Đoản khúc buồn anh ru người viễn xứ
Lỡ khóc cười men cay đắng lên môi
Ly ruợu nhạt
lòng chợt thấy bồi hồi
Hai vai nặng gánh nỗi sầu chồng chất
Cơn bão nổi
cánh cò bay gió phất
Biết nơi nào tìm bến đỗ năm xưa
Xuân qua mau hạ vừa mới giao mùa
Hơi gió nóng nồng mùi hương quê mẹ
Đường vạn lối ta chẳng cùng lối rẽ
vầng trăng chung giòng sông chẩy đôi bờ
Đáy nông cạn cũng chìm trong giấc mơ
Để còn thấy mối tình thơ đẹp mãi.
Thugiangvũ
|