Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Triết Lý ở Đời




Tà Kiến

Một lần nọ Đức Phật và các học trò thấy một con chó chóc, đó là một loại chó sống trong rừng. Con chó chạy ra khỏi rừng, nơi cư ngụ của nó. Nó đứng một lát lại chạy vào bụi rậm. Sau đó lại chạy ra, rồi lại chạy vào một bộng cây. Sau đó lại chạy ra khỏi bộng cây, đứng một lát, chó lại chạy, rồi lại nằm, nằm một lát, nó lại nhảy đi. Thì ra con chó chóc này bị lác. Lác làm nó ngứa ngáy khó chịu, bởi thế nó chạy cho đỡ ngứa, nhưng rồi vẫn không hết ngứa nó bèn đứng lại. Vẫn cảm thấy khó chịu, nó bèn nằm xuống, rồi lại nhảy vào bụi rậm, vào bộng cây. Chẳng bao giờ nó chịu ngừng nghỉ.

Đức Phật thấy thế dạy các đệ tử rằng:

 “Này các thầy tỳ khưu, các thầy có thấy con chó chóc lúc chiều không? Lúc đứng, nó đau khổ; lúc chạy, nó đau khổ; lúc ngồi, nó đau khổ; lúc nằm, nó đau khổ. Nó than trách: đứng làm nó khổ, ngồi làm nó khổ... nó than trách chạy, nó than trách nằm, nó than trách bộng cây, nó than trách bụi rậm. Thật ra không phải những điều trên làm nó bất an. Cái làm cho nó bất an chính là bệnh lác.”

Chúng ta chẳng khác nào một con chó chóc. Sự bất mãn, sự không hài lòng của chúng ta phát sinh từ tà kiến hay sự hiểu biết sai lầm của chúng ta. Bởi vì không thực hành pháp thu thúc lục căn nên ta than trách sự đau khổ bên ngoài. Dầu sống ở Thái Lan, ở Mỹ, hay ở Anh quốc, chúng ta đều không hài lòng. Tại sao không hài lòng? Bởi vì chúng ta có sự hiểu biết sai lầm. Chỉ có vậy thôi. Thế nên, bất kỳ đi đến đâu ta cũng không hài lòng. Khi con chó chóc lành bệnh lác thì đi đâu nó cũng thoải mái, cũng hài lòng. Cũng vậy, khi không còn tà kiến, không còn hiểu biết sai lầm, thì đi bất kỳ nơi đâu, ta cũng cảm thấy thoải mái, cũng thấy hài lòng.
 

Cái gì Động?

1. Ông nói "phướn động", ông kia cải: "gió động", và cứ thế tranh luận.
Lục Tổ Huệ Năng liền nói: "Chẳng phải gió, chẳng phải phướn, tâm các ông động."


2. Ông thì bảo: "sóng động", ông kia cải: " ất động". Hai ông cải nhau. Ông thứ ba bảo: "chẳng phải sóng động, chẳng phải đất động, tâm các ông động đấy!"

Cứ thế ba người ngồi tranh biện, chưa dứt chuyện thì sóng thần ập đến kéo cả ba ông vùi vào biển cả và đưa luôn vào hàm cá mập. Đến nơi, ba ông thiền tọa. Bình tĩnh, hai ông kia hỏi ông thứ ba: "Giờ thì cái gì động?" Ông thứ ba trả lời: " Sóng không động, đất không động, bụng con cá mập động."

 


 

Trở lại Đầu Trang