Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Xuân Hành
Thơ của Vũ Đức Nghiêm


 

 

                        Thân mến tặng
                        Hà Thượng Nhân

Mây trắng lững lờ trên tầng cao
Dàn chim én lượn bay lao chao
Lòng ta chơi vơi, xao xuyến quá !
Ô hay, mùa xuân đến rồi sao?

Đã qua rồi, sáu năm tù ngục,
Những ngày lưu xứ sống lao đao.
Hắt hiu chốn rừng sâu, núi thẳm,
Nhớ nhà, thương nước, tim nghẹn ngào.
Núi rừng Hoàng liên Sơn, Yên Bái,
Có bao giờ lòng nguôi khổ đau!

Ta gọi tên đàn con yêu dấu,
Duyên, Thơ, Trinh, Dũng,Tuấn, Quỳnh, Giao!
Thương tuổi thơ học hành dang dở,
Mái đàu xanh sớm chịu cơ cầu.
Mang nặng dĩ vãng bị trù giập,
Ông,cha xưa, trí, phú, địa, hào.
Chập chững bước vào đời vắng bố,
Tương lai mịt mờ biết về đâu?

Thương vợ hiền sớm khuya tần tảo
Nuôi dạy con thân liễu gầy hao.
Chắt chiu giọt mồ hôi nước mắt
Vượt ngàn trùng thăm ta trong lao.

 

 

 

Phút gặp nhau nói cười ngoài mặt
Nhưng con tim nức nở réo gào
Giờ chia xa, lòng đau chất ngất.
Em nhìn ta, nước mắt rơi mau!
Xót tình nghiã tao khang nồng đượm,
Nửa đường đời sớm tối bên nhau.
Hơn sáu năm đoạn tình chăn gối,
Oan khiên ơi, đất thảm trời sầu!
Đêm trên nền xi măng lạnh giá,
Thương căn nhà xinh trên đồi cao.
Viên ngọc trắng bên lùm cây biếc.
Chiều mây trôi, thông reo rì rào.
Chập chùng bỗng cuồng phong nổi dậy,
Mái nhà thân yêu nay còn đâu?
Ôi tổ ấm một đời xây dựng,
Chợt tan tành như giấc chiêm bao!

Từng đêm, từng đêm sâu trằn trọc,
Từng đêm thao thức với trăng sao.
Nỗi hờn căm quân thù cướp nước,
Tâm sự này xin gửi trời cao.
Quanh ta, vòng kẽm gai khép kín,
Những bạn tù, khuôn mặt vêu vao.
Cùng ta đau, niềm đau mất nước,
Ôi Tự Do, lòng ta khát khao!
Bao đêm mơ giấc mơ phục quốc,
Than ôi! Ta chẳng già rồi sao?

            Trại Tù Nghệ Tĩnh 6, Tháng 1-1981
            Vũ Đức Nghiêm    
            

 

 


';

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang