Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Bây Chừ Nhớ Huế -- Thuở Bình Yên
Thơ Trần Mai Hương


 

 

Bây Chừ Nhớ Huế,
Đành Thôi Ngậm Ngùi 

Huế xưa - tha thướt qua cầu, 
Em nghiêng nón lá, tóc mây buông dài,
Ngó chi, mấy bận mỗi ngày?
Để em ốt dột nghiêng vành nón che.

Huế xưa - sương phủ Hàng Me.
Tan trường anh đứng mà nghe bồi hồi,
Sông Hương nước chảy xuôi dòng. 
Cánh bèo trôi dạt ra lòng biển khơi.

Hạ chừ! phượng đỏ sân trường,
Tìm mô áo trắng bên đường phượng rơi?
Đường về Đập Đá chơi vơi,
Nắng chiều thôn Vỹ chợt khơi nổi buồn. 

Thu mô! mây tím đầy trời, 
Đường lên Linh Mụ nửa vời nhớ em,
Nhớ bao kỷ niệm những chiều,
Lên chùa khấn nguyện duyên tình thủy chung.

Đông tê! mưa gió mịt mùng, 
Cuồng phong bão tố em xuôi phương trời, 
Cách xa mấy chục năm rồi, 
Bây chừ nhớ Huế, đành thôi ngậm ngùi. 

Mai Hương 





 

 Thuở Bình Yên 

Đêm bình yên mẹ ru con ngủ,
Câu ca dao "muối măn..gừng cay" 
Có quê hương thơm mùi lúa chín,
Dòng sông xanh nước chảy ngoan hiền.

Và chiều về chim Én bay ngang,
Bên hàng cây hoa Soan thật tím,
Lũ bướm vàng khoe cánh tung bay,
Đàn ong thôi không quên hút mật.

Đêm bình yên nghe ba kể chuyện,
Bốn nghìn năm văn hiến nước non, 
"Trai thời trung hiếu làm đầu,
gái thời tiết hạnh lấy câu giữ mình."

Và đêm về nhìn trăng soi sáng, 
Ngôi vườn xanh cây lá vươn cành,
Ngàn vì sao lấp lánh trên cao,
Thắp sáng niềm mơ và ước vọng.

Xa rồi bình yên thời thơ ấu, 
Vẫn còn câu ca dao lục bát, 
Vẫn ngát mùi lúa chín ngoài đồng,
Con đường làng khi về quê ngoại.

Nhớ xa xưa, gia đình sum họp, 
Ánh mặt trời sáng tỏ rạng đông,
Khi ánh trăng chênh vênh ngoài ngõ,
Me hát câu ru thủa thanh bình. 

Mai Hương 


Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang