Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Ba Bài Thơ của ThyLanThảo


 

CÓ  CHÚT  NGẬM  NGÙI
                            *

Em về thăm lại Gò Công
Mười mấy năm xa mặt cách lòng
Dấu quen xưa trở thành xa lạ
Ngang Cầu Nổi- Sóng vẫn đầy sông.!

Em về không biết buồn hay vui
Cảnh cũ quê xưa luống ngậm ngùi
Dấu bước thời gian in đậm nét
Người quen đâu giữa cảnh đổi dời.

Em về cho thỏa lòng thương nhớ
Mười mấy năm xa cách ly hương
Nắng vẫn hồng tươi trưa trên phố
Tìm đâu dấu cũ bước trên đường

Có chút gì ngăn cách không e
Sông xưa dòng nước vẫn êm đềm
Hay là chút gió lùa khua sóng
Nhìn nắng đời vẫn thấy bóng đêm!

Ân tình chót lưỡi với đầu môi
Tạo hóa bày chi cảnh đổi dời
Em thấy em trở thành xa lạ
Từng bước cô đơn chậm giữa đời

Đất của ông cha nơi sinh đẻ
Mà sao ngờ ngợ cõi lòng xa
Mười mấy năm, tâm lòng đáng lẽ
Xúc động tràn dâng- chỉ nhạt nhòa.!!

Tình người biến dạng theo năm tháng
Cố cảm thông vẫn thấy ngậm ngùi
Vật chất xóa tan nhiều lễ nghĩa
Cờ đỏ bay bay cuốn bước đời

thylanthảo

 

 

Go Comng

TỈNH  GIẤC  CHƯA
                   *

Đất đá yên nằm dấu bước chân
Đếm theo tủi nhục biết bao lần
Mây ơi hãy để yên cho gió
Nhè nhẹ đùa trôi ý kết thân.

Nắng đổ hào quang lửa xuống trần
Sao đời lại nỡ xóa thâm ân
Ta ngồi tựa gốc cây thiu ngủ
Nam Bắc tình chung lại rẽ phân!

Bè bạn thân gầy da sạm đen
Chân vàng lên nước dẫm bao phèn
Máu xương đền trả ơn sông núi
Con tạo sao đành nỡ ghét ghen

Giấc mệt về yên tựa gốc cây
Trong mơ ta hiểu được gì đây
Súng gươm vứt bỏ, chân xiềng xích
Mẹ khóc nhìn con sống lưu đày

Đất đá buồn theo vết máu loang
Ở trong tiếng gió rõ âm hờn
Thân ta từa tựa như ong kiến
Bên vực thâm sâu sống chập chờn.

Gió dậy rừng hoang xóa dấu xưa
Bao giờ trời mới tạnh giông mưa
Ta thê thiếp ngủ bên triền núi
Một tiếng ân tình tỉnh giấc chưa?!

        thylanthảo


ba me

GỞI  MỘT  DÒNG  SÔNG
                        *
Thực lòng ta vẫn còn thương nhớ
Dù biết ai kia lỗi ước nguyền
Sau bão tháng tư lòng ta sợ
Đỏ trời sao máu khóc tình duyên…

Đò chở tình xưa về bến lạ
Sóng buồn xao động nước trong veo
Dáng người năm cũ…vài chiếc lá
Theo gió trôi xuôi…bỏ bến nghèo.!

Thân trong lao nhục ta chờ chết
Bởi sức người thay thế sức trâu
Trâu cày suốt buổi còn than mệt
Ta kéo cày đâu quản ốm đau. !

Làm sao có rộng giờ để nhớ
Để xót xa cho một chuyện tình
Đói khát quằn thân không kịp thở
Thân hèn bóng ngã…nước lung linh.

Ta về hiểu được đời thay đổi
Biết được em ấm áp xứ người
Ta trách em- Nhiều lần tự hỏi
Đổi đời có tức cũng phải cười . !

Tình cờ biết được người năm cũ
Qua những bài thơ báo mới đăng
Cũng vẫn ý tình- mây vần vũ
Lời thơ trầm lắng- Chuyến đò ngang…

Tam thập niên đời đâu phải ngắn
Bước ta trên lối lắm muộn phiền
Đã hết một thời mơ áo trắng
Em đừng khơi lại cuộc tình riêng…

Đất người bên vợ con xinh xắn
Ta cố quên dù ý vẫn đầy
Cô bé ngày xưa thời áo trắng
Lòng ta vẫn mãi choáng cơn say. !

                        thylanthảo

em xinh

Trở lại Đầu Trang