Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Truyện Cười - Truyện Tiếu Lâm

 

Một anh nông dân có nuôi một con bò giống rất đẹp mã. Con bò giống này là tài sản duy nhất của anh ta. Các điền chủ trong vùng khám phá ra là chàng bò giống này rất... xung, và họ thường phải thuê nó để đạp những con bò cái của họ. Chỉ cần dẫn em bò cái đến là chàng bò giống làm việc ngay tút xuỵt .
Và anh nông dân kiếm dược bộn bạc !!!
Các điền chủ bèn bàn tính và quyết định sẽ mua đứt chàng. Họ tới gặp anh nông dân để thương lượng.  Anh nông dân đang làm ăn ngon cơm,
nên đòi một cái giá trên trời. Mấy điền chủ sùng máu, bèn đi méc với trưởng làng.
Ông già làng này, muốn lấy lòng cả hai bên, nên xuất tiền quỹ làng để mua, bi thì bi, và tuyên bố chàng bò giống này là tài sản chung của tất cả dân làng. Họ tổ chức một buổi lễ tưng bừng và già làng tuyên bố rằng thì là mọi người có thể dẫn bò cái của mình tới để cho chàng bò giống đạp... miễn phí !!!
Một em bò cái đầu tiên được dẫn tới, chàng bò giống hửi hửi chút chút rồi... làm lơ .
có lẽ là do lỗi của em bò cái ”  một điền chủ nói. “ em này ốm  nhách nên chàng chê chăng”
Họ bèn xách tới một em bò cái mũm mĩm đẹp nhất trong vùng. Chàng bò giống cũng hít hít một tí rồi cũng làm ...lơ luôn. Bể quá, già làng bèn kiu anh nông dân hỏi con bò giống mắc dịch này mần cái khỉ gì mà kì quá dzậy. Anh nông dân nói: “ tui cũng hổng có biết, xưa giờ nó đâu có như dzậy ... để tui nói chiện dí nó coi ra sao”
Và anh nông dân bèn rề tới bên con bò giống , rồi hỏi nó: “ê bò, có chiện gì bùn lòng mà mày hổng có chịu mần dziệc nữa dzậy ?
Chàng bò giống bèn lừng khừng nói: “ê, đừng có mà o ép tui quá nha...
Bi giờ tui là công nhân viên nhà nước rồi ông không biết sao !!!”

 

Một đêm tối trời ở một làng quê hẻo lánh, một khách bộ hành lỡ đường, ghé vào một căn nhà xin thuê phòng nghỉ qua đêm. Chủ nhà từ chối vì nhà chỉ có hai phòng, một của hai vợ chồng và một của cô con gái.
Người khách nằn nỉ:
- Tôi có thể nằm trên một chiếc ghế hay một xó xỉnh nào đó cũng được!
Ái ngại cho người khách lạ, ông chủ nhà đưa khách vào nhà và nói:
- Thôi được! Tôi thấy anh có vẻ đàng hoàng... Anh có thể ngủ chung phòng với con gái tôi nhưng với điều kiện là anh không được làm gì nó!
Người khách đồng ý ngay không chút suy nghĩ.
Chủ nhà dẫn anh ta lên gác, vào một căn phòng nhỏ, dặn dò:
- Anh có thể nằm bất kỳ nơi nào trong phòng nhưng xin nhớ cho là không được làm gì với con gái của tôi đấy!
Người khách trải áo xuống sàn và nằm xuống nhưng loay hoay mãi mà không thể ngủ được vì sàn nhà quá cứng và trời thì lạnh.
Nhắm chừng cô gái đã ngủ say, anh ta rón rén lại bên giường, lay lay cô gái vài cái không thấy phản ứng gì, anh ta leo lên giường đánh một giấc say sưa.
Hôm sau, người khách dậy sớm, cảm ơn ông bà chủ nhà tốt bụng rồi xin thanh toán tiền trọ để tiếp tục lên đường.
Chủ nhà nói:
- Anh không cần trả tiền. Thật bất tiện phải để anh nằm chung phòng với con gái tôi.
- Ông tốt quá! Xin cảm ơn ông! - Người khách nói và hỏi thêm - Sao trời lạnh thế mà suốt cả đêm con gái ông bà chẳng chịu đắp chăn, làm thân thể cô ấy giá như đồng ấy...
Chủ nhà ghé vào tai khách nói nhỏ:
- Xin thứ lỗi! Cháu mất đã mấy ngày, hôm nay là ngày chúng tôi đưa cháu ra nghĩa trang của làng.

Có một người tên là Vui. Một hôm tự nhiên người đó trúng gió chết. Gia đình theo sau vừa khóc vừa than:  “Ối giời ơi! Vui ơi là Vui...." 

 

Nhà khoa học Mỹ đã phát minh ra máy bắt trộm rất hiện đại họ mang qua mỹ thử nghiệm 30 phút, máy bắt được 500 tên đem qua Trung Quốc, trong vòng 10 phút máy bắt được 6000 tên.Cuối cùng là đến VN, các nhà khoa học chờ mãi ko thấy tín hiệu 5, 10, 30 phút, họ đi ra kiểm tra thì...cái máy đã bị trộm lấy mất. 

 

Trong giờ giảng của một giáo viên tiểu học
Thầy: Đố các em sắp xếp các từ sau thành một câu có nghĩa: 
Thầy, đố, nên, không, mày, làm . 
Trò: (trả lời nhanh nhảu) Làm thầy mày không nên đố. 

 

Hai Oan hồn gặp nhau trong nghĩa trang. 
- Sao mày chết? 
- Tao bị chết cóng. Mới đầu thì tay chân tao đông cứng, đau nhức vô cùng, nhưng sau đó thì tao thiếp đi, chết êm ả. Còn mày? 
- Tại vợ tao ngoại tình. 
- Vợ mày ngoại tình mắc mớ gì mày chết? 
- Tao biết nó ngoại tình nên một hôm tao về nhà đột xuất. Tao thấy nó nằm trong giường không mặc quần áo. Tức quá, tao chạy xuống hầm, không thấy tình nhân nó, tao chạy lên gác xép, cũng không thấy ai, tao đang chạy ra nhà kho thì bị lên cơn đau tim, chết. Thằng ma kia nói : 
- Thằng ngu, nếu mày kiếm trong tủ lạnh thì tao với mày đâu có chết.


Nhân lần đi thăm miền Bắc, trong một buổi sáng lang thang không có việc gì làm, tôi đã có dịp tham dự một phiên toà Đại hình tại Thị xã Lạng Sơn. Lạng Sơn lúc đó còn nghèo lắm, dấu vết chiến tranh trong cuộc chiến năm 1979 với Trung cộng vẫn còn y nguyên. Sau mấy năm mất muà, mức sống người dân lại càng thê thảm hơn. Thị xã nhỏ "đi dăm buớc, đã về chốn cũ" nhưng lại khó mà kiếm được thứ gì để ăn sáng ngoài vài củ khoai luộc và ấm nước chè tươi
 

Trong một bối cảnh như thế mà lại có vụ xử một can phạm với tội danh: " cố sát và cực kỳ ngoan cố, không thành khẩn khai báo" khiến tôi cảm thấy rờn rợn nhưng lại hết sức tò mò ! Pháp đình là một ngôi chòi lá và "toà án" vẫn còn dùng trống và chiêng để kêu gọi dân chúng tụ tập tham gia phiên xử công khai, đúng với "pháp chế" cuả nhà nước.
 

Phạm nhân bị truy tố với tội danh "cố tình đầu độc gia đình người em gái ruột, cũng vưà là hàng xóm", đã bị giam giữ từ hơn một năm trước, nhưng trông lại là một người có vẻ mặt hiền lành, nhẫn nhục, trên mặt và thân thể còn nguyên dấu vết cuả nhục hình từ những trận tra tấn, do công an "tức quá" vì "tội đã rành rành như thế mà đánh mãi ... nó vẫn nhất định không chịu khai !" Phiên toà kết thúc khá nhanh chóng, sau khi chủ tịch hội đồng xử án nêu câu hỏi:
 - Tội giết người cuả anh rõ ràng như ban ngày! tại sao anh không chịu khai , mà lại còn tìm cách "giả vờ" tự tử để trốn tránh pháp luật ?
Và đây là đầu tiên sau hơn một năm trời không nói một lời nào, phạm nhân đã mở miệng tự "biện hộ":
- Thưa quan toà, tôi sống với một đưá con trai 3 tuổi, mẹ nó đã chết vì ... đói và bệnh sau khi sanh nó, vì đói khổ quá, không có gì cho con ăn nên tôi không muốn sống nưã và đã đánh cắp con gà duy nhất cuả em tôi để nấu một nồi cháo trộn với thuốc độc, dự định sáng dậy hai bố con sẽ ăn để được chết theo mẹ nó.
Nhưng chẳng may tôi lại ngủ quên đi nên em rể tôi đã sang "trộm" lại nồi cháo để ăn nên mới ra nông nỗi, chết hết cả nhà, chứ tôi giết chúng nó làm gì !
Đúng ra là họ đã " ăn cắp"  cái chết cuả hai bố con tôi !
 Được bà mẹ và láng giềng đều bênh vực nên toà đã xử tha bổng, và nạn nhân được nói lời cuối cùng trước khi được phóng thích 
- Xin toà xét cho tôi được ở lại luôn trong tù , vì dù sao cũng còn chút khoai sắn để ăn, chứ bây giờ ra ngoài, tôi cũng sẽ tự tử nưã thì ai chôn tôi ?


Nếu các bạn có những truyện cười khác, xin các bạn gửi về cho chúng tôi: Hướng Dương txđ

Trở lại Đầu Trang

Đọc Truyện Cười Kỳ Trước