Tôi ghé Le Mans chỉ đủ thời giờ đi xem vùng thành phố cổ nơi có Thánh Đường nổi tiếng Saint Julien của thành phố - đặc biệt tại một góc có một tảng đá nhọn to lớn tiếng Pháp là “menhir” (xem hình 14) mà khi nhỏ tôi hay được thấy trong truyện tranh cho con nít “Astérix” nhưng chưa từng thấy ngoài đời bao giờ. Thành phố cổ (Cité Plantagenet) nằm ngay đàng sau nhà thờ bao gồm vô số những nhà và cao ốc có từ thời cuối Trung Cổ/đầu thời Phục Sinh, xem rất lạ và đẹp mắt, quang cảnh rất thần tiên, đi tản bộ trên những con đường hẻm lát bằng những tảng đá xanh , ít xe cộ qua lại, thấy những căn nhà xấy theo lối kiến trúc vùng Normandie thời thế kỷ thứ 13 như tiệm ăn Pilier Rouge (Hình 15), Maison des Deux Amis, hay nhiều nhà khác trong tỉnh… Chúng tôi ghé ăn trưa trong một tiệm ăn nhỏ trên một con đường hẹp bên bờ sông thật thơ mộng, có nhiều cây cối, nhà cửa cổ xưa, gần như bỏ hoang phế không sơn phết lại, vừa ăn vừa được tiếng nghe chim kêu gọi nhau, chim hót, thật là thích thú… Trước mắt là một căn phòng trên gần nóc nhà, có cầu thang riêng bên bờ tường để leo lên, quảng cáo cho thuê. Tôi mơ tưởng giá tôi ở tuổi 30, mà lại ở Le Mans, tôi sẽ mướn căn phòng đó để được ở bên con sông thơ mộng, biết đâu tôi chẳng lãng mạn mà trở thành nhà văn hay thi sĩ, biết đâu tôi chẳng nổi hứng vẽ tranh hay sọan nhạc…?