Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

CHỚM   THƯƠNG
Thơ của Hoàng Huyên


 

emgaihh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



Nếu biết ca, tôi chỉ ngợi ca tình yêu
Người tôi yêu và người yêu tôi.

Dù một chiều,
Một chiều tháng bảy mưa ngâu
Trong quán nước dừa đầu đường Duy Tân
Tôi đã chớm yêu: chớm yêu  lần đầu.

Ngồi bên nhau, sao chẳng nói một câu
Để tôi buồn tôi sầu, Em đâu có hay.
Tôi khao khát lắng nghe từng lời Em nói.
Và đợi chờ những tia nhìn âu yếm Em trao.
Đôi mắt kia vẫn ngơ ngơ ngác ngác làm sao.
Đôi mắt Nai: trời ơi! nào ngờ  đôi mắt ác
Dừng nơi tôi, chẳng chịu dừng lâu
Nhìn những ai, nhìn những đâu đâu.

Bậu chê người gần, dễ dầu:
Bậu ngóng người xa?

Làn môi nữa với ma lực gì đâu.
Lúc phụng phịu, hồn tôi hầu lạc mất,
Bỗng  mỉm cười, hồn tôi đậu lại, người ơi !
Chợt buồn chợt vui, mà chẳng nói năng chi.
Rồi đòi về, mặc kệ mối tình si.

Ôi chiếc răng khểnh: nụ cười dễ mến.
Má lúm đồng tiền: duyên dáng làm sao.
Giận cỡ nào cũng chẳng dám giận lâu,

Tóc thề lất phất mỗi lần gió thổi
Mưa giăng giăng chẳng cầm nổi chân ai.
Người bước đi, tôi ngồi lại với mưa rơi.
Hồn chơi vơi những lời ca tình tự.
Rồi nối tiếp những đêm dài thao thức,
Nghe rạo rực đếm từng tiếng thời gian.
Nhìn trăng sao, tôi muốn hỏi sao trăng,
Người tôi yêu, hỡi người có yêu tôi…

Ho Con Rua Hoàng Huyên
Công trường Con Rùa, 1978

 

 

 

 

 

Em toihh

Trở lại Đầu Trang