Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

35 Năm Sau, Lại Nhớ Một Ngày Buồn Tháng Tư...


Boris Yelsin:  "Cộng sản không thể thay đổi mà phải thay thế."
Putin: "Kẻ nào tin vào lời nói của người cộng sản, kẻ đó sẽ phải trả giá cho sự ngây thơ của mình".



30 Tháng Tư và tôi.
Thuhương

Còn vài ngày nữa là 30 Tháng Tư, một ngày đau buồn của đất Việt. Các ngọn bạch lạp sẽ tỏa ánh sáng, trầm hương lại ngạt ngào trong các giáo đường, chùa chiền; lời cầu nguyện theo tiếng chuông ngân từ giáo đường sẽ vang xa, vang xa mãi trong không gian để tưởng nhớ đến các chiến sĩ đã hy sinh cho miền Nam, Việt Nam. 

Tháng Tư Ngày 30, ngày tôi mất một quê hương;  ngày tôi mất những anh hùng;  ngày con tôi mất bố; và  ngày tôi đau, niềm đau mất nước.  Tôi thắp nến, đốt trầm tưởng nhớ tháng ngày này.   

Tôi đã từng khóc một mình khi lái xe vòng vòng trên các con đường cao thấp của Seattle.  Nào ai hiểu nỗi lòng làm mẹ của tôi trong đêm vắng với tương lai mịt mù, với trái tim rướm máu.  Tôi không quên hình ảnh Saigon phút chót, hình ảnh cha mẹ anh em con cái và tôi đứng lẫn giữa bao nhiêu gia đình khác trong Hải Quân Công Xưởng bên cạnh chiếc tàu định mệnh.  12:30 sáng ngày 30 tháng tư 1975, chúng tôi cúi đầu cầu nguyện cho chuyến hải hành.  Hình ảnh hàng trăm chiếc tàu lênh đênh trên biển và hàng trăm ngàn người hát bài quốc ca lần chót giữa nước trời mênh mông.   Một lời nguyền, một lời thề không thốt bằng lời mà bằng câm lặng, bằng vai rung, bằng mắt nhắm, bằng môi rướm máu, bằng con tim.  Tôi còn nhớ, bạn còn nhớ không, hỡi những  người vì tự do nhân bản, hỡi những người có dấu ấn …tị nạn Việt Nam.

35 năm sống trong tự do, hơn hai mươi năm làm công dân Mỹ, tôi không quên ngày 30 tháng Tư, một dấu ấn của niềm đau.  Tôi để tang cho quê hương mình, tôi để tang cho những anh hùng tử tuẫn ngày 30 tháng tư và những người đã hy sinh trong cuộc chiến Quốc Cộng.

30 Tháng Tư 2010 sắp đến , xin sao trầm hương toả lan và các ngọn hồng lạp bạch lạp được khơi sáng trong phòng khách mỗi gia đình người Việt có quá khứ di tản sẽ là hương tự do, là ánh sáng của nhân bản ngời sáng trên trái đất cho một niềm tin…Việt Nam tự do. Xin sao mỗi người trong chúng ta có tấm lòng từ bi hãy khấn niệm những lời cầu kinh cho linh hồn nhửng anh chiến sĩ đã hy sinh vì tổ quốc và oan hồn những kẻ đã chết trên con đường đi tìm tự do.

4-17-2010

Nến Tháng Tư trong quĩ đạo tưởng niệm.

Lời kêu gọi của Thu Hương được các bạn đáp ứng

Em gửi email
…dạ …em không quên ngày này …em sẽ khơi ngon hồng lạp …để tưởng nhớ tới bạn bè, các chú, các bác, những người hy sinh cho miền Nam tự do .

Chị gửi email
.… Ừ …chị em mình tưởng niệm người đã khuất …mỗi năm ngày này chị lại ngẩn ngơ, ngậm ngùi.

Anh viết email
. .. Ừ …anh sẽ khơi bạch lạp, hồng  lạp và cầu nguyện mỗi đêm ..

Anh nói trên đưòng giây viễn liên từ Úc châu, từ Âu Châu, từ New Caledonia, từ rừng gi à Nam Mỹ, từ Washington DC, từ các tiểu bang khác trên nước Mỹ
…sẽ thắp nến đêm nay ..một việc phải làm …để anh gửi diện thư hay gọi điện thoại …tưởng niệm …làm sao anh quên được chiến hũu …làm sao anh quên được bạn bè …người thân …những cái chết như mơ, những cái chết hào hùng …những cái chết cho quê hương …làm sao quên …

Bác gửi email
…con làm diều đó hay lắm …tối nay như tâm nguyện, sẽ thêm một đốm lửa cho người nằm xuống .

Cụ gọi điện thoại
…cháu ơi, từ đêm nay trong màn đêm mênh mông, những đốm lửa nhỏ nhoi, bập bùnh trên toàn thế giới, tưởng niệm những anh hùng tử sĩ trong cuộc chiến vừa qua của một Việt Nam khói lửa, sẽ là chứng nhân  của niềm đau, là ngọn lửa giữ niềm tin, là sót xa, là ngậm ngùi của chúng ta không quên người đã khuất …Các chấm đỏ của nhang trầm, các ngọn lửa lay động trong những đêm tháng tư, những lời nguyện cầu là một hòa âm tuyệt diệu, là một một huyền nhiệm bay trong quỹ đạo tưởng niệm.  Còn gì tuyệt vời hơn, tâm nguyện chúng ta kêt nối thành vòng hào quang chói lòa trong màn đêm vô biên .

Riêng tôi
...  Đêm đầu tiên, trong vắng lặng phòng khách, tôi  khơi hồng lạp, như một niềm tin, tưởng niệm linh hồn những vị anh hùng tuẫn tiết ngày 30 tháng tư, 1975; linh hồn những chiến sĩ đã hy sinh cho miền Nam; linh hồn những thuyền nhân và những người trên đường tìm tự do.  Ngoài trời đen bao la tĩnh lặng, tôi mường tượng một vòng hào quang  tưởng nhớ đang bay quanh trái đất …tôi tin tưởng linh hồn 6 vị tướng và linh hồn bao nhiêu người khác đang lắng nghe lời thì thầm của chúng ta, môt hòa âm huyền nhiệm dâng người đã khuất vì quê hương, vì tự do nhân bản .
Và tôi biết, tôi không còn khóc một mình .

do Thuhương góp nhặt và viết

 

Mời các anh chị nghe
Nhạc Yêu Nước:

 

Những Cánh Đại Bàng Việt Nam - Thơ Uyên Hạnh

 

Sau 35 Năm Ly Hương Chúng Ta Nghĩ Gì?
Hướng Dương txđ

Đã 35 năm trôi qua kể từ ngày Việt Cộng xua quân vào xâm chiếm miền Nam, 35 mùa xuân chúng ta đã nhớ quá khứ đau thương, nhớ những mất mát, nhớ tất cả những gì làm cho chúng ta tiếp tục thù hận, không thể quên, không thể tha thứ, không thể hòa hợp hoà giải với kẻ thù. Những mất mát thật to lớn, to lớn quá sức chịu đựng của chúng ta, những mất mát mà không một dân tộc nào phải chịu đựng, những mất mát gây ra bởi kẻ thù quá tàn bạo gian ác. Chúng nhân danh cách mạng giải phóng dân tộc để giết chúng ta, những người cùng giòng giống với chúng. Bằng mọi thủ đọan chúng tìm cách ăn cướp của cải của chúng ta, hành hạ chúng ta, buộc chúng ta phải bỏ nước ra đi. Chúng giết người không gớm tay. Nhân danh chống Mỹ cứu nước chúng đã pháo kích ngay vào những người dân lành chạy lánh nạn miền Trung.

 

Để cướp tài sản của người dân, chúng đưa ra những kế hoạch đánh tư sản, đuổi những người có của đi về những vùng kinh tế mới. Để trả thù, chúng bắt hàng mấy trăm ngàn người trong chúng ta đi tù đầy với danh nghĩa “cải tạo”, và khốn nạn hơn cả là trong khi chúng ta đi tù thì chúng lập kế để cướp vợ và con gái chúng ta. Trong những nhà tù rải rác trong những vùng rừng sâu nước độc, những vùng rừng núi khắp nước, từ Bắc chí Nam, chúng đã hành hạ thân xác, vùi dập tinh thần của bao nhiêu người trong chúng ta, chúng đã xả súng giết chết bao nhiêu người cha, người anh, người em của chúng ta? Bao nhiêu người trong gia đình chúng ta đã bỏ xác trên con đường đi trốn khỏi cái chế độ tàn bạo của chúng? Bao nhiêu người con gái đã bị bọn cướp làm nhục trên con đường vượt biên? Chúng ta đã phải chịu đựng bao nhiêu gian nan để đến được bến bờ tự do?

Những hình ảnh khốn nạn nhất đã in xâu vào tâm trí chúng ta khiên chúng ta không thể nào quên, những hình ảnh đó vẫn làm cho chúng ta nhức nhối mỗi khi thấy lại. Và cứ vào Tháng Tư mỗi năm trong khi hoa nở rộ, cây cối xanh tươi, chim chóc vui mừng ca hót, đáng lý chúng ta phải sung sướng huởng không khí của mùa xuân thì lòng ta lại nặng trĩu, tâm ta lại ưu sầu. Cứ mỗi năm trôi qua hy vọng một sự xụp đổ của chế độ Cộng Sản ở nước ta lại càng mong manh hơn, chúng lại càng bớt đi niềm tin rằng sẽ có ngày chúng ta có thể xóa bỏ được cái quá khứ đen tối, quên đi những nỗi đau thương để chỉ còn nhìn về tương lai. Mỗi năm, nỗi bất hạnh của chúng ta lại xâu đậm hơn, nỗi buồn của kẻ phải xa xứ lại càng đè nặng thêm lên tâm trí chúng ta. 
35 năm sau khi có hoà bình, sau khi đất nước thống nhất, tám mươi triệu người dân còn sống trên mảnh đất quê hương có may mắn hơn, vui sướng hơn chúng ta hay không? Hạnh phúc có đến với mọi người dân hay không? Trong khi chúng ta sống một cuộc sống no ấm đầy đủ, thì những bà con máu mủ ruột thịt của chúng ta vẫn sống khốn nạn khốn khổ trong một chế độ độc tài gian ác, trong một xã hội bất công tham nhũng thối nát, đời sống của họ vẫn đói rách, thiếu cơm ăn áo mặc. Đất nước ta vẫn chưa phát triển thực sự, nền kinh tế của xứ ta vẫn chưa có căn bản vững chắc, nền giáo dục của nước ta vẫn yếu kém, tuơng lai dân tộc ta vẫn mịt mờ.  Đất nước ta vẫn lệ thuộc ngoại bang, vẫn không có độc lập tự do thật sự. Thêm vào đó hiện giờ đang có hiểm nguy bị Đế Quốc Tàu Cộng xâm lăng. Trong bài tham luận này, chúng tôi thử phân tích những dữ kiện chính trị, kinh tế, xã hội, và giáo dục để tìm hiểu xem hiện tình của đất nước ta thực sự ra sao.

Nhấn dây móc nói này để đọc tiếp

 

Để tưởng nhớ các anh chị chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh cho tổ Quốc Việt Nam:
Mời các anh chị xem một Powerpoint Show với những tấm hình tuyệt đẹp và ghi chú thật cảm động
xuất phát từ trái tim tác giả, chị Hương Kiều Loan.

Tháng Tư, Dấu Tích Thương Đau - Hình chụp của Hương Kiều Loan

 

Nén hương cho Tháng Tư 

Gió tháng tư về trời lành lạnh
Chắc các vết thương lại râm đau
Chừng như dấu cắt còn âm ỉ  
Mùa về rưng rức nỗi Xưa. Sau

Tháng Tư nghe trùng trùng bão động
Người đi tìm sống giữa biển Đông
Những bàn tay mỏi. mòn vẫy gọi
Tuyệt vọng buông đời giữa cuồng phong

Tháng Tư giẵm lên nhau mà chạy
Biển người hối hả ngược trời Nam
Tiếng đạn tiếng bom trong tiếng khóc
Hỗn mang điạ ngục giữa trần gian

Tháng Tư lòng mừng ngưng tiếng súng
Sao lệnh tan hàng nghe rát tim
Tiếng ngựa rã bầy kêu thống thiết
Động hồn sông núi dội rừng thiêng

Tháng Tư ngọn cờ buồn kéo xuống
Tức tửi thở hơi cuối đời nhau
Tiếng súng giữ thành buông tiễn biệt
Một dải giang sơn nhuộm đẫm màu

 


 

 

Bóng ngã nghẹn lòng rời yên ngựa
Lặng đếm đời mình giữa rừng sâu
Để lại những đôi vai gầy guộc
Gánh đời. Tay vuốt giọt mưa mau

Tháng Tư ngậm nghe niềm tủi nhục
Vận nước ai bày đến trắng tay
Hấp hối Sài Gòn giờ bức tử
Vết đen lịch sử thuở nào phai

Lúc mảnh cơ đồ liền một dải
Là khi muôn ngả rẽ dòng. Trôi
Khóc con lên núi con xuống biển
Lệ Mẹ Âu Cơ chảy đến giờ

Tháng Tư tưởng niệm niềm đau lớn
Thăm những linh hồn chưa ngủ yên
Thắp nén hương lòng dâng sông núi
Thấy lá cờ đau vẫy hồn thiêng

Vương Hồng-Ngọc

 

 


 

Mien thuy thang tu  

MẶC NIỆM THÁNG BA

Cuối tháng ba mưa khóc
Ngày sông núi điêu linh
Bao mảnh đời nằm xuống
Còn bao mảnh linh đinh!

Cuối tháng ba tuyết đổ
Trắng xóa một khung trời
Cánh chim nào vội vã
Dong ruổi chở mộng rời  

Tháng ba nghe tiếng khóc
Bàn chân đẩy biển người
Giữa hỗn mang điạ ngục
Phật Chúa cũng xa đời

Tháng ba trời phủ trắng
Mịt mù bóng quê hương
Mưa trời hay lệ đổ
Nhạt nhoà màu khói sương

Đất trời im thinh lặng
Hàng cây đứng rũ tàng
Nhớ tháng ba gãy súng
Tuyết hàng hàng giăng giăng

Vương Hồng-Ngọc
03/28/2008
(Tây Bắc ngày tuyết đổ)

 

 

Đau Thương Ngày Tàn Cuộc Chiến
Xin hãy dành tháng Tư thương đau quốc hận này mà tưởng niệm cho tất cả những hy sinh của bao người Quân Dân Cán Chính vị quốc vong thân, tù đày khốn khổ, bỏ thân trên biển cả trên đường tìm Tự Do. -Xin hãy chú tâm cầu nguyện cho người đã mất cũng như người còn sống. - Xin chúng ta hãy dành tất cả sự trang trọng trong mùa Quốc Hận... gọi là chút tâm tư gửi cho tổ quốc quê hương , như là chiếc khăn tang trắng cho VNCH , những giọt lệ chưa bao giờ ngưng chảy !!!
Xin hãy tiếp tay hổ trợ và phổ biến dồi dào những tin tức , thơ văn , âm nhạc , phóng sự, tài liệu làm sống lại Việt Nam Cộng Hòa hoặc những gì phơi bày tội ác của quân xâm lược Cộng Sản ....


Xem lại những đau thương ngày tàn cuộc chiến.

The fall of Saigon 1975

http://www.flickr. com/photos/ 13476480@ N07/sets/ 7215762199766562 8/show/

 

LƯƠNG TÂM VÀ CHÍNH KHÍ
          Viết thay những Thuyền Nhân
          vẫn… sống cho quê hương!

Người vượt biển đã ăn… thân đồng loại
Cả một đời nỗi ám ảnh khôn nguôi
Cả một đời nhìn ánh nguyệt mòn soi
Những xác thịt gọi lương tri tội lỗi.

Người Vượt Biển, kinh niệm hoài không mỏi
“Tử quy”*? Rồi cũng đến lượt cả thôi!
Ba mươi năm lòng hướng về trùng khơi
Điều tâm ước: giải oan khiên, tức tưởi.

Người Vượt Biển ôm nỗi buồn rười rượi
Nhìn thuyền nhân biến dạng thành “Việt kiều”
Áo gấm về, vui trên những trớ trêu
Kể vanh vách, nắn cho… tròn chỗ… méo.

Người vượt biển cười, khoe khoang, ưỡn ẹo
Phong thánh thần bọn tà thuyết, mỵ dân:
-Mỗi đảng viên trăm mỹ nữ, cung tần…
Ngồi hưởng thụ trên đầu dân, chễm chệ!

Người Vượt Biển trở về, tìm mưu kế
Đường nhiêu khê, không thối chí, nãn lòng
Nước suy vong, “Cùng tắc biến, tắc thông”**
Tìm Mạch Nối lật cho hùng trang sử!!!

Người Vượt Biển, sáng tác bằng ấp ủ
Nhạc, thơ, văn, họa rõ nét quê hương
Kìa xem “Trâu nhớ ngõ, chó nhớ đường”
Người đâu thể ra đi là chấm dứt!

Bao thuyền nhân, bao nhiêu dòng ký ức
Chờ ai đây? Còn chính trực phân minh?
Mặc Cộng nô hoài thao túng, lộng hành?
Bao Quốc Hận bấy nhiêu lần lãng phí!!!

Người Vượt Biển! Hãy nêu cao sĩ khí!
Gom thành tâm, thiện chí lại vì dân
Đánh cho tan thuật “kiều vận”, Việt gian
Dẹp cho sạch bọn nằm vùng hải ngoại!!!

Người Vượt Biển, từng trấn sơn bình hải
Đoàn kết nhau thành Sức Mạnh Vô Song
Gom Toàn Quân Chưa Giải Ngũ, hướng lòng
Về Tổ Quốc từ thế Chờ Tác Chiến.

Người vượt biển, tôi cũng từng vượt biển!
Người nam nhi, tôi nhi nữ thường tình
Từ hoàng hôn tôi mơ ánh bình minh
Cho dân tộc, khúc khải hoàn rực nắng!

Ý Nga.
Phục Sinh, 3.4.2010.
                                               
*Sinh ký, tử quy” = sống gửi, thác về
**”Cùng tắc biến, biến tắc thông”.

MỘT THÁNG TƯ NÀO ĐÓ

            Kính tặng anh chị Nguyễn Hữu Luyện

Một Tháng Tư nào đó
Tôi làm thơ hồi hương
Báo cho Mẹ Già thương
Rằng con yêu trở lại.

Một tháng Tư nào đó
Chúng ta về quê-hương
Đi khắp các phố phường
Thăm anh em, dòng họ.

Vui lên đi Chị, Em!
Vui lên, vì bóng đêm
Rồi sẽ thua Ánh Sáng
Khi mặt trời bừng lên.

Một Tháng Tư nào đó
Người mình từ bốn phương
Sẽ quay về cố quốc
Cờ Tự-Do cao dương.

Tôi sẽ làm thơ tình
Cho quê hương của mình,
Cho bao nhiêu chiến-sĩ
Đã một đời hy-sinh!

Vui lên đi nhé anh!

Ý Nga.

 

PHẬN “CON GHẺ”
Viết thay tâm sự của thuyền nhân Nguyễn thị G, trôi giạt vào trại tỵ nạn Songkla, Thái Lan năm 1979, với một bào thai của hải tặc trong người, có cha bi VC giết chết trong một trại tù ở miền Bắc, mẹ đã nằm xuống nơi vùng kinh tế mới và một người em đã chết dưới một gầm cầu trong cơn sốt.

Tháng Tư! Mưa tuyết vẫn còn
Cho tôi rũ liễu hao mòn cơn đau
Nhắc mình rồi lại nhắc nhau
Sau cơn quốc hận, nát nhàu quê hương

Tháng Tư! Càng nghĩ càng thương
Lệ tôi, đứa trẻ đầu đường không cha.
Mẹ cha trả nợ quốc gia
Não, ai đem “tẩy”? Người xa ai gần?
Chết đi sống lại mấy lần
Vợ con vẫn một nợ nần “ngụy quân”
Rừng sâu cha chẳng mộ phần
Phố đông, con trẻ tủi thân không nhà

Tháng Tư! Đảng phá san hà!

Ý Nga.

 

 

Anh Hùng Sau Trận Chiến

Thanh Thùy Quách Văn Hà

 

Văn tế
Tưởng niệm chí sĩ Phan Chu Trinh
                       Kha Lăng Đa

Than rằng:
Rừng Tiên Phước (1) ôm ấp Trường sơn, rơi ngập lá thu sầu thảm,
Nước Thu Bồn (2) chảy ra Đông hải, cuộn tràn dòng lệ đau thương.
Lòng chí sĩ xót xa tình xứ sở,
Dạ anh hùng quặn thắt nghĩa quê hương.
Nhớ cụ xưa:
Gặp cảnh non sông nghiêng ngửa, sốt sắng cùng nghề võ
vì võ nhiều thực dụng,
Nhằm cơn đất nước đảo diên, thờ ơ với nghiệp văn
bởi văn quá từ chương.
Trước trọng võ mở đường độc đạo,
Sau cần văn khai lối song phương.
Chí khí sắc bén như lưỡi gươm bảo quốc, vạch trần bọn
Toàn Quyền Pháp tham tàn khiến muôn nhà khổ ải,
Lập trường vững bền tựa thành quách an dân, lên án phường
quan lại ta độc ác xui trăm họ đoạn trường.
Triều đình đến hồi nhu nhược,
Thế cuộc lâm cảnh nhiễu nhương.
Trả áo gấm để kết hợp với bậc anh tài Huỳnh Thúc Kháng,
Phan Bội Châu đồng tâm thực hiện ước mơ canh tân xứ sở,
Từ chức quan rồi liên minh cùng tay hảo hớn Lương Ngọc Can,
Trần Quí Cáp nhứt trí đạt thành hoài bảo cải tổ quê hương.
Vận động mở mang công nghệ,
Hô hào khuyến khích nghiệp thương.
Trường ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC là chủ trương nâng cao
dân trí, đồng bào nghĩ sâu xa tinh thần trung liệt,
Cuộc DÂN BIẾN TRUNG KỲ ấy hệ quả phổ biến dân quyến,
quần chúng suy tường tận ý chí quật cường.
Ngục thất Côn Lôn không làm lung lay ý chí,
Lao tù Pháp quốc chẳng khiến quay quắt lập trường.
Mang án tử hình vẫn ngẩng mặt giữa quê cha, dẫu sinh ly
há nao lòng dũng cảm,
Bị đày xa xứ còn quay đầu về đất tổ, dù tử biệt
đâu nản dạ kiên cương.
Sự lâm chung của vua Khải Định là thời cơ phát sinh
Chủ quyền Dân đảng,
Đường cách mạng từ cụ Chu Trinh ấy điều kiện khai tử
Chế độ Đế vương.
Nhưng than ôi!
Tố Quốc Rồng Tiên mới nuôi hy vọng vươn lên, người yêu nước
đã từ trần cho nhân dân nuối tiếc!,(3)
Giống nòi Hồng Lạc vừa khởi phong trào đổi mới, kẻ thương dân,
đành tạ thế để thiên hạ sầu thương!
Đất Bắc tuôn sa suối lệ,
Trời Nam giăng mắc mây tang.
Tiếc bậc anh hùng đền ơn đất nước, tựa vì tinh đẩu đưa sơn hà
về bến vinh quang bỗng vỡ tan trong vũ trụ,
Thương người tuấn kiệt trả nợ núi sông, như ngọn hải đăng
dẫn Dân tộc đến bờ hạnh phúc vội tắt lịm giữa trùng dương.
Người hóa thành hoa lịch sử thiên thu luôn thắm sắc,
Cụ tạo được tấm uy danh vạn thưở mãi thơm hương.
Chúng tôi nay:
Giữa ngày húy kỵ, nguyện noi gương nhà Cách mạng Dân quyền
để triệt tiêu lũ vô thần gây ra thống khổ,
Trong buổi suy tôn, quyết nối chí vị Đấu tranh Tự chủ
hầu giải thể phường Cộng sản gieo rắc đau thương.
Với sự ôn hòa kế hoạch,
Bằng bất bạo động chủ trương.
Đòi đảng độc tài thực thi Dân Chủ,
xây dựng quê hương hạnh phúc,
Gọi quân khiếp nhược tôn trọng Nhân Quyền,
đấp bồi tổ quốc phú cường.
Tưởng niệm hương linh xưa trong chan hòa lệ nến,
Cảm hoài ơn đức cũ giữa nghi ngút khói hương.
Thượng hưởng!
KHA LĂNG ĐA

 

                                              GHI CHÚ

                                    1.
Huyện Tiên Phước ( thuộc tỉnh Quảng Nam ) là quê hương của Nhà Chí Sĩ Phan Chu Trinh.
                                    2. Thu Bồn: tên con sông ở tỉnh Quảng Nam chảy ra của Hội An.
                                    3. Cụ Phan Chu Trinh từ trần ngày 24-3-1926 nhằm ngày 12 tháng 2 âm lịch, năm Bính Dần.

 

 

Niềm Nhớ khôn Nguôi

Ba lăm năm đã trôi qua
Nhớ về quê cũ xót xa nỗi lòng !
Nước còn ! Dân long đong phiêu bạt !
Quê còn ! Ta trôi giạt ngàn phương !
Ba lăm năm, nỗi đoạn trường,
Vong gia lạc bước lòng vương vấn sầu .
Vận nước hỡi ! Vì đâu nông nỗi
Quê hương ôi ! Ngập lối hung tàn !
Đánh Tây đuổi Mỹ khoe khoang
Hay gì ! Giặc cướp theo đàng Mác-Lê !
Bản Giốc, nay thuộc về Trung Quốc
Ải Nam Quan cột mốc đã dời
Hoàng Sa bán đứng ai ơi !
Tội đồ dân tộc, hỡi trời thấu cho !
Con cháu bác, nhỏ to giàu khiếp
Dùng bạo quyền hà hiếp dân lành
Dân oan, khiếu kiện tội danh
Pháp đình bịt miệng, trời đành bó tay !
Ba lăm năm chuỗi ngày lưu lạc
Hồn miên man khúc hát dân Hời !
Trách mình hay trách ông trời
Bày chi cay nghiệt tội người dân Nam !

                  Lính Già Trần-Nam-Ca
            San Diego, tháng 4 năm 2010

 

 

VINH DANH
NHỮNG VÌ SAO ĐẤT NƯỚC

Tháng Tư về khơi mối hận thiên thu
Mây tang phủ lên bầu trời Quốc Tổ
Nhớ bao anh hùng thơm danh muôn thuở
NAM, PHÚ, VỸ, HƯNG, HAI, CẨN...tên Người !

Trước cọc bắn vẫn đanh thép ý lời:
"Muốn nhìn sông núi trước giờ gục chết !"
Lẫm liệt oai phong một trang hào kiệt
Cọp ba đầu rằn HỒ NGỌC CẨN lưu danh !

Tướng Biệt Động Quân liêm khiết, đa năng
Huấn luyện, tham mưu, chiến trận bao năm
Tên TRẦN VĂN HAI sử vàng ghi đậm
Vận nước suy tàn - tiết tháo hy sinh !

Xin nghiêng mình chào NGUYỄN KHOA NAM hùng anh
Hổ Tướng miền Tây theo thành tự sát
Loạt đạn nổ vang thay lời thề "Sát Đát !"
Rừng núi chuyển rung bạt vía giặc thù !

Bình Long, An Lộc - song Lê anh hùng

Gương tử thủ nêu cao, nức lòng quân sĩ
NGUYÊN VỸ, VĂN HƯNG lừng danh thế kỷ
Bia khắc danh đề - thanh sử muôn thu !

Tiếc thương PHẠM VĂN PHÚ Kontum, Pleiku
Vị danh tướng của bao thời trận mạc
Khí hùng anh nào để lọt vào tay giặc ?
Kết liễu đời mình - độc dược quyên sinh !

Hồn thiêng sông núi tiếp dẫn hương linh
Quý danh tướng và bao anh hùng dân tộc
Tháng Tư đại tang triệu hồn bật khóc
Thắp nén nhang lòng tưởng niệm anh linh !

                                              PHẠM HOÀI VIỆT

Mời các Anh Chị đọc những bài về Tháng Tư Đau Thương:

 

1.

Quà Cho Con Trong Tù

Nguyễn Thứ Bình
 

2.

Huyền Sử về Người Lính Việt Nam Cộng Hoà

Sơn Tùng
 

3.

Một Góc Trời

Vĩnh Khanh
 

4.

Thiêng Liêng như những Linh Hồn

Nguyễn Kiến Việt
 

5.

Quốc Hận, Vong Quốc hận

Nguyễn Hà Tịnh
 

6.

Những Bài Thơ Tháng Tư

BS Tô Đình Đài
 

7.

Tôi là Ai???

Tạ Quang Hoàng
 

8.

Lần Đầu Hát Lại Quốc Ca

Vương Hồng-Ngoc
 

9.

35 Năm Sau, Họ là Ai? bài của Gà Tre

Gà Tre

 

 

 

 

Trở lại Đầu Trang