|

|
|
Dường như gió ru mình đang thỏ thẻ
Tiếng cười vui câu khoan họ quê nhà
Tàu ra khơi vẫn chầm chậm trôi xa
quyện lưu luyến chẳng muốn rời ga nhỏ
Đáy biển sâu cũng còn thương với nhớ
Tím lòng sầu mây che phủ chân trời
Chợt thấy lòng nghe đau buốt chơi vơi
Dĩ vãng bỗng hiện về trong ký ức
Trằn trọc mãi canh dài ai thao thức
Đuôi mắt nhàu ủ kín nét quầng thâm
Những ưu phiền vây quanh chỉ lặng thầm
Chiếc khăn vẫy rã rời bàn tay mỏi
Vời sao đuợc những cách ngăn không lối
Ngõ cũ về đêm tối lạc trăng sao
Bờ vai lạnh mờ sương ướt mắt nào
Đôi mi nặng, mặn rơi dòng lệ thảm !
Thugiangvũ. |