Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Trớ Trêu
Truyện tình cảm dị thường của Hướng Dương txđ




Thật là một chuyện lạ lùng! Tôi đã gặp người đàn bà tên Nhung ấy trong một tình cờ, một sự xếp đặt của định mệnh, hay do một xui khiến kỳ bí nào đó, tôi chẳng biết. Tôi chỉ biết rằng sau đó tôi đã nhận thức ra rằng tôi không thể tiếp tục dan díu với nàng được. Hoàn cảnh trớ trêu đã làm cho tôi không thể chấp nhận nàng làm người tình của tôi. Tôi đã bị giằng co trước khi đi đến quyết định cuối cùng là phải bằng mọi cách xa nàng. Xa Hồng Nhung, tôi sẽ khổ sở một thời gian không ngắn, vì mối tình không nguôi của tôi đối với nàng thì ít, mà vì sự uất ức thì nhiều. Tôi uất ức vì số tôi đã đưa tôi đến một sự éo le, một trắc trở làm cho tôi không tiến bước được nữa. Tôi đã bị kẹt trong một trường hợp khó xử, một trường hợp mà có lẽ không ai muốn trên đời.Tiếp tục yêu nàng chỉ làm cho tôi thêm buồn khổ, làm cho tôi cảm thấy tội lỗi, đưa tôi vào một tâm trạng khó tả: tôi không sao còn hưởng được trọn vẹn cái thú của ái tình, của yêu đương. Ôm nàng trong lòng tôi vừa sung sướng, vừa cảm thấy áy náy khó chịu, như thể có sự ngăn trở, buộc tôi phải nghĩ ngợi. Tôi đã muốn trọn vẹn hưởng mà bị ngăn, tôi đã muốn hoàn toàn chiếm cứ mà bị cản.

Trên chuyến tàu hôm ấy, tôi thấy nàng ngồi với một người đàn ông quay lưng về phía tôi, tóc đã bạc phơ, chắc lớn tuổi hơn nàng nhiều, hai người ngồi ăn bữa điểm tâm bên khung cửa kính to nhìn ra biển cả mênh mông. Bầu trời xanh ngắt, biển cũng một màu xanh đậm, gió thổi khá mạnh nhưng chỉ đủ làm cho nước biển hơi gợn sóng, trông tựa như thể mặt hồ Michigan chứ không phải mặt biển trong Vịnh Alaska. Lúc đầu tôi không để ý đến nàng nhưng khi tình cờ tôi nhìn về phía khung cửa kính đó, tôi đã bắt gặp ánh mắt nàng hướng về phía tôi. Gặp ánh mắt tôi, nàng bỗng chớp mắt lia lịa, cúi mặt xuống đĩa thức ăn rồi nhoẻn miệng cười nhẹ, như thể nàng biết nàng bị tôi bắt gặp quả tang. Đôi má nàng ửng đỏ, đôi mắt đen láy và to, những làn mi dài cong vẫn còn di dộng. Tự nhiên tôi thấy như bị thu hút bởi người đàn bà không quen ấy. Hình như nàng biết tôi vẫn đang nhìn nên, trong mấy phút sau đó, nàng cứ cúi đầu cười mỉm, tay cầm chiếc nĩa mà không ăn.

Tôi bỗng nhận thức rằng người đàn bà đó lớn tuổi hơn tôi, tôi ngưng để ý đến nàng, và quay về với bửa ăn của mình. Chừng vài phút sau, như bị thôi thúc bởi sự tò mò, muốn biết xem nàng có còn tiếp tục nhìn tôi không, tôi bèn quay đầu về phía chiếc bàn nơi nàng ngồi, cách tôi chưa đầy năm sáu thước. Phòng ăn trên lầu 14 của con tàu bấy giờ đã chật ních những thực khách, không còn một chiếc bàn nào mà không có người ngồi. Chỉ mới có mấy phút trôi qua mà nay giữa tôi và nàng đã có những đầu người ngăn chặn lối nhìn. Tôi đã lại thấy nàng nghiêng đầu sang một bên để vừa nhai thức ăn vừa có thể hướng mắt nhìn về phía tôi. Rồi tôi nghĩ có lẽ nàng đang nhìn một cái gì sau lưng tôi, một bức tranh treo trên tường, một lọ hoa, hay một cái gì đó mà tôi không biết. Bởi vì tôi thấy chẳng có lý do gì mà nàng lại nhìn tôi cả. Tôi xoay lưng để tìm xem có cái gì có thể lôi cuốn sự chăm chú của nàng sau lưng tôi hay không nhưng chỉ thấy một bức tường trống trơn. Quay ánh mắt trở lại, tôi vẫn thấy đôi mắt đen láy đó nhìn tôi, đôi mắt mơ mộng, mở to nhưng phảng phất buồn. Nàng lại chớp chớp đôi làn mi cong, trước khi quay mặt đi nơi khác.

“Rõ ràng là người đàn bà đó nhìn mình”, tôi tự nghĩ, “chẳng hiểu vì sao nhưng đúng là thế! Hay là nàng đã lầm mình với một người nào đó mà nàng quen biết?” Tôi cố moi óc xem trong ký ức có hình ảnh nàng hay không nhưng vô ích. Chắc chắn là trong chuỗi những người đàn bà đã đi qua đời tôi, không có nàng. Vả lại tôi chưa bao giờ có ý nghĩ chọn một người tình lớn tuổi hơn mình, chứ đừng nói là làm. Có thể nàng đã gặp tôi ở đâu đó, một buổi tiếp tân, một đám cưới đám giỗ, một ngày hội, một buổi lễ chăng? Còn tôi, tuy cố nhớ lại nhưng cuối cùng cũng phải tự nhủ rằng tôi chưa hề gặp nàng bao giờ. Trí nhớ tôi còn tốt, tôi không thể sai, bởi vì tôi còn trẻ, ở cái tuổi năm mươi, những đứa bạn tôi vẫn thường đùa nói rằng tôi có trí nhớ của một chiếc máy điện toán, làm sao tôi có thể quên hay lầm lộn? Như vậy, tại sao lại có sự kiện lạ lùng này? Tại sao nàng lại cứ nhìn trộm tôi, để rồi khi bị bắt gặp thì lại ửng đỏ đôi má, mắt chớp chớp, cúi đầu nhoẻn miệng cười một mình như thể nàng đang thích thú được biết tôi cũng chú ý đến nàng? Bận tâm với những thắc mắc đó, tôi ăn cũng chẳng thấy ngon miệng. Tôi quyết định đứng lên đi lấy vài miếng trái cây ăn cho mát ruột, cho bớt bực bội, bởi vì tôi đang bị ám ảnh bởi cái nhìn của người đàn bà kỳ lạ kia.

Đến khi tôi trở lại bàn và nhìn qua bên kia thì nàng đã biến mất. Nàng đã ăn xong bữa điểm tâm, hay đã đợi lúc tôi vắng để đứng dậy ra đi? Nàng đã không muốn để tôi nghi ngờ điều gì hay sợ tôi quan tâm để ý đến nàng? Hay nàng sợ tôi sẽ tò mò tìm hiểu xem tại sao nàng lại cứ nhìn tôi như thế? Trong đầu tôi bao nhiêu câu hỏi quay cuồng làm tâm trí tôi rối lọan. Tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại phải để tâm đến một việc tầm thường như việc một người đàn bạ xa lạ nhìn mình? Nhưng tôi cứ bị ám ảnh bởi nụ cười bí hiểm của nàng. Trong tâm trí nàng đang có ý nghĩ gì lúc ấy? Tại sao khi biết tôi nhìn nàng thì nàng lại bẻn lẻn quay đầu đi rồi cười mỉm? Tại sao lại cười? Cái cười đó có ý nghĩa gì? Nàng không đẹp, tuy không xấu, hơi đẫy đà, tóc cắt ngắn, môi tô son đỏ trông cũng khêu gợi. Nàng bận một chiếc áo màu đen với những bông hoa hồng đỏ làm nổi bật làn da hồng hào và hàm răng đều đặn trắng muốt. Nhưng tôi thích nhất cặp mắt nàng, cặp mắt to mở rộng, tròn đen như hai hạt nhãn, với cái vẻ mơ mộng, đôi mắt quyến rũ hồn người nào nhìn chúng, đôi mắt xoi đáy tâm hồn nàng. Và tôi bỗng dưng cho rằng nàng đang có một chuyện buồn, vẻ mặt nàng, có lúc, rõ ràng phản ảnh điều đó, bởi cái nét u uẩn, hơi lạ thường, cái nhìn xa xăm tuy hướng về phía tôi. Tội tự hỏi, khi nhìn tôi nàng nghĩ gì? Chắc chắn trong đầu nàng hình ảnh tôi đã gợi lên môt cái gì đó, một hình bóng nào đó đã từng qua đời nàng. Nếu không thì nàng chẳng chăm chú nhìn tôi làm gì.

Cả ngày hôm đó và ngày hôm sau trong đầu tôi cứ lởn vởn hình bóng nàng. Tôi không sao xua đuổi hẳn khỏi tâm trí những thắc mắc, những suy nghĩ vẩn vơ cứ làm cho tôi điên đầu. Tôi muốn đi tìm nàng để hỏi cho ra nhẽ và nơi nào tôi cũng tưởng tượng ra bóng dáng nàng đâu đó gần tôi. Vào casino chơi chiếc máy kéo tiền xu cho khuây khỏa, tôi cũng thấy nàng ngồi chơi ngay bên kia, lưng quay sang tôi, cũng chiếc áo đen hoa đỏ, mái tóc cắt ngắn. Nhưng khi tôi hồi hộp đứng lên tới gần thì lại chỉ là một người đàn bà khác, cũng người Á Châu, cũng chạc tuổi nàng. Đi coi show, nhìn quanh quẩn chơi, tôi thấy nàng ngôi trên balcon nhìn xuống phía tôi chằm chặp. Rõ ràng là nàng, không thể là ai khác! Tôi vội rời ghế chạy lên, tim đập thình thịch, tôi bước men theo lối đi hẹp trước hàng ghế đầu, tay vịn chiếc lan can để mau tiến tới gần. Thì ra tôi đã lại trông gà hóa cuốc, đâu phải nàng đâu? Đi ngang qua hồ bơi, tôi thấy bóng nàng bơi lội bên bờ bên kia, người đàn ông tóc bạc tôi đã thấy ngồi bên nàng lúc ăn bữa điểm tâm đang đứng bên bờ hồ, tay vịn vào chiếc lan can, nơi có treo vắt ngang một chiếc khăn bông lau người mầu hồng. Tôi lẳng lặng tới gần mới thấy rằng đó là một người đàn ông Nhật hay Đại Hàn gì đó đang đứng nhìn cô vợ trẻ vẫy vùng trong bể bơi. Đi bộ quanh tầu tập thể dục, nơi lầu 7, với bao nhiêu người cùng đi xung quanh với tôi, đến vòng thứ năm, tôi thấy rõ ràng nàng mở cánh cửa ra vào ló đầu ra nhìn tôi rồi đóng ập lại, để rồi khi tôi chạy vội đến nơi thì bóng nàng đã biến mất. Bao nhiêu là sư lạ lùng, khó hiểu làm cho tôi phát tức điên lên.

Cứ như thế, sự ám ảnh gây ra những ảo thị quái gở, tôi cũng chẳng biết vì sao. Đâu đó đã có lần tôi đọc được câu chuyện nói về những luồng điện giữa hai con người thu hút nhau, một hình thức cảm tính khó giải thích bằng lý trí. Phải chăng tôi đã bị nàng thu hút tâm hồn? Phải chăng có một cái gì bí ẩn lôi kéo tôi theo nàng? Tôi không thể giải thích được cái gì đã thúc đẩy tôi phải quan tâm đến người đàn bà đó, một sự quan tâm vô lý đã gây khó chịu cho tôi, làm cho tôi chẳng còn bình tâm hưởng những phút nghỉ ngơi, chẳng còn thoải mái sống những giờ vui chơi trên con tàu du ngoạn nữa. Chán nản, tôi la cà những quán rượu, làm quen với những người cùng ngồi đó với tôi để nói chuyện tầm phào cho quên sầu. Tiếng kèn saxo của anh nhạc sĩ não nuột chơi nhưng bản nhạc tình bất hủ càng làm cho tôi buồn hơn. Nằm phơi nắng trên boong tầu ở tầng thứ 16, tôi cứ mong nàng bất chợt hiện ra, mỉm cười với tôi, đến ngồi bên tôi nói chuyện cho tôi hết băn khoăn, hết tức tối. Nhưng chẳng có chuyện đó, và những người đàn bà ở trần nằm phơi lưng dưới nắng cũng chẵng còn sức thu hút sự chú ý của tôi nữa. Thế mới ra chuyện.

Nhưng rồi đến chiều tối hôm sau đó, trong nhà hàng ở lầu 5, tôi đã bất ngờ được xếp ngồi cùng bàn với năm người khác, trong đó có Hồng Nhung và người chồng của nàng. Nói rằng đó là định mệnh, chắc không ai tin, nhưng tại sao lại có trùng hợp lạ lùng như thế xẩy ra? Nếu là một Hồng Nhung trẻ đẹp và chưa có chồng, tôi làm quen em được thì tôi đã coi đó là duyên số. Còn đàng này, Hồng Nhung có chồng, nàng không đẹp như mộng, nàng lại lớn tuổi hơn tôi, thì cái gì đưa tôi đến với nàng nếu không phải là định mệnh? Định mệnh, vì sau đó tôi đã để ý đến nàng, có cảm tình với nàng, để rồi cuối cùng chúng tôi yêu nhau.

Như thế tôi ngồi bên Hồng Nhung trước một bàn tròn lớn phủ khăn trải bàn trắng, có bình bông ở chính giữa, và bên nàng là Quân ông chồng già của nàng. Ba người kia là một cặp vợ chồng Tây già và một bà bạn, họ chẳng có gì hấp dẫn để cho chúng tôi chuyện trò, ngoài vài câu chào hỏi lịch sự lúc mới vào ngồi ở bàn. Hồng Nhung hình như tỏ ra thích thú khi thấy tôi đến ngồi cùng. Nàng nhoẻn miệng cười, nói một câu bằng tiếng Anh như nói với một người lạ, một người ngoại quốc, không phải là một người Việt như tôi:

  • Hello! My name is Hồng Nhung, I am Vietnamese, and here is my husband, Dr. Quan. We are from California. (Chào anh! Em là Hồng Nhung, em là người Việt và đây là chồng em, bác Sĩ Quân. Chúng em đến từ California)
  • Tôi tên Hoàng, tôi cũng đến từ Bắc Cali.

Tôi vừa nói vừa đưa tay bắt tay hai vợ chồng người bạn mới. Quân nắm nhẹ tay tôi, nói một câu ngắn “Chào anh, rất hân hạnh…” rồi thôi. Và suốt bữa cơm tối hôm đó anh ít khi mở miệng, chỉ để cho Hồng Nhung tiếp chuyện tôi mà thôi. Hồng Nhung thì, trái lại, rất vui, nàng không cần phải giữ ý tứ, không dè dặt, mặc dù ngồi bên chồng nàng. Sau đó tôi mới hiểu vì sao Quân đã để cho nàng được hoàn toàn tự do, muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói. Quân năm đó đã bẩy mươi mà sức khoẻ lại không tốt. Anh bị nhiều căn bệnh mãn tính, cộng thêm vào đó lại còn bị trầm cảm nặng. Tuy hồn nhiên, Hồng Nhung cũng không làm gì hay nói gì quá trớn. Nàng chỉ thể hiện tính tình cởi mở, vui vẻ, thân thiện mà thôi.

  • Anh Hoàng biết không, vừa thấy anh là Nhung biết anh là người Việt liền. Trên tầu có ít người Việt, nên Nhung có ý muốn làm quen với anh để nói chuyện, chứ ngồi không, buồn lắm!

Hơi ngạc nhiên, tôi hỏi nàng:

  • Làm sao Nhung biết Hoàng là người Việt? Không có bạn Việt thì Nhung làm quen với những người Mỹ, người Tây cũng nói chuyện được chứ có sao đâu?
  • Anh hỏi làm sao Nhung biết anh là người Việt hả? Bởi vì anh giống một người mà xưa kia lâu lắm rồi Nhung quen rất thân. Giống lắm cơ chứ không phải Nhung nói chơi đâu! Nhìn anh cả một phần quá khứ của Nhung hiện trở lại trong đầu Nhung đó!

Nàng ngưng một lúc rồi nói tiếp:

  • Không phải Nhung không biết xã giao đâu, anh đừng tưởng lầm. Nhung cũng quen nhiều bạn người ngoại quốc lắm chứ! Nhưng nói chuyện với anh bằng tiếng Việt vẫn thích hơn. Vả lại như Nhung vừa nói, anh gợi lại nhiều hình ảnh xa xưa cho Nhung đó! Nhưng thôi, để khi nào hai đứa quen nhau thân hơn thì Nhung mới dám kể chuyện này cho anh nghe….

Bữa cơm tối hôm đó, ngồi bên nàng, tôi thấy vui vui, lòng tôi lâng lâng một cảm giác hạnh phúc. Có lẽ bởi vì tôi đang cô đơn, nay có người bạn giải khuây, và được nghe tâm tình? Tôi đã có linh tính ngay từ phút ban đầu khi nói chuyện với nàng rằng chúng tôi, Hồng Nhung và tôi, sẽ là đôi bạn, và mối liên lạc giữa chúng tôi có thể còn tiến xa hơn cả thế nữa. Những gì nàng kể cho tôi nghe, tôi rất thông cảm, và những e dè trước kia, do tuổi tác chênh lệch giữa hai đứa, cũng đã từ từ biến mất. Và chẳng bao lâu, nàng đã tỏ ra thân mật, nàng bắt đầu kể cho tôi nghe câu chuyện về cuộc đời nàng.

Do vậy tôi được biết nàng đã vượt biên lúc 16 tuổi, được một chiếc tàu Na Uy cứu ngoài biển Đông đưa sang sinh sống tại Oslo. Bên đó những mùa đông lạnh giá khủng khiếp kéo dài, thật ảm đạm, thật cô liêu, không hợp với tính năng động của nàng. Hồng Nhung không thích sự lạnh lẽo, trái lại nàng thích sinh hoạt, thích giao du, thích đi chơi đây đó, gặp bạn bè trò chuyện. Và trong nhiều năm dài sống ở một xứ có mùa đông kéo dài quá lâu, nàng mơ đến một ngày sáng trời nào đó nàng được sang tái định cư tại Cali, như bao nhiêu người quen mà nàng biết. Đến năm nàng 20 tuổi, năm ấy nàng đang học đại học, nàng xin được học bổng sang tu nghiệp một năm bên Mỹ. Nàng đã chọn USC để được đến Cali, nơi nàng vẫn từng mơ ước tới. Nhưng trong thâm tâm, Hồng Nhung không muốn chỉ sang Mỹ học, để xong lại trở về Na Uy. Vì thế nàng đã nghĩ rằng chỉ bằng cách lập gia đình với một người đang sinh sống bên đây nàng mới có thể di cư hẳn sang cái xứ mà nàng cho là thần tiên này được. Như thế suốt năm học nàng đã tìm cách thực hiện kế hoạch nàng có trong đầu. Nàng giao du với nhiều bạn trai, nhưng số nàng chưa tới, nàng không tìm được ai vừa ý cho nên sau khi xong khóa tu nghiệp Hồng Nhung phải trở lại Na Uy. Nàng nói cho tôi nghe nỗi buồn ghê gớm mà nàng đã phải trải qua bao lâu sau đó, buồn, nàng nói, không phải vì không được ở lại Mỹ mà là vì nàng đã nỗ lực hết sức để thực hiện kế hoạch trong đầu mà không thành công.

  • Anh biết không, Nhung là loại con gái muốn gì là phải làm cho kỳ được. Thất bại đối với Nhung rất khó chấp nhận. Vì vậy mà Nhung buồn lắm, buồn ơi là buồn…Nhưng thôi để tí nữa ăn cơm xong mình lên lầu trên ngồi, uống cà phê, em sẽ kể cho anh nghe. Nhung không muốn quấy rầy anh trong bữa ăn…

Sau bữa cơm, chúng tôi lên lầu trên tìm một quán rượu ngồi chơi, tôi nghe Hồng Nhung tâm sự, nàng kể nốt câu chuyện về những ngày xa xưa của nàng. Quân vịn cớ mệt tỏ ý muốn  trở về phòng của mình nghỉ ngơi. Thấy Quân đòi đi mà để vợ ở lại ngồi chơi với tôi, tôi thấy áy náy nên liền nói:

  • Anh Quân, anh mệt thì để khi khác mình ngồi chơi với nhau… Chúng mình còn có thể gặp nhau dài dài mà anh. Còn tám ngày nữa tầu mới về đến bến…
  • Anh cứ tự nhiên đi. Tôi quen để Nhung tự do rồi. Chồng già vợ trẻ thì phải thế thôi… Tôi muốn Nhung được vui, nàng không phải theo tôi làm gì… Buộc nàng về phòng để đi ngủ sớm ư? Anh cứ ngồi chơi với Nhung, không có gì phải ái ngại cả. Tôi không sợ anh bắt cóc nàng đâu…

Nói đến đây Quân cười nhẹ, nói với vợ:

  • Có anh Hoàng làm bạn, em chắc hết than buồn rồi phải không? Anh về phòng đọc sách một lúc rồi chờ em về đi ngủ nghe! Bonne soirée chérie! (Chúc em yêu một buổi tối vui vẻ).

Rồi quay sang tôi anh chìa tay ra bắt tay, miệng nói:

  • Anh Hoàng gắng entertain (mang vui lại cho) Nhung dùm nhe! Mai mình sẽ gặp lại trong bữa cơm tối được không! Nhung và tôi trông gặp lại anh đó.

Quân đi rồi, Nhung gọi một tách expresso còn tôi kêu một ly Cognac. Chúng tôi ngồi ở một góc tường, xa nơi có cây đàn piano, lúc đó một người đàn bà đang dạo bản Mélodie d’Amour . Hồng Nhung xoay người ngồi cho thoải mái trong chiếc ghế bành nệm nhung đỏ êm ái. Nàng nhìn tôi một chập, ánh mắt hóm hỉnh, rồi nói:

  • Anh Hoàng thấy Nhung thế nào? Liệu hai đứa mình có thể kết bạn với nhau được không?

Bị hỏi bất ngờ một câu khó trả lời, tôi hơi luống cuống chưa biết nói gì thì Nhung tiếp:

  • Nói cho anh vui, Nhung rất may gặp được anh trong chuyến đi này, chứ nếu không …. em sẽ cứ lủi thủi một mình, chán lắm. Có anh, hai đứa mình đi chơi với nhau. Anh chịu không?
  • Nhung có anh Quân bên cạnh mà! Đâu cần gì đến Hoàng?
  • Anh Quân chiều em nên đưa em đi chơi đây đó cho em đỡ buồn, chứ tự anh ấy, anh ấy đâu có muốn đi?
  • Sao lai không muốn đi? Ai chẳng thích đi du lịch?
  • Anh ấy kêu mệt mỏi lắm, chẳng còn muốn đi đâu hết! Nhưng em đòi thì anh ấy làm sao? Em còn trẻ, đâu có thể ru rú ở nhà với anh ấy mãi được? Mà đi một mình thì anh ấy không muốn…
  • Vợ chổng đi đâu thì phải có nhau chứ gì nữa…
  • Nhưng anh ấy kêu tuổi già hay mệt, cứ bỏ em lang thang trên tầu một mình. Em chẳng biết làm gì hơn là đi bơi, tập thể dục, đi xem show này nọ, nghe nhạc, nằm phơi nắng trên boong tau cả ngày, chán phèo! Đọc sách mãi cũng mỏi mắt, chẳng có ai để nói chuyện cả. Nay có anh, em mừng lắm. Mà anh có chịu đi chơi với em không?

Tôi thấy Hồng Nhung hơi ngổ. Ai đời đàn bà mà lại đi tấn công đàn ông như thế! Nhưng tôi thấy nàng cũng dễ thương, tôi thử nói lảng xem sao:

  • Đi chơi với Hoàng, Nhung không sợ mang tiếng à?

Với vẻ mặt ngây thơ nàng hỏi lại:

  • Mang tiếng gì cơ anh Hoàng?
  • Thì Nhung có chồng mà lại đi chơi với một người đàn ông khác!
  • Đâu có sao đâu anh? Mình là bạn mà! Mà anh chịu làm bạn với Nhung không mới được cơ chứ?

Nàng lại đưa tôi vào một thế kẹt nữa. Tôi thừa biết nàng muốn gì nhưng vẫn đùa dai:

  • Bạn thế nào được? Tôi là đàn ông mà! Nhung muốn tôi làm boyfriend của Nhung ấy à?
  • Ứ ư, anh Hoàng hỏi kỳ quá! Thì anh làm bạn với Nhung có sao đâu? Bạn thôi mà! Ờ mà quên hỏi anh câu này. Sao Nhung thấy anh đi có một mình vậy? Anh không có ai accompagner (đi cùng với) anh hả?

Tôi bèn nói dối:

  • Tôi đi với một người bạn cùng sở…

Nhung hoảng hốt cướp lời tôi:

  • Cô ta đâu anh? Sao em không thấy đi với anh?
  • Cô gì mà cô? Bạn đàn ông. Sao bạn là cứ phải khác phái?
  • Ủa, anh đi chơi với bạn đàn ông sao?

Tôi thấy vẻ mặt nghi ngại của nàng lộ rõ trên mặt. Tôi bèn nói nửa đùa nửa thật:

  • Thì hai đứa thường hay đi cruise với nhau lắm!

Hồng Nhung trố mắt nhìn tôi, nói trong tiếng thở dồn dập:

  • Bộ anh homo (đồng tình luyến ái) hả?

Tôi phì cười trả lời nàng:

  • Bộ cứ hai người đàn ông đi chơi với nhau là phải homo hay sao? Đi chơi chứ có ngủ với nhau đâu? Cabin tôi có hai giường mà! Không tin cho Nhung check đó!

Vừa nói xong câu này tôi thấy tôi đã nói hớ. Bởi vì Hồng Nhung chộp ngay cơ hội:

  • OK, anh cho Nhung đến xem phòng anh đi! Mình uống nốt rồi mình đi nghe anh?
  • Nhung dám đến phòng Hoàng ư?
  • Dám chứ sợ gì? Bộ anh tính ăn thịt em hả?
  • Ăn thịt thì không nhưng lỡ bỗng dưng Hoàng dở chứng…
  • Anh dở chứng thì anh làm gì Nhung?

Tôi thấy mình lại nói lỡ lời. Hình như bên nàng, lòng tôi xao xuyến sao đó, tôi không còn tự kiểm soát lời nói của mình nữa.

  • Chẳng làm gì cả, nhưng nguy hiểm lắm!

Tôi muốn nói thế để cho nàng sợ không đến xem phòng tôi vì tôi e bị lộ tẩy, tôi sợ nàng khám phá ra rằng tôi đã nói dối. Nhưng Hồng Nhung không phải là tay vừa:

  • Chẳng có gì là nguy hiểm cả. Mình ở trên một con tàu chứ có ở trong rừng trong rú đâu mà nguy hiểm? Thôi mình đi nghe anh.

Miễn cưỡng tôi phải đưa nàng về phòng tôi. Vừa mở cửa ra, nàng liền bước ngay vào miệng la toáng:

  • Anh nói dối Nhung rồi đó! Em biết ngay mà! Đâu có hai giường đâu? Chỉ có một king bed thôi mà! Anh ngủ với ai vậy?

Tôi bèn ôn tồn giải thích:

  • Lúc nãy Nhung hỏi kỹ quá, anh cuống lên, anh nói đại. Anh đi có một mình thôi! Mà sao Nhung dữ quá vậy?

Thấy tôi lép vế, nàng xuống giọng nũng nịu:

  • Em có làm gì đâu mà anh nói em dữ? Em hiền như ma soeur ấy mà! Thôi, để hai đứa mình ra ngồi balcony  ngắm trăng nhìn biển, và em sẽ kể nốt câu chuyện của em cho anh nghe.

Chúng tôi ra ngồi trên hai chiếc ghế bành, nhìn quanh cảnh thần tiên của biển cả dưới ánh trăng, mặt nước óng ánh một mầu tím đen, những làn sóng nhấp nhô như nhẩy múa dưới bầu trời xanh có điểm những cụm mây bạc lơ lửng. Giá mà Hồng Nhung là người tình của tôi, giá mà tôi được ôm nàng trong vòng tay để được thêm cái cảm giác đê mê của tấm thân nàng bên tôi, ấm áp, hấp dẫn, lôi cuốn, kỳ diệu… Tôi đi vào một cuộc phiêu du của trí tưởng tượng, hít hà mùi nước hoa thoảng thoảng phát ra từ tấm thân nàng. Dường như Hồng Nhung đã đoán ra được những gì tôi nghĩ trong đầu, nàng tinh ranh nói:

  • Anh đang tơ tưởng đến cái gì mà trông thẫn thờ vậy? Thế anh có muốn nghe em kể tiếp chuyện em không đấy?

Nàng nhìn tôi dò xét. Tôi nói:

  • Thì anh đang chờ em nói mà.

Hồng Nhung kể cho tôi nghe về khoảng thời gian đó, sau khi nàng từ Mỹ trở lại Oslo. Nàng kiếm được việc làm tốt, thuê được một căn nhà xinh xắn để có một chỗ ở thoải mái, kết bạn được với một số người Việt, nâng đỡ nàng về mặt tinh thần. Nàng vẫn còn mơ  kiếm được một người bạn trai ở Mỹ để lấy làm chồng. Tuy khó khăn vất vả nhưng rồi Hồng Nhung cũng được toại nguyện phần nào. Hai năm sau nàng làm quen được với một người đàn ông sống ở Nam Cali và lúc đầu hai người giao thiệp với nhau bằng thư từ qua lại.

  • Làm sao Hồng Nhung ở tuốt bên Oslo mà làm quen được ông đó vậy?
  • Tình cờ Nhung đọc một tờ báo tiếng Việt ở Orange County và trong đó có mục tìm bạn tri âm. Nhung đang cô đơn lắm, bị depressed (xuống tinh thần) kinh khủng, chỉ muốn có người biên thư qua lại cho thấy ấm lòng. Nhung cũng chẳng mong gì qua được Mỹ nữa.
  • Thế Nhung có chọn được một người bạn tốt không?
  • Hồi đó Nhung mới 23 tuổi, chưa có kinh nghiệm về cuộc đời. Nhung còn ngây thơ lắm, anh biết không? May mà Nhung quen được một người đã đứng tuổi, anh ấy dẫn dắt, chỉ bảo Nhung nhiều điều…
  • Anh ấy bao nhiêu tuổi?
  • Hơn Nhung hai mươi tuổi cơ! Nhung đã chọn như thế vì … Nhung thiếu tình thương của bố Nhung. Nhung thiếu một sự chăm sóc, hướng dẫn, thiếu một cái gương để noi theo… Nhưng trong cái may lại có cái không may…
  • Không may là sao hả Nhung?
  • Anh ấy đã có gia đình… Nhưng Nhung cũng bất cần…

Chuyện giữa hai người kéo dài gần năm năm trời. Mới đầu chỉ là tình bạn qua những lá thư. Chẳng bao lâu sau, hai đứa đi đến chỗ thương yêu nhau, mới đầu yêu qua những cánh thư, sau đó qua sự gần gũi. Bởi vì Tuấn, tên người đàn ông đó, đã tìm được  công việc làm cho nàng bên đây, và nàng đã xin được thông hành dài hạn để sang sinh sống bên cạnh người yêu.

  • Nhưng Nhung nói anh ta có gia đình mà?
  • Thì hai đứa sống lén lút với nhau. Anh ấy buồn về bà vợ nhiều lắm. Anh ấy và em mang lại nhiều an ủi cho nhau. Có anh ấy em thấy cuộc đời em thay đổi…
  • Nhung có yêu anh ta thật không?
  • Có chứ! Em yêu anh ấy cũng nhiều như anh ấy yêu em. Vả lại hai người cần nhau để cho cuộc sống có ý nghiã.

Nhưng dần dần, Nhung thấy vì chuyện hai người không đi đến đâu, người đàn ông đó không đành bỏ vợ để cưới nàng, nên nàng quyết định chia tay với anh ta. Những tháng sau cùng, cả hai người đều đau khổ vì mối tình tuyệt vọng. Kể đến đây, Hồng Nhung buồn ra mặt, hai khóe mắt nàng rươm rướm hai giọt lệ.

Thấy đã khuya mà tinh thần nàng lại đang bị giao động, tôi vội nói:

  • Thôi nghe chuyện Nhung kể đến đây là đủ rồi. Để hôm khác Nhung tâm sự tiếp được không? Trễ rồi, em phải về với anh Quân kẻo anh ấy mong..
  • OK em về, sáng mai gặp lại anh lúc Breakfast Buffet 8 giờ nhe! Good night anh nhe!

Rồi bất chợt, ngoài dự tính của tôi, đúng lúc chúng tôi đứng dậy, nàng nhón chân, bá cổ tôi xuống, hôn nhẹ tôi một cái, làm cho tôi bàng hoàng cả người. Tôi thoáng nghĩ, “Em này chịu chơi ta!” Hồng Nhung tự ra mở cửa phòng, bước ra, rồi biến mất nhanh chóng. Nàng ra đi vội vã như thể muốn trốn tránh tôi, như thể nếu nàng ở lại thêm dăm ba phút nữa thì nàng sẽ ngả vào lòng tôi để được tôi an ủi, rồi… chuyện gì cũng có thể xẩy ra. Hồng Nhung đang khao khát tình yêu, nàng đang đi tìm một sự phiêu lưu, một sự thỏa mãn, tôi thây rõ điều đó. Bên tôi, nàng sẽ khó tự chủ. Trong đầu tôi, một ý nghĩ ngộ nghĩnh hiện lên, “Mới quen nhau đây mà đã thế, ngày mai ngày một sẽ ra sao?”

Như thế chúng tôi tiếp tục gặp nhau, trên boong tàu, trong phòng gym, nơi bể bơi, khi đi xem show, trong nhà ăn, khi ngồi nghe nhạc…Riết tôi đâm mê nàng, thiếu bóng nàng vài giờ là đã nhớ, đã muốn đi tìm. Còn nàng thì khỏi nói, nàng đã bị tôi “cảm hoá” từ lúc nào rồi, nàng cư xử như thể chúng tôi đã quen nhau từ bao năm tháng trước. Những người ngoài nhìn tưởng chúng tôi là một cặp tình nhân. Khi thấy tôi đưa máy hình chụp Hồng Nhung cười hồn nhiên sung sướng, mái tóc dài bay phất phới trước gió lạnh buốt, có người đã tự nguyện chụp dùm để tôi được đứng bên nàng dưới một vùng trời xanh ngắt, đàng sau là những dẫy núi cao phủ băng trên đỉnh, ghi lại những kỷ niện khó quên. Sau này nhìn những tấm hình đó, tôi không khỏi bùi ngùi, lòng tôi không khỏi se lại, tim tôi không khỏi đập nhanh hơn. Những kỷ niệm êm đềm đó mãi mãi sẽ đi vào tâm khảm tôi, như là những mũi dao gây ra những thương tích để đời…

Bỗng nhiên một đêm, một chuyện lạ lùng xẩy ra cho tôi mà tôi không thể nào giải thích bằng lý trí được, một chuyện cứ đeo đuổi, ám ảnh tâm trí tôi, làm cho tôi không còn bình tâm trong những ngày sau đó. Trong đêm hôm đó và cả đêm hôm sau, trong hai đêm liền, cùng một cơn ác mộng đã đến với tôi lúc tôi ngủ, làm cho tôi bàng hoàng tỉnh dạy. Tôi thường có những cơn ác mộng nhưng cái lạ lùng là tôi chưa có cùng một giấc mơ hãi hùng hai lần liền như thế bao giờ.

Tôi đã thấy tôi ngồi uống nước trong một quán bên đường, trời lúc đó vào xế chiều, nhiều người đi vội vã trên con đường hai bên lác đác những căn phố, giống như một con đường ở tỉnh nhỏ. Rồi chẳng hiểu sao, trời tối đi nhanh chóng, sau đó là một cơn mưa lớn như thể một cơn bảo, có sấm sét đùng đùng. Thế mà tôi vẫn cứ ngồi đó nhìn con đường chạy đi tuốt xa, dài hun hút hai bên có hai hàng cây cao, cành lá chao qua chao lại vì cơn gió mạnh thổi ào ào. Tôi nghe có tiếng gió rít lên, cộng với tiếng gầm thét của sấm sét. Thế rồi cơn mưa tạnh, rồi như thể một cơn sương mù đổ xuống hay là khói mây phủ tất cả quang cảnh trước mắt tôi để rồi từ từ hiện ra lúc ẩn lúc hiện hai bóng người dìu nhau đi tới. Tôi quá đỗi ngạc nhiên, óc tôi như tê đi, tôi chẳng còn hiểu gì được nữa, và cứ thế hai người chậm bước tiến tới gần, từng bước từng bước. Đến khi họ cách tôi chừng mươi thước thì tôi nhận được ra người đàn ông đó là ai. Đó chính là bố tôi, bố tôi ở cái tuổi trên bốn mươi của ông ngày đó, và người đàn bà là một cô gái trẻ đẹp, trông chừng chỉ hơn hai mươi tuổi. Tôi nhìn kỹ để cố nhận diện người con gái đó bởi vì tôi chưa thấy cô ta bao giờ cạnh bố tôi khi ông còn sinh thời. Hoạt cảnh đó cứ diễn ra trước mắt tôi không biết bao lâu, rồi bố tôi đang đi tự dưng quị xuống, người co quắp, hai tay ôm ngực, mặt nhăn nhó như thể ông đang đau đớn lắm. Tôi giật mình cố đứng dậy nhưng không sao đứng lên được, một sức mạnh kỳ bí như ấn cả thân người tôi xuống. Tim tôi đập mạnh, miệng tôi há hốc, tôi muống la lên, “Bố ơi! Bố làm sao vậy?” nhưng không có tiếng nào thoát ra được từ cổ họng. Tôi cảm thấy bất lực, khổ sở, đau đớn tận cùng. Tức tối, tôi cố vùng vẫy nhưng vô ích. Những bàn tay giữ chặt tôi lại như thể tay chân của bọn ma qủi đang đè tôi xuống, quắp chặt lấy tôi, níu tôi lại một chỗ. Thế rồi người con gái ngước lên nhìn tôi với ánh mắt van xin, như thể muốn cầu cứu tôi. Và khi đó thì tôi nhận ra nàng. Hồng Nhung! Nàng chính là Hồng Nhung. Có thể nàng trẻ hơn bây giờ nhiều nhưng rõ ràng tôi thấy khuôn mặt đó, đôi mắt đó, ánh nhìn đó, đôi môi mọng đó của nàng. Tôi không sao lầm được. Tôi không hiểu tại sao nàng lại đi bên bố tôi như thế, nhưng lúc đó, tôi không hề thắc mắc. Tôi chỉ coi đó là một sự thể bình thường, chuyện bố tôi đi bên cạnh nàng không có gì lạ hơn chuyện bố tôi đi bên một người đàn bà nào khác. Có thể vì lúc đó tôi còn đang lo lắng cho tình trạng nguy kịch của bố tôi, tôi đang nghĩ đến cái chết nó có thể đến với ông, ông có thể ra đi vĩnh viễn, tôi sẽ mất ông trong cuộc đời. Và quả nhiên chỉ sau một hai phút, tôi thấy ông ngã sang một bên, nằm cứng đơ dưới đất, hai tay ông vẫn ôm ngực, vẻ mặt ông vẫn nhăn nhó, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trời. Tôi thét lên được một tiếng thất thanh, “Bố ơi! Đừng chết bố!” rồi vùng dậy. Và lần này tôi đã vùng được dậy. Tôi đã mở chừng đôi mắt, mồ hôi toát ra khỏi da thịt tôi làm ướt chiếc ắo thun tôi đang bận. Tôi cảm thấy bần thần vô kể, đầu óc mệt mỏi, tim đập mạnh liên hồi như muốn phá vỡ lồng ngực. Tôi đã tỉnh dậy. Tôi đã thoát khỏi một cơn ác mộng đầy kinh hoàng!

Lúc tôi gặp lại Hồng Nhung, vừa thấy vẻ mặt bơ phờ của tôi, nàng hỏi:

  • Bộ đêm qua anh Hoàng không ngủ được hay sao?

Tôi bèn kể cho nàng nghe rằng đêm hôm trước tôi đã mơ thấy nàng đi với một người đàn ông lạ và chuyện người này ngã gục ra chết sau đó như thế nào. Nàng chỉ mỉm cười nói:

  • Sao anh nhậy cảm quá vậy? Chỉ là một giấc mơ mà sao anh bị giao động đến thế?

Nàng không biết rằng tôi bị giao động mạnh là vì hình ảnh của bố tôi trong cơn ác mộng đó. Hình ảnh đó đã gợi lại trong tâm trí tôi nhiều kỷ niệm xa xôi, từ những ngày tôi mới trên dưới hai mươi, những ngày của một quá khứ với nhiều gay go, ảnh hưởng mạnh đến tôi cho đến mãi sau này. Tôi nhớ lại những ngày trước đó còn sống bên nhà với mẹ tôi và người em, những ngày chúng tôi bị bỏ lại bơ vơ, sống vất vưởng, như chờ chết, những ngày vô vọng, sau khi bố tôi vượt biên một mình ra đi. Nhưng rồi chúng tôi cũng còn may mắn vì bố tôi nghĩ lại và đã đón chúng tôi sang. Tôi đã lạy lục bố tôi để mẹ tôi được cùng đi, bởi vì khi đó em tôi và tôi chỉ còn có mẹ để bám víu vào, làm sao ra đi mà bỏ chiếc phao ở lại? Vì thương tôi quá đỗi, bố tôi đành chấp nhận, và chúng tôi đến Mỹ trong tinh thần hoang mang, riêng tôi lúc đó 16 tuổi, chưa đủ trí khôn để tự chủ tự lập. Nhưng rồi mọi chuyện cũng đâu vào đó, hai anh em chúng tôi đã tranh đấu và cũng đã thành công một cách không gì khó nhọc cho lắm. Chỉ có mẹ tôi là buồn, vì bố tôi tuy không bỏ bê bà nhưng cũng không còn thắm thiết với bà như thời tôi còn bé, thời đó, chúng tôi sống yên bình cho đến ngày ngày Cộng Sản vào chiếm quê hương chúng tôi, để rồi đưa bố tôi đi đầy đọa trong ba bốn năm trời.

  • Ơ, anh làm sao vậy? Em đang nói chuyện với anh mà?

Tiếng nói của Hồng Nhung làm cho tôi bừng tỉnh. Tôi ấp úng:

  • Anh đâu có sao đâu? Anh chỉ hơi… buồn ngủ.
  • Thôi mình đi ăn sáng một chút đi, rồi anh trở về phòng nghỉ. Em sẽ đợi anh đến trưa mình đi gym nhe!
  • Thế anh Quân đâu?
  • Anh ấy cũng hơi mệt nên làm biếng lên đây. Em sẽ mang đồ ăn sáng xuống phòng cho anh ấy!

Ngay đêm hôm sau vẫn cơn ác mộng đó lại hiện lên ám ảnh tâm trí tôi thêm một lần nữa. Sau đó, tôi nghĩ rằng có một sự huyền bí đang chi phối tâm trí tôi, đang muốn bắt tôi phải chú tâm đến một chuyện nào đó tôi chưa biết, làm cho tôi phải lo âu, phập phồng. Tại sao bố tôi lại hai lần về trong con mê như thế? Bao lâu nay ban ngày tôi có nghĩ đến ông bao giờ đâu để hình ảnh ông trở về với tôi ban đêm trong cơn mộng? Từ ngày ông chết, cũng đã cả chục năm nay, tôi không còn nhớ đến ông nữa, những hình ảnh của ông đã phai mờ trong tâm trí tôi, hay nói cách khác, tôi đã cho ông vào quên lãng. Thế mà bỗng nhiên ông đã trở lại ám ảnh tôi, không có lý do, không do tôi mời về. Tôi vẫn nghe nói, nếu đủ lực giao cảm người ta có thể mời một người chết vể từ cõi âm. Nhưng không. Tôi đã để cho ông yên nghỉ nơi thế giới vĩnh cửu từ bao lâu nay rồi cơ mà? Tôi đâu muốn khuấy động quá khứ lên làm gì? Tâm khảm con người cũng lạ. Những hình ảnh đang nằm yên trong đó có thể một lúc nào đó tự khơi dậy, tự hiện về trong tâm trí mình ban đêm? Đã nhiều lần tôi muốn đi mò tìm ý nghĩa của những giấc mơ, nhưng rồi lại thôi, chỉ vì tôi không có thời giờ, cuộc sống hàng ngày đã chiếm hết thời khoá biểu sinh hoạt của tôi mất rồi.

Nhưng những vương vấn trong đầu tôi cũng từ từ biến đi, tôi quên đi cơn ác mộng để sống thanh thản trở lại với những thú vui trên con tầu. Bên Hồng Nhung, tôi đã quên hết quá khứ để chỉ sống với hiện tại. Hồng Nhung vẫn còn cái nhí nhảnh của tuổi trẻ, một điều tôi thấy hơi lạ. Tôi không hiểu nó phản ảnh tính tình nàng hay chỉ là bề ngoài bởi vì đôi khi tôi thấy nàng khác thế, nàng có ánh mắt đăm chiêu, mơ mộng hay suy tư xa xăm. Hai biểu tượng của con người nàng? Hay đó là dấu hiệu của một con người đã bắt đầu nhận thức rằng mình sắp không còn tuổi xuân?

Những ngày sau đó, tôi ít thấy Quân trên boong tầu. Hình như anh thích sống khép kín trong căn phòng nhỏ ở từng 10 của hai người. Trong khi đó Nhung lại thích đi ra ngoài, thích đi dạo chơi khắp nơi, đi nghe nhạc, xem show, thích đi bơi, đi gym tập. Lối sống của Quân rõ ràng không thích hợp với nàng. Có lần tôi đã hỏi nàng:

  • Anh Quân làm gì suốt ngày trong phòng vậy Nhung? Sao anh ấy không lên chơi với bọn mình?
  • Anh Quân không thích những chỗ đông người. Tính anh ấy trầm tĩnh lắm. Anh ấy thích nghe nhạc cổ điển, đọc sách, hay ngồi một mình suy tư.
  • Suy tư? Anh ấy suy tư về vấn đề gì?
  • Về mọi chuyện trên đời. Anh ấy bị bệnh tim nên sức khỏe không được tốt. Lâu nay anh Quân bị depression (trầm cảm).
  • Bị depression thì phải đi ra ngoài chơi cho bớt cô đơn chứ? Cứ ngồi như thế hại cho tinh thần lắm!
  • Thì tối nay at dinner anh nói với anh ấy đi! Anh khuyên anh ấy hộ em đi.

Quả nhiên những ngày sau đó, Quân đã lên boong tàu ngồi chơi với chúng tôi. Anh không nói chuyện nhiều, không hay đi lang thang chỗ này chỗ nọ, nhưng cũng lên hóng mát, ngồi đọc sách, ngắm nhìn những kẻ qua lại. Những lúc Hồng Nhung xuống hồ bơi hay nằm  phơi nắng, tôi đã có dịp nghe anh kể những mẩu chuyện về cuộc đời quân y sĩ của anh khi anh còn ở Việt Nam, những khó khăn anh đã gặp phải khi anh mới ra trường và phải đi những biệt khu xa xôi, rồi sau hai năm may mắn được thuyên chuyển về Đà Nẵng hay Qui Nhơn gì đó tôi không nhớ rõ, để có thể mở phòng mạch riêng kiếm thêm tiền, anh kể những kèn cựa giữa những đồng nghiệp, những sự lợi dụng của những cấp trên, những lần anh phải quay mặt đi để khỏi nhìn những cảnh chướng tai gai mắt, những trở ngại anh phải đối đối đầu… Khi kể những kỷ niệm đó, tôi thấy anh như sống lại thời xa xưa, giọng nói hùng hồn, đôi khi quyết liệt, chứng tỏ ngày đó anh cũng là một con người có nhiều nhiệt huyết chẳng thua gì tôi.

Bỗng nhiên một hôm tôi đang ngồi chờ Hồng Nhung và Quân ở bên ngoài hành lang của một quán rượu, nơi tôi vẫn thường ngồi chờ nàng đến, thì một chuyện không hay xẩy ra. Nó là dấu hiệu đen tối báo trước những sự việc bi thảm xẩy ra sau này mà tôi đã thấy trước do cảm tính. Tôi nhớ lúc đó đã về chiều, trời ngoài khoang tàu vẫn còn sáng, bởi vì vào mùa hạ thời tiết Alaska nói chung không những ấm áp, mà ngày lại còn dài hơn bình thường. Chiếc Công Chúa Hoàng Kim vẫn trôi nhanh trên biển cả, hướng về Tracy Arm. Hai bên con tàu là những dãy núi phù băng trắng xóa. Cả ngày hôm đó tôi đã đứng trên cầu tàu từng thứ 16 xem những tảng băng to lớn trôi suôi giòng trên mặt nước. Chưa bao giờ tôi thấy thiên nhiên hùng vĩ và tuyệt đẹp như vậy. Gần Tracy Arm gió thổi dữ dội và những cơn lốc xoáy vào lưng lạnh buốt không như những ngày trước đó khi còn ở Skagway hay Juneau. Đứng một mình, tôi đã cảm thấy lạc lõng cô đơn. Tôi thấy lâng lâng buồn vì không có Hồng Nhung bên mình, nàng đã ốm đau hay vì một lý do gì muốn trốn tránh tôi, tôi tự hỏi. Nhưng rồi tôi tự hiểu rằng  tôi chẳng có lý do gì để mong mỏi, trông chờ. Giữa tôi và Hồng Nhung chưa có một gắn bó nào, hay nói cho rõ hơn tôi chưa thấy tim tôi rung động, tôi chưa thấy yêu nàng, chưa hẳn bị quyến rũ, mặc dù nàng cũng dễ thương và tỏ ra có cảm tình với tôi. Ấy thế mà sự hiện diện của nàng trong những ngày qua cũng đã có ảnh hưởng trên tâm trí tôi, làm cho lòng tôi bị nô lệ hiện tại. Vắng bóng Hồng Nhung tôi đã thấy nhơ nhớ, tôi đã cảm thấy như mình đang thiếu thốn một thứ gì. Phải chăng tôi đã quen với tiếng cười, ánh mắt, mùi nước hoa thơm của nàng, tôi cũng không biết nữa.

Tôi ngồi chờ nơi đó với hy vọng nàng sẽ xuống ăn cơm chiều cùng với tôi. Tiếng piano chơi những bản nhạc tình càng làm cho tôi cảm thấy tê tái trong lòng. Thế rồi tôi thấy nàng đi từ cuối hành lang, từ xa bước tới, hai tay ôm vai Quân như thể nàng đỡ cho anh đi. Tôi thấy Quân có vẻ mệt mỏi, chân bước từng bước, dáng người hơi khom xuống, và Hồng Nhung trìu mến dìu anh đi tới. Tôi hơi thót con tim, hình ảnh đó gợi lại trong đầu tôi giấc mơ kinh hoàng tôi đã thấy hai đêm hôm trước. Tại sao lại có sự trùng hợp lạ lùng như thế, tôi tự hỏi trong đầu. Tôi đang phân vân không biết có nên đứng lên chạy tới giúp Hồng Nhung dẫn Quân bước đi hay không. Tôi nhớ lại những lần tôi dìu bố tôi bước chầm chậm, vào những ngày cuối của cuộc đới ông, khi ông bị bệnh, không còn khả năng tự di chuyển một mình. Nhưng chưa kịp đứng lên, thì như thể tôi bị hoa mắt, tôi thấy Quân té gục xuống, hai tay ôm ngực một khoảnh khắc trước khi bổ nhoài ra nằm dài dưới sàn tầu. Nhiều người bu lại xung quanh, tôi nghe có tiếng kêu thất thanh, “Oh my god! Would someone call for an emergency rescue?” (Trời đất thánh địa ơi! Có ai gọi cứu cấp giùm không?) và rồi những người khác bước tới nhếch mắt nhìn cảnh nguy ngập đó rồi lại thản nhiên bước đi. Không hiểu cái gì giữ tôi lại nơi chiếc ghế bành một lúc lâu, trước khi tôi có thể uể oải đứng dạy bước tới.

  • Anh Quân, anh có sao không? Có đau nhiều không? Thuốc đây, em cho anh ngậm nhe!

Tiếng Hồng Nhung vẫn bình tĩnh, âu yếm nói với chồng như thể chẳng có chuyện gì nguy hiểm đang xẩy ra cả. Tôi thấy nàng mở một chiếc hộp bằng bạc nhỏ xíu, chỉ bằng ba đốt ngón tay, lấy ra một viên thuốc li ti, bỏ vào miệng chồng. Mắt Quân lúc đó nhắm nghiền, hai tay quờ quạng tìm bàn tay Hồng Nhung nắm cho yên lòng. Nàng đưa bàn tay nõn nà cho anh, những ngón tay hai người đan vào nhau, tình tứ.

Chừng một phút sau, tôi thấy Quân tỉnh lại, mắt mở ra, chớp chớp, rồi Hồng Nhung nói vẫn với cái giọng thật âu yếm.

  • Để em đỡ anh dậy nhe! Anh thấy thế nào? Bớt mệt chưa anh?

Tôi đẩy những người đứng xung quanh để tới gần. Tôi đưa hai tay xốc nách Quân lên cho anh đứng dậy rồi dìu anh tới chiếc ghế bành nơi tôi ngồi lúc nãy. Hơi thở Quân giờ đã đều đặn, anh nói như vừa ngủ dậy, giọng nhừa nhựa, ngái ngủ:

  • Tôi làm sao vậy? Có chuyện gì đã xẩy ra cho tôi vừa rồi?

Nhung nói:

  • Anh không sao hết, mọi chuyện đã qua rồi. Anh hãy ngồi một lát cho tỉnh hẳn lại rồi mình đi ăn cơm.

Tôi thắc mắc:

  • Anh ấy bị crise cardiaque (cơn đau tim) hả Nhung?
  • Vâng, cứ lâu lâu lại bị. Em riết đã quen. Cứ cho anh ấy ngậm viên thuốc một lúc là hết….

Quay sang tôi Nhung hỏi, giọng tò mò châm trọc:

  • Thế cả ngày nay anh đi săn các nàng phải không?

Rồi nàng cười cợt nói:

  • Mà anh có nhớ đến em tí nào không vậy?

Tâm trí tôi lúc đó đục ngầu, tôi vừa thoát khỏi một cơn bàng hoàng nên chẳng buồn để ý đến những câu bông đùa của nàng. Đôi mắt tôi cứ dán vào Quân, tôi liên tưởng đến bố tôi, và trong tâm trí tôi lúc ấy có hình ảnh ông ngồi thở sau một cơn đau tim, cũng giống như Quân bây giờ.

  • Anh làm thêm một ly cognac nữa không? Em kêu một cái martini cho em đây.
  • Cho anh một cognac on the rock.

Tôi cần hai ba ly cognac để tỉnh táo trở lại, chứ một ly có thấm vào đâu?

  • Hay là em kêu cho anh hai ly đi. Cám ơn Nhung nhe.

Những ngày sau đó mọi chuyện lại trở lại bình thường. Hồng Nhung ngày càng quấn quít tôi, nàng hay đến cabin tôi để nằm dài trên chiếc giường nệm, mắt nhắm nghiền, mơ mộng. Tôi có thể đoán chừng nàng đang mơ mộng điều gì nhưng không nói ra thôi. Nàng thường bận những chiếc váy xòe rộng vải mỏng, hở vai hở ngực và khi nằm đôi khi, vô tình hay cố ý, nàng phô bầy một phần cơ thể nàng, cặp đùi trắng muốt hay bộ ngực căng phồng, úp úp mở mở, hấp dẫn , như thể để khêu gợi, để mời mọc tôi. Nhìn Hồng Nhung nhắm mắt như thế, tôi biết nàng mong chờ tôi tiến tới, tôi cũng muốn ôm tấm thân nóng bỏng đầy nhựa sống đó vào lòng, muốn bóc nàng ra như người ta lột một quả chuối, muốn nghe hơi thở dồn dập của người đàn bà khao khát yêu đương đó, nghe nàng rên rỉ bên tai. Tôi liên tưởng đến những năm tháng thèm muốn, chờ đợi, mong mỏi của Hồng Nhung khi nằm bên Quân, tôi liên tưởng đến sự khao khát được yêu của nàng, và tôi có thể thông cảm được với nàng. Nhưng không hiểu có một cái gì cứ vướng víu trong đầu tôi, một sự ngăn chặn, như một con đê mỏng manh cố ngăn làn nước cuồng loạn đang muốn phá vỡ, muốn đập tan những nỗ lực chống chọi cuối cùng. Và từ ý nghĩ đó, tôi biết một lần nào đó, tôi sẽ hết tự chủ, tôi sẽ thả lỏng cho những thèm muốn đang dâng lên trong tôi, tôi sẽ chiếm cứ nàng, chiếm cứ tấm thân ngọc ngà ấy, và tôi sẽ coi Hồng Nhung như là một chiến lợi phẩm mà tôi mang thêm về cho riêng tôi. Bởi tôi biết chính tôi, tôi biết sự hèn yếu của bản thân trước những cám dỗ nàng đang phơi bầy ra trước mắt. Tôi biết rồi tôi sẽ không thể nhịn, tôi như con chó sói đói bị cột, tới một lúc nào đó, sẽ vuột khỏi và nhẩy tới chộp ngoặm con cừu non đang phây phây đứng ăn cỏ trước mắt nó.

Và như thế chuyện gì phải đến đã đến. Nó đến để kết thúc chuyến đi chơi Alaska của tôi, nó đến để đưa tôi đến đường cùng, để buộc tôi phải chấm dứt sự liên lạc với Hồng Nhung ngay khi tôi bắt đầu thấy yêu nàng, thấy cần có nàng bên tôi. Đúng vào lúc tôi bắt đầu thấy niềm vui trong cuộc đời, thấy có em bên mình là hạnh phúc thì chuyện không chờ sà tới làm cho tôi cụt hứng, làm cho tôi hết còn muốn tiến tới.

Ngày hôm đó là ngày chót trong chuyến hải hành này của con tầu Công Chúa Hoàng Kim. Chúng tôi đã đến Ketchikan vào buổi sáng và suốt ngày hôm đó Hồng Nhung cùng tôi đi lang thang qua những khu phố của cái tỉnh lỵ nhỏ bé này. Nàng đã la cà trong các tiệm bán kim hoàn tìm mua nữ trang, và cứ mỗi lần hỏi tôi:

  • Anh thấy Nhung đeo chiếc nhẫn này có được không?

Tôi nào có biết thế nào là đẹp, đành ù ù cạc cạc trả lời:

  • Không biết Nhung thấy sao chứ Nhung đã chọn thì anh thấy đẹp. Mà sao cái gì Nhung đeo trên ngón tay anh cũng đẹp hết trơn…
  • Anh này sao khéo nịnh đầm. Với những bà, những cô khác anh cũng nói vậy hay sao? Chắc các bà các cô đi với anh thích anh lắm phải không? Mà anh có nhiều người tình không vậy?
  • Ai biết đâu, anh thấy đẹp thì khen đẹp. Không lẽ nói ngược lại ý mình?
  • Nhưng em hỏi anh có nhiều người yêu anh không vậy?

Tôi bèn nói bâng quơ:

  • Ở đâu ra mà nhiều? Bộ dễ có người yêu mình lắm hả?
  • Dễ chứ! Anh đẹp trai, tuấn tú, thông minh, ai mà chẳng mê?
  • Có ai mê anh đâu?
  • Thì có em nè!

Những câu nói của Hồng Nhung cho tôi hiểu rằng nàng đã mê tôi. Mà nàng có biết gì về tôi đâu ngoài cái vỏ bề ngoài? Tôi có cảm giác rằng nàng bị tôi thu hút chỉ vì một hình ảnh nào đó xa xưa, có thể là của một nguời tình mà nàng đã phải xa ngoài ý muốn, vì một mối tình dang dở khi còn con gái, hay ít ra là khi còn trẻ. Những hình ảnh đẹp của thời vàng son thường khó quên, những mối tình lãng mạn thường sống dai dẳng trong đầu óc con người. Bởi vì làm sao một người đàn bà có thể mê người đàn ông nhanh chónh như vậy được. Hồng Nhung đã tìm hiểu được gì về tôi để mà thích tôi? Có tôi biết nhiều về nàng thì có, nhưng tôi lại không bị coup de foudre (sét ái tình). Điều này cũng dễ hiểu, nàng không xinh như mộng không trẻ để có thể hấp dẫn tôi ngày từ phút đầu. Vả lại tôi cũng ít tin ở chuyện vừa thấy nhau là mê liền. Trường hợp của Hồng Nhung có một điều gì bí hiểm lôi cuốn tôi về với nàng. Và chính nàng đã cho tôi biết điều ấy ngay sau đó.
Ketchikan chẳng có chỗ nào thơ mộng để đi chơi thêm nên chúng tôi về trở lại con tàu vào khoảng giữa trưa, sau khi Hồng Nhung đã kiếm mua được chiếc nhẫn hột xoàn nàng ưa thích. Thay vì trở lên phòng mình với Quân, nàng đòi “ngồi chơi xem biển với nhau” trong ca bin của tôi. Nàng nói:

  • Anh Quân giờ này đang nghỉ trưa. Em biết tính anh ấy không thích em làm rộn anh ấy đâu. Để em lên phòng anh ngồi chơi một lúc rồi tối lên đón anh ấy xuống ăn dinner.

Thế rồi, vừa vào đến trong cabin tôi, nàng nhìn tôi tình tứ nói trong hơi thở:

  • Em đi tắm chút xíu. Nước nóng sẽ làm cho em khỏe lại. Đi bên anh mà sao em vẫn thấy mệt quá chừng! Vả lại sáng nay vội đi sớm, em đã được tắm đâu?

Thấy tôi không nói gì, nàng thêm:

  • Được không anh? Anh cho em dùng phòng tắm của anh không?

Tôi đành ậm ừ cho qua chuyện. Tôi nửa không muốn bị đưa vào một tình trạng khó sử, nửa muốn được tiến tới, được ôm ấp tấm thân ấy vào lòng, được say sưa hôn hít Hồng Nhung, được xem phản ứng của nàng, được thấy nàng lúc sung sướng, lúc nàng say mê đi sâu vào con đường cao vút của ái ân.

  • Ừ thì Hồng Nhung đi tắm đi!

Thế là nàng cởi tung quần áo ngoài liệng lên giường, rồi bước gần đến tôi, nàng xoay lưng lại nói:

  • Anh gỡ dùm Nhung cái nút gài soutien đi!

Chưa bao giờ tôi thấy tim tôi đập nhanh như lúc ấy. Tay run run, tôi cởi chiếc soutien cho nàng và khi vừa xong, Hồng Nhung quay phắt lại nhìn tôi, rồi lim dim đôi mắt, nàng chờ đợi tôi ôm nàng….

Trên chiếc giường, sau đó, sau khi cả hai đứa đã quần quật, nàng thủ thỉ với tôi những lời nói làm cho tôi bàng hoàng:

  • Anh có nhớ em nói với anh em bị anh hút hồn là tại sao không?
  • Hình như em kể anh nghe rằng anh giống ai đó, phải không?
  • Vâng. Đúng thế! Nhìn anh, em nhớ lại người em yêu lần đầu trong đời. Em đã phải xa anh ấy vì hoàn cảnh, vì anh ấy có vợ, có con… Anh ấy không thể bỏ vợ con để theo em. Mà em thấy rằng anh ấy có muốn cả hai người cùng một lúc cũng không được….

Hồng Nhung nhìn sâu vào mắt tôi, nàng ôm tôi sát vào người nàng, như muốn nhập vào tôi, hay muốn biến hai đứa thành một. Nàng khẽ nói:

  • Anh có muốn nghe em kể chuyện này nữa không vậy?
  • Có chứ! Anh đang nghe đây…
  • Tên Tuấn của anh ấy chỉ là tên anh ấy đặt cho mình để liên lạc với em. Sau này em biết tên thật của anh ấy, nhưng em vẫn cứ kêu anh ấy là Tuấn…
  • Tại sao vậy?
  • Tại vì cái tên Tuấn là của riêng em, em chỉ thương anh ấy với cái tên đó.  Tên kia, cái tên thật của anh ấy, thuộc về bao nhiêu người khác mất rồi…

Tôi tò mò hỏi:

  • Thế cái tên thật đó là gì?
  • Tên thật của anh ấy, cái tên em không bao giờ dùng, là Quang, Trần Xuân Quang.

Nghe đến cái tên này tôi bỗng giật mình! Tự nhiên tim tôi đập loạn xạ, một cảm giác khó thở như đè lên ngực tôi. Tôi thấy ơn ớn lạnh nơi cột xương sống và như muốn buồn nôn. Tôi hốt hoảng hỏi:

  • Em nói cái gì? Trần xuân Quang? Có phải ông ấy là một nhà văn không em?
  • Ơ, sao anh biết? Mà sao tự dưng mặt mày anh xanh lét vậy?
  • Không hiểu làm sao tự dưng anh thấy hơi choáng váng, hơi khó chịu trong người.
  • Anh buồn cười không? Mới đây anh còn khoẻ như văm ấy mà…
  • Chút xíu là hết mà, em khỏi thắc mắc làm gì. Anh hay bị như vầy…Nhưng có phải ông ấy là nhà văn phải không?
  • Đúng rồi! Anh cũng biết ông ta hả? Ông ta là một nhà văn khá nổi tiếng.

Sao tôi cũng biết ông ta? Tôi không biết ông ta thì ai biết ông ta? Chẳng ai biết ông ta bằng tôi. Bởi vì ông ta là bố tôi, bố đẻ ra tôi, người đã mấy đêm vừa qua hiện về báo mộng cho tôi biết trước chuyện này. Tôi chẳng hiểu tại sao? Ông muốn ngăn cản tôi yêu Hồng Nhung? Ông muốn chỉ một mình ông được thương nàng thôi ư?  Thật là một chuyện kỳ lạ, vì trước đây tôi đâu có biết người yêu của bố tôi là ai? Tôi chỉ biết hồi đó, khi tôi mới chừng 16 tuổi, mẹ tôi than phiền với tôi rằng “Bố mày bỏ tao đi theo một con đĩ nào khác rồi!” Những ngày đó tôi cũng chẳng biết phải nói sao. Sống với mẹ tôi, bố tôi luôn luôn bất mãn, nhất là kể từ sau ngày chúng tôi đoàn tụ gia đình. Ông đã thường bỏ nhà ra đi, có khi cả tháng trời. Có điều ông không bao giờ bỏ đói mẹ tôi và hai anh em tôi cả. Nhưng khốn nạn cho ông là ở chỗ ông càng đi theo người khác thì mẹ tôi càng chửi ông, đòi đuổi ông đi. Và càng bị chửi và đuổi đi thì bố tôi lại càng bỏ đi. Thật là một cái vòng luẩn quẩn. Cho đến ngày ông sắp chết, ông không còn đi đâu được nữa, thì ông mới về nhà, về nhà để chịu càng thêm những lời đay nghiến của mẹ tôi, về nhà để đền tội, về để chết bên tôi. Thật là khốn nạn cho cái thân ông và cả thân tôi nữa!

  • Kìa, em hỏi anh có biết ông ấy không mà?
  • Tất nhiên là anh biết. Ai mà không đọc những chuyện tình của ông ấy?
  • Bộ anh cũng đọc sao?

Tôi đành nói dối:

  • Không, mẹ anh đọc. Mẹ anh mua những cuốn truyện đó về, anh chỉ thấy tên ông ta trên những cuốn sách đó mà thôi.

Tôi đã không muốn cho nàng biết rằng nàng đã là người tình của cả bố tôi và tôi. Có thể đối với nàng điều này cũng chẳng có gì là quan trọng vì giữa tôi với nàng đâu có liên hệ máu mủ gì đâu. Nhưng tôi cứ áy náy khó chịu thì làm sao đây? Vả lại hình ảnh bố tôi cứ chập chờn trong tâm trí tôi lúc tôi làm tình với nàng thì làm sao tôi khỏi khó chịu, làm sao tôi có thể hưởng lạc một cách thoải mái? Hồng Nhung là một người tình tuyệt diệu, mất nàng tôi sẽ tiếc vô cùng, nhưng biết làm sao khác?

  • Mai tàu về bến Seattle rồi. Em sẽ nhớ anh đến chết mất thôi! Chúng mình phải làm sao bi giờ?
  • Làm sao là làm sao?
  • Thì em hỏi làm sao để hai đứa mình còn gặp lại nhau? Bộ anh không muốn gặp lại em nữa hay sao?

Muốn gặp Hồng Nhung nữa? Một phần tôi muốn giữ nàng mãi mãi bên tôi, một phần khác thúc dục tôi từ giã nàng. Cái thần thể nóng hổi này, cái thân thể chất chứa yêu đương đã làm cho tôi mê mệt, đã làm cho tôi không còn bao giờ quên được những giây phút hạnh phúc bên em. Nhưng còn sự ám ảnh đè nặng trên tâm trí kia, làm sao tôi coi thường, làm sao tôi bỏ qua?

  • Chắc thôi em à. Gặp nhau làm gì nữa em? Em còn anh Quân, em đâu có libre (tự do)?

Tôi thấy đôi mắt nhung của nàng tối xầm xuống, tôi thấy nàng chớp chớp hàng mi cong, tôi biết nàng buồn, tôi biết rồi nàng sẽ khổ sở vì nhớ tôi. Mà tôi cũng sẽ khổ sở vì nhớ nàng. Nhưng rồi với thời gian, cái gì cũng trôi qua đi….

  • Nhưng lâu lâu anh cho em biên thư cho anh nhe. Và anh cũng sẽ trả lời thư em nhe! Trong khi chờ đợi ngày em libre….

Tội không muốn nàng nuôi một tí hy vọng mảnh mai nào. Tôi không muốn kéo dài cái mối tình tréo cẵng ngỗng này, tôi phải tìm cách thoái thác:

  • Thôi em à, làm như vậy chỉ thêm buồn, thêm nhớ nhau. Nhớ em anh làm sao sống nổi?

Tôi đang vô ý thức nói lên một phần cái tâm trạng của tôi vào lúc đó. Tôi sẽ nhớ nàng, tôi sẽ làm sao sống nổi? Nhưng liền sau đó tôi nghĩ lại, “ Bố tôi sẽ là người giúp tôi vượt qua được cái khó khăn này.”

Một năm sau, tôi nhận được tin Quân mất đột ngột, sau một cơn đau tim. Anh đã lặng lẽ ra đi trong một giấc ngủ ban đêm, ra đi một cách ngon lành, không cần có ai ở bên cạnh, không cần ai biết, ra đi một mình tìm một thế giới khác, thế giới của yên bình, của hạnh phúc vô bờ bến. Và sau đó chừng ba tháng một lời nhắn ngắn gọn của Hồng Nhung bay đến tôi làm tôi chới với thêm một lần nữa:

Anh Quân đã chết rồi. Giờ em đã libre. Em đang ở London. Anh sang với em đi.”

Từ Paris tôi vội vã lấy chuyến Eurostar đi tìm Hồng Nhung. Tôi đi tìm hình bóng của những ngày hạnh phúc trước đây. Tôi đi tìm tấm thân nóng bỏng của Hồng Nhung, tôi đi tìm đôi mắt người yêu, đôi mắt to đen láy như hai hột nhãn, đôi mi cong chớp chớp, tôi đi tìm cái miệng cười chúm chím, nét mặt đêu đểu, đã hấp dẫn tôi. Tôi đi tìm quá khứ.

Rồi trên chuyến xe lửa ngầm, nửa đường tới Richmond, tôi đã đột nhiên quay trở lại. Tôi đã lấy chuyến Eurostar kế tiếp để về lại Paris.

Hướng Dương txđ
15 tháng 7 năm 2009

 

Lời bình của bạn đọc về câu chuyện “Trớ Trêu”
Cặp vợ chồng ông Tuấn (Quang) cũng hiếm có ngoài đời, chồng càng đi hoang thì vợ càng không muốn giữ. Người đọc không hiểu tại sao từ lúc qua Mỹ ông này lại bỏ bê vợ con, nhưng tiền thì cung cấp đầy đủ. Mà cả hai mẹ con hình như không biết một tí gì về các hoạt động extra-marital của ông này. Do đó mới có chuyện cậu con yêu người tình cũ của bố.

Điều Hồng Nhung yêu cậu con qua hình ảnh người bố cũng dễ hiểu: hai bố con chắc chắn phải có nhiều nét giống nhau, hiện tượng transit de sentiment rất thông thường trong luyến ái.

Mày kết thúc câu chuyện như thế thật tròn trĩnh, nói theo VC là đi đúng lẽ. Nhưng không hiểu sao tao không bỏ được ý nghĩ có thể một lúc nào đó cậu con sẽ đi tìm lại người tình của bố, ví dụ trong lúc nhất thời, mặc cản loạn luân có thể làm trùn chan, nhưng sau đó, con người vốn yếu đuối, và cậu con cũng lý luận “hai người có lien hệ máy mủ gì đâu?”. Còn bà Hồng Nhung nữa chứ, bà này mê chang quá cỡ. Đúng bà là type người làm cái gì thì phải làm cho bằng được, chang không kiếm thiếp thì thiếp sẽ kiếm chàng, liệu chàng có cứng mãi được không? Có điều nếu có tái hợp, người hưởng thụ nhiều hơn là nàng chứ không phải là chàng.

Cái phần kinh dị của truyện là ở chỗ ông bố về báo mộng cho con. Ông này hoặc là ghen qua qua, hoặc là không muốn con vô tình yêu “mẹ kế”. Nghĩ được ra tình huống này là tài của người viết, trường hợp này chắc là trong lúc mày nốc Cognac đã “one to many”. Phải “điên điên” như mày mới nghĩ ra được, người thường không làm được đâu.

Nguyễn Như Phong Châu

Trở lại Đầu Trang