Đông về Thương Cánh Hoa Tàn
Gió đông về sao hôm lạnh giá
Trách chi đời xứ lạ, quê xa
Ánh đèn khuya càng thêm hiu hắt
Tuổi đời trôi tóc bạc trắng ngà
Tủi thân mình bước chân lữ thứ
Gót guốc xưa nhịp đã mỏi mòn
Tà áo tím gió ngàn lay rũ
Giọt buồn rơi nhợt nhạt môi son
Trái tim vẫn giữ đều hơi thở
Đếm từng ngày gọi bạn tri âm
Dạ đau đáu nhìn bông hoa nở
Sương buốt tay thương cánh Quỳnh tàn
Dỗi làm chi bướm vờn ong giận !
Nghĩa tình ôm trong giấc ngủ vùi
Buồn day dứt ngày dài thêm bận
Cuối đông rồi mộng đẹp xuân vui.
|


|
Đông đến Bên Đời
Tuổi đời trôi tóc xanh thay bạc
Lá úa vàng lác đác vẫn rơi
Người ơi đông đến bên trời
Gót chân lữ thứ buồn vơi lại đầy
Sân ga vắng tàu khuya hiu hắt
Tiếng gió lay rời rạc gọi đông
Màn đêm bóng tối mông lung
Còi tàu giục giã dòng sông nhớ nguồn
Giáng sinh về trời xa xứ lạ
Bầu trời khuya sao toả mây bay
Lang thang từng bước hao gầy
Gót dồn chân mỏi heo may buốt lòng
Đôi tay nhỏ ta ru tròn mộng
Ủ bên mình kẻo lại vỡ tan
Ngại nhìn những cánh hoa tàn
Niềm thương nỗi nhớ non ngàn về đâu .
Thu giang vũ
|