Mơ Ước Ngày Xưa
Xin là chim trên rừng kêu gọi gió
Tung cánh bay múa hát lúc trăng lên
Hồn lãng đãng xa lánh cõi buồn tênh
Vui với cỏ cây lá hoa và mộng
Đón chiều lên trong khung trời mở rộng
Tóc xõa bay dòng suối cuối chân mây
Niềm tin yêu và cảm xúc đong đầy
Thức thâu đêm dệt thơ vào ước vọng
Vòng tay nhỏ chiều buông lơi gió lộng
Đời không giống những gì ta ước mơ
Nên tìm hạnh phúc trong tình cảm ngày thơ
Tôi ao ước được làm hoa hướng dương
Xoay quanh theo những tia nắng hồng vương
Chiếu ánh sáng vào mảnh vườn u tối
Để trăm hoa bừng nở tràn ngập lối
Khu vườn đời đầy bóng mát tình thương .
Đỗ Thị Minh Giang
Có Thể Nào Quên
Có phải chăng-em người yêu tiền kiếp
Gặp lại chi rồi mãi mãi lìa xa
Bóng đêm trường dòng lệ tuôn chan hòa
Thương kỷ niệm êm đềm trong quá khứ.
Nắng vàng rơi bao chiều buồn tư lự
Ngồi tựa song mong đợi lá tình thư
Anh ra đi lòng vương vấn tạ từ
Ngày tháng lặng thầm nhạt phai hương phấn.
Nơi xứ người anh chôn tình lận đận
Chốn quê nhà héo hắt nỗi mong chờ
Trao về nhau tình yêu vô bến bờ
Dù vẫn biết chân mây anh biền biệt.
Bao vắng xa tình ta luôn bất diệt
Giây phút ngọt ngào sớm vội qua mau
Ru hồn em mang nỗi nhớ xanh xao
Buồn ly cách trái tim hồng thổn thức.
13-3-10
ĐT Minh Giang |