Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Mơ Ta Về
Thơ của phamphanlang


 

 

Một hôm bỗng nhiên ta tìm lại
Dòng sông xưa in bóng mây trời
Chung quanh vắng vẻ không oanh yến
Những giọt thu buồn lặng lẽ rơi

Cây đa cũ giờ không còn nữa
Chỉ rặng tre già đứng khóc mưa
Con sông ngày ấy nay vơi cạn
Như cõi lòng ta đã mấy mùa

Chân nhẹ bước lối mòn hiu quạnh
Thương quê nghèo lắm nỗi lao đao
Chốn xa ấy nay chỉ là dư ảnh
Biết tìm đâu những cụm hồng đào

Nhớ Xuân nào mai vàng mơn mởn
Bên Mẹ Cha ríu rít nói cười
Bánh mứt trái ôi tha hồ chọn
Ngậm ngùi nhớ lại những ngày vui

Bao giờ mới được về thăm mộ
Nơi Mẹ hiền đã ngủ bao niên
Gió ơi xin hãy mang niềm nhớ
Trãi chút lòng ta khắp mọi miền

Thẫn thờ lạc bước vào sân cỏ
Không thấy bóng người bướm nhởn nhơ
Bên gốc dừa khô làm ghế dựa
Lòng buồn nhớ lại những ngày thơ





 

 

Lim dim giấc mộng dường như thật
Về lại quê nhà phố chợ đông
Tìm quanh tìm quẩn nhưng đâu mất
Trường cũ người xưa lệ đôi giòng

Chùa chiền rêu phủ buồn cây cảnh
Phố xá đông người lắm cuồng quay
Không bóng hình xưa người trai lính
Ai mất còn ai giữa cuộc vầy

Biển ôm mặt nhìn ta mà khóc
Hải âu buồn réo gọi thinh không
Thuyền lắc lư giữa giòng sóng bạc
Thương nhớ ai ta bỗng khóc ròng

Không gì lưu luyến thì thôi quách
Tỉnh giấc mộng ngày lệ vẫn tuôn
Tâm tư trĩu nặng lòng uẩn khuất
Như ánh tà dương đẫm chút hồng

Nếu được ta về tìm hài cốt
Thắp nén hương nấm mộ bên đường
Những ai đã mất nằm lặng lẽ
Chốn huyệt sâu thương tiếc quê hương

phamphanlang

';

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang