Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Dáng Xưa -- Biển Vắng Người Xưa
Thơ ThuGiang Vũ.


 

 

Dáng xưa

Cỏ may theo gió rung đầy
Dáng xưa nay đã hao gầy theo mưa
Hè chưa qua gió giao mùa
Phượng tàn phai nhạt cánh vừa tả tơi

Sân trường đứng lặng bồi hồi
Nâng tà áo trắng gọi vời người đâu
Tiếng ve rỉ rả ru sầu
Chuông tan sân vắng chìm màu nắng trôi

Đường về chân mỏi bước rời
Nón nghiêng che cả một đời cách ngăn
Hoàng hôn nhạt trút bâng khuâng
Chiều rơi bóng đổ mây giăng tím trời

Lao đao một chiếc lá rơi
Thiên thu rã mục cõi trời hư vô
Hè đi thu đến thẫn thờ
Bút cùn mực cạn bài thơ lỡ làng

ThuGiang Vũ



Biển vắng người xưa

Dấu chân chim còn trên bờ cát trắng
Sóng rì rầm xoá nhẹ vết xưa đi
Thời gian trôi nay còn lại những gì
Ôm nôi nhớ xót xa tìm hương cũ

Cánh quỳnh đơn chờ sao hôm trổ nụ
Hạt sương mù se lạnh bóng đêm dài
Tiếng chuông vừa vang vọng khúc bi ai
Sao mai đến chợt rã rời cánh mỏng

Màn đêm tan nắng về mang hy vọng
giọt nóng tàn hoàng hôn phủ bao la
Nhìn quanh ta thuơng lữ khách xa nhà
Tiếng cuốc gọi oán than niềm xa xót

Đường ta đi chẳng bướm vờn mật ngọt
Ngõ rẽ dồn khúc khuỷu lại chia đôi
Cùng vầng trăng mà nỗi nhớ ru hời
Chỉ tiếng nấc nói lên lời từ tạ .....!

Thugiangvũ



Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ