| |


|
|
(Tưởng nhớ Nguyển Ngọc Sương,
người Bạn đời 58 năm, vừa khuất bóng).
Tử biệt, sanh ly cảnh đoạn trường.
Vỉnh biệt nhau rồi Sương hỡi Sương !
Em vội bước lên tàu thiên cổ.
Rời ga Trần thế đến Thiên đường.
Em đi chuyến cuối, không trở lại.
Để khổ chồng, con, nỗi tiếc thương.
Tiết hạnh khả phong, trang thục nữ.
Em, người hiền mẫu, vợ đảm đương.
Vinh nhục, thăng trầm cùng san sẻ.
Trọn tình đạo lý, nghĩa tào khương.
Nửa đời chung sống trên quê Mẹ.
Theo chồng luân lạc khắp nẻo đường.
Thời thế đổi thay, Ta mất nước.
Cùng chồng bỏ xứ, sống tha hương.
Đường đời chưa trọn, Em tách bước.
Anh còn Dương thế, Bạn Thiên đường.
Em đi, bằng hữu đều thương tiếc.
Mất Em, hoa cỏ củng tiếc thương.
Nhớ Em, Anh khóc trong đêm vắng.
Thầm gọi tên Em, mắt lệ vương.
Em có linh thiêng, về chứng giám.
Anh khóc Em đây, Sương hỡi Sương !!!
Arlington, Va.
Đêm 27 tháng 2, năm 2012.
Lão Mã Sơn. |