Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Những bài thơ Yêu Quê Hương
Thơ của Ý Nga



Hoa Mai

Viet Nam

Mua Dong

Mua Dong



XUÂN CHẲNG VÀNG MAI

Mình quên dĩ-vãng được không
Khi mà hiện-tại tròn vòng nỗi đau?
Nhắc mình rồi tự nhắc nhau.
Gương xưa để lại đời sau tỏ tường.

Anh mơ một góc thiên đường,
Của trời đất Việt đã vương, thương hoài!
Em thèm ruộng lúa, nương khoai,
Thèm xem non nước rực Vàng sắc mai,
Thèm thay đổi một tương-lai
Cho dòng Âu Lạc vươn vai cùng người

Ý Nga

 

 

BẢN ĐỒ
Khi xưa học vẽ bản đồ
Tô xanh, tô xám… thầy cô xoa đầu
Bây giờ rách nát, ai khâu?
Chỗ không còn nữa thêm sầu giang san
Giang san vốn dĩ gian nan
Xương cao thành núi, lệ tràn thành sông
Anh hùng liệt nữ bao công?
Một tay vô sản nhuộm hồng Bắc, Nam!
Đất đai dâng kẻ ngoại xâm
Miệng dân khóa kín như câm được gì?

Ý Nga.

 

THIỀN HÀNH
Một con đường trắng tuyết
Rừng bạch hoa lá cành
Bước những bước thiền hành
Cùng bài thơ tâm đắc

Viết về nữ Trưng Trắc
Và Trưng Nhị phất cờ
Chân bước theo câu thơ
“Nam mô A Di” niệm!

Ôn trang sử màu nhiệm
Con soi gương Trưng Vương
Càng phục chí quật cường,
Càng thấy mình nhỏ bé!

Đường, mình con lặng lẽ
Không có một bóng người
Trắng tuyết, trắng đất trời
Thêm lòng thương cố quốc!

Ý Nga.

 

THƠ CHIỀU
Buồn ơi! Buồn đến não nùng
Buồn sao buồn quá! Lạ lùng, rối rem
Tuyết rơi mọi vật bao trùm
Áo cơm tất bật sớm hôm đi về
Gió hòa thêm điệu tỉ tê
Nhớ Nhà, nhớ đến thảm thê thơ chiều.

Ý Nga, 8.12.2009.

 


ĐI VỀ ĐÂU?

Bảo tuyết đi qua thành phố
Xuân buồn, trắng cả hồn em.
Mùa xuân của vòng tứ tiết,
Không phải mùa xuân êm đềm,
Mà dân tộc đang ao ước.

Gió lạnh làm da buốt rêm
Thương dân trùng dương gửi xác,
Thương lính “trả nợ” rừng đêm
Anh ơi, chúng mình nào khác
Người đi không thấy Điểm Về

Bão tuyết đi qua rồi hết
Mình đi, đường dài lê thê!!!

Ý Nga

 

NHỚ THƯƠNG
Mỗi giờ nối với phút giây,
Mỗi ngày nối với tháng này, năm kia.

Năm? Nhân những lệ đầm đìa,
Tháng? Rừng núi cộng mộ bia bao người,
Ngày? Dài những tiếng than ôi,
Phút, giây? Khỏi tính, bao đời ly tan!

Nối em liền với giang san:
Mấy mươi năm vẫn trăm ngàn nhớ thương!

Ý Nga.

 

XUÂN XA NHÀ
Cánh bèo xấu cũng tìm dòng nước ấm
Con lạc loài từ đất Mẹ sang đây
Mười xuân qua hưởng ấm vài mươi ngày
Đông băng giá, hạ cũng hờ áo khoác.

Tết lạnh quá! Lạnh xứ người có khác
Chẳng Má, Ba, anh em chị, họ hàng
Vài bạn bè cùng lý tưởng cưu mang
Lại xa lắc những hành trình đăng đẳng

Trắng đất trời, tuyết cứ rơi dai dẳng
Nắng Sài Gòn còn xa lắc, xa lơ
Dân tỵ nạn vẫn cù bất, cù bơ
Mơ trở lại để san bằng biển khổ.

Tự do ấy không ngẫu nhiên tự có
Bao anh hùng từng vượt khó chông gai
Để ngày nay Cộng giết hết muôn loài
Tìm chưa thấy đáp số bài nan giải

Đường đến đích con tìm hoài chưa thấy
Vẫn miệt mài trong ngược gió cờ bay
Đường còn dài, xin cho đời đủ dài
Con đi tiếp, nuôi niềm tin trở lại.

Ý Nga.

 

Trở lại Đầu Trang