Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

LỜI  CHÚC  GỬI  EM - DÒNG  THƠ  TRI  ÂM
Thơ của Thylanthảo


 

 

 

Saigon

Duong Bonard

Ao Tim

LỜI  CHÚC  GỬI  EM
                   
Ta đọc bài thơ em chúc xuân
Tâm lòng bỗng nặng- Ý bâng khuâng
Mười lăm năm Thúy Kiều lưu lạc
Ta vẫn tha phương giữa cõi trần…!

Thúy Kiều lưu lạc còn tương ngộ
Ta hụt bước đời mãi phân ly
Từ lúc tháng tư về, cờ đỏ
Xóa hết tương lai, tuổi xuân thì.!

Ta biết lòng em luôn nghĩ ngợi
Về người chiến sĩ của năm xưa
Người lính can cường đâu biết đợi
Giờ phút vinh quang- Tạnh gió mưa.

Hồn oan tử sĩ chưa siêu thoát
Vất vưởng đâu đây- khắp nẻo đường
Đất nước của mình sao lại mất
Về tay những kẻ phản quê hương.

Hoa đào nở rộ đường ly xứ
Ta thấy mai, bẻn lẻn cô đơn
Đất khách xuân về ta lại nhớ
Mẹ già thương đợi đến mỏi mòn…

Xuân nầy lòng lại thêm ray rứt
Nhớ đến quê nhà, Đảng trị dân
Bằng luật rừng, công an kìm kẹp
Dân chúng lầm than khổ bội phần.!

Nỗi đau Chiêu Thống còn nguyên đó
Quốc nhục hôm nay đảng trị vì
Cắt đất mọp quỳ dâng Tàu Cộng
Việt Nam che phủ một trời mê!!

Cám ơn em bài thơ chúc xuân
Lòng ta ý nhớ mãi bâng khuâng
Xuân nầy đã mấy xuân ly biệt
Nước mắt thương quê ứa mấy lần…

Ta chúc cho em tròn nguyện ước
Bước về đi lại lối năm xưa
Áo dài vạt lụa bay tha thướt
Cờ sẽ vàng bay- Tạnh gió mưa…

                        thylanthảo   
(Cám ơn THY  LOAN)

DÒNG  THƠ  TRI  ÂM

“Sài Gòn ơi! Thương quá tuổi học trò
“Tay ôm sách, tung tăng chiều tan học…
THY  LOAN

 

Ta biết em buồn, nhiều đêm đã khóc
Nhớ một thời tuổi ngọc thật dễ thương
Chiều Bonard nắng hồng đẹp phố phường
Bên áo trận, cô giáo cười e thẹn.!
Áo lụa mỏng, gió buổi chiều len lén
Đùa reo vui bên đôi bước chân son
Nắng Sài Gòn hồng đôi má em dòn
Tay thật ấm trong tay tình thật ấm
Kỷ niệm đã một thời in sâu đậm
Hỏi làm sao em đừng nhớ đừng thương
Đôi mắt người xưa mãi mãi vấn vương
Dù muốn xóa cũng không mờ ảnh cũ
Trời Sài Gòn bây giờ mây vần vũ
Cờ đỏ bay, oan khuất réo hồn ai
Bonard xưa nay bụi cát phủ đầy
Em lẻ bước, nhớ một thời đã mất
……….
Tay xiềng xích, em ơi là sự thật
Núi rừng xa anh sống cảnh hoang sơ
Đói khát nhọc nhằn, thân xác dật dờ
Giặc trả oán trên thân người chiến bại
Đất tự do đã qua thời ngược trái
Em cố tình nhắc lại chuyện ngày xưa
Đường bây giờ đã hết cảnh gió mưa
Tóc đã trắng, còn chăng là kỷ niệm
Áo em mặc, ngày xưa màu tim tím
Áo bây giờ có tím nắng chiều xa
Tà lụa bay- Em còn dáng thướt tha
Như phố cũ Bonard chiều năm trước
Em đừng nhắc- Chuyện qua rồi thấy tiếc…

                                    thylanthảo

Trở lại Đầu Trang