Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

VĂN TẾ VONG HỒN QUÂN DÂN CÁN CHÍNH VNCH ĐÃ HY SINH VÌ CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA
Bài của Kha Lăng Đa



vietnam

vietnam

 

Than rằng:

vọng quê cha, nhớ người kiến tạo thuở huy hoàng
Mơ đất tổ, thương kẻ dựng xây thời xán lạn
Vì quốc gia mà thân xác đã tiêu tan
Luyến chính nghĩa nên hồn còn vương vấn.
Ai ôi! sương gió dãi dầu Nắng mưa dày dạn
Chí phấn đấu dạt dào, chẳng quản ngại đường tên
Lòng hy sinh cao cả, không núng nao mũi đạn.
Mồ danh dự của hùng anh là chốn sa trường
Đất  vinh quang cho dũng sĩ ấy nơi chiến trận
Thề bảo quốc, xem nhẹ chữ tồn vong,
dù giao chiến đến cạn máu hồng
Quyết an dân, coi thường câu sinh tử,
dẫu đấu tranh phải phơi xương trắng
Truy thù trên bốn vùng chiến thuật,
kiếp gian lao kể mãi khôn cùng
Đánh giặc khắp tám hướng biên cương,
đời nguy hiểm nói hoài chẳng tận
Từ Bến Hải đến Cà Mau, bền lòng nghĩa khí trừ gian,
chẳng nệ công hải quá, sơn đăng
Ngoài Khe Sanh vô Bảo Lộc, chặt dạ trung can diệt bạo,
không lãng chuyện địa bình, không trấn
Mảnh chinh y thấm giọt máu đào
Tầm mục kích bừng tia lửa oán
Quân,  Dân nhứt trí củng cố lập trường,
dẫu xác hóa tro than, nguyện bài lũ vô thần
Cán, Chính đồng tâm luyện rèn tư tưởng,
dù thân thành cát bụi, thề chống phường cộng sản
Vẻ vang quá! những anh hùng tuẫn tiết giữa độ dân sầu
Oanh liệt thay! các hào kiệt hủy mình trong ngày quốc hận
Tránh quỉ đỏ đem cảnh lầm than, bao người chuộng tự do
phải xa lìa dương thế lúc vượt biên
Theo cờ vàng tạo đời hạnh phúc, lắm kẻ yêu dân chủ
đành vĩnh biệt trần gian khi di tản  
Tiếng quật cường vạn thuở lan xa
Lòng bất khuất muôn đời chói rạng
An Lộc, Tây Ninh, trời nghẹn ngào trong trăng lạnh,
vương nỗi nhớ vô cùng
Ba Gia, Thạch Tru, đất u uất giữa sương hàn,
gợi niềm đau bất tận.
Mưa ngậm ngùi giăng dãy Trường Sơn
Gió thảm thiết rít bờ Thạch Hãn
Hết cuộc can qua, chinh phu không trở lại
hồn bơ vơ nương chốn non xa
Qua hồi khói lửa, chiến sĩ chẳng quay về
phách lạc lỏng ở nơi rừng vắng
Xem nhẹ bã vinh hoa, danh dẫu không đề bia đá
nhưng thiên hạ lưu truyền mãi tiếng thơm
Khinh thường mùi chung đỉnh, ảnh dù chẳng tạc tượng đồng
mà nhân gian ca tụng hoài gương sáng
Tại hạ nay: lìa chốn quê nhà
sống nơi nước bạn
Cùng ngủ lều vải năm xưa, đậm đà nghĩa đệ huynh
Chung nằm mé rừng thuở trước, thân ái tình chiến hữu
Miền u hiển chưa hẳn cách xa
cõi âm dương âu là lân cận
Hồn đơn nương hạc nội, xin chiếu nẻo tiền đồ
Phách chiếc gởi mây ngàn, hãy soi đường hậu vận
Tưởng niệm bằng tấc dạ thiết tha
Nguyện cầu với tấm lòng kính cẩn
Đã về cõi Phật, xin phù hộ giống dòng Hồng Lạc
trong cơn quốc phá, sớm thoát cảnh tối tăm
Có ở nước Trời, hãy độ trì dân tộc Rồng Tiên
giữa buổi gia vong, mau đến ngày tươi sáng
Sao cho tan bọn vô thần,
Thế mới tuyệt nòi cộng sản.
Nơi viễn xứ, nhớ nghĩa cũ, thắp nhang đèn,
truy điệu người vong mạng giữa sa trường
Chốn tha hương, chạnh tình xưa, dâng hoa quả,
tôn vinh kẻ liều thân nơi chiến trận
Thượng hưởng!

 

Trở lại Đầu Trang

vietnam

vietnam