|
Viết cho Anh (6)
Chờ em với người ơi khoan đi vội
Nước từ nguồn
sẽ về cội bên nhau
Trời đang trong chuyển mưa ngâu
Dòng sông đôi ngã mây sầu giăng giăng
Thơ dang dở chúng mình còn viết
Chiếc áo đan thầm tiếc dáng người
Sợi len nhỏ vừa lỡ rơi
Bàn tay run rẩy cố vời hư vô
Trời trở gió căn phòng se lạnh
Chiếc gối đơn cô quạnh tìm ai
Mong manh sương lạnh u hoài
Canh thâu trăn trở thêm dài nỗi đau
“Lầu Mây” vắng giọng người cười nói
Từng giọt buồn như nhói con tim
Đồi Thông cao đứng im lìm
Nhạc xưa trầm lắng êm đềm ru mơ
“Đừng nức nở để lòng xa xót
Anh ra đi thanh thản nghỉ ngơi
Từ lâu mong giấc ngủ vùi
Chẳng ham biết đến cuộc đời trầm luân”
Lời anh nói như dao cắt ruột
hơi thở nào nghẹn buốt từng cơn
Nén tiếng khóc đọng tủi hờn
Bóng đêm chìm xuống chờn vờn sầu lên.
Thu Giang vũ
|




|
Đôi Bờ
Em vẫn thức nhìn dòng đời nghiêng ngả
Dõi trăng lên soi bóng lẻ riêng ai
Mặc thu đông lạnh lùng hoa rời rã
Cánh rụng rơi vì giá buốt đêm dài
Em vẫn đếm từng canh khuya khắc khoải
Đến mệt nhoài sương muối ướt đôi mi
Chiếc chăn đơn thương mảnh giường trống trải
Lá thư xanh ấp bên gối thầm thì
Mực vẫn đậm rõ chữ "yêu" thủ thỉ
Giấc mơ xưa chỉ một thoáng qua song
Mộng thiên đường chợt đến thật hoa mỹ
Mở mắt ra chỉ tiếng sóng trong lòng
Nhịp tim nhỏ dập dồn như biển động
ghềnh đá cao sương phủ lấp dáng xưa
Bọt bèo tan mặt nước dường gió lộng
Se sắt lạnh hay thời tiết giao mùa
Nỗi nhớ đầy hãy chia nhau một nửa
Đôi bờ là đường thẳng cứ song song
Duyên trăm năm ông tơ còn lần lựa
Khúc rẽ rồi dang dở kiếp long đong!
ThugiangVũ |