Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Tìm Lại Dĩ Vãng
Truyện Tình Lãng Mạn của Hướng Dương txđ


Đã trên năm năm anh không trở về trốn này mặc dù anh đã từng ao ước, từng muốn về tìm lại hình ảnh của một dĩ vãng đẹp. Bao đêm anh đã trăn trở, không sao tìm được giấc ngủ, chỉ vì nhớ. Anh nhớ em, anh nhớ người em bé nhỏ đã đến với anh trong tình cờ, chỉ trong một thời gian quá ngắn, hai ngày, để rồi để lại trong tâm khảm anh bao nhiêu kỷ niệm êm đêm, thú vị, bao nhiêu hình ảnh đẹp. Những hình ảnh quá tình để anh có thể quên, để anh cứ vương vấn dĩ vãng, anh cứ nhớ, cứ thèm thuồng!

Năm năm trôi qua quá nhanh nhưng cũng quá chậm. Nhanh khi bi giờ đây anh nhìn lại, chậm khi anh bị dày vò bởi nhung nhớ. Mới ngày nào đó anh gặp em, để rồi đành phải quên em. Anh đã gặp em vì duyên tiền định hay vì định mệnh, hay sao đó. Thế mà cuối cùng anh đã quyết định không bao giờ tìm lại em lần nữa chỉ vì sự trớ trêu của vận mệnh. Quyết định như thế để rồi anh lại tiếc, lại thèm muốn, lại uớc mơ… ước mơ một ngày nào đó, anh lại được thấy em, thấy nụ cười đã làm cho anh xao xuyến trong lòng, thấy cái vẻ đẹp nửa Âu nửa Á đã lôi cuốn anh ngay từ phút đầu tiên thấy em. Anh vẫn thèm nhìn em nũng nịu, thèm nghe em đòi, em nói em muốn anh… Sao anh đã thèm được ôm lại em vào lòng đến thế, và nếu định mệnh run rủi, lần này anh sẽ ôm em thật chặt, ôm ghì em như thể cho em dính chặt vào anh, để không bao giờ hai đứa còn có thể rời nhau nữa!

Lúc đầu anh đã không nghĩ anh sẽ tới nơi đây. Anh đã hai ngày chạy theo con lộ Pacific Coast Highway one, anh đã tới Stinson Beach, anh đã ngồi nơi bãi biển nhìn mấy em đầm nằm phơi nắng hay xuống nước đùa rỡn với sóng biển. Sau đó anh đã đi tiếp tới Point Reyes chơi, ngắm cảnh chụp hình, anh đã ngồi ngắm biển, nhìn những con sóng lớn sô đẩy nhau ào ào đổ lên những tảng đá lớn, ăn oyster in the shell và uống Sonoma Chardonnay. Anh tính trở về San Francisco nhưng rồi hứng chí sao đó anh đi tiếp 35 miles để tới Bodega Bay. Bodega Bay, nơi đã được dùng làm nội cảnh cho cuốn phim “The Birds” nổi tiếng của Alfred Hitchcock. Bodega Bay nơi chất chứa bao kỷ niệm tuyệt vời, nơi đây anh đã bao lần đưa những người tình tới, hai đứa đã trải qua bao ngày chìm đắm trong đam mê, hạnh phúc, rạt rào yêu đương. Và anh quyết định ở lại Bodega Bay một vài ngày nghỉ dưỡng sức rồi mới trở về San Francisco. Chiều đầu tiên anh đã tới ngồi tại quán ăn ở Lucas Wharf, một quán bình dân cho người địa phương. Anh thích quán này vì chủ nó có tàu đi đánh cá nên tôm cá nơi đây tươi và đầu bếp biết nấu sao cho thức ăn ngon miệng. Những lần tới Bodega Bay, anh hay ăn trưa nơi đây và cứ la cà ngồi nói chuyện diễu với mọi người. Anh nhớ lần trước anh đi với em gái anh, em cứ cười bò lăn khi nghe anh nói đùa với một anh chàng thủy thủ già, chủ một chiếc tàu đánh cá, anh chàng này khoe hay đi đánh cá tuốt bờ biển Nam Mỹ. Nghe anh ta nói khoác, anh nói anh muốn thuê chiếc tàu đi Peru kiếm người yêu, thế mà anh chàng kia tưởng thật. Anh đã bịa ra một câu chuyện tình lâm ly bi đát, anh nói anh quen một người con gái Peruvian trên Internet, sau gần hai năm trao đổi thư từ hai đứa

thương nhau, nàng hẹn anh ở một làng đánh cá tên Talara nơi phiá Bắc Peru. Anh muốn tới đó kiếm nàng trước khi nàng đi lấy chồng, cha mẹ nànghứa gả nàng cho một anh mọi Inca ở địa phương, nàng cứ thoái thác mãi cho tới bi giờ nàng không thể còn cãi lời cha mẹ nàng được nữa. Anh còn nói rằng em gái anh, tay chỉ vào em, sẽ đi cùng và anh muốn đi càng sớm càng tốt. Người chủ tàu đánh cả nghe bùi tai nói sẽ về kiến thêm hai người thủy thủ khác đi theo, ông ta sẽ chuẩn bị xăng dầu, lương thực rồi sẽ tới đón anh ở San Francisco.

Chuyến hải hành đi về sẽ mất 15 ngày, anh sẽ phải trả công cho ông ta 10 ngàn đô la. Anh đồng ý, và để ăn mừng anh đã kêu thêm rượu để hai người uống mừng một chuyện làm ăn thành công. Thế là hai người vừa uống rượu, vừa tâm sự cho tới quá trưa, em gái anh nhắc hai lần anh mới chịu ra về.

Hôm nay ngồi một mình bên cửa sổ nhìn ra biển xanh, trời mênh mông, sóng lớn ào ào đổ vào bờ, anh đã uống hết một chai vang trắng, ăn tôm hùm luộc với mayonnaise, cho tới khi hơi choáng váng vì men rượu anh mới ra về khách sạn. Anh chạy xe chầm chậm trên con đường Doran Park Road để tới Bodega Bay Lodge,  nơi anh vẫn thường tới lưu ngụ mỗi khi tới vùng này của bờ biển Sonoma. Vừa bước chân vào phòng đón khách, người tiếp viên, một cô gái tuổi chừng 25, khá xinh, tóc nâu xậm, mắt xanh biếc, niềm nở chào anh:

  • Hello, nice to see you again Robert! (Chào anh Robert, em rất vui được thấy anh trở lại)
  • Anh cũng vui được gặp lại em, Helen.
  • Ngọn gió nào đưa anh tới đây vậy?

Anh cười nói bông đùa:

  • Thì nhớ em, gió tình đưa anh tới nè.

Anh nhìn Helen đỏ mặt trả lời:

  • Anh thương em hồi nào sao không nói? Anh xạo quá đi thôi.

Rồi bình tĩnh lại em nói:

  • Vẫn căn phòng quen thuộc 201 nhìn ra biển nha anh.
  • Ừ, cám ơn em đã để dành nó cho anh.
  • Chứ sao! Nhưng cô bé người tình của anh đâu, sao bữa nay không thấy?
  • Ôi, nàng thôi anh lâu rồi!
  • Buồn chưa? Vậy người yêu mới đâu?
  • Chưa có. Em chịu làm người yêu mới của anh không?

Cô bé đỏ mặt nói:

  • Em không dám… Anh cứ thích nói đùa… Chìa khóa phòng anh đây. Anh ngủ ngon nha!

Đêm hôm đó anh ngủ một giấc đến hơn 9 giờ sáng hôm sau. Anh đã vào phòng tắm để nước nóng đổ lên người cả nửa tiếng đồng hồ cho tới khi anh thấy khỏe lại rồi mới chui vô giường. Anh vẫn khoái tắm nước thật nóng, tắm thật lâu, để thấy tinh thần sảng khoái, nhưng anh đã hơi buồn vì không có em tắm với anh như những lần trước. Anh nhớ những lần hai đứa tắm chung, anh nhớ những giây phút tuyệt vời khi hai đứa ôm nhau, hôn nhau dưới hoa sen, đôi bàn tay anh xoa xoa thân thể em. Anh nhớ làn da mịn màng, nhớ cái cảm giác hừng hực trong người, nhớ niềm hạnh phúc có người yêu. Đã lâu anh không còn được hưởng cảm giác thú vị đó nữa, anh cũng đã quen dần với cuộc sống một mình, với sự cô độc. Anh đã không đi tìm kiếm tình yêu mới, anh thích ôn lại những kỷ niệm xưa trong nỗi buồn tê tái của tâm hồn. Không hiểu có phải đó là vì anh đã luống tuổi, vì anh đã thôi không còn muốn sống giang hồ, không còn muốn tham dự vào những cuộc phiêu lưu tình ái? Không phải anh không còn thèm, nhưng làm như có một cái gì ngăn chặn anh lại, không muốn để cho anh được thả lỏng, không muốn để anh tung hoành nữa. Hay tại bi giờ anh kỹ lưỡng hơn, kén chọn hơn, hay cũng có thể vì anh chưa may mắn tìm được một đối tượng vừa ý?

Những ngày gần đây Hoàng hay nghĩ về quá khứ, anh nghĩ tới những hình ảnh đẹp của một thời xa xưa, thời mà tiếng Pháp nói là “le bon vieux temps”. Anh đã hay dùng cụm chữ “đẹp như mơ” để nói về cái thời xa xưa đó, cái thời ai trong đời cũng phải có để bây giờ luyến tiếc, bây giờ nhớ lại, cái thời thương nhớ ơi là thương nhớ. Ngồi bên cốc rượu, trước màn chiếc máy điện tính, anh đã bao lần muốn ghi lại những gì quay cuồng trong tâm trí anh, bao nhiêu hình ảnh dồn dập trổi dậy từ tâm khảm vào những đêm không ngủ. Bao nhiêu lần anh vùng ra khỏi tấm drap giường đi mở tủ lôi chai Cognac uống để dỗ giấc ngủ? Để rồi mắt anh cứ trơ trơ, đầu óc anh cứ lởn vởn bao nhiêu ý nghĩ ma quỉ? Anh trằn tróc nằm tiếc quá khứ... Cái quá khứ mà khi đó anh có thấy đẹp gì đâu cho có? Để rồi bây giờ anh cứ tiếc nhớ, anh thoạt không hiểu… Sau khi nghĩ kỹ anh mới nhận thức rằng cái gì mất đi rồi mình cũng thấy đẹp, cái gì đã trôi đi mất vào dĩ vãng mỉnh cũng nuối tiếc.. Như anh nuối tiếc những cuộc tình tan vỡ, những cuộc tình mà ai đó đã cho rằng “chỉ đẹp khi còn dang dở”…

Sáng hôm sau, anh sách xe đi tới căn nhà xưa kia được dùng làm trường học trong cuốn phim The Birds chiếu vào năm 1963 do nữ tài tử Tippi Hedren thủ vai chính, cuốn phim giả tưởng hồi hộp làm cho bao khán giả hoảng sợ, tim đập thình thịch. Cảnh đàn chim khổng lồ hàng trăm ngàn con đến làm tổ tại Bodega Bay để rồi tự dưng lên cơn điên cứ thấy người là tấn công, chúng đập cánh vù vù, xà vào người đi đường, dùng móng chân nhọn cáo cấu, dùng mỏ mổ vào đầu vào cổ người ta làm da thịt rách nát, máu me chẩy tóe loe, thấy mà thất kinh. Chúng càng ngày càng thô bạo, tấn công cả vào nhà dân, người người tìm cách bỏ trốn đi nơi khác, đàn chim đuổi theo xe hơi, xà vào như muốn đập tan cửa kính xe để cáo cấu, cắn người đang ngồi bên trong. Ôi khiếp ơi là khiếp. Anh nhớ ngày đó phim chiếu ở rạp Rex, anh còn là sinh viên, tiền không có, nhưng cũng cố kiếm ra tiền để mua vé đưa em gái đi coi -  để rồi em sợ quá rú lên đòi về không coi nữa. Anh phải dỗ dành mãi em mới chịu ở lại với anh cho anh coi nốt cuốn phim, chỉ vì tiếc tiền và vì muốn được em rúc đầu vào ngực anh, nhắm mắt không dám coi tiếp.

Căn nhà này - một thời trước đây được dùng làm một quán trọ (bed and breakfast) nhưng giờ đây chỉ là một nhà tư nhân - anh đã coi nhiều lần, nhưng không hiểu sao mỗi khi đi Bodega Bay là anh lại cứ muốn tới nhìn nó một cái, chụp vài tấm hình. Nó gợi lại trong tâm trí anh cái cảnh trong cuốn phim, những đứa bé nhốn nháo vừa chạy vừa ngoái cồ về phiá sau xem có con chim nào đuổi theo mình không. Lúc đầu thi không có con nào nhưng tiếng chân tuị nhỏ chạy vang dội làm cho đàn chim đang đậu yên bỗng nổi cơn bay lên xà xuống cắn mấy đứa học trò. Anh nhớ mãi cái cảnh những đứa học sinh bé hốt hoảng tìm đường tránh những con chim, đen thùi lùi giống như những con quạ, cứ bám vào đầu vào cổ mình, không có đường nào chạy thoát.

Đến gần trưa anh thấy hơi đoi đói, anh nhớ sáng ngủ dậy anh vội đi chơi quên cả ăn sáng. Anh thèm tới cái quán nhỏ bên kia Vịnh Bodega ăn clam chowder và crab sandwich, uống cà phê đen. Clam chowder nơi đây nấu mỗi ngày bằng con hào tươi và khoai tây dẻo hảo hạng, ăn tới đâu múc tới đó từ cái nổi nóng hổi bốc khói, ngon đặc biệt, nổi tiếng trong vùng. Chính nàng Helen đã giới thiệu với anh nên anh định rủ nàng đi ăn cùng cho vui.

Anh quay trở về khách sạn tìm nàng nhưng xui cho anh, Helen đã không có mặt ở quầy tiếp đón, có thể nàng làm ca chiều, hay nàng nghỉ bữa ấy không chừng. Tự dưng anh thấy buồn buồn trong lòng, anh đổi ý không muốn ở lại nơi đây thêm đêm nay. Anh bèn trở lên phòng lấy đồ đạc, xuống trả phòng, rồi đành lái xe đi một mình đến cái quán Spud Point Crab.

Sau khi ăn xong anh sách máy hình đi chụp vùng bờ phía Tây của Vịnh Bodega, anh ghé Bodega Marine Laboratory do trường Đại Học UC Davis điều hành là nơi phim Alfred Hitchcock cho quay một cảnh trong cuốn phim the Birds. Chính cái nông trại bên bờ biển ở trên con đường Westshore Road đã được dùng làm ngoại cảnh cho cuốn phim khi quay cảnh Tippi Hedren (vai Melanie Daniels) tới thăm Rod Taylor (vai Mitch Brenner). Anh đã lội bộ qua một khu rừng để tới bờ biển phía bên kia, đi xem cái nông trại này.

Sau đó anh lái trở về bờ bên phiá Đông đến khu thương mại The Tides trên con đường xa lộ số 1 là nơi ngày xưa chỉ là một tiệm ăn lớn ở Bodega Bay. Chính tại nơi đây Alfred Hitchkock cho quay cái cảnh Mitch ra đón Melanie, cô nàng đã thuê ca nô máy đi dạo trên Vịnh Bodega và khi trở về bị một con hải âu xà xuống tấn công làm chảy máu đầu. Rồi Mitch đưa Melanie vào trong cái quán The Tides để xin chai thuốc bôi lên vết thương trên đầu người yêu.

Ngày nay cả khu này đã được mở rộng ra để một bên là một quán cà fê, bên kia là tiệm ăn sang trọng có thêm một khu chợ nhỏ bán tôm cua hải sản tươi cho những ai muốn mua về nhà. Trên đường đi vào phòng ăn có một khoảng trống cho khách ngồi chờ, đợi khi có bàn thì vào bên trong, trên tường nơi đây treo vô số hình ảnh của cuốn phim The Birds cũng như một số đồ kỷ niệm liên quan tới cuốn phim ấy, đặc biệt có cả hình nhà đạo diễn Alfred Hitchcock và nữ tài tử Tippi Hedren với chữ ký của họ. Anh đã từng đến tiệm ăn này nhiều lần, anh thích ngồi với em gái nơi có khung kính lớn nhìn ra biển mênh mông, vừa uống rượu vừa mơ mộng ngắm cảnh, vừa ăn vừa nói chuyện tình tứ với người yêu. Nhưng hôm nay anh chỉ ngồi trầm ngâm uống rượu nhớ tới quá khứ, tới những ngày nghỉ tràn đầy hạnh phúc, những ngày vui nhất trong đời anh. Năm năm nay anh không tới nơi đây và anh cũng không hiểu cái gì nó thúc đẩy anh cứ đi tới Bodega Bay là đi viếng lại những nơi anh đã từng đến thăm nhiều lần. Lạ nhất không hiểu vì sao, trong tâm trí, anh cứ bị cuốn phim The Bird ám ảnh. Phải chăng vì nó là một phần của dĩ vãng xa xôi?

Anh đã ở The Tides khoảng một tiếng đồng hồ, chỉ ngồi uống rượu, nhâm nhi một đĩa tapas. Sau đó anh lại lên đường, cứ hướng Bắc của Quốc lộ 1 anh đi, anh lái xe đi tuốt lên tới tận Jenner rồi cứ thế anh đi tiếp qua Fort Ross, anh chụp được bao nhiêu cảnh đẹp. Biển vùng này xanh ngắt, hôm ấy trời lại nắng nên tấm hình nào cũng rõ nét, đẹp mê hồn. Anh chụp lia liạ, anh vốn thích biển, cứ nhấc máy lên là bấm lia chia. Anh thấy sao những tảng đá đem thùi lùi, nhô lên mặt biển trông hấp dẫn con mắt đến thế, những tảng đá to, sóng đổ vào lên bọt trắng xoá cả một vùng xung quanh, để rồi chưa đầy một phút sau bót đã tan, vùng nước trắng đó biên mất. Rồi con sóng khác lại ào tới, lại cái cảnh biển xủi bọt quanh những tảng đá như thế… Làm anh cứ đứng ngây người ra ngắm nhìn cảnh tạo hóa gây ra liên tục, như một cuốn phim bất tận.

Tới khi anh thấy trời xâm xẩm tối, anh mới dừng lại tại một khách sạn trên Pacific Coast Highway 1 North trông khá đẹp mắt lại có cả tiệm ăn thấy cũng khá sang. Anh quyết định nghỉ đêm nơi đây để hôm sau trở về nhà.  Chẳng gì anh cũng đã đi xa cả trăm miles. Vả lại lúc đầu anh không tính đi tới những nơi này, anh định đi tìm lại một hình bóng thân thương ở Mendocino mà lại lạc đường, xà tới những nơi không đâu để rồi những hình ảnh trong ký ức vồn vã đến với anh. Đã từ lâu anh như người không hồn, anh làm những việc theo bản năng, anh không tính trước. Hay nói cho đúng ra anh tính một đường mà lại làm một nẻo. Cái gì đưa đẩy anh tới Timber Cove, cho đến giờ phút này anh cũng không hay. Đôi khi anh như kẻ bị chứng bệnh mộng du, đi lang thang nơi này nơi kia mà không tính trước.

Timber Cove là một vịnh nhỏ trên vùng bờ biển Sonoma. Cảnh thiên nhiên ở đây đẹp mà lại mang nét yên bình, dễ làm cho lòng người lắng xuống. Đứng trên bờ cao nhìn xuống vũng biển, Hoàng bị hớp hồn, anh như bi dẫn đưa vào một cơn mộng, anh mông lung thả hồn theo những ý nghĩ lãng mạn, và tự nhiên anh ao ước có một người đàn bà đứng bên anh để anh vòng tay ôm, để anh hôn lên mái tóc, để anh thủ thỉ những lời yêu thương. Anh bồi hồi nhớ lại những cuộc tình đã đi qua đời mình, để rồi anh nhớ tới bài ca “To all the girls

I’ve loved before” và tiếng hát truyền cảm của Julio Iglesias, anh chàng ca sĩ đa tình giống anh một thời. Hứng chí anh nghêu ngao vài câu trong bài ca ấy
 

The winds of change are always blowing
And everytime I try to stay
The winds of change continue blowing
And they just carry me away

Giống như trong những lời bài ca, anh cũng đã để những cơn gió biến chuyển lôi cuốn đi như những lá mùa thu quay cuồng theo cơn lốc. Giờ đây anh không còn gì, anh tay trắng, trái tim lạnh ngắt, tâm hồn tái tê… Nghĩ vậy anh tự thấy yếu hèn, anh lại muốn vùng dậy; bởi vì từ bản chất anh đâu phải hạng dễ đầu hàng? Ngày cả số phận con người, anh đã chẳng chống lại hay sao? Anh đã bao giờ chấp nhận định mệnh đâu? Chỉ một giây sau anh đổi ý… Ngày mai anh sẽ không trở về nhà, ngày mai anh sẽ đi Mendocino, nơi đó anh sẽ tìm lại được những giòng sông yêu thương cũ….

Anh đi vào quầy tiếp đón khách thuê phòng. Người đàn ông lớn tuổi ăn bận đàng hoàng trố mắt nhìn anh bước tới như thấy lạ. Có lẽ bởi vì nơi đây không mấy khi có khách người Á Đông. Nhưng sau khi thấy anh nói tiếng Anh lưu loát, ông ta bình tĩnh lại và tỏ vẻ niềm nở:

  • Quý ông muốn một căn phòng nhìn ra vịnh, nhìn ra vũng, hay ra khu rừng? Thưa nếu ông muốn tiết kiệm thì…

Anh cắt ngang:

  • Ông cứ cho tôi căn phòng nào đẹp nhất nhìn ra biển cả mênh mông. Tôi muốn sáng sớm thức dậy được nghe tiếng sóng rì rào bên tai. Tôi là một kẻ mê sóng biển.
  • Dạ thưa vâng.

Rồi nhìn anh chăm chú như muốn dò xét điều gì, người tiếp viên tò mò hỏi:

  • Tôi đoán chừng ngày xưa ông là thủy thủ?
  • Không, tôi không là thủy thủ nhưng tôi thích biển từ khi còn bé. Cuối tuần bố tôi hay đưa tôi đi tắm biển ở Đồ Sơn gần Hải Phòng. Ông chắc biết Hải Phòng? Đó là nơi Hải quân Mỹ rải mìn phong tỏa vào năm 1972…
  • Vâng, tôi biết. Cảng Hải Phòng còn bị B52 ồ ạt thả bom năm đó…. Thưa xin ông ký vào nơi đây… và đây là thẻ mở cửa. Ông chỉ ở qua đêm thôi đúng không?
  • Vâng đúng, mai trước 11 giờ tôi sẽ checkout. Tôi sẽ đi tiếp lên tới Mendocino…
  • Bờ biển vùng này đẹp nhưng đường ngoằn ngoèo, lên dốc xuống dốc, nguy hiểm lắm, xin ông lái xe cẩn thận cho.
  • Cám ơn ông, tôi sẽ ghi nhận lời cảnh báo của ông…

Anh lấy thẻ mở cửa và cầm hành trang đi lên phòng. Vừa vào là anh cảm thấy hài lòng. Trước mắt anh là tấm kính to lớn bao phủ gần hết một phía tường và phiá bên kia là biển, biển mênh mông một màu tím đen dưới những ánh đèn lờ mờ của một dãy hành lang với những cây thông trông nhỏ bé trước cả một vùng trời nước đại dương. Hoàng đặt hành lý xuống, mở va li lấy chai Cordon Bleu và cái lý dát vàng trạm trổ tên anh mà anh luôn mang theo mỗi khi đi chơi xa. Anh rót rượu, đưa lên miệng hít hà mùi thơm của cognac rồi mới hớp một ngụm. Mở chiếc laptop, anh check thư từ, nhưng không thấy có lá thư “xanh” nào. Tiu nghỉu, anh gập chiếc máy lại, cầm ly rượu ra đứng nơi cửa sổ, vừa uống rượu vừa nghĩ ngợi mông lung. “Mai mình đi Mendocino nhưng không biết có gặp lại được em hay không đây? Lái xe thêm gần 100 miles, mình hy vọng mình sẽ gặp may. Nếu không thì thật là mất công toi…” Anh bỗng thấy buồn buồn trong lòng, đầu anh có những ý nghĩ vẩn vơ, để rồi anh tự an ủi: “que sera sera… Gặp thì vui, không cũng không sao. Mình suy nghĩ làm gì, có làm gì được mà tính toán…” Anh quyết định đi tắm một cái rổi đi xuống phòng ăn dùng bữa cơm chiều.

Nhà hàng nơi đấy trông sang trọng, nhân viên hầu bàn lịch sự nhưng anh thấy thực đơn không có món gì đặc biệt. Anh ăn một chén Clam Chowder và một đĩa thịt vịt nấu đậu uống một chai Lancaster Cabernet 2009. Bữa đó là ngày cuối tuần nên đông du khách tới ăn, thực khách từng đám cười cười nói nói làm cho anh hơi khó chịu vì anh ngồi có một mình một bàn. Nhưng anh quyết định không để ý tới khung cảnh xung quanh, anh cứ lặng lẽ thưởng thức món ăn và chai rượu, và tự thấy vui trong lòng. Lâu lâu cô gái hầu bàn lại ghé nói với anh vài câu, anh hỏi thăm về đời sống trong vùng, về những nơi có thể đi thăm, cô ta vui vẻ trả lời. Anh có cảm giác cô ta có mối thương cảm đối với anh vì thấy anh có vẻ cô đơn. Nói chuyện với cô, anh cũng thấy bớt buồn nếu không muốn nói là hơi vui vui trong lòng. Ăn xong ngà ngà say, anh lên phòng và vội vả thay quần áo lên giường. Chỉ mươi phút sau anh đã chìm vào giấc ngủ, men rượu đã giúp anh quên hết sự đời.

Sáng hôm sau anh dậy sớm, tự pha ly café đứng cửa sổ uống. Ánh sáng rạng đông bừng bừng làm rộn rã lòng anh và anh thấy phấn khởi. Anh lấy máy hình ra chụp vài tấm vì cảnh bình minh thật huy hoàng, anh mở cánh cửa sổ nghe tiếng chim líu lo trên cành thông cùng với tiếng sóng nhẹ vỗ vào bờ. Xa xa là những bải cát trắng ngần, lấp ló sau những rặng cây rừng. Gió biển bữa nay thổi hiu hiu, thoảng mát, không ồ ạt, không vũ phu. Mùi biển nơi đây cũng thoang thoảng không như biển ở quê anh. Và anh chợt nhớ tới biển Long Hải Ô Cấp ngày xưa nồng nặc mùi cá khi anh đạp xe qua những làng chài. Ôi sao anh nhớ anh thương cái mùi biển quê hương, anh thèm được hít hà nó đến thế. Một ngày nào quê hương anh thanh bình, anh sẽ trở về thăm, anh vẫn tự hứa như thế; nhưng thời gian cứ trôi qua, năm này tới năm kia mà sao chưa bao giờ có thanh bình để anh trở về? Lòng anh trùng xuống với ý nghĩ tổn thương này, anh vội hồi tỉnh lại, nốc nốt tách café rồi đi tắm. Anh muốn tắm nước thật nóng để thấy sảng khoái, để thoát khỏi sự u mê, để anh phấn khởi đi tìm người con gái anh đang mong gặp lại…

Mới 9 sáng giờ anh đã xuống dưới nhà trả phòng và ra xe lái đi, anh ra đi vội vã, háo hức như đứa trẻ ngày Tết mong đợi ông bà thức dậy để mừng tuổi ông bà và được tiền phong bao. Anh thấy lạc quan trong lòng, anh nghĩ thế nào anh cũng sẽ tìm ra em, mặc dù năm năm qua hai đứa bặt tin nhau, không đứa nào biết đứa kia ra sao, hiện ở đâu. Anh thấy vui, anh thấy cuộc đời mầu hồng. Đóng cửa xe, chân anh nhấn ga cho chiếc xe rú lên vọt đi như vũ bão, anh thấy khoái chí, anh thấy anh trẻ trung trở lại như xưa. Anh khe khẽ ngân nga bài ca anh đã thường hát khi anh ở tuổi 20:

  Tôi muốn mình tìm đến thiên nhiên
Tôi muốn sống như loài hoa hiền
Tôi muốn làm một thứ cỏ cây
Vui trong gió và không ưu phiền
……………..

Tôi muốn thành loài thú đi hoang
Tôi muốn sống như loài chim ngàn
Tôi muốn cười vào những khoe khoang
Tôi muốn khóc thương đời điêu tàn...

Và như thế hơn hai tiếng đồng hồ sau anh tới vùng quê em. Hồi hộp, anh đi lại trên con lộ ngày nào anh đi, quốc lộ 1 đưa tới Fort Bragg là nơi hai đứa bắt đầu yêu nhau, anh biết anh sắp tới thị xã Mendocino nhỏ bé tí teo nằm ngay ven biển vì lần trước anh đã tưởng đi lạc nơi đây. Anh cho xe chạy chậm lại, vừa lúc anh thấy ngã tư có đèn xanh đỏ, anh biết phải quẹo trái vào con đường Little Lake Road để bắt sang con đường Lansing có cái quán Mendocino Bakery & Café, nơi định mệnh đã đưa em tới với anh. Anh thấy lại cái cảnh hai đứa làm quen nhau, em đem thức ăn ra cho anh ngoài sân rồi em tìm cách ra ngồi trò truyện với anh dưới bầu trời xanh ngắt, vì em có cảm tình với anh mà anh cũng không biết tại sao. Anh đã hỏi em có phải là người gốc Pháp không để rồi em hỏi lại anh có phải là người Việt không. Cuối cùng hóa ra em là Pháp lai Việt, bố em là một chuyên viên trồng nho và làm rượu chát còn mẹ em là một cô gái người Việt xưa kia học trường đầm ở Saigon. Mà anh lại là dân trường Tây nên hai đứa thích nói tiếng Pháp với nhau…

Tim đập rộn rã, anh mở cánh cửa vào quán. Anh ngơ ngác đứng nhìn quanh một lúc lâu vì anh không thấy bóng dáng em đâu hết. Anh nghĩ chắc em ở ngoài sân, em đang dọn dẹp bàn ăn ngoài đó. Anh lặng lẽ bước qua cánh cửa đưa ra bên ngoài, hồi hộp nghĩ tới giây phút anh thấy lại bóng dáng người yêu cũ. Nhưng để rồi anh tiu nghỉu, anh thất vọng quay vào đứng xếp hàng trước quầy bán thức ăn. Mặt anh buồn thấy rõ, anh thấy chính anh trong tấm gương trên tường, trông anh bơ phờ, thảm hại… Sao mình có thể thất vọng tới mức này nhỉ, anh tự hỏi… Thế là thế nào? Không lẽ hôm nay em nghì làm? Hay em ở phiá sau nhà bếp? hay em đi đâu trong giờ break? Chắc chút xíu nữa em về. Anh sẽ gặp em… hai đứa sẽ gặp nhau… hai đứa sẽ ôm nhau, sung sướng được thấy lại nhau…

Tiếng người thanh niên bán hàng làm anh giật mình:

  • May I help you? (Thưa ông cần chi?)
  • Cho tôi một double expresso và một croissant…
  • Ông cho 6 đồng 49…

Anh ngơ ngác nhìn anh ta, móc ví trả tiền…

  • Xin ông đứng chờ cho chúng tôi làm cà phê và nướng lại bánh cho ông…
  • Xin lỗi, tôi muốn hỏi thăm anh một tí đươc không?
  • Dạ được, xin ông cứ hỏi…
  • Trước ở đây có một người bán hàng tên Marie-Claire. Tôi muốn gặp lại cô ấy?
  • Tôi xin lỗi nhưng tôi không biết ai tên đó ở đây…

Anh bèn lí nhí “cám ơn” rồi đứng sang một bên cho những thực khách khác đi tới mua hàng. Vài phút sau anh lấy cà phê và croissant đi ra sân, ngồi xuống ở một góc kín đáo để khỏi thấy ai. Tâm trí anh rối như tơ vò, anh không biết bi giờ phải làm gì tiếp. Chán quá anh cũng chẳng buồn đụng đến tách cà phê và miếng bánh. Anh cứ ngồi phờ người ra đó, mong tới lúc anh tỉnh trí và biết sẽ phải làm gì. Lúc này trong đầu anh quay cuồng những câu hỏi, những thắc mắc. Sao em lại bỏ làm nơi đây? Em bỏ lâu chưa? Bi giờ em làm gì, ở đâu? Không biét sau năm năm em còn nhớ đến anh nữa không? Nếu gặp lại hai đứa sẽ nói với nhau câu gì?... Cứ hết câu này đến câu khác, đầu óc anh tràn ngập những nghi vấn…

Nhưng rồi anh cũng hồi tỉnh. Anh quyết định đi tới nhà em xem sao. Anh đã tới thăm bố em lần đó nhưng đã chỉ đi theo xe em chạy phiá trước nên bi giờ không nhớ rõ cho lắm con đường vào khu nhà em, một căn nhà bên ruộng nho nằm sâu bên trong con lộ CA 128. Nhưng anh vẫn quyết định đi. Anh phải đi vì đâu còn cách nào khác? Anh vội ăn miếng bánh, uống ly cà phê rồi chạy ra xe. Ruột anh nóng như lửa, anh muốn gặp em, gặp em bằng mọi giá, anh phải tìm ra bằng được người anh đã yêu, người anh tha thiết muốn gặp lại. Con đường CA 128 là một con đường đèo ngoằn ngoèo chạy quanh co bên sườn núi, lái nhanh rất nguy hiểm nhưng anh bất cần, anh muốn mau chóng tới nơi, anh muốn biết xem gia đình em còn ở đó hay không.

Thế nhưng khốn nạn thay cho anh, đi cả tiếng tới được khu vực này nhưng anh không thể kiếm ra con đường đi vào nhà. Sao tự nhiên anh thấy chỗ nào nó cũng giống chỗ nào. Đường nào anh cũng quặt vào để rồi không tìm ra nhà anh lại quay đầu xe chạy trở ra. Gặp một người sống ở vùng này đang đi bộ bên đường anh dừng xe hỏi thăm nhưng ông ta không quen biết cái tên Henri Pelletier – tên cha nàng. Chưa bao giờ anh thấy nản bằng lúc này. Nghĩ mãi anh cũng không tìm ra cách nào khác hơn là trở lại cái Mendocino Hotel khi xưa để bình tâm suy nghĩ xem có còn cách nào nữa không. Tâm trí anh đã quá mệt mỏi vỉ sự thất bại chua cay, anh chưa bao giờ thất vọng như thế. Nghĩ vậy, anh lên xe mở máy chạy, và anh chạy từ từ, không còn vội vã như lúc đi. Anh cố gắng tự an ủi, “nêú không gặp lại được em thì cũng là do trời định. Lỗi là tại mình, tại mình đã cắt đứt môi liên lạc với em sau lần ấy…”

Về đến khách sạn, anh lấy phòng và kỳ lạ thay anh được giao cho ngay căn phòng trên lầu hai

nhìn ra biển anh đã ở lần trước, sự kiện này càng làm cho anh nhớ em hơn. Đặt hành lý xuống, anh vội vã lấy chai cognac ra uống một hơi dài. Anh đang cần can đảm, anh đang cần tỉnh táo, anh cần bình tĩnh để vượt ra khỏi hoàn cảnh bi đát hiện nay. Đặt cái ly quý xuống bàn, anh lại mở nút chai rót thêm rượu, cầm ly ra chiếc cửa sổ đứng nhìn. Anh thò tay xoay quả đấm, đẩy cánh cửa kính vì tự nhiên anh cảm thấy khó thở, anh thấy anh cần có gió biển để tỉnh lại. Anh hít mấy hơi dài và sau đó thấy nhe nhàng hơn trong người. Chưa bao giờ anh thèm có Marie Claire bên anh hơn bây giờ. Anh thèm nụ cười của em, thèm ánh mắt ngay thơ của em, thèm cái vẻ nhí nhảnh ngộ nghĩnh của em, thèm nghe em nói “chéri” với anh, thèm được vòng tay ôm em sát vào mình, ôi anh thèm đủ thứ.

Buồn quá, anh leo len giường nằm vắt tay lên trán suy nghĩ. “Thôi đành chịu, số phận đã an bài. Mai sáng sớm mình sẽ trở về San Francisco cho rồi. Nán lại đây cũng vô ích, chỉ thêm buồn lòng…” anh tự nhủ. Để rồi năm phút sau anh lại nghĩ khác: “Hay là mai mình đi Fort Bragg tìm em. Biết đâu tìm được nàng? Marie Claire thích Fort Bragg hơn là cái tỉnh lỵ khi ho cò gáy này, nàng chẳng từng nói với anh như thế?” Thế rồi anh đặt kế hoạch đi tìm người yêu. Anh sẽ vào những quán cà phê quán rượu dọc bờ biển xem nàng có làm ở đó hay không. Anh sẽ hỏi thăm. Anh sẽ tới nhà hàng Cliff House ăn và tìm cách dọ hỏi mấy người làm công xem có ai gặp lại nàng hay không… Nghĩ thế xong anh mỉm cười. Anh tự nhiên nhận thức cái mãnh lực của tình yêu nơi anh. Ở tuổi anh mà sao anh còn nhiều hơi sức đến thế, cứ như thể anh mới bốn mươi… chính anh cũng phải ngạc nhiên. Quyết định đi Fort Bragg vào ngày hôm sau xong, anh thấy yên tâm, anh nhắm mắt chợp ngủ. Một ngày sóng gió đã làm cả tinh thần lẫn thể xác anh rã rời.

Đến khoảng 6 giờ chiều anh thấy đói bụng, cả ngày nay anh có ăn gì đâu mà không đói, anh bèn xuống phòng ăn dưới nhà dùng bữa cơm tối. Anh nhớ thức ăn ở đây ngon, anh nhớ salade trộn bắng một thứ dầu dấm đặc biệt có hương vị khác lạ, anh nhớ crab bisque ở đây đậm đà và món tôm scampi ravioli cá ngon tuyệt vời nên anh kêu lại ba món đó cùng với một chai Kendall Jackson Chardonnay Grand Reserve 2009. Ăn xong anh tráng miệng bằng một chén crème brulée và một ly Cointreau nhỏ. No nê anh trở lên phòng, ngồi vào bàn, mở chiếc laptop đọc thư. Anh tính ngồi một lúc cho tiêu cơm xong anh sẽ đi tắm rồi đi ngủ sớm.

Đang ngồi đọc thư bạn bè thì anh nghe có tiếng gõ cửa nhe nhẹ. Anh hỏi, “Who is it?” (Ai đó?) nhưng không thấy có tiếng trả lời. Yên lặng một lúc rồi lại có tiếng gõ cửa, lần này dồn dập hơn. Miễn cưỡng, anh đứng dậy ra mở cánh cửa. Thò đầu nhìn qua nhìn lại anh không thấy ai, nhưng anh ngửi phảng phất một mùi nước hoa quen thuộc, làm cho anh vừa thích thú vừa hơi ngạc nhiên. “Chắc bà nào gõ lầm phòng mình rồi!”, anh nghĩ trong đầu. Anh tính đóng cửa trở lại thì giác quan thứ sáu báo cho anh hay có một cái gì lạ đâu đây. Anh bèn đi ra hành lang. Vừa đi một quãng ngắn qua phòng có cái máy bán nước ngọt, một bóng đen ở đâu nhẩy ra sau lưng anh. Có hai bàn tay bít mắt anh và mùi nước hoa làm anh ngây ngất. Tim anh đập dồn dập. Marie Claire cười khanh khách nói:

  • Quelle bonne surprise n’est-ce pas Chéri? (Anh ngạc nhiên thích thú lắm đúng không anh yêu?)

Thế là anh quay lại ôm chầm lấy em, hôn lia lịa lên má, lên mặt, lên cổ người yêu. Anh ghì em thật chặt vào anh, cười sung sướng. Anh nói:

  • Tu sais Chérie, je t’ai cherchée toute la journée en vain. J’étais désespéré. Je croyais que je ne te retrouverai plus jamais! (Em yêu, em biết không, cả ngày hôm nay anh đi kiếm em không ra, anh đã tuyệt vọng, anh tưởng mất em luôn rồi.)

Anh dìu em về phòng. Vừa khép cánh cửa xong, anh ôm chầm lấy em, hôn hít em như điên như dại. Anh lái em từ từ về phía giường, rồi đẩy em ngã ngửa xuống tấm nệm êm ái. Anh như cọp vừa vồ được con mồi, như mèo vờn vờn con chuột. Cả thân anh run lên vì sung sướng hay vì đam mê, anh cũng chẳng biết nữa. Anh chỉ biết anh đang có em bên anh, anh đã tìm lại được hạnh phúc tưởng đã mất và anh cám ơn trời. Còn em, em Marie Claire thương yêu của anh, em chỉ mỉm cười, em chỉ trìu mến nhìn anh, không nói năng gì, em cứ nằm yên đó để cho anh vần vò em thỏa thích, cho anh muốn làm gì em thì làm.

Rồi chuyện gì phải đến đã đến. Sau khi hai đứa vùng vẫy trong yêu đương, sau khi hai đứa đã thỏa mãn sự thèm muốn nhau, đầy ứ sau bao năm thiếu vắng, em mới kể cho anh nghe làm sao em biết anh đang đi tìm em:

  • Holly kêu điện thoại cho em hồi trưa nói có một người đàn ông Á Châu đi vào tiệm kiếm em, em đoán ngay là anh…
  • Ơ, sao em lại đoán được hay thế? lỡ là ai khác thì sao?
  • Làm gì còn ai khác? Nhưng lúc đầu em tự hỏi anh giờ này còn kiếm em làm gì? Nên em không tính đi kiếm anh…
  • Em tính như vậy là em giết anh đó, em có biết không?
  • Anh cũng đáng bị giết lắm… Nhưng vì em vẫn còn thương anh nhiều lắm nên em quyết định đi tìm anh.
  • Mà sao em tìm hay thế?
  • Có gì đâu khó? Em chỉ mới gọi tới Mendocino Hotel là đã ra anh rồi. Dễ chưa?
  • Em của anh giỏi quá. Cám ơn em nha.
  • Còn anh, anh nói tìm em muốn chết. Anh tìm những đâu?
  • Thì anh tới quán café. Không thấy anh tới nhà em tìm, mà không thấy nhà ở đâu… anh hỏi thăm tùm lum, không ai biết gia đình em hết…
  • Thôi đi. Tại anh tới không đúng chỗ…Nhưng mà em có một tìn buồn báo cho anh biết… Ba em đã qua đời cách đây hai năm…
  • Trời ơi! Sao thế hả em? Ba bị sao vậy?
  • Ba chẳng có bệnh nào hết. Chỉ vì ba già và vì ba nhớ mẹ nên héo mòn từ từ…rồi ông lặng lẽ ra đi. Giờ này ba ở bên mẹ, chắc ba hết buồn…
  • Ừ, chắc em nói đúng… Thế căn nhà bi giờ ai ở?
  • Em ở chứ ai? Dì Thảo lâu lâu lên ở chơi với em…

Nghe tên Thảo anh giật nảy mình. Anh nhớ Thảo là em gái Thanh, người yêu xa xưa của anh, mẹ của Marie Claire. Cái tên đó làm cho cả cái quá khứ xa xôi vụt hiện lên trong tâm trí anh. Xa xôi, quá xa xôi bời vì đã gần một nửa thế kỷ trôi qua từ những ngày vụng dại ấy…Ngớ ngẩn anh hỏi:

  • Dì Thảo? Ai vậy em?
  • Ben, c’est la petite soeur de ma mère. Tu ne t’en rappelles pas? (Thì Dì Thảo là em của Mẹ, anh không nhớ sao?)
  • Ồ, anh nhớ ra rồi.

Hoàng thấy xấu hổ với lương tâm. Anh đã già vờ không biết Dì Thảo là ai. Anh đã giả vờ quên quá khứ. Nhưng quá khứ làm sao quên được? Vả lại anh chẳng đi tìm lại quá khứ là gì? Anh thừa biết quá khứ là một phần bất khả tách rời của cuộc đời con người…Quên nó đi cũng chỉ là tạm thời. Làm sao quên hẳn quá khứ? Làm sao xóa bỏ quá khứ?

  • Dì Thảo nói biết anh. Dì nói hồi đó anh đến nhà kèm mẹ thi Tú Tài..
  • Bộ em kể hết cho Dì nghe chuyện mình hay sao?
  • Kể chứ giấu làm chi? Tại sao phải giấu?

Anh lặng người đi vì bàng hoàng. Anh vội nói lảng:

  • Anh cũng sẽ tới thăm em. Anh cũng sẽ ở với em…mãi mãi.. mãi mãi nha em…

Hướng Dương txđ
13 Tháng 10 năm 2013

The Birds video clips: 
http://www.youtube.com/watch?v=hplpQt424Ls

http://www.youtube.com/watch?v=udkYL9x7TI8&list=PLCE88AAEA72465055
http://www.youtube.com/watch?v=eHh6bwuPShw

Trở lại Đầu Trang

';