắng làm sao giữ được thân...

Nợ nước tình nhà thề vẹn vẻ
Mài gươm chờ đợi dựng cờ xưa
Nước Việt hùng anh đâu có lẽ
Sống hoài trong cảnh gió giông mưa

Rải rác mồ hoang chôn cạnh núi
Xác thân của một kiếp anh hùng
Tay lỏng rơi gươm lòng tức tối
Ngậm hờn thây rã với côn trùng.!

Trăng vẫn vàng anh vẫn sắc mơ
Quê hương đang ngóng đợi mong chờ
Người về dựng lại cờ năm cũ
Đuổi giặc thù đi...thỏa ước mơ

           thylanthảo

 

 

 

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ